Chapter 01
Có một con đường rất kì lạ ở thành phố Seoul - Ara & Nympheas Street. Con đường nhỏ, lúc nào cũng lặng lẽ đến ghê người. Đây là con đường nằm giữa một nhà thờ cổ kính và một tu viện trang nghiêm. Hai bên đường chỉ có bức tường cao vời vợi màu xám ngoét của nhà thờ và hàng rào cây lá chằng chịt, tối om của tu viện. Nơi đây, không gian như tách biệt và cô lập với cả thế giới, thời gian như chậm lại một cách truyền kì huyền bí đến mông lung. Điều đặc biệt cũng có thể gọi là quái lạ, cuối con đường bên phía tu viện sặc mùi u ám, có một quán coffee book nhỏ, ánh đèn neon màu vàng ấm áp sáng 24/24, khá là ít khách nếu không muốn nói là vắng tanh, quán mang tên Aristote
Theo lộ trình về nhà, mỗi chiều tối, Jin đều phải đi ngang qua đây. Anh gọi đây là con đường của Chúa. Không biết người khác cảm thấy thế nào, với riêng anh con đường này mang đến cảm giác bình yên khó tả. Anh thích đi bộ, chân giẫm lên đám lá rơi rụng, tay vân vê những cành cây chia ra, mắt hướng nhìn về hái nhà thờ, thả hồn bay cao hơn bức tường xám, nghĩ về cuộc đời, con người hay chỉ đơn giản là về một ngày làm việc nhàm chán của anh. Anh cũng thích quán Aristote. Nhưng chỉ thích ngắm nhìn từ xa xa bên ngoài, chứ chẳng bước vào bao giờ. Cuối con đường luôn có ánh sáng. Đó là cảm giác của anh mỗi khi đi ngang qua quán. Nhưng chỉ thế thôi, anh không thích coffee và anh muốn về nhà
Chiều nay không phải bình thường. Không mưa, nhưng mây kéo tới dày đặc, xám xịt và nặng nề, như muốn lạnh lùng kéo sụp cả bầu trời Seoul. Len lỏi qua mây, ánh chiều rực rỡ màu đỏ giận dữ. Gió gào thét một cách hung ác, sẵn sàng cuốn phăng đi bất cứ thứ gì cản trở đường đi của nó. Jin vẫn đi bộ trên Ara & Nympheas Street. Toàn bộ tu viện đã u ám nay còn đen tối hơn. Hàng rào cây quằn quại, rên xiết. Bức tường cao ngược hướng của nhà thơ không thể ngăn được thần gió. Cành lớn sợ hãi run lên bần bật, cành nhỏ cùng đám lá bị cuốn đi trong bất lực và tuyệt vọng. Jin xiết chặt cái áo khoác dày cộm, cúi đầu, từng bước bước thật chậm và chắc. Anh có cảm giác nếu không ghì bản thân như vậy anh cũng bị gió cuốn đi mất. Khi còn cách quán Aristote chừng 10 bước, anh thấy tấm bảng hiệu rung lắc dữ dội, nháy vài cái, rồi hàng chữ Aristote kiểu hoa tắt ngấm. Bảng hiệu rơi xuống ngay trước mặt Jin khiến anh hoảng hồn suýt ngã. Gió nhân cơ hội bồi thêm một cú thật mạnh làm hai chân Jin loạng choạng. Và khi anh tưởng chừng như sắp bị nhấc bổng khỏi mặt đất thì một bàn tay kéo anh lại. Anh đánh huỵch một cái và có lẽ đã ngã vào người phía sau. Tấm bảng hiệu to lớn hung hãn cuốn đi đập vào bức tường xám, rơi xuống, vỡ tan tành. Jin nhìn trừng trừng cảnh tượng trước mắt, gần như không dám thở
-" Nếu anh là tấm bảng đó thì sao nhỉ ? "
Giọng nói thật trầm khàn cất lên bên tai làm Jin giật mình quay lại. Phát hiện ra mình đang ngồi đè lên một người lạ. Anh luống cuống bật dậy, rồi mất thăng bằng, ngã sấp về phía trước, một lần nữa đè ngược lên người kia, lần này là cả thân mình. Người kia hơi bất ngờ rồi lại cất tiếng nói
-" Anh có muốn vào quán một chút không ? "
Không khí bên trong Aristote thật tuyệt. Ánh sáng và nhiệt độ hoàn hảo. Ấm áp và thanh thản là cảm giác lúc này. Jin nhanh chóng tìm được cho mình một chỗ ngồi thoải mái bên cạnh một hồ cá và một kệ sách vĩ đại. Ngước nhìn xung quanh một chút và anh phát hiện trong quán không có vị khác nào ngoại trừ anh. Hoàn toàn im lặng, khác hẳn tiếng gió gào rú anh nghe thấy cách đây ít phút
-" Anh muốn dùng gì ? "
Người kia đứng trước mặt anh, cậu cất tiếng hỏi
-" Sữa nóng và sandwich "
-" Chỉ có coffee và sách thôi "
Jin ngước lên nhìn cậu trai trẻ, và lần đầu tiên nhìn cậu ta từ đầu đến chân. Trong ánh đèn màu vàng neon, nước da trắng đến tái mét kia làm cậu sáng toát lên như đang đứng trong ánh hào quang của thiên đường. Cậu có đôi mắt một mí đặc trưng nhưng đen tròn, nhìn thẳng. Mái tóc màu bạc hà ngắn, khô khốc nhưng lạnh lùng. Đôi má như búng ra sữa. Mũi thẳng và đôi chân mày thanh tú. Đôi môi nhỏ nhắn và tuyệt nhiên không mỉm cười. Thân hình ốm, nhỏ nhắn. Cổ tay nhỏ và những ngón tay thon thon... Jin thu hết vào tầm mắt từng đường nét dù chỉ là chi li nhất. Từng bộ phận có lẽ không đẹp nhưng tạo hóa kết hợp chúng với nhau thật hoàn hảo và tạo nên vẻ quyến rũ cùng hấp dẫn lạ thường. Jin nghĩ đến một vị thánh, một nhà hiền triết, thậm chí là cả một thiên thần....
-" Sao ? "
Cậu trai trẻ nhíu mày nhìn Jin chật vật thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, trong khi mắt anh vẫn đăm đăm nhìn cậu ta như đang thưởng thức một bức tượng điêu khắc nghệ thuật
-" Có trà nóng hay nước nóng cũng được "
-" Chỉ có coffee và sách "
-" Vậy cậu còn hỏi tôi làm gì ? "
Cậu ta mỉm cười lần đầu tiên rồi đi vào trong quầy. Ít phút sau cậu quay lại với khay nhỏ trên tay. Cầm tách coffee đén sóng sánh nghi ngút khói một cách điệu nghệ, đặt xuống trước mặt Jin
-" Coffee nóng và sách của Aristote "
Tay cậu chỉ về phía kệ sách cạnh bên, Jin lại một lần nữa ngạc nhiên khi phát hiện trên kệ chỉ có duy nhất một loại sách: Triết học. Đứng người nhìn Jin đang ngẩn ngơ một chút, cậu trai trẻ dợm bước đi nhưng rồi cậu quay lại, nghiêng nghiêng mái đầu
-" Nếu anh thích sách của Platon hay Socrates tôi sẵn sàng vào tu viện mượn cho anh "
Jin một lần nữa đăm đăm nhìn cậu và chẳng biết nói gì
-" Không à ? Vậy từ từ thưởng thức "
Cậu ta đi thẳng một mạch vào sau quầy của quán, bỏ mặc Jin ngẩn ngơ với hương coffee đặc quánh đã bao bọc lấy anh tự bao giờ
10 phút, 20 phút, 1 tiếng rồi 2 tiếng, Jin như mất đi khái niệm thời gian khi ngồi vào trong Aristote. Tách coffee nguội ngắt chỉ vừa mới vơi đi chừng 1/4 và chỉ 2, 3 trang được lật ra trên quyển sách dày cộm. Jin nhìn chìm đắm trong không khí của cái quán lạ lùng, và tính tình của cậu nhân viên cũng kì lạ không kém...
-" Bớt gió rồi, anh có thể về "
Lại giọng nói trầm khàn đó vang lên. Cậu ta chìa cái khay đựng một hóa đơn nhỏ trước mặt anh và chờ đợi
-" Cậu đuổi khách sao ? "
Jin vừa nói vừa lấy ra một ít tiền mặt cho vào khay, mắt chăm chú nhìn cậu
-"Anh không có tình nguyện vào đây "
Cậu lấy tiền, đặt tách coffee vào khay, xếp quyển sách lên kệ, cầm khay, xoay người đi
-" Chính cậu mời tôi vào còn gì "
Jin nhặt lấy áo khoác, và đến bên quầy
-" Coffee đắng quá "
Cậu bình thản trả lời
-" Anh không có nói là cần cho đường và anh cũng không muốn tôi hỏi "
-" Cậu lạ thật ! "
Cậu ta nhún vai, lắc đầu rồi vẫy tay. Jin chỉ còn biết bước chân ra khỏi quán mà trong lòng đầy ắp những thắc mắc và tò mò
Sau khi Jin đi thật lâu, một chàng thanh niên khác bước ra vỗ vai vào cậu trai nọ
-" Quán mình cũng có Capuchino, Latte, Matcha hoặc Macchiato mà "
-" Đều là coffee thôi. Và... anh ta thậm chí còn chưa có cảm ơn em ! "
......
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com