Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 9

"Nhẹ chút, nhẹ chút, nhẹ chút"

Thùy Trang căng thẳng, nhìn động tác cắt chỉ của bác sĩ, mỗi lần gỡ ra từng chút, có thể nhìn thấy những lỗ nhỏ do vết khâu để lại trên da đầu Lan Ngọc, xung quanh miệng vết thương đỏ ửng ghê người.

Ngón tay Lan Ngọc trắng bệch, năng nắm chặt tay Lan Ngọc. Nếu không phải bác sĩ yêu cầu nàng ngồi ngay ngắn, có lẽ hiện tại nàng đã nép vào trong ngực người kia.

So với đau đớn khi khâu vết thương thì cắt chỉ thật không đáng nói, vết thương Lan Ngọc lành lại rất tốt, đau hơn một chút so với khi bị giật tóc, nhưng hai người nắm tay nhau như thể đang trải qua thời khắc sinh tử làm bác sĩ dở khóc dở cười.

Bác sĩ đặt kéo và nhíp cắt chỉ trên tay xuống, nói:

"Được rồi"

Lan Ngọc nhắm chặt hai mắt, mắt điếc tai ngơ.

Mãi cho đến khi Thùy Trang rút tay ra, nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay nàng, nói:

"Được rồi, đã xong rồi, em mở mắt ra đi"

Lan Ngọc mới mở mắt ra nói: "Cảm ơn bác sĩ"

Bác sĩ gật đầu, cười ôn hòa, cất dụng cụ rồi rời đi.

Thùy Trang bình tĩnh tránh động tác Lan Ngọc đi đến ôm cô, đứng dậy, hất cằm về phía cửa, nói:

"Tôi đi làm thủ tục xuất viện cho em"

Lan Ngọc vờ như không để ý, mỉm cười:

"Được rồi"

Thùy Trang mở cửa phòng đi ra ngoài, bước chân càng lúc càng nặng nề, cuối cùng cô hoàn toàn mê man, có phải cô đã làm gì sai hay không ? Cho dù Lan Ngọc bị mất trí nhớ, cô cũng không nên vương vấn không dứt với nàng.

Thở dài trong lòng, hy vọng rằng Lan Ngọc có những manh mối khác trong điện thoại và túi xách của nàng, có thể tìm được bạn bè hiện tại của nàng càng tốt.

Linh cảm này đã trở thành hiện thực, sau khi cô trở lại phòng bệnh. Cô và Lan Ngọc kiểm tra vật dụng tùy thân mà nàng mang theo.

Thùy Trang luôn cảm thấy độ cong khóe môi Lan Ngọc hơi quá mức rực rỡ.

Lan Ngọc vẻ mặt vô tội mà mong chờ, hỏi:

"Chúng ta ở đâu đây ?"

Thùy Trang mỉm cười, không nói lời nào, những thứ trong túi Lan Ngọc chẳng có thứ gì có giá trị. Thùy Trang suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Đưa điện thoại của em cho tôi xem chút !"

Lan Ngọc ngoan ngoãn đưa điện thoại cho cô.

Thùy Trang nheo mắt, tìm kiếm trong danh bạ Zalo, nhấp vào từng hình đại diện của mỗi người để xem lịch sử trò chuyện, đều không có đề cập tới nơi ở hiện tại của nàng.

Có một vài người bạn liên lạc, nhưng giọng điệu không có vẻ gì là thân thiết, cô thực sự lo lắng khi tùy tiện giao Lan Ngọc cho những người này.

Thùy Trang quay đầu nhìn Lan Ngọc, một lúc lâu sau, cô đưa ra quyết định.

"Em về nhà với tôi"

Thùy Trang cúi đầu, gom mấy thứ vưỡng vãi trên giường cho vào túi xách. Nhân lúc cô không nhìn thấy, Lan Ngọc hơi cau mày. Tại sao Thùy Trang lại nói 'về nhà với tôi' mà không phải là 'chúng ta về nhà' ? Chẳng lẽ hai người không sống cùng nhau sao ?

Căn phòng mình thuê không phải là nơi tạm dùng để nghỉ ngơi khi cãi nhau, mà là chỗ ở lâu dài ?

Thùy Trang ngẩng đầu lên, Lan Ngọc chuyển sang nụ cười bình thường trong một giây, đưa tay về phía Thùy Trang, chờ cô dẫn mình đi. Không thể hôn môi, nhưng có thể nắm tay chứ ? Hai ngày nay cũng đã nắm tay nhiều rồi.

Thùy Trang nghĩ về điều đó trong khoảng một giây, sau đó thỏa hiệp nắm tay nàng. Khi hơi ấm hòa vào nhau, tim cô đập nhanh một nhịp.

Trước đây, Lan Ngọc rất sợ lạnh, vào mùa lạnh, ba lớp bên ngoài bao bọc như bánh tét. Sau khi ở bên Thùy Trang, cô cố gắng dùng mọi cách để giữ ấm cho nàng.

Trong lòng Thùy Trang dường như bị thứ gì đó chạm nhẹ, ký ức như thác lũ ùa về, nhịn không khỏi hắng giọng.

Lan Ngọc nghiêng đầu kỳ quái hỏi cô:

"Chị làm sao vậy ?"

Thùy Trang không dám nhìn thẳng vào nàng, nói:

"Không có gì"

Cô tiến lên một bước, nói: "Chúng ta đi thôi"

Lan Ngọc ồ lên một cái rồi bước theo từng bước nhỏ.

Tâm tư cô có chút không đúng, bước chân vô thứ vừa gấp vừa nhanh. Lan Ngọc không theo kịp, đi nhanh sẽ bị chóng mặt, kéo tay cô:

"Chậm một chút"

"Xin lỗi"

Vẻ xấu hổ hiện lên khuôn mặt Thùy Trang, bước chậm lại.

Hai người chậm rãi đi ra ngoài. Suy nghĩ của Lan Ngọc quay trở lại, trên mặt hiện lên một nụ cười không có ý tốt, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Thùy Trang. Vốn dĩ, Thùy Trang đã cố gắng không nhớ về những hồi ức kia. Bị nàng nhìn với ánh mắt như vậy, suy nghĩ trong đầu cô càng ngày càng khốc liệt, cuối cùng thật xấu hổ mà lỗ tai đỏ bừng.

Lan Ngọc hơi nhón chân lên, ghé sát tai cô thì thầm:

"Chị Thùy trang"

Giọng điệu của nàng thật nhẹ, mỗi chữ đều không nặng không nhẹ mà rơi vào lòng cô.

Theo từng chữ của nàng, hơi thở ấm áp xộc thẳng vào lỗ tai nhạy cảm của Thùy Trang, làm cô nghĩ tới một cảnh tượng nào đó trong quá khứ.

Cô dừng lại.

Bàn tay Lan Ngọc chọc vào má cô, còn cố hỏi lại:

"Sao mặt chị lại đỏ thế ?"

Thùy Trang cố gắng giả vờ bình tĩnh nói: "Nòng quá"

Lan Ngọc cười cười: "Thật sao ?", nhưng rõ ràng trong bệnh viện có máy phun sương cơ mà ?

Giấu đầu lòi đuôi, Thùy Trang vừa dùng tay quạt, không quên kéo Lan Ngọc xuống nước:

"Em không nóng à ?"

"Không nóng đâu"

Nàng vẫn nói chuyện bên tai Thùy Trang, hứng thú nhìn dái tai trắng mềm mỏng càng ngày càng đỏ, cho đến khi lan ra cả vành tai, cuối cùng rời khỏi tầm mắt của nàng.

Lan Ngọc đuổi kịp hai bước, nắm tay cô lại:

"Chờ em một chút"

Thùy Trang cố tình điều chỉnh tốc độ để không làm Lan Ngọc chóng mặt, không cho nàng có cơ hội nói điều gì nữa. Sau khi xuống thang máy, Thùy Trang đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, khôi phục dáng vẻ bình thường.

Lan Ngọc cảm thấy tiếc nuối.

Thùy Trang lấy điện thoại gọi xe, rất nhanh đã có người nhận đơn. Lan Ngọc tò mò hỏi vài câu, đây là cái gì, dùng như thế nào, Thùy Trang đều trả lời. Mỗi lần đều có cảm giác nàng giống như một đứa trẻ, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Lan Ngọc, cô lại không cảm thấy như vậy. Người kia rõ ràng là khuôn mặt của một người phụ nữ trưởng thành xinh đẹp, chẳng qua là thần thái có chút ngây thơ.

Ý niệm quay trở lại, nếu cô nhớ không lầm trước kia, Lan Ngọc không ngây thơ như vậy.

Thùy Trang nheo mắt nhìn người trước mặt vài giây, sao đột nhiên cảm thấy người kia ngây thơ quá mức ? Là do ký ức mười năm đứt gãy tạo thành sao ?

Lan Ngọc nhận ra ánh mắt của cô, ngẩng đầu lên, cười với cô, lại giơ điện thoại lên, cho cô xem ứng dụng gọi xe:

"Em tải xuống được rồi, chắc dùng rất đơn giản"

"Ừ", Thùy Trang cố kìm nén bất ngờ

Sau hai phút, một chiếc taxi dừng lại bên đường, Thùy Trang dắt Lan Ngọc vào trong xe, một tay bảo vệ nóc xe để nàng lên trước, sau đó tự mình đi vào.

Chiếc xe chạy trên đường, Lan Ngọc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không giấu nổi sự ngạc nhiên.

Thùy Trang nhìn vẻ mặt của nàng, không khỏi suy nghĩ, liệu mấy năm nay, lúc em ấy về nước cũng giống như vậy sao ? Hoặc là, có bao giờ em ấy tìm mình trong đám đông không ?

"Em đã ở một mình bao nhiêu năm nay. Sau khi về nước, em chưa quen với cuộc sống ở đây. Một người bạn nói, nếu không thì giới thiệu cho em một người bạn, không nghĩ tới thật trùng hợp, gặp được chị"

Những gì Lan Ngọc nói trong buổi hẹn hôm đó bỗng vang lên trong đầu cô, nhiều năm như vậy, nàng vẫn luôn một mình sao ? Vì cái gì ?

Thùy Trang cụp mặt xuống, hàng mi dài của cô run lên.

Về đến nhà, Thùy Trang quẹt thẻ thang máy, Đứng trước phòng, Thùy Trang mở cửa, bước vào trước, thở nhẹ một hơi rồi bật công tắc đèn.

Cô đã tưởng tượng người đầu tiên đến nhà mình sẽ là ai, mười năm trước là Lan Ngọc, mười năm sau vẫn là nàng. Thùy Trang cong khóe môi tự giễu, thầm nghĩ:

"Đây chẳng lẽ là ý trời sao ?"

"Vào đi"

Thùy Trang lấy một đôi dép mới từ tủ giày, đặt trước mặt Lan Ngọc.

Lan Ngọc tự nhiên đưa tay ra, Thùy Trang cũng rất tự nhiên để nàng nắm tay mình, căn bản còn chưa kịp suy nghĩ. Khi cô phản ứng lại, Lan Ngọc đã đỡ lấy tay cô.

Cô mang dép lên bước trên sàn gỗ, Thùy Trang muốn kéo tay ra, bị Lan Ngọc nắm chặt lại, cô nhướng mắt ngạc nhiên.

Ánh đèn trần chiếu xuống, chiếu vào đôi mắt đen nhánh của Lan Ngọc, càng lúc càng thâm thúy. Ánh mắt của nàng dần trở nên rạo rực, đóng băng nơi khóe môi của Thùy Trang.

Nàng nhón chân lên hôn

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com