9
Sau khi Jeon Jungkook cùng Kim Taehyung chia tay, như thường lệ đi bộ vào tòa nhà Kim thị, bấm nút thang máy, theo thang máy đến phòng tài chính, cùng những đồng nghiệp đi ngang qua nói "Chào buổi sáng", rồi đến chỗ ngồi của mình bắt đầu một ngày công tác. Bởi vì Jeon Jungkook đã đưa ra đơn từ chức, nên phía trên có rất nhiều công việc cần chuyển giao, thời gian này ngược lại so với bình thường càng thêm bận rộn.
Trước lúc tan tầm, Jeon Jungkook ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Kim Taehyung, mà nội dung cuộc gọi càng làm cho cậu giật mình, Kim Taehyung thế nhưng hỏi cậu bữa tối sẽ ăn cái gì, Jeon Jungkook nhất thời không kịp phản ứng ngây ngốc hồi lâu, thẳng đến khi bên kia truyền đến thanh âm không kiên nhẫn của Kim Taehyung, cậu mới ấp úng trả lời rằng mình phải về nhà thu dọn đồ đạc một chút, Kim Taehyung hừ lạnh một câu nói 'tôi đói bụng, lại đây nhanh lên rồi cúp máy'.
Jeon Jungkook buông điện thoại, đầu óc lại bắt đầu miên man suy nghĩ. Cậu gần đây thường xuyên rơi vào trạng thái lơ lững trên mây, cũng không còn cách khác, chuyện của cậu và Kim Taehyung không thể nói với người khác, chỉ có thể tự mình đoán mò.
Xem ra món cháo hồi sáng làm Kim Taehyung cảm thấy trù nghệ của mình không tồi nên mới bảo mình nấu cơm chiều, hơn nữa đã đồng ý để anh bao dưỡng, tối qua còn ngủ ở phòng khách nhà anh, kế tiếp có lẽ còn phải ở nhà Kim Taehyung. Jeon Jungkook nghĩ phải tìm cách giải thích chuyện mình không thể ở nhà, cũng không thể mãi dựa vào cái cớ tăng ca.
Nghĩ tới mẹ, trong lòng Jeon Jungkook lại tràn ngập áy náy, cha mất sớm, mẹ một mình nuôi cậu thật không dễ dàng. Jeon Jungkook vẫn luôn là đứa con ngoan, tan tầm đúng giờ về nhà, tiền lương mỗi tháng đều giao mẹ giữ, lần ở quán bar gặp được Kim Taehyung cũng là đầu tiên cậu đi chơi. Mẹ cũng đã ngầm nhắc nhỡ cậu mau có bạn gái rồi cưới vợ sinh con, để bà còn ẳm cháu. Vậy mà hiện tại mình lại...
Vì người đàn ông thầm yêu mười năm mà nói dối mẫu thân, nhưng dù là vậy, Jeon Jungkook cũng biết mình căn bản không bỏ xuống được tình yêu với Kim Taehyung.
Khi Jeon Jungkook về đến nhà, mẹ cậu cũng đã về.
"Mẹ à, gần đây công ty giảm biên chế, nên phái con đi một chi nhánh ở phía Nam. Chi nhánh này ở rất xa, không thể về nhà hàng ngày được. Con có cùng một vài đồng nghiệp thuê nhà ở gần đó, thứ sáu cuối tuần mới có thể trở về." Jeon Jungkook bởi vì đang nói dối nên đầu cuối thấp, thanh âm cũng rất nhỏ. Cậu nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra lý do này, bình thường cậu sẽ ở tại nhà Kim Taehyung, đến thứ sáu sẽ về bên mẫu thân.
"Không sao, công việc quan trọng hơn, đúng lúc mẹ cũng muốn được thanh tịnh một chút. Ở bên ngoài phải chăm sóc thật tốt chính mình, tạo mối quan hệ tốt với đồng nghiệp. Đúng rồi, ở chi nhánh nếu thấy có cô gái nào tốt thì nhớ phải theo đuổi, quan trọng nhất là khi về có thể mang theo bạn gái." Mẫu thân vẫn chưa phát hiện cậu khác thường, dặn dò vài câu rồi lại nhắc đến chuyện tìm bạn gái.
"Con... Con biết rồi. Mẹ, đêm nay phải dọn qua rồi, con về phòng thu dọn đồ đạc." Jeon Jungkook lắp bắp đáp ứng.
"Được rồi, con đi đi." Mẫu thân khoát tay, ý bảo mình không còn việc gì.
Jeon Jungkook về phòng lấy vật dụng cá nhân và một ít quần áo thay đổi, sau đó cùng mẹ nói lời tạm biệt rồi ra khỏi nhà. Cậu vẫn nhớ chuyện Kim Taehyung dặn mình nấu cơm chiều, hoàn hảo gần đó lại có chợ, liền vội vàng chạy đi mua một ít thịt rau rồi mới đón xe qua nhà Kim Taehyung.
Sao giờ này còn chưa tới!?
Thế Hân buồn bực ngước mắt nhìn lên đồng hồ, ngón tay không kiên nhẫn gõ gõ vào tay vịn sofa. Sớm biết vậy sẽ không gọi tên MB đó làm cơm chiều, nói về nhà thu dọn một chút, vậy mà chờ mãi cũng không thấy đến, làm hại bản thân đói bụng, còn không bằng đi ra ngoài ăn.
Nhưng mà món cháo gạo nếp hồi sáng kia lại làm mình đối với sơn hào hải vị đều không dậy nổi hứng thú.
Buổi sáng sau khi cùng Jeon Jungkook chia tay, Kim Taehyung lái xe đến công ty, đón thang máy chuyên dụng lên tầng thượng, đi đến văn phòng bắt đầu một ngày làm việc. Tuy rằng chia tay cùng Park Bogum làm ảnh hưởng đến tâm tình của anh rất nhiều, nhưng thân là tổng giám đốc Kim thị, mỗi một quyết định đều có thể ảnh hưởng đến toàn bộ hoạt động của công ty, Kim Taehyung đành phải cưỡng bức chính mình tỉnh táo lại, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào công tác.
Thời gian ăn trưa, Kim Taehyung hẹn đối tác đến một nhà hàng cao cấp dùng cơm.
Tuy rằng Park Bogum muốn Kim Taehyung tự mình nấu cơm cho hắn ăn, nhưng lại luôn chê tài nấu nướng của anh, hơn nữa công việc của Kim Taehyung đặt biệt bận rộn, không thể ngày nào cũng nấu. Hai người nhiều lúc đều là ăn ở bên ngoài. Park Bogum rất kén chọn, mấy món thường đều không vừa miệng hắn, bất quá hương vị của nhà hàng này lại hợp khẩu vị hắn. Dĩ nhiên là do đầu bếp tay nghề cao, sắc hương vị đầy đủ hết, nếm qua nhất định sẽ nhớ mãi, ngay cả Kim Taehyung cũng vậy, thường xuyên mang Park Bogum đến nơi này ăn cơm.
Nhưng hôm nay không hiểu vì sao, đối mặt với mỹ vị thường ngày, Kim Taehyung lại cảm thấy nhạt nhẽo không muốn ăn. Trong đầu chỉ nhớ đến món cháo gạo nếp lúc sáng, vị mềm dẻo, nồng đậm hương thơm, Kim Taehyung càng nghĩ càng đói, nhưng lại không khơi nổi nữa điểm hứng thú với bàn mỹ thực trước mặt, đành buồn chán ăn được vài miếng thì buông đũa xuống.
Cơm trưa chưa ăn, cái bụng trống rỗng lại nhớ tới món cháo của Jeon Jungkook, đừng nói cái gì cũng không muốn ăn, đến công việc cũng không có tâm trạng làm tiếp. Thật vất vả Kim Taehyung mới chờ tới giờ tan tầm, cuối cùng nhịn không được liền gọi cho cậu nói vụ cơm chiều. Nhưng hiện tại mình sắp chết đói rồi, vậy mà còn chưa thấy Jeon Jungkook trở về! Kim Taehyung cầm lấy di động, chuẩn bị gọi điện thoại cho Jeon Jungkook.
"Kim tổng." Kim Taehyung vừa rút điện thoại ra thì ngoài cửa truyền đến thanh âm của Jeon Jungkook.
"Sao giờ mới đến!? Chờ cậu làm xong cơm chiều chắc tôi chết đói!" Kim Taehyung mở cửa cho Jeon Jungkook, nhìn thấy cậu tay xách nách mang nhưng không có ý giúp đỡ, chỉ né qua một bên cho cậu đi vào.
"Thực xin lỗi, trên đường có tai nạn giao thông nên chậm trễ một chút. Tôi lập tức đi nấu cơm." Jeon Jungkook cuống quít hướng Kim Taehyung giải thích. Đồ dùng cá nhân và quần áo cũng không kịp đem vào phòng, chỉ để tạm ở góc tường trong phòng khách, liền vội vàng cầm lấy thịt rau chạy vào bếp.
Sau khi Kim Taehyung nhìn bóng dáng Jeon Jungkook biến mất trong bếp, lại đến ghế sofa ngồi xuống, lấy điều khiển mở TV ra xem, nhàm chán chuyển kênh.
Phòng bếp rất nhanh vang lên âm thanh "Pang..pang", tuy rằng không lớn lắm, nhưng hòa vào âm thanh của TV làm cho có chút hỗn độn, hại Kim Taehyung lại không có tâm tình xem tv, vừa lúc bụng cũng đói đến sắp chết, anh liền đứng lên đi vào phòng bếp xem Jeon Jungkook nấu món gì.
"Kim tổng, chờ một chút nữa." Đại khái nghe được tiếng bước chân của Kim Taehyung, Jeon Jungkook quay đầu hướng Kim Taehyung cười cười, rồi lặp tức quay đầu lại tiếp tục nấu.
Kim Taehyung nghiêng mình dựa vào cửa phòng bếp ngắm nhìn bóng dáng bận rộn của Jeon Jungkook. Rửa đồ ăn, thái rau, bật bếp, đổ dầu... Động tác thành thạo lưu loát, dáng vẻ hoàn toàn không giống hồi mình nấu cơm cho Park Bogum, một bên xem công thức một bên nấu ăn, lúc nào cũng luốn cuống đến sứt đầu mẻ trán, sau khi xong còn bị Park Bogum chê lên chê xuống nào là cái này mặn cái kia nhạt.
Park Bogum bảo Kim Taehyung nấu cơm mình, mới đầu anh cũng rất hào hứng, đây không phải biểu đạt tình yêu mà Park Bogum nói sao, nhưng mỗi lần anh tân tân khổ khổ nấu xong thì hắn không phải chê dở cũng là cắn bụng mà ăn, dần dà, Kim Taehyung không còn hứng thú, chẳng qua khi đó sủng Park Bogum, nên anh mới cam tâm mà làm.
Nhưng có sủng đến mấy thì cũng không thoát khỏi kết cục chia tay, trong lòng Kim Taehyung ngập tràn chua sót. Quên đi, việc đã thế này, ưu sầu ảo não cũng không được gì, cứ thử từ từ quên đi xem.
Lúc này Jeon Jungkook đã xào xong đồ ăn, hương vị nồng đậm tản ra, nếu không phải cố kỵ thân là tổng giám đốc Kim thị, ở trước mặt Jeon Jungkook dù sao cũng phải có uy nghi của một cấp trên, chỉ sợ Kim Taehyung đã sớm thò tay bốc lấy thức ăn trên bàn kia.
Kim Taehyung nghĩ thầm, hiện tại ở cùng Jeon Jungkook so với cùng Park Bogum trước kia hạnh phúc hơn nhiều. Nhưng dùng từ "Hạnh phúc" để hình dung thì có gì đó không đúng lắm, dù sao anh và Park Bogum trước kia là người yêu, còn Jeon Jungkook trong lúc này có là cái gì!? Nhiều nhất cũng chỉ là mối quan hệ bao dưỡng của cố chủ và MB, với MB mà nói cái gì hạnh phúc, có mà "Tính phúc" thì đúng hơn.
Nghĩ tới nghĩ lui thì nên nói cuộc sống hiện tại so với trước kia thoải mái hơn mới thích hợp, không chỉ đơn giản là Jeon Jungkook nấu ăn ngon làm thỏa mãn cái bụng của anh, mà về phương diện tình ái, thân thể của cậu so với Park Bogum cũng thỏa mãn anh hơn.
Kim Taehyung nhớ đến ngày hôm qua lúc hai người ân ái, nhớ đến hậu huyệt chặt chẽ cùng khoang miệng ấm áp của cậu, hiện tại nhìn lại...cậu bận rộn đưa lưng về phía mình, đường cong thân thể như ẩn như hiện. Kim Taehyung cảm giác một cổ nhiệt lưu theo bụng dưới dâng lên, khố gian thậm chí có phản ứng. Chết tiệt! Mới có nhìn một chút đã nhịn không được rồi, tên MB này vậy mà lại ảnh hưởng lớn đến mình như vậy! Kim Taehyung âm thầm mắng chửi bản thân một tiếng, nhíu mày xoay người rời khỏi nhà bếp.
Một lát sau, Jeon Jungkook đem đồ ăn nấu xong mang lên bàn. Có lẽ nhìn thấy Kim Taehyung đang đói, nên cậu cũng không nấu cầu kỳ, hai món một canh, một là ớt chuông xào và khoai tây, độ dài cùng kích thước của ớt chuông và khoai tây hoàn toàn giống nhau, đủ thấy công phu thái rau của Jeon Jungkook rất cao, màu xanh biết của ớt chuông cộng với màu vàng của khoai tây xem lấn mấy cọng ớt đỏ, làm ón ăn thoạt nhìn rất ngon mắt. Kim Taehyung gắp một ít để vào trong miệng, thanh thúy ngon miệng, hơi cay cay. Một món khác là thịt kho cà tím, cà được nấu đến vàng nâu cộng với một ít ớt xanh làm đẹp, mùi vị càng đậm đà vì được bỏ thêm ít đường, đưa vào miệng béo mà không ngán, đậm nhạt vừa phải, ngoài giòn trong mềm, hương vị ngon đến mức làm Kim Taehyung gắp một lúc mấy miếng. Phối hợp với cơm là một món súp nhẹ, Kim Taehyung đặt biệt cảm thấy mỹ mãn với bữa cơm này.
Hai người cơm nước xong, Jeon Jungkook đứng lên thu thập chén đũa, Kim Taehyung đi đến sofa phòng khách ngồi xuống, cầm lấy điều khiển mở TV.
Chờ thu thập xong xuôi, Jeon Jungkook trở lại phòng khách, thấy Kim Taehyung đang tập trung coi TV, cậu do dự không biết nên ngồi gần hay cách xa anh một chút, sợ làm Kim Taehyung mất hứng, vẫn là lựa chọn cách xa một khoảng, ngồi xuống ghế sofa bên kia.
"Đến ngồi cạnh tôi." Kim Taehyung quay đầu liếc nhìn Jeon Jungkook một cái, nhưng ánh mắt rất nhanh chuyển lại màn hình TV.
"A." Jeon Jungkook khẽ lên tiếng, đứng lên đi đến ngồi cạnh Kim Taehyung.
Jeon Jungkook vừa mới ngồi xuống, Kim Taehyung liền đưa tay nửa ôm bả vai cậu, ngón tay ở phía sau lưng xoa tới xoa lui thưởng thức.
Lưng Jeon Jungkook cứng đờ, đối với việc Kim Taehyung ôm bả vai mình không biết nên làm sao, nhưng lại không dám lộn xộn, chỉ có thể cứng ngắt chăm chú nhìn vào tiết mục trên TV. Trong TV trùng hợp lại đang nói về kinh tế tài chính, Jeon Jungkook chính là nhân viên tài chính, nên chỉ một lúc sau liền thật sự tập trung.
"Không nghĩ tới cậu lại có hứng thú với chương trình này, tôi còn nghĩ cậu bình thường chỉ xem GV để học hỏi làm sao lấy lòng đàn ông chứ." Tiếng cười trêu tức của Kim Taehyung đột ngột vang lên bên tai Jeon Jungkook.
Đang chuyên chú xem TV, Jeon Jungkook giật mình sửng sốt quay đầu nhìn Kim Taehyung, mắt anh hơi nhướng, lộ ra biểu tình châm chọc, Jeon Jungkook không biết ứng phó thế nào, chỉ có thể cúi đầu không nói một lời.
"Mất hứng!?" Kim Taehyung đưa một ngón tay nâng cằm Jeon Jungkook lên, bức cậu cùng với chính mình đối diện.
"Không..." Thanh âm Jeon Jungkook biến mất khi Kim Taehyung bất ngờ tấn công miệng cậu.
Ngón tay Kim Taehyung cố định cằm Jeon Jungkook, đầu lưỡi mạnh mẽ đỉnh tiến vào miệng cậu, bá đạo xâm lược mọi nơi trong miệng cậu. Jeon Jungkook không thể động đậy, chỉ có thể bị động thừa nhận nụ hôn của Kim Taehyung, đầu lưỡi bị quấn lấy dùng sức mà mút, cảm giác đau đớn nhẹ nhẹ từ lưỡi lan ra toàn khoang miệng.
"Cho tôi xem MB lấy lòng đàn ông như thế nào đi." Một hồi lâu sau Kim Taehyung mới thỏa mãn mà buông đôi môi Jeon Jungkook ra, thay vào đó là dùng ngón tay vuốt lên cánh môi mềm mại đã ướt sũng. Kim Taehyung liếm liếm môi, cơ thể ngã vào lưng ghế phía sau, thuận tay cầm lấy điều khiển tắt TV.
Yêu cầu của Kim Taehyung làm cho Jeon Jungkook không biết phải làm sao, cậu sao có thể làm được điều đó. Nhưng tình huống hiện tại, Jeon Jungkook không thể giải thích cho Kim Taehyung chuyện mình không phải MB, cũng không thể nói mình đã thầm yêu anh mười năm, huống chi bây giờ còn bị đang bị Kim Taehyung bao dưỡng. Jeon Jungkook cũng chỉ đành cố gắng diễn tốt vai một MB.
Làm sao lấy lòng đàn ông!? Chắc là chính mình chủ động đi! Jeon Jungkook thử vươn đầu lưỡi liếm ngón tay đang chơi đùa trên môi mình của Kim Taehyung, vừa cẩn thận quan sát phản ứng của anh.
Bị đầu lưỡi mềm mại liếm làm ngón tay trở nên ngứa ngái, Kim Taehyung câu môi cười, ngón tay bên trong miệng Jeon Jungkook bắt đầu di động chơi đùa, Jeon Jungkook cũng rất phối hợp không ngừng liếm mút ngón tay anh.
"Chỉ có thế này!?" Kim Taehyung nhướng mày rút ra ngón tay từ miệng Jeon Jungkook, ngón tay bởi vì dính nước miếng mà trở nên thấp lộc trong suốt, anh còn cố ý ở trước mặt Jeon Jungkook mà đưa ngón tay quơ qua quơ lại.
Jeon Jungkook đỏ mặt, do dự một chút rồi nghiêng người ghé môi hôn lên miệng Kim Taehyung. Cậu không có kinh nghiệm hôn môi, cũng chỉ cùng với Kim Taehyung hôn qua vài lần, càng không có kỹ sảo gì, đại khái bắt chước bộ dáng hôn mình của Kim Taehyung lúc trước, dùng đầu lưỡi đỉnh khai răng nanh, đem đầu lưỡi xâm nhập vào miệng anh, lướt qua cuốn lấy lưỡi anh mà dây dưa.
Nụ hôn dịu dàng cẩn thận, thậm chí không gây nhiều cảm giác kích dục nơi Kim Taehyung, nhưng đôi môi mềm nhuyễn cùng đầu lưỡi thấp hoạt của Jeon Jungkook làm anh kiềm lòng không được. Một tay ghì chặt thắt lưng của cậu, đem thân thể cậu nhập càng chặt hơn vào trong ngực mình.
Động tác của Kim Taehyung làm thân thể hai người lại càng xít xao, cảm giác gắn bó như môi với răng làm lòng Jeon Jungkook một trận rung động, lại toàn tâm toàn ý hôn Kim Taehyung, thậm chí còn ẩn ẩn một chút cảm giác lấy lòng.
Hai người triền miên hôn một hồi lâu, thẳng đến khi Jeon Jungkook cảm thấy khó thở mới lưu luyến rời khỏi môi Kim Taehyung, đầu ghé vào bên gáy của anh mà thở gấp.
"Tuy rằng kỹ thuật hôn của cậu quá tệ, nhưng đôi môi rất mềm, đầu lưỡi cũng trơn mượt nên có thể tạm thông qua." Trong miệng mất đi cảm xúc ôn nhuyễn làm Kim Taehyung tiếc nuối liếm liếm môi, nhưng anh chắc chắn sẽ không nói ra bản thân bị một MB hôn cảm giác tốt đến cỡ nào, chỉ nhẹ nhàng bâng quơ bình luận một câu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com