Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 03

Mấy ngày sau đó, bình thường, bình yên, bình lặng, nói chung không có gì đặc biệt. Jin vui mừng vì cái sự bình bình đó. Anh vẫn đi qua Ara & Nympheas Street, vẫn chăm chú ngó vào quán Aristote từ xa xa, đôi lúc có đưa mắt về phía quầy coffee, và cậu trai trẻ vẫn ngồi đó chán ngán vì cái quán vắng hoe. Jin cho rằng đây là điều thú vị trong cuộc sống mà thượng đế ban cho anh. Có một thứ gì đó để quan tâm trên con đường về nhà âu cũng tốt...

Nhưng, thượng đế không cho rằng cái bình bình đó là tốt. Đời mà, phải gay cấn một chút mới gọi là thú vị chứ !!

Chiều nay Jin lại cảm thấy khó chịu. Thậm chí là bứt rứt. Nhưng không phải ở ngực mà là ở trong đầu ấy. Bầu trời không một gợn mây, hoàn toàn trong suốt như chẳng chất chứa một bí mật nào nhưng lại sâu thẳm, vời vợi khiến người ta có cảm giác tất cả mọi thứ đang được che đậy một cách tinh vi nhất. Gió thổi nhẹ nhàng, mơn trớn và êm dịu chỉ đủ làm cho vài cành lá lung lay. Sẽ thật tuyệt vời nếu có cuộc dạo mát trong một buổi chiều như thế. Nhưng Jin bị nóng. Có cái gì đó thúc giục anh, nó bắt anh phải chạy. Và mục tiêu của đôi chân, không phải nơi nào khác, chính là Ara & Nympheas Street

Cậu bị hai kẻ to con dồn vào vách tường xám. Một trong hai tên nắm lấy cổ áo cậu, xốc lên và dí nắm đấm vào khuôn mặt trắng xanh đang há hốc. Jin đứng xéo xéo bên kia đường, nơi mà cái bóng tối u ám của hàng rào cây thuộc tu viện có thể che khuất cho anh, nơi mà khoảng cách đủ gần để quan sát diễn biến sự việc nhưng cũng đủ xa để đảm bảo an toàn. Cậu ta chưa bị đánh. Đó là điều may mắn. Cậu ta sắp bị đánh. Đó là điều xui xẻo to lớn hơn gấp bội. Tình thế lại càng lúc càng cấp bách. Rõ ràng, dù so sánh bao nhiêu lần hay theo một cách nào đi nữa thì lực lượng cũng không cân bằng. Jin hối hận xiết bao khi không nhận lời đi tập thể hình với cậu bạn hàng xóm. Không lẽ đứng nhìn rồi chạy lại dọn tàn cuộc? Còn gì là khí khái nam nhi ! Còi hụ và báo động giả ư ? Chiêu này làm rồi, không thể sử dụng lần hai. Hết cách !! Jin tặc lưỡi. Anh xắn tay áo, xông tới, quyết định đấu tay đôi. Nhưng... không phải với bọn côn đồ

-" Này cậu !! Tôi tìm ra cậu rồi nhé ! Lần này tôi không chịu thua đâu !! "

Jin lao tới, chèn giữa hai con người lực lưỡng, gạt phăng tay gã to con kia ra, nắm lấy cổ áo cậu, lắc lắc. Không hề để ý đến ánh mắt ngỡ ngàng của hai tên côn đồ cũng nhưng của chính cậu, anh cười toe toét, miệng liên tục tuôn ào ào...

-" Tôi đã biết rồi. Học thuộc lòng nữa. Socrates là thầy dạy của Platon, Platon là thầy dạy của Aristote, Aristote là thầy dạy của Alexander đại đế. Socrates sinh năm 469 mất năm 399 trước Công nguyên tại Athens, Platon sinh năm 427 mất năm 347 trước Công nguyên tại Luxor, Aristote sinh năm 384 mất năm 322 trước Công nguyên tại Thrace, và Pythias là người... "

Vai Jin đột nhiên bị một bàn tay to tướng và cứng như đá nắm chặt lấy. Gã to con xoay hẳn người anh lại, mặt đối mặt, hắn trừng mắt quát

-" Mày là thằng nào ? "

Jin thoáng giật mình, tròng mắt lay động vài giây rồi nhìn thẳng vào mắt gã, tay bắt mặt mừng, hào hứng nói

-" Anh cũng muốn chơi trò này hả? Anh không được ngập ngừng đó. Xenophon, Plotinus, và Antipater là ai ? Sống ở đâu ? Năm sinh năm mất ? Còn có Prodicus, Anaxagoras và Archelaus nữa !! "

Hai gã côn đồ nhìn Jin rồi nhìn nhau không chớp mắt. Tên cao hơn bảo

-" Ê, Jimin, tự nhiên tao nhớ ra là tao có việc phải đi. Mày ở lại chơi với tụi nó "

Gã quay đầu, chạy biến đi mất. Tên thấp hơn nhìn cậu trai trẻ, rồi phát hiện ánh mắt Jin háo hức nhìn mình chờ đợi câu trả lời như một chú cún con chờ chủ cho uống sữa. Hắn quay sang bóng thằng bạn đang dần mất hút, gọi với theo

-" Ê, Taehyung, tao cũng tự nhiên nhớ ra là tao phải đi với mày để giải quyết việc đó đó "

Và hắn cũng nhanh chóng chạy theo tên kia ngay sau đó...

Anh thở phào nhẹ nhõm. Mồ hôi bây giờ mới có thể túa ra. Cả người đang căng cứng bỗng mềm nhũn. Anh gần như té sụp xuống. Cảm giác vẫn có ánh mắt dõi theo mình, Jin lạnh gáy, quay ra phía sau. Cậu vẫn đăm đăm nhìn anh, không nói một lời nào. Anh mỉm cười với cậu, đứng dậy, đầy tự hào

-" Thấy sao ? Tôi cũng khá quá chứ ? "

Cậu nhìn anh thêm một chập nữa, rồi cậu nhếch mép...

-" Platon là người Hy Lạp, không thể sinh ra ở Ai Cập được "

Jin ngẩn người rồi bật cười ha hả...

-" Nãy giờ cậu nghĩ cái đó trong đầu ? Tôi nói đại thôi mà "

Cậu ta liếc anh một cái dài ngoằng cả thế kỉ. Phủi phủi cổ áo một chút rồi bước đi. Cậu ta dừng lại, nhìn Jin thêm cái nữa

-" Anh có muốn vào quán không ? "

-" Có sữa dâu không ? "

-" Chỉ có coffee và sách "

-" Vậy... "

Không thèm đợi Jin nói nốt câu trả lời, cậu lạnh lùng ngoảnh mặt, băng qua đường, đi thẳng vào quán Aristote. Jin mỉm cười nhìn bóng dáng cậu, và cũng nhanh chóng bước theo sau cậu

....................

Đứng sau quầy coffee, cậu lại lom lom nhìn Jin cũng đang nhìn cậu hớn hở. Anh không ngồi vào ghế dựa, không chọn bộ salon êm ái, mà ngồi ở hàng ghế cao cao trước quầy, đối diện với cậu

-" Lần này anh tự nguyện vào à ?! "

-" Chẳng phải cậu vừa mời tôi còn gì ? "

-" Nhưng chỉ có coffee..."

-" Cậu đẹp thật !! "

Anh đổi chủ đề một cách đột ngột, đến mức chính anh cũng ngạc nhiên không rõ mình đang nói cái gì. Cậu mở to hai mắt vốn đã to của cậu. Trừng trừng nhìn anh như thể người ngoài hành tinh vừa xuất hiện trong Aristote và đòi đọc các tác phẩm nghệ thuật của Xenophon. Cậu nói gần như quát

-" Anh bị điên à !!!? "

-" Cậu nợ tôi một lời cảm ơn đó "

Jin một lần nữa đồi chủ đề. Anh đang cực kì ái ngại vì lời nói không kịp chặn lại lúc nãy. Cậu "Hừ" một tiếng, rồi lầm bầm

-" Cảm ơn "

Jin nhe răng cười khì và tiếp tục ngắm cậu vừa bực bội vừa lau chùi vài cái ly thủy tinh. Hai vành tai cậu ta đỏ lên một cách kì lạ

-" Có chuyện gì vậy ? "

Giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng phát ra từ sau hồ cá và kệ sách. Anh thanh niên bước ra, đứng giữa khoảng sáng của quán, mỉm cười hài hòa với cả Jin và cậu. Anh ta cũng đẹp một cách đặc biệt. Dáng cao gầy và đôi chân thon dài. Làn da hơi sậm màu riêng nét con người Á Đông như bừng sáng trong ánh đèn neon vàng nhạt. Cái mũi cao và thon tôn lên vẻ thanh lịch trên gương mặt vốn đã rất tao nhã. Đôi môi vừa vặn và tươi tắn có chút gì đó rất đáng yêu. Và con ngươi đen láy cùng ánh mắt biết cười thật hiền. Anh ta mang đến cảm giác an toàn, tin tưởng, gần gũi và thân thiết, đường nét trên gương mặt anh có chút gì đặc trưng của người Hàn Quốc hệt như cậu ấy vậy. Jin lại nghĩ ngay đến Thánh và các thiên thần

-" Đừng nhìn tôi trân trối như thế "

Jin thoáng bối rối, tay vô thức đưa lên gãi đầu, và cười...

-" Chỉ là tôi tưởng trong quán có một mình cậu ấy "

Anh thanh niên cười lại, rồi tiến đến sau quầy

-" Tôi là chủ ấy chứ. Nhóc này chỉ là nhân viên quèn thôi "

Jin "Oa" một tiếng, hết nhìn chằm chằm anh thanh niên lại quay sang nhìn cậu trai trẻ...

-" Có việc gì à ? "

Anh thanh niên lặp lại điều mà anh đang thắc mắc. Cậu nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng bỗng "Xùy, xùy" rồi lừ lừ mắt nhìn Jin

-" Không có gì quan trọng. Anh ta chỉ vừa cứu em khỏi bọn côn đồ hôm trước thôi "

-" Bọn chúng lại đến hả ? Tại sao ? "

Anh thanh niên lo lắng hỏi. Cậu chỉ im lặng. Anh liếc cậu vài giây rồi quay sang Jjn. Anh thanh niên nhìn Jin với ánh mắt ấm áp và mỉm cười thân thiện...

-" Cảm ơn cậu rất nhiều nhé. Không thì thằng bé lại tơi tả như lần trước "

-" A ! Không có gì đâu. Chuyện đương nhiên phải làm mà "

-" Cậu muốn uống chút gì không ? Coi như chúng tôi cảm ơn cậu vậy !! "

Jin vẫy tay rối rít, lắc lắc đầu

-" Ôi, không cần đâu. Cậu ấy cảm ơn rồi, và .... tôi không thích coffee. Đắng lắm !! "

Anh thanh niên nhìn Jin, phì cười.

-" Cậu có thể uống Capuchino, Macchiato hoặc Latte mà. Không đắng lắm đâu "

Anh ngẩn người, rồi nhăn nhó quay sang cậu nãy giờ vẫn đang hậm hực lau chùi đống ly tách đã sạch bóng

-" Cậu lừa tôi. Vậy mà cậu nói chỉ có coffee... "

Cậu lạnh nhạt...

-" Mấy thứ đó cũng toàn là coffee thôi... "

-" Vậy à ? "

Jin cũng hơi ngạc nhiên và gật gù. Nhưng trong vài giây tiếp anh cảm thấy trên đầu mình như mọc hai cái tai lừa. Anh nóng máu, ngước mặt lên, nhìn thẳng vào mắt cậu

-" Chúng nó khác nhau hoàn toàn đấy nhé !! "

Cậu nhìn vào mắt Jin, khinh khỉnh...

-" Khác gì nào ? "

-" Khác nhiều chứ. Capuchino là coffee ở dưới, ở trên là lớp bọt sữa, uống không đá, vị lạt lạt chứ không có đậm đặc đắng nghét như coffee cậu cho tôi uống hôm trước. Latte cũng tương tự nhưng thay ở trên là 1 lớp kem tươi. Macchiato là loại có 3 lớp, sữa này, sau đó là coffee, rồi đến kem tươi hoặc bọt sữa, ngoài ra trên cùng còn có thêm một ít quế bột nữa.... "

Jin tuôn một hơi. Anh nhìn cậu trai, cười khoái trá, rất chi là thỏa mãn. Cậu ta không thèm chớp mắt lấy một cái, miệng hơi nhếch lên...

-" Anh rành quá nhỉ. Nhưng đều là coffee, đúng không ? "

Jin thoáng hoang mang, nhưng thật tức !!

-" Thì đúng ! Nhưng mà mấy loại đó rất là khác nhau và đặc biệt khác với coffee đen thông thường nhiều lắm "

-" Tôi cũng đâu có nói là giống nhau "

-" Nhưng cậu đã nói là chỉ có coffee và sách "

-" Tôi nói thế đúng quá còn gì ? "

Khi mà Jin sắp bốc hỏa tới nơi thì anh thanh niên lại mỉm cười, xen giữa hai kẻ đang đôi co kịch liệt vì những điều không đâu...

-" Thôi nào. Cậu muốn dùng gì ? Tôi pha cho cậu nhé ! "

Ánh mắt Jin lập tức bị thu hút bởi gương mặt hiền lành, điềm đạm của anh thanh niên

-" Tôi không thích coffee "

-" Vậy một ly sữa nóng ngọt ngào nhé ! "

Anh nhìn anh thanh niên, sau lại liếc sang cậu . Cậu trông có vẻ bực bội nhiều hơn nữa, hai bàn tay ửng đỏ vẫn chà xát cái tách trắng tinh bằng sứ khiến nó bóng lên, sáng loáng. Chẳng biết cái tách tội nghiệp có bị mòn đi không nếu cậu ta cứ tiếp tục như thế. Jin cười cười rồi lại lắc đầu.

-" Không cần đâu. Tôi phải về. Cũng trễ rồi. Cảm ơn nhã ý của anh "

Anh quay hẳn sang cậu đang lạnh lùng nhìn anh, nhe răng ra cười...

-" Cậu phải cẩn thận hơn nhé, bọn đó khỏe hơn cả tôi. Và đừng chùi nữa, cái tách đó sạch lắm rồi "

Jin bước chân ra cửa, vẫy vẫy tay. Cậu không thèm nhìn anh lấy một cái

Đi khỏi Aristote chừng 2 mét, Jin bất chợt đưa tay lên trán. Bứt rứt khó chịu đều biến mất cả, cứ như một giọt sương bốc hơi trong nắng gắt. Anh lẩm bẩm "Cậu ta đúng là đẹp thật" rồi nhẹ cười, bước nhanh về nhà...

Thật lâu sau khi Jin chào tạm biệt, anh thanh niên nhìn qua cậu em vẫn còn nhăn mặt nhíu mày...

-" Em có cần khổ sở như vậy không ? "

-" Anh ta thậm chí còn không hỏi vì sao em bị đánh !! "

.....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com