8
Thân là tổng giám đốc Kim thị, Kim Taehyung vẫn luôn gương mẫu đi đầu, giờ làm việc trên cơ bản đều giống những nhân viên bình thường khác, cho nên anh cũng rất đúng giờ mà thức dậy.
Kim Taehyung từ trên giường ngồi dậy, cào cào lại mái tóc lộn xộn, theo thói quen hướng phía sau nhìn lại, phát hiện vị trí bức ảnh mình cùng Bogum giờ đây trống rỗng, mới nhớ lại hôm qua lúc tức giận đã đem nó ném xuống đất. Tâm tình Kim Taehyung nhất thời trở nên có chút phiền táo, bước xuống giường đi đến cửa phòng. Kim Taehyung mở cửa phòng ngủ, một mùi cháo gạo nếp thơm phức lặp tức bay vào mũi, sửng sốt một chút mới nhớ lại đêm qua mình cho Jeon Jungkook ở lại qua đêm. Chẳng lẽ là cậu làm bữa sáng!? Kim Taehyung đưa mắt nhìn một lược xung quanh, phòng khách hôm qua bị mình làm thành một đống hỗn độn đã được thu dọn sạch sẽ, trong lòng còn đang kinh ngạc thì vừa lúc phòng bếp truyền đến âm thanh, Kim Taehyung bước nhanh đi xem.
"Kim tổng, chào buổi sáng!" Jeon Jungkook nghe được tiếng bước chân xoay người lại, nhìn Kim Taehyung tươi cười chào buổi sáng.
Kim Taehyung và Jeon Jungkook đã gặp nhau vài lần, lần đầu là vì say rượu nên anh căn bản không có ấn tượng với cậu, lần thứ hai, bởi vì báo cáo bị sai nên cậu luôn khúm núm cuối đầu, Kim Taehyung lúc ấy cũng không có tâm tình mà ngắm kỹ mặt cậu, lần thứ ba gặp mặt, hai người mặt đối mặt làm tình rất lâu, nhưng Kim Taehyung cũng không thấy qua cậu cười, bất quá biểu tình lúc làm chuyện kia của cậu còn quyến rũ, câu dẫn. Bởi vậy đây là lần đầu tiên Kim Taehyung thấy Jeon Jungkook cười, anh thế nhưng không tự giác mà nhìn đến thất thần.
Kim Taehyung không nghĩ bộ dáng Jeon Jungkook đẹp, đôi mắt to tròn, cái mũi cao, đôi môi có chút nở nan, chỉ có thể tính là gương mặt phổ thông, vừa ôn hòa lại không góc cạnh, so với Kim Taehyung hay Park Bogum tướng mạo đều kém hơn nhiều lắm. Nhưng khi Jeon Jungkook cười rộ lên, đôi mắt cong thành hình bán nguyệt, khóe môi câu lên, bên má còn mờ mờ hiện lên lúm đồng tiền, không quá sáng lạn nhưng lại làm người khác cảm thấy ấm áp và ngọt ngào. Một nụ cười như vậy làm cho tâm trạng cáu kỉnh vừa rồi của Kim Taehyung chuyển biến tốt hơn rất nhiều.
"A, cháo!" Phía sau truyền đến tiếng "Sùng sục, sùng sục", Jeon Jungkook nhớ tới còn đang đun cháo trên bếp, vội vàng xoay người mở nắp tắt lửa, một mùi hương gạo nếp nồng đậm lặp tức lan tỏa trong không khí.
Kim Taehyung vô thức hít một hơi, đưa tay xoa xoa cái bụng. Từ đêm qua cùng Park Bogum chia tay đến sáng nay, anh chưa có ăn thứ gì vào bụng, lúc giữa còn cùng Jeon Jungkook làm chuyện tiêu hao thể lực, hiện tại ngửi được mùi cháo, cơn đói lặp tức bạo phát.
"Nhìn cũng ngon nhỉ?." Kim Taehyung đi đến bên cạnh Jeon Jungkook, cuối đầu hướng trong nồi xem xét.
"Thực xin lỗi Kim tổng, chưa hỏi ý anh đã tự tiện dùng phòng bếp." Jeon Jungkook đang cầm thìa khuấy cháo, đột nhiên nghe được Kim Taehyung nói, hơi quẫn bách cuối đầu.
"Không sao. Hiện tại ăn được chưa!?" ánh mắt Kim Taehyung vẫn thẳng tắp nhìn vào nồi cháo, xua tay bảo không sao.
"Được rồi. Kim tổng, trong nhà có đường không, cháo trắng không có mùi vị, ăn với chút đường sẽ ngon hơn." Jeon Jungkook thấy Kim Taehyung không ngại, tay lại tiếp tục khuấy cháo, mùi cháo gạo nếp nhanh chóng quanh quẩn trước mũi hai người.
"Hiện tại không có, khi nào có thời gian tôi sẽ đi mua." Kim Taehyung thuận miệng đáp một câu, lấy chén trong kệ đưa cho Jeon Jungkook.
Một câu nói trong lúc vô tình của Kim Taehyung lại làm cho lòng Jeon Jungkook tràn đầy vui sướng, xem ra Kim Taehyung đối với chuyện mình nấu bữa sáng rất hài lòng, còn nói có thời gian sẽ đi mua đường, không uổng phí đêm qua mình cài đặt báo thức. Jeon Jungkook không phải mẫu người lười biếng, ngày thường dù không đi làm cũng đúng giờ là tỉnh, nhưng vì đêm qua cùng Kim Taehyung làm tình, sau đó lại đi dọn dẹp phòng khách, thật sự là quá mệt mỏi, sợ sáng nay sẽ không dậy kịp, cho nên mới đặt báo thức.
Jeon Jungkook múc ra hai chén cháo, cùng Kim Taehyung bưng đến bàn cơm.
Nấu nguyên buổi sáng nên gạo đã nở đều, múc một muỗng đưa lên miệng, vị cháo mềm dẻo như lặp tức tan ra, mặc dù chỉ là cháo bình thường không kích thích vị giác, nhưng mùi hương gạo nếp lại quanh quẩn bên môi và răng. Chỉ húp một muỗng cháo, thế nhưng lại làm Kim Taehyung chậc lưỡi khen ngon, biểu tình trên mặt như đang nhớ về một thứ gì đó.
Giống như Jeon Jungkook đã đoán lúc trước, phòng bếp nhà Kim Taehyung đúng là thường xuyên được sử dụng. Kim Taehyung và Park Bogum sống chung năm năm, mỗi bữa cơm đều là anh nấu cho Park Bogum ăn. Trù nghệ của Kim Taehyung cũng không tính là quá tốt, nếu được lựa chọn anh sẽ chọn đi nhà hàng ăn. Nhưng Park Bogum nói muốn Kim Taehyung tự làm cơm cho mình, đó cũng là một biểu hiện của tình yêu. Nghe được Park Bogum nói như vậy, Kim Taehyung đúng thật là bắt đầu mỗi bữa đều nấu cho hắn ăn, bị Park Bogum chê dở, anh còn mua cả sách dạy nấu ăn, một bên nhìn sách một bên nấu cơm.
"Cháo nấu đến mức này chắc phải tốn một khoảng thời gian, xem ra cậu rời giường rất sớm. Thể lực MB đúng là không phải thường, nói thật, hôm qua bắn hai lần tôi cảm thấy khá mệt, không ngờ cậu có thể dậy sớm đến thế!" Kim Taehyung tuy rằng trù nghệ không giỏi, nhưng cũng có năm năm kinh nghiệm nấu nướng, nhìn đến độ nở của gạo đại khái cũng đoán được Jeon Jungkook đã nấu bao lâu. Mà có lẽ chăm chọc cậu đã thành quen rồi, lời nói đả thương người không tự giác liền buông ra khỏi miệng.
Lúc nãy nghe được Kim Taehyung nói muốn mua đường, lại nhìn thấy biểu tình vừa lòng của anh khi ăn cháo, trong lòng Jeon Jungkook đặc biệt cao hứng, cũng bưng chén cháo lên yên lặng mà ăn. Nhưng những lời này của Kim Taehyung làm bàn tay cầm muỗng của cậu run lên, chén cháo thiếu chút nữa đổ lên bàn. Jeon Jungkook không phải là MB, Kim Taehyung nhằm vào MB mà châm chọc cũng không ảnh hưởng gì, cũng không có nói đều gì xấu, nhưng anh nói như vậy, hoàn toàn đã gạt bỏ đi phần tâm ý của Jeon Jungkook khi nấu bữa sáng.
"Khụ khụ, trù nghệ của cậu không tệ, cháo ăn rất ngon." Nhìn đến biểu tình bối rối của Jeon Jungkook, trong lòng Kim Taehyung thầm mắng chính mình lỡ lời, người ta cho dù là MB, dù sao cũng giúp mình làm bữa sáng, vốn không khí giữa hai người đang rất tốt đẹp, chính mình một câu sát phong cảnh, vội vàng ho khan hai tiếng, cứng ngắt dời đề tài.
"Khi còn nhỏ cha tôi qua đời sớm, mẹ lại bận nhiều việc, tôi đều tự nấu ăn, nấu lâu rồi nên hương vị miễn cưỡng cũng có thể cho vào miệng." Trù nghệ được Kim Taehyung khích lệ, Jeon Jungkook vô thức nở ra một nụ cười, cầm muống chậm rãi khuấy cháo trong chén.
"Cậu vì gia đình khó khăn nên mới ra ngoài làm MB đúng không?" Kim Taehyung lại hiểu lầm ý tứ trong lời nói của Jeon Jungkook, anh nhìn người gầy yếu ngồi đối diện mình, trong lòng ẩn ẩn sinh ra một tia thương tiếc, nguyên lai cậu làm MB cũng là có nỗi khổ, có lẽ thái độ lúc trước của mình thật có một chút quá mức.
Jeon Jungkook không biết nên trả lời vấn đề của Kim Taehyung như thế nào, đành yên lặng cuối đầu xuống. Nếu trả lời "Phải", chẳng khác nào đã lừa gạt anh, tuy rằng Jeon Jungkook cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, nhưng mẹ có công việc, mà cậu ở Kim thị tiền lương và phúc lợi cũng không thiếu, mẹ con hai người áo cơm cũng đủ lo, không gian nan đến mức phải đi làm MB. Nhưng nếu trả lời "Không phải", có lẽ lại bị Kim Taehyung hiểu lầm bản thân thích bị đàn ông thượng mới đi làm MB, chắc chắn sẽ lại nghe những lời chăm chọc của anh. Jeon Jungkook tiến thoái lưỡng nan, cho tới giờ cũng không biết nói sao với Kim Taehyung chuyện mình không phải là MB.
"Tuy rằng tôi hiểu cậu thật sự đáng thương, nhưng cũng không thể cho cậu tiếp tục ở lại Kim thị. Cậu nên biết chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ trong bản báo cáo, đều có thể làm cho công ty tổn thất thật lớn. Bằng không như vậy đi, dù sao tôi cũng bao dưỡng cậu, cậu cứ ở nhà tôi dọn dẹp, nấu cơm. Sau này sẽ tính cả hai phần tiền đưa cho cậu. Ừm... phòng khách dọn dẹp rất sạch sẽ, mấy thứ trên đất... Ảnh chụp cậu bỏ đâu rồi!?"
Im lặng của Jeon Jungkook bị Kim Taehyung coi như đồng ý. Nhưng bởi vì bản báo cáo lần trước, nên Kim Taehyung không tin tưởng năng lực làm việc của cậu, liền suy nghĩ biện pháp giúp cậu có thêm chút tiền, hơn nữa đối với Kim Taehyung mà nói, Jeon Jungkook vừa giúp giải quyết dục vọng vừa làm được việc nhà, mà chỉ cần một chút tiền, Kim Taehyung lại không thiếu tiền, nhất cử lưỡng tiện tại sao lại không làm.
Nhưng khi Kim Taehyung nhớ đến các bức ảnh, lại nghĩ Jeon Jungkook dù sao cũng là nhân viên Kim thị, khẳng định đối với chuyện của anh cùng Park Bogum có biết qua, điều này làm cho Kim Taehyung cảm thấy có chút mất tự nhiên.
"À... Bức ảnh kia tôi dựa vào bên tường, nhưng mà cái khuôn đã vỡ nát." Jeon Jungkook ừ nhẹ một tiếng coi như đáp ứng. Kỳ thật, dù Kim Taehyung không đưa ra yêu cầu, một phân tiền cũng không cấp, việc này Jeon Jungkook cũng đều sẽ làm, cậu vốn đã quyết định sẽ đối xử với Kim Taehyung thật tốt. Bất quá khi nhìn đến thái độ của Kim Taehyung nhắc đến ảnh chụp, trong lòng Jeon Jungkook có chút khó chịu. Chỉ có thể cuối mặt giả bộ húp cháo để che đi biểu tình trên mặt.
"Trong phòng tôi còn vài tấm, lát nữa lấy ra cùng đem bỏ đi. Còn nữa ... cháo còn không, tôi muốn ăn thêm một chén!?" Kim Taehyung nghĩ thầm nếu Park Bogum đã muốn kết hôn, hai người sau này không thể tái hợp, còn giữ lại ảnh chụp mà làm gì, nếu nhìn...chỉ có thể càng thêm đau khổ, không bằng vứt bỏ quên đi.
Kim Taehyung cũng không phải loại người ủy mị, trước kia cũng thực yêu thương Park Bogum, nhưng chuyện bây giờ xảy ra như vậy, cũng không thể vì chia tay Park Bogum mà đòi sống đòi chết, lúc mới đầu thật rất thống khổ, nhưng cũng không thể không gượng dậy nổi, tổn thương có thể phai mờ, còn cuộc sống thì vẫn tiếp tục. Dù sao Kim Taehyung cũng đã ở thương trường lăn lộn nhiều năm, sẽ không giống thiếu niên 17 – 18 tuổi rơi vào tình yêu dễ dàng kích động. Kim Taehyung một bên uống cháo một bên suy nghĩ, bất tri bất giác chén cháo trong tay đã thấy đáy, tuy trong bụng đã có vài phần no, nhưng mà cháo Jeon Jungkook nấu quả thực rất ngon, làm anh muốn ăn thêm một chén.
"Còn, để tôi giúp anh múc." Jeon Jungkook bởi vì Kim Taehyung muốn vứt bỏ ảnh chụp mà hơi kinh ngạc. Cầm lấy chén của anh đứng lên đi múc cháo, sau khi trở lại bàn ăn hai người đều im lặng, Jeon Jungkook vẫn luôn cuối đầu thắc mắc chuyện Kim Taehyung vứt bỏ ảnh chụp, còn Kim Taehyung thì im lặng uống cháo, trên mặt không có biểu hiện gì đặt biệt.
Đợi hai người ăn xong bữa sáng, Jeon Jungkook bưng chén đến phòng bếp tẩy rửa. Có lẽ cảm thấy đã cùng Jeon Jungkook bàn xong điều kiện, Kim Taehyung không hề có ý giúp đỡ cậu, đứng dậy khỏi ghế đi làm chuyện của mình.
"Để tôi chở cậu một đoạn, đến gần công ty cậu xuống xe đi thêm một chút là tới." Lúc hai người đón thang máy xuống nhà chuẩn bị đến công ty, Kim Taehyung nhìn thấy Jeon Jungkook không có lái xe, nghĩ lại dù sao hiện tại cậu vẫn còn là nhân viên của công ty, hơn nữa bọn họ lúc này còn có mối quan hệ bao dưỡng ái muội, chính mình sẽ không bất cận nhân tình mà để cậu đón xe buýt. Chở cậu một đoạn cũng không sao, chỉ cần ở gần công ty để cậu xuống xe, đừng để nhân viên khác trong thấy tránh phiên phức không đáng có.
"Cám ơn Kim tổng." Jeon Jungkook mở cửa xe, ngồi vào vị trí phụ lái.
Dọc theo đường đi, Kim Taehyung chuyên tâm lái xe, còn Jeon Jungkook quay đầu ra ngoài cửa sổ nhìn phong cảnh thành thị vụt qua.
"Cái này cậu cầm dùng đi." Xe chạy đến lân cận công ty thì Kim Taehyung dừng lại, thấy Jeon Jungkook đang muốn mở cửa bước xuống, anh liền lấy tờ chi phiếu ra đặt vào tay cậu. Cho dù đã nói rõ hai người sau khi kết thúc sẽ bàn lại giá, nhưng dù sao trong quá trình cũng cần tiền tiêu vặt, Kim Taehyung cũng không phải không hiểu quy củ, việc buôn bán còn cần tiền đặc cọc trước, huống chi Jeon Jungkook vừa giúp mình giải quyết dục vọng vừa chăm sóc nhà cửa giúp mình, trước cấp chút ngon ngọt, làm cậu toàn tâm hầu hạ mình.
Jeon Jungkook nhìn tờ chi phiếu trên tay sửng sốt một chút. Cậu sở dĩ đối với chuyện bao dưỡng của Kim Taehyung luôn ấp úng mơ hồ, là vì không muốn cùng cậu dính líu đến tiền bạc, tựa như chỉ cần nhận tiền của anh, Jeon Jungkook liền cảm thấy mình cùng MB giống nhau. Nhưng hiện tại Kim Taehyung đang gấp đến công ty, Jeon Jungkook nếu không nhận sẽ có chút kỳ lạ, chuyện bị anh hiểu lầm là MB cũng không thể dùng một hai lời để nói rõ. Jeon Jungkook đành phải đem chi phiếu cất vào cặp táp, mở cửa bước xuống xe.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com