Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

38

"Jungkook, nhanh vào nhà đi." Hai người về đến nhà, Kim Taehyung vội vã lấy chìa khóa ra mở cửa, sau đó nghiêng người nhường đường cho Jungkook.

Giống như việc lúc trước chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Kim Taehyung, Jungkook cũng không nghĩ tới một ngày kia còn có thể trở lại nơi đây, quá nhiều kỉ niệm ngọt ngào để nhớ nhung cùng thương tâm tuyệt vọng khi bị đuổi ra khỏi nhà, chuyện cũ nảy lên trong lòng, Jungkook lại có chút chùn chân, đứng ở cửa do dự hồi lâu, chậm chạp không dám bước về phía trước.

"Jungkook..." Jungkook do dự làm Kim Taehyung khẩn trương, anh sợ cậu sẽ đột nhiên quay đầu rời đi, mà cho dù như vậy, chính mình cũng không có lý do nào để ngăn chặn cậu. Cho nên Kim Taehyung cái gì cũng không dám làm, thậm chí ngay cả hô hấp đều chuyển nhẹ, đứng ở một bên lẳng lặng chờ đợi.

Quên đi, nếu đã đến đây, vẫn là vào đi thôi, Jungkook cuối cùng bước vào trong nhà. Kim Taehyung đứng ở bên cạnh nhẹ nhàng thở ra, đi theo phía sau Jungkook vào nhà đóng cửa lại.

Jungkook đổi giày đi vào phòng khách, bày trí bên trong so với lúc cậu rời đi không có gì thay đổi, chỉ có một vài nơi nhiễm lấy một tầng bụi mỏng.

"Thực... thực xin lỗi, lúc anh ở một mình đều không có dọn dẹp. Jungkook, nhanh ngồi xuống đi, anh đi rót nước cho em." Trong khoảng thời gian Jungkook rời đi, Kim Taehyung mỗi ngày sau khi về nhà đều phát ngốc ngồi trên sofa, sau đó liền quay về phòng ngủ ngủ, nào có tâm tình dọn dẹp. Nhìn thấy tầm mắt Jungkook dừng lại trên lớp bụi trên bàn, Kim Taehyung nhất thời có chút ngượng ngùng, nhớ lại trước đây khi còn Jungkook, nhà cửa luôn được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi, Kim Taehyung cảm thấy giống như mình làm sai chuyện, chân tay luống cuống nói xin lỗi, vội vàng chạy đi rót nước cho Jungkook.

"Cám ơn, không cần vội. Anh thân thể cũng không khỏe, nhanh ngồi xuống nghỉ ngơi đi." Jungkook mỉm cười tiếp nhận ly nước trong tay Kim Taehyung. Hiện tại lúc hai người ở chung, ngược lại Kim Taehyung trở thành người cẩn thận rụt rè, Jungkook tự nhiên hào phóng, vừa đúng đảo ngược với trước kia.

Tỷ như hiện tại Jungkook vô luận là nói chuyện hay mỉm cười đều giống như người xa lạ, tạo ra một khoảng cách, nhưng Kim Taehyung cũng không dám ép quá, ít nhất hiện tại cậu đã lần thứ hai trở về Kimi nhà này, dù có lẽ chỉ ngồi một chút rồi đi, nhưng Kim Taehyung tin tưởng một ngày nào đó Jungkook sẽ "Chân chính" về lại đây.

Jungkook chậm rãi uống nước, Kim Taehyung liền ngồi bên cạnh tham lam mà si mê nhìn chăm chú gương mặt nghiêng nghiêng của cậu. Trước kia cho tới nay Kim Taehyung đều không cảm thấy Jungkook có bao nhiêu suất, so với Park Bogum thậm chí còn kém hơn nhiều.

Chính là hiện tại, mỗi khi đêm khuya tịch mịt, Kim Taehyung chưa lần nào nhớ đến Park Bogum, tâm tâm niệm niệm đều là dung nhan bình thường của Jungkook, ngũ quan không quá xinh đẹp, góc cạnh không tính rõ ràng, nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là dễ nhìn, nhưng hình ảnh đó lại in thật sâu trong đáy lòng anh, mỗi lần nhớ đến chỉ biết điên cuồng tưởng niệm, muốn lập tức nhìn thấy cậu, muốn đưa cậu ôm vào trong ngực. Cho nên mỗi ngày Kim Taehyung mặc kệ công việc mệt mỏi đến đâu, đều phải đến dưới lầu nhà Jungkook chờ cậu tan tầm, chỉ là muốn nhìn thấy cậu để giảm bớt những nhung nhờ trong lòng, dù chỉ trốn ở một góc xa nhìn lén cũng được.

"Anh muốn mừng sinh nhật như thế nào!?" Jungkook cảm giác một bên mặt của mình sắp bị Kim Taehyung nhìn đến thiêu cháy, chỉ có thể uống nước để che đi xấu hổ, nhưng nước đều uống xong, ánh mắt đang dính ở trên mình lại không có nửa điểm muốn rời đi, Jungkook cũng chỉ có thể tìm một đề tài để dời đi lực chú ý của anh.

"A!? Anh... anh..." Kim Taehyung lắp bắp không biết trả lời làm sao. Lúc trước Kim Taehyung đâu có nghĩ Jungkook sẽ đáp ứng cùng mình mừng sinh nhật, đến nỗi những việc sau đó hoàn toàn không có nghĩ qua. Chủ yếu là Kim Taehyung không ôm hy vọng Jungkook sẽ đồng ý, càng không nghĩ tới chỉ vì mình phát sốt Jungkook liền mềm lòng đáp ứng. Hiện tại nghĩ đến đây trong lòng Kim Taehyung liền đặc biệt kích động, này hoàn toàn chứng minh Jungkook còn đau lòng vì mình a. Bằng không hiện tại tìm cách làm cho Jungkook đau lòng một chút!? Nói không chừng cậu có thể đáp ứng yêu cầu của mình! Tuy rằng tâm tình lúc này đã tốt đến mọi ốm đau đều vứt ra sau đầu, nhưng giả bộ yếu ớt vẫn là có thể! Kim Taehyung trong lòng tính toán tiểu nhân tim đập bang bang, cũng biết mình không nên lợi dụng sự mềm lòng của Jungkook, nhưng nếu như vậy có thể làm quan hệ của hai người tiến triển thêm một bước, Kim Taehyung không ngại sử dùng chút thủ đoạn nhỏ này.

"Khụ khụ... Jungkook, anh muốn ăn cơm em nấu, coi như là chúc mừng sinh nhật anh được không!?" Kim Taehyung cố ý ho khan hai tiếng thật mạnh, ánh mắt liền giống như chú chó cưng đáng thương hề hề chờ đợi được chủ nhân cho ăn nhìn về phía Jungkook.

"Ân... được. Nhưng tôi muốn về nhà sớm một chút, nên không có thời gian làm quá phong phú." Jungkook chần chờ một chút mới gật đầu đáp ứng, hiện tại trong lòng đã có chút hối hận việc nhất thời mềm lòng đáp ứng cùng Kim Taehyung đón sinh nhật, nhưng tình huống lúc đó quả thật không thể ngoan tâm cự tuyệt. Jungkook cũng không phải ngu ngốc, biết Kim Taehyung xin được một điều, liền sẽ có điều thứ hai, thứ ba... Hai người sẽ không thể chấm dứt một cách dứt khoát, sống chung một khoảng thời gian dài, ánh mắt Kim Taehyung say đắm si mê, thái độ ôn nhu che chở, sẽ làm vỏ bọc lạnh lùng mà Jungkook cố ý ngụy trang từ từ sụp đổ, tình cảm liều mạng đè nén sẽ lại bắt đầu rục rịch, rồi một lần nữa lại hãm sâu trầm luân...

Cho nên Jungkook trực tiếp nói rõ, cho Kim Taehyung biết mình muốn về nhà sớm, ý tứ chính là bảo anh đừng đưa ra yêu cầu nào nữa, tránh cho hai người lại có thêm cơ hội ở chung.

"Không sao không sao, chỉ cần là em nấu anh đều thích ăn." Kim Taehyung thấy Jungkook gật đầu đồng ý nấu cơm ình, tâm tư kích động muốn chết, lúc Jungkook đứng dậy khỏi ghế đi vào nhà bếp, Kim Taehyung cũng đi theo phía sau cậu cùng đi vào.

Jungkook vào phòng bếp, quen thuộc mở tủ lạnh. Lúc hai người còn sống chung, trong tủ lạnh luôn đầy ấp sữa, rau dưa, thực phẩm chín linh tinh các loại, Jungkook đều luôn dự trữ một ít, một là lúc Kim Taehyung thèm món gì có thể trực tiếp nấu cho anh ăn, hai là thứ bảy chủ nhật khi Jungkook quay về nhà mình, không sợ Kim Taehyung không có gì để ăn. Nhưng mà hiện tại, Kim Taehyung đã ăn sạch sành sành những thứ Jungkook để lại, sữa uống hết cũng không có đi mua, rau xanh thực phẩm thì khỏi phải bàn.

Từ lúc Jungkook rời đi, Kim Taehyung cũng chỉ một hai lần nấu cơm, còn những bữa khác thì tùy tiện đến nhà hàng tìm thứ gì lắp đầy bụng. Cho nên, lúc Jungkook mở tủ lạnh ra, bên trong trống trơn cái gì cũng đều không có.

"Jungkook, dưới... ở dưới còn có con cá trích." Kim Taehyung đứng bên cạnh xấu hổ mở ra ngăn tủ dưới cùng, lấy ra con cá trích mà lần đó người bán hàng lựa cho anh.

"Cá này mua hồi nào!? Hình như không còn tươi lắm. Hơn nữa anh không phải bị ho sao, nếu giờ mà uống canh cá trích, cổ họng sẽ càng khó chịu hơn." Jungkook nhìn con cá trích đông lạnh nhíu mày rồi bỏ trở lại ngăn tủ. Tuy rằng ngoài miệng không có nhắc đến chuyện Kim Taehyung bị bệnh, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ rõ.

"Kia... Kia... Đúng rồi, còn có chút gạo nếp. Jungkook em nấu cháo gạo nếp được không!? Đã lâu không có ăn, anh mỗi ngày đều muốn nếm thử." Kim Taehyung vắt hết óc nhìn xung quanh nhà bếp, nghĩ xem còn có thứ gì có thể đem nấu không. Anh không chỉ muốn Jungkook trong ngày sinh nhật của mình ở lâu thêm chốc lát, mà là thật sự muốn ăn cơm cậu nấu. Jungkook rời đi cho đến nay, Kim Taehyung ăn món gì cũng không thấy hợp khẩu vị, cũng là bởi vì đã quen hương vị cơm Jungkook nấu, hiện tại thật vất vả mới có cơ hội, cho dù chỉ ăn một chén cháo gạo nếp, anh cũng sẽ cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

"Ân." Jungkook gật đầu, lưu loát lấy tô và gạo ra, sau đó vo gạo, động tác nhanh nhẹn lưu loát, cũng không cần hỏi Kim Taehyung những thứ này cất ở đâu, vật dụng đều là tùy tay mở là thấy, quen thuộc như thể ngày nào cũng ở đây nấu cơm, cho tới bây giờ cũng chưa từng rời đi.

Cảnh tượng này lúc trước Kim Taehyung mỗi ngày đều có thể nhìn thấy, khi đó không có cảm giác gì, Kim Taehyung đã quen thuộc với việc mỗi ngày Jungkook đều bận rộn nấu cơm, quen rồi những ôn nhu của cậu, thậm chí đem tất thảy đều này trở thành đương nhiên. Thẳng đến khi Jungkook rời đi, đừng nói đến những bữa cơm nóng hổi mỗi ngày, Kim Taehyung ngay cả một chén cháo thơm dẻo cũng chưa từng được ăn, lúc này mới hiểu được cuộc sống bình thường trước kia mới là hạnh phúc biết bao.

Được nhìn lại những hình ảnh quen thuộc trước đây, trong lòng Kim Taehyung vừa đau đớn vừa sợ hãi, cuộc sống từng hạnh phúc như vậy đã bị chính mình hủy đi rồi.

"Jungkook, Jungkook..." Kim Taehyung bước qua, từ phía sau đem Jungkook ôm vào trong lòng ngực, ôm chặt "Hạnh phúc" của chính mình không muốn buông tay.

"Tae..Taehyung...anh làm gì vậy?!" Jungkook bị hành động đột ngột của Kim Taehyung dọa sợ, liền bắt đầu hơi hơi giãy dụa, muốn thoát khỏi cái ôm của anh.

"Jungkook đừng nhúc nhích, anh sẽ không làm gì đâu, chỉ muốn ôm em một lúc, chỉ một lúc mà thôi, xin em, đừng rời bỏ anh..." Cánh tay Kim Taehyung lại càng siết chặt, giống như muốn đem Jungkook tiến nhập vào thân thể của mình, trong lời thỉnh cầu đã nghe ra có chút nghẹn ngào.

Cảm giác được nước mắt ấm áp chảy xuống cổ mình, Jungkook không giãy dụa nữa, yên lặng để Kim Taehyung gắt gao ôm lấy. Trong nồi, cháu gạo nếp bắt đầu tỏa ra hương khí, hai người cứ vậy duy trì tư thế ôm cho đến tận khi cháo nấu chín.

"Cháo được rồi, tôi giúp anh múc cháo." Jungkook nhẹ giọng nhắc nhở người ở phía sau.

Kim Taehyung buông ra Jungkook, đứng ở một bên.

Jungkook múc cháo xong, mở tủ lấy ra một ít đường trắng mà lúc trước đã mua thả vào trong cháo, rồi mới bưng lên đưa cho Kim Taehyung.

"Jungkook, ăn với anh đi." Kim Taehyung lấy một cái chén khác, múc thêm một chén cháo, học Jungkook lấy đường trắng bỏ vào rồi đưa đến trước mặt cậu.

Vốn đã đáp ứng mừng sinh nhật Kim Taehyung, vậy ăn xong cháo rồi về nhà cũng được. Jungkook bưng cháo cùng Kim Taehyung đi đến bàn ăn, đối mặt nhau ngồi xuống.

Kim Taehyung một bên ăn cháo một bên giương mắt lén nhìn trộm Jungkook, tuy rằng Jungkook chỉ cuối đầu yên lặng ăn cháo, nhưng so với cảm giác trống rỗng khi một mình ngồi ăn lúc trước, hiện tại ngẩng đầu liền có thể thấy được người mình ngày nhớ đêm mong, chỉ đều này thôi cũng làm cho Kim Taehyung vô cùng thỏa mãn. Hơn nữa được húp lấy muỗng cháo gạo nếp ngọt ngào, hiện tại trong lòng Kim Taehyung thật sự là vừa ấm vừa ngọt.

Kỳ thật đêm này có thể xem là buổi mừng sinh nhật khó coi nhất của Kim Taehyung. Lúc cùng các chủ quản ở Kim thị tổ chức PARTY sinh nhật, Kim tổng giám đốc đương nhiên được coi là trung tâm vũ trụ, mỗi lần đều thu được không ít lời chúc tụng cùng quà cáp; mà lúc cùng Park Bogum hai người mừng sinh nhật, Kim Taehyung cũng lựa một nhà hàng sa hoa với bầu không khí hữu tình, hai người sẽ ăn tối dưới ánh nến lãng mạn, bên cạnh còn phải có một nghệ sĩ vi-ô-lông diễn tấu...

Hiện tại trước mặt Kim Taehyung cùng Jungkook không có ánh nến, cũng không có âm nhạc, chỉ có một chén cháo gạo nếp đơn giản, giản dị mà tự nhiên. Kim Taehyung lại cảm thấy cuộc sống bình thản này so với những lãng mạn mang tính chất hào nhoáng trước kia ấm áp hơn rất nhiều, anh hy vọng chén cháo này có thể ăn mãi không xong, anh hy vọng sang năm còn có thể ngồi cùng Jungkook ăn cháo.

Tuy Kim Taehyung cố ý thả chậm tốc độ ăn cháo, nhưng một chén cháo không có khả năng sẽ ăn cả đời. Hai người ăn xong, Jungkook vẫn giống như trước đem chén vào nhà bếp tẩy rửa.

"Jungkook, để anh làm. Lúc trước là anh không đúng, chuyện gì cũng để em làm, sau này em nấu cơm, anh sẽ rửa chén được không!?" Kim Taehyung cầm lấy chén trên tay Jungkook, ánh mắt chờ mong nhìn cậu, anh hy vọng lần sinh nhật này có thể đem quan hệ của hai người một lần nữa bắt đầu lại, sau này mình và cậu sẽ sống cùng nhau thật lâu thật lâu, thậm chí là cả một đời đều ở bên nhau.

Jungkook lẳng lặng nhìn Kim Taehyung, không nói lời nào.

"Anh đi rửa chén." Mặc dù Kim Taehyung đã đoán trước được câu trả lời của Jungkook, nhưng trong lòng vẫn là cảm thấy khổ sở, vội vàng bưng chén đến nhà bếp tẩy rửa.

"Tôi nên trở về nhà rồi" Chờ Kim Taehyung rửa chén đi ra, Jungkook lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa nói lời cáo từ.

"Jungkook... kia... anh đưa em về." Kim Taehyung còn muốn tìm lý do lưu lại Jungkook, nhưng nhìn đến ánh mắt kiên quyết của cậu, biết mình nhiều lời cũng vô ích, còn tiếp tục ép nữa sẽ trở thành biến khéo thành vụn, liền đưa ra chủ ý muốn đưa Jungkook về nhà. Hiện tại đối với Kim Taehyung mà nói, một giây được ở thêm bên cạnh người này, anh cũng muốn tranh thủ.

"Không cần, anh thân thể không khỏe, tôi ngồi xe taxi là được rồi." Jungkook rốt cuộc vẫn luôn để tâm tình trạng sức khỏe của Kim Taehyung.

"Không sao không sao, em xem hiện tại anh rất khỏe, hơn nữa sau khi ăn cơm xong vận động một chút cũng có lợi." Kim Taehyung có chút hối hận vì vừa rồi ở trước mặt Jungkook cố ý giả bộ ho khan hai tiếng, hiện tại lại cố gắng hiện ra bộ dáng hưng phấn.

"Được rồi." Nhìn thái độ của Kim Taehyung, Jungkook cũng biết không thể lay chuyển được anh, liền gật đầu đồng ý.

Vừa rồi khi đón Jungkook từ công ty về nhà mình, tốc độ lái xe của Kim Taehyung thật giống như muốn bay, nhưng hiện tại đưa Jungkook quay về nhà cậu, ô tô hoàn toàn giống như ốc sên chậm rãi lăn trên đường.

Nhưng cho dù có lái chậm như thế nào thì cũng sẽ phải đến nơi, xe đến dưới lầu nhà Jungkook, cậu bước xuống xe, Kim Taehyung cũng lập tức cùng bước xuống, vội vã chạy đến trước mặt cậu.

"Jungkook..." Kim Taehyung nhìn chăm chú ánh mắt Jungkook, thanh âm chứa đựng sự nuối tiết rõ ràng.

"Cảm ơn đã đưa tôi về, tôi lên đây." Jungkook cúi đầu né tránh tầm mắt Kim Taehyung, nói xong lời cảm tả liền lập tức quay đầu bỏ đi.

Kim Taehyung trơ mắt nhìn Jungkook cách tầm mắt mình càng ngày càng xa.

"Jungkook!" cuối cùng anh cũng nhịn không được vọt qua, đem Jungkook gắt gao ôm vào trong ngực.

"Jungkook, Jungkook, Jungkook..." Cánh tay Kim Taehyung càng ôm càng chặt, miệng không ngừng nhỏ giọng gọi, một tiếng lại một tiếng triền miên sâu sắc, khắc sâu tận xương.

Chua xót nơi đáy lòng Jungkook cũng bị tiếng gọi này chậm rãi dâng lên, rốt cuộc không khống chế được, nước mắt tràn mi mà ra.

Cho dù hôm nay là nhất thời mềm lòng mới đáp ứng cùng Kim Taehyung đón sinh nhật, nhưng Jungkook là không muốn lần thứ hai rơi vào, thời thời khắc khắc đều giả trang lãnh đạm xa cách. Nhưng vô luận là đối mặt với Kim Taehyung hay là căn nhà mà hai người từng cùng nhau chung sống, cậu đều cảm thấy thật quá khó để nắm chặt tình cảm của mình. Bày trí trong phòng khách không hề thay đổi, ở phòng bếp ký tức từng mảnh từng mảnh nhớ lại, Kim Taehyung thình lình ôm chầm cậu, đau khổ cầu xin, nước mắt ấm nóng chảy xuống cổ cậu, còn tràn đầy chờ mong nói chuyện mai sau của hai người... Tất cả hết thảy từng bước từng bước làm tan chảy tâm của Jungkook.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vkook