Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Tháng Bảy 2010—Toronto

Shane đã ký một hợp đồng quảng cáo béo bở với CCM, một trong những hãng sản xuất dụng cụ khúc côn cầu lớn nhất. Cậu thậm chí còn chưa chơi chính thức trận NHL nào, nên việc này khiến cậu cực kỳ phấn khích.

Rồi cậu phát hiện CCM cũng đã ký với Rozanov.

Và sau đó cậu biết họ muốn ra mắt một chiến dịch quảng cáo với cả người. Cùng nhau.

Thế là Shane đang đứng trong một sân băng tối om và gần như trống trải ở ngoại ô Toronto vào một ngày thứ tư của tháng Bảy. Chỉ còn hơn một tháng nữa cậu sẽ phải báo cáo cho trại huấn luyện. Và cậu cũng chưa gặp lại Rozanov kể từ giải World Juniors hồi đầu tháng Một.

Những đèn chiếu sáng công suất lớn đã được dựng quanh sân băng, tạo nên ánh sáng cực kỳ kịch tính. Ngày hôm đó sẽ có hai phần: đầu tiên là chụp ảnh cả riêng lẻ và chụp chung, sau đó họ sẽ trượt quanh sân và thực hiện vài pha xử lý kỹ thuật cho quảng cáo trên truyền hình.

Shane đã quen với việc chụp ảnh và có máy quay theo dõi nhưng đây có vẻ là một buổi sản xuất lớn hơn cậu từng thấy. Cảm giác như đang đóng phim vậy.

Đóng vai chính cùng nhau.

Cậu đi vài vòng trên sân băng trong khi chờ đoàn làm việc chuẩn bị xong. Cậu mặc bộ đồ CCM từ đầu đến chân, tất nhiên, gồm một áo jersey đen với logo CCM lớn ở ngực, thay vì logo đội. Tên và số 24 của cậu ở phía sau.

Shane đang trang điểm và cảm giác thật kỳ quặc. Cậu không được phép đổ mồ hôi trước khi chụp ảnh nên cậu quyết định dừng trượt và ngồi trên băng chờ đợi. Cậu quan sát ekip điều chỉnh ánh sáng.

Sau vài phút, cậu cảm nhận được sự hiện diện rõ ràng của Rozanov ở cuối băng ghế. Cậu quay lại và thấy cậu ta đứng đó, cao to và đẹp trai, cũng đang trang điểm.

"Rất xinh," Rozanov trêu cậu. "Như một búp bê vậy."

"Cậu cũng trang điểm mà."

Rozanov tựa vào mép băng và cười. "Đúng, nhưng tôi không xinh giống cậu."

Shane đảo mắt. Cậu từng bị gọi là "pretty boy" vài lần trước đây, thường là trong lúc thi đấu và cậu ghét điều đó. Cậu ước gì lần này mình cũng ghét như vậy.

Trong lớp trang điểm, với mái tóc được tạo kiểu cẩn thận và ánh sáng kịch tính này, Rozanov không trông xinh. Anh ta trông tuyệt đẹp. Một lần nữa, Shane vừa kinh ngạc vừa bực mình vì Rozanov nam tính đến mức nào. Xương hàm sắc nét của cậu ta tôn lên gò má không còn chút trẻ con nào màở Shane vẫn còn đôi chút. Và đôi mắt đó, lấp lánh... thứ gì đó mà Shane không nghĩ ra được loại đá quý nào có nhiều sắc vàng và xanh như thế.

Buổi chụp hình kéo dài lâu hơn Shane tưởng. Chủ yếu chỉ là đứng trên sân băng, cầm gậy CCM ở nhiều tư thế khác nhau. Họ cũng chụp vài tấm cùng nhau nhưng phần lớn là chụp riêng. Bọn họ kết thúc bằng một tấm đôi ở tư thế đối mặt trong pha lên puck. Họ phải giữ nguyên tư thế đó lâu đến mức tưởng như chừng như mãi mãi, mặt cách nhau chỉ vài centimet, nhìn thẳng vào mắt nhau.

"Cố đừng cười nhé mấy đứa," đạo diễn nói. "Anh biết là khó lắm."

Cười không phải điều Shane lo. Cậu phải cố làm mờ mắt mình để các đường nét trên mặt Rozanov nhòe đi, chỉ để khỏi nhìn chằm chằm vào đôi môi của cậu ta.

"Shane, ánh mắt của em dữ dội thêm tí nữa được không?"

Shane chớp mắt và cố gắng nhìn Rozanov chằm chằm như thể họ đang trong một trận đấu thật sự. Nhưng một trận đấu thật sự chỉ cần anh giữ tư thế đó vài giây. Còn bây giờ thì thật quá gượng gạo.

Cậu thấy khóe môi Rozanov giật giật, rồi anh chàng người Nga to lớn bật ra một tiếng khịt mũi và bắt đầu cười. Shane cũng không nhịn được, bật cười theo.

"Chỉ vài giây nữa thôi, các cậu. Làm ơn."

"Xin lỗi," Shane nói, cố gắng giữ gương mặt trở lại hung dữ. Nhưng vô ích. Chỉ cần nhìn Rozanov, cả hai lại phá lên cười.

"Được rồi, chắc chúng ta cũng có đủ rồi. Nghỉ một chút rồi quay phần phim sau."

"Đó là lỗi của cậu đấy," Shane nói khi họ trượt về phía băng ghế.

Rozanov lắc đầu. "Lỗi ở cái mặt cậu. Làm tôi buồn cười."

Shane đẩy nhẹ vai cậu ta.

Phần quay phim thì dễ hơn nhiều. Cả hai đội mũ và kính chắn CCM rồi trượt vòng quanh khoe kỹ năng suốt hơn một giờ — có lẽ còn hơi quá mức cạnh tranh. Shane khá mong chờ xem bản quảng cáo cuối cùng. Thêm nhạc và lời thoại vào chắc sẽ trông rất ngầu.

Đạo diễn cảm ơn cả hai, và hai cầu thủ khúc côn cầu được để lại tự tắm rửa thay đồ trong phòng thay đồ cũ kỹ.

Shane nhanh chóng cởi đồ và bước vào phòng tắm, giống như tại các sân băng khác, phòng tắm được thiết kế theo kiểu chung với một hàng vòi sen đặt đối diện nhau ở hai bên hành lang. Nếu anh nhanh chân, có lẽ anh có thể ra khỏi phòng tắm trước khi Rozanov bước vào.

Không may mắn như vậy.

Shane vừa mới làm ướt tóc thì Rozanov bước vào phòng tắm và đứng dưới một vòi sen gần như ngay đối diện anh. Ánh mắt Shane dừng lại ở hình xăm con gấu lớn trên ngực trái của Rozanov. Thật nực cười. Cậu cũng để ý thấy cây thánh giá bằng vàng mà anh đoán anh chàng kia chưa bao giờ tháo ra. Sợi dây chuyền ôm lấy phần cổ dài của Rozanov, cây thánh giá tựa yên trên bờ ngực rắn chắc của cậu ta.

Shane nhanh chóng nhìn xuống sàn nhà. Cậu đã tắm với hàng trăm người đàn ông trong đời, trong những căn phòng giống hệt như thế này. Đó chỉ là một phần của thế giới thể thao này. Anh chưa bao giờ nhìn bất kỳ cầu thủ nào khác trước đây. Thật là... không thể tưởng tượng nổi.

Cậu lại ngước lên, thấy Rozanov đã quay lưng lại. Shane chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào những cơ bắp cuồn cuộn, trần trụi hiện ra trước mắt. Ánh mắt cậu lướt qua bờ vai rộng của Rozanov, xuống những múi cơ lưng săn chắc, rồi đến vòng eo thon gọn và...

Shane đỏ bừng mặt. Cậu không thể... tại sao cậu lại muốn nhìn mông một gã đàn ông khác chứ? Thật kỳ lạ.

Nhưng đó thực sự là một cặp đào ấn tượng. Không phải đang so sánh nó với những cặp mông khác. Nó chỉ đơn giản là... hoàn hảo. Và khi Rozanov vỗ nước lên mặt, cơ mông cậu ta căng lên và Shane như chết lặng.

Và bị kích thích. Rõ ràng là kích thích. Cậu đang tắm. Cùng với Rozanov.

Cậu chỉ kịp nhìn xuống cái của quý đang cương cứng của mình với vẻ kinh hoàng trước khi nhận ra Rozanov đã quay lại.

Rozanov liếc xuống hạ bộ của Shane và nhướn mày.

"Cút đi," Shane càu nhàu. "Không có gì đâu."

"Thấy thích thứ cậu đang nhìn sao, Hollander?"

"Không. Không phải... Tôi đang nghĩ đến chuyện khác." Shane chỉ muốn độn thổ. Cậu biết mình nghe chẳng thuyết phục chút nào.

"Chuyện khác?"

Lẽ ra Shane nên biến liền ngay lúc đó. Cậu tắm sạch rồi mà. Đúng là hành xác mà.

Nhưng Rozanov đang cười toe toét với cậu theo một cách vô nghĩa với... tình hình của Shane. Và Shane dường như không thể nhúc nhích. Rozanov đang trêu chọc cậu, nhưng cậu không đấm vào mặt cậu ta được.

Và cậu ta cũng không bỏ đi.

Shane ước gì ít nhất mình có thể rời mắt khỏi Rozanov nhưng cậu như bị thôi miên. Rozanov dường như chỉ đang tò mò nhìn cậu và có lẽ còn hơi thích thú với việc cậu ta rõ ràng đang khiến cậu mất kiểm soát.

Lại thêm một trò khốn kiếp nữa để cậu vượt mặt tôi, Shane nghĩ.

Cậu bận bịu với việc xấu hổ đến nỗi không nhận ra ngay rằng cậu bé của Rozanov cũng đang bắt đầu sưng lên.

Nụ cười đã tắt trên khuôn mặt Rozanov. Ánh mắt cậu ta tràn ngập sự dữ dội, nóng bỏng hơn nhiều so với những gì Shane đã phải đối mặt trong buổi chụp hình của họ.

Shane cần phải ra khỏi đây. Mọi thứ quá kỳ quái rồi. Cậu tuyệt đối không thể... làm cái chuyện này.

Nhưng Rozanov lại để tay lướt xuống bụng mình rồi nắm lấy chính cậu bé của anh ta, vuốt một đường chậm rãi và chắc nịch.

Shane hít mạnh một hơi. Đủ lớn để tiếng nước chảy cũng không che nổi.

"Cậu đang nghĩ gì vậy?" Rozanov hỏi, giọng thấp và trầm.

Shane nuốt khan. Cổ họng khô rang.

"Cậu," cậu nói khẽ.

Rozanov nghe rõ, và khóe môi nhếch lên. Anh ta tự vuốt thêm một cái nữa. "Cậu muốn chạm vào tôi à, Hollander?"

Thật ra Shane chỉ muốn đứng nhìn Rozanov tự kích thích bản thân thôi. Nhưng...

"Không phải ở đây," Shane lắp bắp. "Ai đó có thể vào."

Rozanov gật đầu rồi buông tay. Câu ta quay người lại và tắt vòi nước. Shane đứng chờ tại chỗ, tim đập mạnh như muốn vỡ ra, cho đến khi Rozanov rời khỏi khu vực tắm thì mới dám tắt nước của mình. Con mẹ gì đang xảy ra vậy? Rozanov không thể nào thật sự ám chỉ rằng anh ta với Shane... rằng họ sẽ...

Chết tiệt thật. Shane phải ra khỏi chỗ này ngay. Cậu thậm chí còn tự hỏi liệu mình có thể đấm thủng bức tường gạch men để trốn luôn không. Bất cứ thứ gì cũng còn đỡ hơn là phải đối mặt với Rozanov lần nữa.

Cậu hít vài hơi thật sâu để bình tĩnh lại. Cậu làm được mà. Cậu có thể tỉnh táo nói chuyện với Rozanov rồi chấm dứt chuyện này. Chắc chắn là vậy, Shane quấn khăn quanh hông thật chặt rồi quay lại phòng thay đồ.

Rozanov đã mặc được phân nửa, ngồi trần trụi trên băng ghế.

"Này" Shane nói, mắt dán xuống sàn, "Chuyện đó... tụi mình cứ coi như chưa từng xảy ra, được không?"

"Đó là điều cậu muốn sao?"

Câu trả lời đáng lẽ phải đến nhanh hơn nhiều. "Ừ. Ý tôi là... ừ. Tất nhiên rồi."

Rozanov đứng dậy, bước thẳng đến trước mặt Shane. "Cậu nói dối dở lắm."

Shane cau mặt nhìn anh.

"Phòng cậu số mấy?" Rozanov hỏi.

"1410," Shane đáp lại ngay lập tức.

Khóe miệng Rozanov cong lên. "Nếu tối nay, khoảng chín giờ, tôi gõ cửa phòng 1410..."

Shane cố giữ giọng bình tĩnh. "Tôi có thể sẽ mở cửa."

Rozanov mỉm cười. "Tôi có thể sẽ gõ."

___________________________________________________________________________

Shane dành cả buổi tối để hoảng loạn trong phòng khách sạn.

Cậu cân nhắc các lựa chọn của mình. Cậu có thể rời đi. Ra ngoài vài tiếng để khi Rozanov gõ cửa thì cậu không có ở đó. Đó hẳn là lựa chọn hợp lý nhất.

Cậu có thể ở lại và giả vờ không nghe tiếng gõ cửa. Như vậy cũng có chút hả hê. Cho mình chút quyền kiểm soát trước Rozanov.

Cậu có thể mở khi cậu ta gõ cửa, mời cậu ta vào, rồi cả hai sẽ nói chuyện về cái... hiểu lầm lố bịch này. Sau đó mỗi người sẽ đi một đường đời riêng mãi mãi.

Hoặc... cậu có thể mở cửa, mời Rozanov vào phòng và dành cả buổi tối khám phá cơ thể cậu ta bằng môi mình.

Chỉ nghĩ thôi mà Shane đã đỏ bừng mặt. Không thể nào cậu thật sự muốn chuyện đó... đúng không?

Cuối cùng, cậu gần như quyết định chọn phương án thứ hai: nói chuyện với Rozanov. Cả hai sẽ giải quyết chuyện này càng nhanh càng tốt để mọi thứ khỏi trở nên khó xử khi mùa giải bắt đầu. Cậu dọn dẹp lại căn phòng, dù nó vốn đã gọn gàng. Cậu thay một chiếc áo đẹp hơn mà chính cậu cũng chẳng biết để làm gì. Cậu đánh răng, dùng chỉ nha khoa, rồi súc miệng bằng nước súc miệng. Vì nếu chuẩn bị nói chuyện với Rozanov, thật thô lỗ nếu để hơi thở tệ.

Cậu chỉnh lại tóc. Chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Cậu bật TV, để nhìn vào trông đỡ giống như cậu đã ngồi dán mắt vào cửa suốt.

Cậu bật một trận bóng chày và để âm lượng thật thấp. Tắt đèn trần, bật hết mấy cái đèn ngủ. Soi gương. Lại soi lần nữa.

Tiếng gõ cửa vang lên lúc chín giờ bảy phút. Shane nhìn qua mắt thần chỉ để chắc chắn Rozanov không giở trò gì.

Chỉ có mình Rozanov. Một mình.

Shane tắt TV, vì đột nhiên thấy việc bật nó thật ngớ ngẩn. Cậu mở cửa và để Rozanov bước vào.

Rozanov trông cũng có vẻ đã chăm chút hơn bình thường. Cậu mặc một chiếc sơ mi đen cài khuy, sợi dây chuyền vàng lóe lên nơi cổ áo mở rộng. Mái tóc thường xuyên rối bù nay được chải gọn hơn, dù một lọn tóc đã sớm bung ra và rơi xuống trán đầy... dễ thương của Rozanov.

"Cứ tưởng cậu chạy trốn rồi chứ," Rozanov nói, cái kiểu thẳng thắn đến đáng ghét của cậu ta.

"Không," Shane nói. "Ý tôi là... tôi chỉ muốn nói chuyện. Về... cậu biết rồi đấy."

"Tôi biết. Ừ."

"Ờ, cậu có muốn... ngồi xuống? Không?" Shane lắp bắp.

Rozanov bước một bước về phía cậu. "Không thật sự muốn lắm."

Cậu đứng gần đến mức Shane có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể ấy. Hoặc có thể cậu chỉ tưởng tượng.

"Tôi không nghĩ đây là ý hay," Shane yếu ớt nói.

"Cái gì cơ?" Rozanov nói, đưa một đốt ngón tay nâng cằm Shane lên. "Thế này à?"

Cậu cúi xuống và đặt môi lên môi Shane, khiến Shane bốc lên một cơn hoảng loạn. Cậu đứng cứng ngắc trong vòng tay Rozanov, môi mím chặt, mắt mở trừng. Nhưng Rozanov không dừng lại. Shane cảm thấy đầu lưỡi anh ta lướt nhẹ dọc môi mình, tìm kiếm. Những ngón tay dài luồn vào tóc Shane, và cậu tan chảy. Cậu hé môi, nhắm mắt và Rozanov lập tức sâu hơn nụ hôn, chen vào giữa môi Shane, ép lưỡi mình lên lưỡi cậu.

Shane chưa từng hôn một người đàn ông trước đây, và đâu đó trong mớ hỗn loạn trong đầu cậu, cậu tự hỏi không biết Rozanov đã từng chưa. Anh ta trông rất biết mình đang làm gì.

Shane cảm giác toàn thân như một loạt chuông báo động đang réo lên. Như thể cơn hoảng loạn của cậu có thể đánh thức cả khách sạn. Nếu chỉ là việc hôn một người đàn ông, cậu có lẽ còn kiểm soát được. Nhưng hôn người đàn ông này thì thật vô lý, sai trái.

Nhưng cậu nhỏ của cậu dường như không nghĩ vậy, nhất là khi Rozanov đưa đầu gối vào giữa hai chân anh và cọ xát đùi vào sự kích thích của Shane. Shane rên rỉ và Rozanov ngửa đầu ra xa, lợi dụng chiều cao của mình và giáng mạnh xuống cái miệng đang há hốc của Shane.

Shane không biết phải làm gì. Cậu ngập ngừng đưa lòng bàn tay lên ngực Rozanov. Anh nghe thấy Rozanov rên rỉ khe khẽ khi những ngón tay của Shane di chuyển trên núm vú của anh và âm thanh nhỏ bé đó khiến Shane mất kiểm soát.

Cậu hôn đáp trả Rozanov, mạnh mẽ và cuồng nhiệt, muốn nhiều hơn nhưng không biết chính xác phải đòi hỏi điều gì. Rozanov ép cậu vào tường và bắt đầu cởi cúc áo của Shane. Khi mở được cúc áo cuối cùng, cậu nắm lấy tay Shane và ấn vào háng mình. Và, ôi, Shane đã đặt tay lên cậu nhỏ của Ilya Rozanov. Shane có thể cảm nhận được độ dài rắn chắc của nó đang căng ra trên quần jean của Rozanov và anh cảm thấy dương vật của mình cứng dần lên ngay cả khi anh đang cố gắng kìm nén cơn hoảng loạn.

Cậu siết chặt Rozanov qua lớp vải denim và một ý tưởng rõ ràng về điều cậu muốn hiện lên trong đầu. Muốn lớp vải denim kia biến mất. Muốn nhìn thấy dương vật của Rozanov, nắm lấy nó và cảm nhận nó ép vào mình, điều này thật kỳ lạ. Cậu không nên muốn điều đó. Cậu không nên muốn bất cứ điều gì trong số này.

Vậy mà...

Với một mục tiêu trong đầu, Shane cởi khóa quần của Rozanov và luồn tay vào bên trong. Khi Shane nắm lấy chiều dài dày và mịn màng của nó, Rozanov hít vào thật mạnh và ngừng hôn anh. Cả hai người đàn ông nhìn xuống để quan sát bàn tay Shane di chuyển dưới lớp vải cotton của quần lót Rozanov. Shane có thể thấy đầu dương vật của Rozanov thò ra khỏi cạp quần, và anh đột nhiên có một ham muốn mãnh liệt muốn hôn nó. Để đưa lưỡi vào và nếm thử.

Chết tiệt. Chuyện này thật sự rất gay.

Rozanov dường như không hề tỏ ra bối rối. Thay vào đó, cậu ta đang cởi áo mình và đưa tay ôm lấy mặt Shane. Shane ngước mắt lên và Rozanov nhìn xuống anh với đôi mắt đen láy, miệng há hốc và đôi môi sưng phồng. Khuôn mặt cậu ta toát lên vẻ khao khát mãnh liệt.

Shane đứng chết lặng khi Rozanov lướt ngón tay cái lên môi Shane rồi nhẹ nhàng đẩy vào. Shane nhắm mắt lại và mút nó vào miệng, để lưỡi cậu quấn quanh nó. Cậu ngạc nhiên trước sự tự nhiên của mình, bởi cậu yêu thích cảm giác này đến nhường nào. Cậu cảm thấy Rozanov rùng mình, còn Shane thì thấy choáng váng. Shane không chắc mình có thể đứng được bao lâu nữa. Và tự hỏi liệu Rozanov có để cậu... nếu cậu ta muốn...

Shane nhả ngón tay cái của Rozanov ra và từ từ quỳ xuống.

"Con mẹ nó" anh nghe thấy tiếng Rozanov thở dài. Shane biết chuyện này sẽ không thể quay lại, nhưng có lẽ dù sao họ cũng đã vượt qua ranh giới rồi, thôi thì cứ làm những gì cậu ta muốn. Tay run rẩy, cậu kéo quần jean và quần lót của Rozanov xuống, áp miệng vào con cặc dày và cứng của cậu ta. Cậu hít một hơi và, rất cẩn thận, áp lưỡi vào đầu cặc.

"Vâng, Hollander..." Rozanov rít lên.

Vị của nó như... da vậy. Shane chậm rãi đưa lưỡi quanh đầu cặc, hoàn toàn không biết phải làm gì. Cậu thích làm mọi thứ xuất sắc. Kinh nghiệm duy nhất của cậu với chuyện này là ở phía được nhận, nên cậu cố gắng bắt chước những gì mấy cô gái kia đã làm. Cậu đưa Rozanov vào sâu hơn trong miệng và cảm giác thật kỳ lạ. Cậu cứ giữ nguyên tư thế đó một lúc, lưỡi anh dẹt xuống bởi sức nặng của con cặc Rozanov. Shane biết mình trông thật lố bịch.

Vẻ mặt của Rozanov không hề cho thấy cậu ta đang chứng kiến điều gì nực cười cả. Cậu giữ chặt mặt Shane với bàn tay to lớn của mình và cụp mắt xuống nhìn Shane. Anh ta lẩm bẩm điều gì đó bằng tiếng Nga rồi nói, "Nhìn cậu kìa."

Mặt Shane đỏ bừng. Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí cậu về việc vai trò của họ bị đảo ngược. Rozanov sẽ trông như thế nào khi quỳ gối, ngậm Shane vào miệng? Liệu Shane có bao giờ phát hiện ra không?

Shane bất giác rên rỉ, khiến Rozanov rùng mình. Ngón tay cái của cậu ta chạm vào gò má Shane và Shane nhắm mắt lại và bắt đầu di chuyển miệng mình. Cậu mút và liếm, để bản thân quen với cảm giác có một của quý trong miệng. Tâm trí cậu quay cuồng, lo lắng về kỹ thuật và về việc chính xác tất cả những điều này có nghĩa là gì. Nhưng rồi những ngón tay của Rozanov lại luồn vào tóc Shane, và Shane chợt nhớ ra rằng chuyện này nóng bỏng đến mức nào. Rằng cậu đã từng tưởng tượng chính xác cảnh này khi ở một mình trong phòng ngủ, dù mỗi lần xong đều thấy xấu hổ.

Anh thở nhẹ quanh dương vật Rozanov và khẽ gật đầu, đắm chìm trong sự trượt của thịt cứng ngắc trên lưỡi mình. Cậu chắc chắn mình đang làm một việc tồi tệ và nỗi sợ hãi của anh càng được khẳng định khi Rozanov đột nhiên hét lên, "Dừng! Dừng lại. Dừng lại."

Shane nhanh chóng rút người ra và nhìn chằm chằm vào Rozanov, người đang nhăn mặt với đôi mắt nhắm nghiền.

"Xin lỗi," Shane nói. "Tôi không... Tôi chưa bao giờ..."

Rozanov cười. "Không có gì. Từng..." Cậu vung tay, như thể đang cố gắng nắm lấy từ tiếng Anh mà cậu ta đang tìm kiếm. "Nó... quá nhiều."

"Ồ." Thật sao? Shane cảm thấy mình gần như chẳng làm gì cả.

"Chỉ là... à... rất, ừm..."

Quá sức? Quá mãnh liệt? Sai lầm? Shane có thể nghĩ ra vài từ, nhưng anh không muốn đoán xem Rozanov đang cảm thấy gì.

"Rất nhiều," Rozanov nói hết. Rồi anh ta thốt lên một tiếng bực bội. "Không. Tôi không thể nghĩ ra từ nào."

Shane đứng dậy khỏi đầu gối vì cậu cảm thấy thật ngớ ngẩn nếu cứ quỳ như vậy nếu không có việc gì làm ở dưới đó. Khi đứng dậy, cậu tò mò nhìn Rozanov. "Cậu đã... nghĩ đến chuyện này chưa?"

Rozanov nhếch môi cười và nhún vai. "Tôi thích rắc rối mà."

Shane cười. "Chà, tôi nghĩ chúng ta đã tìm thấy rồi."

"Cậu chưa từng làm chuyện này" Rozanov nói thẳng thừng. "Với một người đàn ông."

"Chưa. Cậu đã làm chưa?"

Rozanov nhìn cậu và Shane biết cậu ta đang cân nhắc xem có nên tin tưởng hay không và rồi hẳn đã nhận ra rằng dù sao thì cũng đã quá muộn rồi. Cậu gật đầu. "Ở Nga. Con trai huấn luyện viên của tôi."

Shane lắp bắp. "Trời đất. Cậu thích rắc rối thật! Anh ta có trong đội không?"

"Không. Không phải cầu thủ khúc côn cầu."

"Có ai... phát hiện ra không?"

Rozanov lắc đầu. "Anh ấy sẽ không bao giờ nói. Tôi cũng sẽ không bao giờ nói. An toàn mà."

"An toàn" Shane lặp lại. Nghe chẳng an toàn chút nào.

"Chỉ đùa thôi. Không có gì nghiêm túc. Là... nói sao nhỉ?"

"Tò mò à?"

Rozanov mỉm cười. "Phải. Tò mò. Và cậu làm tôi tò mò."

"Ồ."

Cậu ta nghiêng người và thở vào tai Shane bằng thứ tiếng Anh đặc sệt, "Tôi làm cậu tò mò à?"

Rozanov khiến Shane trải qua đủ thứ cảm xúc: bối rối, tức giận, kinh hãi, kích thích và đúng vậy, tò mò.

"Chứ gì nữa" giọng Shane hơi cáu kỉnh.

"Cậu có thích bú cặc tôi không?"

"Ồ, cậu rành mấy từ tiếng Anh đó quá ha?"

Rozanov liếm dưới tai Shane, và Shane thở hổn hển.

"Cậu có thích không?" Rozanov hỏi lại.

Shane nuốt nước bọt và nuốt luôn cả lòng tự trọng. "Có."

"Cậu có muốn tôi nằm lên giường để anh làm thêm chút nữa không?"

"Tôi làm cái gì cơ?"

Rozanov cười khúc khích bên cổ Shane. "Tôi là đứa tốt bụng mà."

Shane đẩy cậu ra và Rozanov hơi loạng choạng lùi bước, quần tụt xuống đầu gối. Cậu ta cười phá lên khi ngã ngửa ra giường.

Giờ đã có một khoảng cách giữa họ, Shane có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn vẻ đẹp lộng lẫy của cơ thể gần như khỏa thân của Rozanov. Rozanov dường như thích thú với sự chú ý này, anh vươn hai cánh tay cơ bắp lên trên đầu, cười toe toét và uốn cong thân hình của mình. Anh có lông ngực màu nâu sẫm và kéo dài từ rốn xuống dương vật đang cương cứng, vẫn còn ướt đẫm nước bọt của Shane.

Rozanov ngồi dậy và kéo quần xuống cùng với giày và tất. Ánh mắt Shane dừng lại ở cách cơ bụng anh cong lên khi anh cong người về phía trước và cặp đùi vạm vỡ, rắn chắc của anh.

Một lần nữa, Shane cảm thấy mình như con nít. Thật trẻ con. Anh nhận ra mình vẫn còn mặc gần hết quần áo và anh không chắc mình có nên cởi ra hay không.

Rozanov quyết định thay anh. "Điều này hơi... không công bằng." Anh ta đưa tay qua lại giữa hai người.

"Cậu muốn tôi..."

"Ừ, đúng rồi. Để tôi nhìn cậu."

"Cậu đã thấy rồi mà. Trong phòng tắm."

"Tôi muốn nhìn rõ hơn."

Shane nhanh chóng cởi bỏ quần áo. Việc khỏa thân trước mặt những gã đàn ông khác không phải là điều lạ lẫm gì, nhưng tình huống hiện tại này chẳng có gì quen thuộc cả. Cậu đứng đó trong bộ đồ lót một lúc, rồi cố gắng không đỏ mặt khi cởi chúng ra.

Shane đứng dang rộng hai tay. Sao?

Rozanov cười toe toét và đưa tay chỉ vào ngực. "Nó min thiệt"

"Đấy..."

"Như vận động viên bơi lội vậy."

"Tôi không...nó tự nhiên?"

"Ừ. Lại đây." Rozanov vỗ nhẹ bên cạnh.

Shane thở một hơi ra rồi bước lên giường. Cậu nằm ngửa ra cạnh Rozanov, không biết phải làm gì tiếp theo.

"Cậu muốn gì?" Rozanov hỏi.

"Tôi không biết nữa."

"Không biết ?" Rozanov hỏi, và anh cúi xuống hôn cậu. "Không có gì sao?"

"Tôi..."

"Còn..." Rozanov ấn lòng bàn tay vào chỗ cương cứng của Shane và những ngón tay dịu dàng quấn quanh nó. "Được chứ?"

Shane gật đầu. Thật bất ngờ khi Ilya Rozanov - một chàng trai, một cầu thủ khúc côn cầu, đối thủ của anh - lại được tay cậu ta quấn quanh cậu nhỏ của Shane.

"Thả lỏng đi." Rozanov nói và hôn cậu lần nữa. Tay cậu ta vuốt ve Shane một cách cẩn thận, không cần bôi trơn và Shane như bị mê hoặc. Những lời nói nhẹ nhàng, nhấn nhá của Rozanov, đôi tay dịu dàng và những nụ hôn đầy tự tin hòa quyện vào nhau để quyến rũ cậu.

Choáng váng vì khoái cảm và ham muốn, Shane nhẹ nhàng đẩy vai Rozanov cho đến khi nằm ngửa ra. Trước khi anh kịp tự thuyết phục mình, Shane đã trượt xuống và ngậm lấy cậu nhỏ của cậu ta lần nữa. Shane không chắc chắn về khả năng của mình, nhưng cậu biết mình muốn gì. Cậu muốn Rozanov lên đỉnh. Cậu muốn xé xác cậu ta ra.

Cậu thả lỏng hàm và đưa Rozanov vào sâu nhất có thể. Cậu lo lắng sẽ vô tình cắn cậu ta nên mở miệng rộng hơn mức cần thiết và dùng rất nhiều lưỡi. Miệng Shane ướt át nhưng cậu có thể nghe thấy những âm thanh khích lệ mà Rozanov đang phát ra. Khi Shane ngước mắt lên, cậu thấy Rozanov đang chống khuỷu tay lên và đang quan sát mình phát bú đầu tiên với vẻ thích thú.

Shane vòng tay quanh gốc dương vật của Rozanov và vuốt ve lên miệng anh ta. Khi Rozanov cong người lên và rên rỉ, Shane lặp lại, vuốt ve anh ta mạnh mẽ và nhanh chóng.

"Hollander... đụ mẹ." Rozanov chuyển sang tiếng Nga và Shane cũng không hiểu cậu ta đang nói gì nhưng cậu nghĩ mình nên tránh ra vì cậu không chắc mình đã sẵn sàng để hứng pha xuất tinh của Rozanov.

Cậu rút lui vừa kịp lúc. Rozanov đặt tay lên dương vật của mình để thay thế miệng Shane và tự tuốt thật mạnh cho đến khi tinh dịch chảy xuống bụng mình.

Shane nhìn chằm chằm, chết lặng. Khung cảnh này chắc là điều nóng bỏng nhất mà cậu từng thấy.

Rozanov ngã phịch xuống giường, thở hổn hển. "Được đấy, Hollander," cậu nói.

Shane vẫn đang nhìn chằm chằm vào mớ hỗn độn trên bụng Rozanov. Dương vật của cậu ta cứng như sắt. Anh nghĩ đến việc tự vuốt ve cho đến khi lên đỉnh Rozanov. Cậu nghĩ đến việc Rozanov sẽ ngậm cái của mình...

"Được rồi. Chúc ngủ ngon." Rozanov nói và đứng dậy.

Shane há hốc mồm và khi chuẩn bị nổi điên lên thì bắt gặp nụ cười nghịch ngom kia.

"Đồ khốn" Shane nói.

"Cậu cần gì à?" Rozanov hỏi một cách ngây thơ.

Shane trừng mắt nhìn cậu. Rozanov cười khúc khích và lấy khăn giấy từ tủ đầu giường để lau bụng mình.

"Nằm xuống" Rozanov ra lệnh.

Shane làm theo. Rozanov trườn lên người cậu và hôn bắt đầu hôn.

"Cậu nghĩ tôi khốn nạn vậy sao." Rozanov nói.

"Cậu đúng là như vậy thật mà."

"Tôi sẽ không để cậu trong tình trạng như thế này đâu."

"Không à?"

Rozanov lại hôn cậu. "Không."

Trong lúc hôn nhau, Rozanov đưa tay xuống nắm lấy cậu nhỏ của Shane. Shane thở hổn hển trong miệng cậu.

"Để tôi chỉ cho cậu" Rozanov lẩm bẩm, "Cách làm."

Anh hôn dọc xuống người Shane, cảm giác thật tuyệt đến nỗi Shane quên cả việc bị xúc phạm. Khi chạm đến cậu nhỏ của Shane, Rozanov chào đón nó bằng một cú liếm dài, chậm rãi bằng toàn bộ bề mặt lưỡi, như thể nó là một cây kem ốc quế hay gì đó.

"Chúa ơi." Shane rùng mình.

Rozanov liếm và mút đầu, lưỡi liếm vào khe hở và đẩy Shane đến gần bờ vực nguy hiểm. Cậu nắm chặt chăn ga gối của khách sạn và cố gắng bấu víu. Rozanov giỏi việc này đến mức đáng kinh ngạc. Cậu ta đã gặp con trai huấn luyện viên của mình bao nhiêu lần rồi? Shane cảm thấy mình nên chú ý - có thể là học hỏi - nhưng đầu óc cậu có lẽ đã bay ra khỏi phòng.

Shane đưa tay xuống luồn những ngón tay vào mái tóc xoăn màu nâu vàng của Rozanov. Cậu vuốt dọc qua lớp râu lởm chởm trên má, theo đường nét sắc bén của quai hàm. Shane đã từng thích thú ngắm nhìn những cô gái thực sự nóng bỏng mút cặc mình, nhưng lần này vượt xa bất cứ điều gì anh từng trải nghiệm trước đây. Nhìn người đàn ông to lớn, đẹp trai này, người biết chính xác phải làm gì với lưỡi, môi và - trời ơi, cả răng nữa - như thể có một tấm huy chương trao cho màn thể hiện này vậy.

"Ôi trời. Rozanov! Tôi sắp..."

Cậu mong Rozanov né ra nhưng thay vào đó anh ta lại mút mạnh hơn và Shane tống hết tinh dịch vào miệng cậu ta.

Một tràng lời nói vô nghĩa tuôn ra từ miệng Shane. "Trời đất. Tôi xin lỗi. Ôi trời ơi. Tôi thực sự xin lỗi. Chết tiệt. Ôi. Chúa ơi."

Rozanov nhả ra, không hề vội vã và đưa mu bàn tay lên lau miệng. Cậu ta bật cười trước những lời lảm nhảm của Shane. "Xin lỗi? Sao lại xin lỗi?"

Shane bật cười khằng khặc. "Tôi không biết! Tôi chỉ... Tôi không ngờ cậu sẽ..."

Rozanov nhún vai như thể Shane chỉ đang cảm ơn cậu vì đã tiện tay lấy thư giúp vậy. 'Tôi đâu có phiền.'"

Shane cảm thấy thật ngu ngốc khi cậu thậm chí còn không cố gắng... hoàn thành nhiệm vụ với Rozanov một cách đàng hoàng. Gã này quyết tâm vượt mặt cậu ta ở mọi lúc.

Rozanov ngồi ngay mép giường, quay lưng về phía Shane. Anh ta xoay cổ và xoa xoa hàm một cách uể oải. Shane ngồi dậy, vắt chân qua phía bên kia giường. Cậu ta nắm chặt nệm bằng cả hai tay và nhìn xuống sàn. Trong lòng bỗng dâng lên một cơn hoảng loạn.

Cậu nghe thấy tiếng Rozanov thở hắt ra khiến Shane bật cười không hiểu sao. Sự vô lý của tình huống này khiến cậu giật mình.

"Cậu đang cười."

"Ừ, thì... chuyện này hơi điên rồ."

"Tôi muốn một điếu thuốc," Rozanov nói.

"Cậu không được phép hút thuốc trong khách sạn."

"Tôi biết. Thật là một nơi ngu ngốc." Rozanov thở dài. "Không sao cả. Bears đã bảo tôi bỏ thuốc rồi. Tôi đang cố gắng không hút thuốc."

"Ồ. Tốt đấy. Hút thuốc có hại cho cậu."

"Thật sao?" Shane có thể nghe thấy tiếng Rozanov đảo mắt.

"Vậy thì, ừm..." Shane nói, vẫn quay lưng về phía Rozanov. "Chuyện này sẽ không được phép mang ra khỏi phòng, được chứ?"

"Cậu nghĩ tôi sẽ nói với mọi người sao?"

Shane thực sự nghi ngờ điều đó. "Không."

"Không."

Cậu cảm thấy giường rung lên khi Rozanov đứng dậy.

Shane bỗng có cái thôi thúc ngu ngốc muốn giữ cậu ta lại. Cậu thậm chí còn tưởng tượng cảnh được ngủ trong vòng tay Rozanov và quỷ thần ơi, cậu đang nghĩ gì vậy? Những gì họ vừa làm rõ ràng là một sai lầm to đùng. Nếu tính chuyện tình một đêm thì Shane khó mà tìm được người... không phù hợp hơn. Và bỏ qua chuyện đó đi, chẳng có lý do gì để giả vờ đây là thứ gì khác ngoài một cú ngủ cùng rồi đường ai nấy đi. Mà Shane còn muốn tự lừa mình như thế làm gì chứ?"

Cậu không muốn. Cậu muốn Rozanov rời khỏi phòng khách sạn của mình. Cậu muốn quên đi chuyện này đã từng xảy ra. Shane không muốn với lấy để kéo cậu ta trở lại giường. Để làm những việc mà họ vừa làm thêm hai hoặc ba lần nữa.

Khi Rozanov đã mặc quần áo chỉnh tề, cậu ta trao cho Shane một nụ cười tinh nghịch, méo mó của mình. Shane đã mặc lại được đồ lót ngoài ra cậu vẫn trần truồng.

"Tôi có chuyến bay vào sáng sớm mai," Rozanov nói. Có lẽ trong đó có một lời xin lỗi. Hoặc có thể Shane chỉ đang tưởng tượng thôi.

"Được rồi."

Rozanov gật đầu. "Hẹn gặp lại."

"Ừ," Shane ngượng ngùng nói. "Chắc là hẹn gặp cậu trên sân."

"Ừ."

Shane muốn hôn cậu thêm lần nữa vì chắc chắn mình sẽ không bao giờ có cơ hội này nữa. Nhưng Rozanov đã mở cửa.

"Tạm biệt, Hollander."

"Tạm biệt," Shane nói với cánh cửa đang dần đóng lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com