Chương 15:
Đêm tại phố Baker chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế, một sự tĩnh lặng mang theo sức ép của một cơn bão đang tích tụ. Dưới lầu, Sherlock Holmes không ngồi trên chiếc ghế bành quen thuộc, cũng không vùi đầu vào đống kính hiển vi. Anh đang đứng trước cửa phòng gác mái của John, đôi chân sải bước đi đi lại lại trong một nhịp độ hỗn loạn, phá vỡ mọi quy tắc về sự điềm tĩnh mà anh hằng tự hào.
Lý trí của Sherlock lúc này là một mớ hỗn độn của những dữ liệu xung đột. Một phần não bộ – phần lạnh lùng và logic nhất – đang gào thét rằng anh đã phạm sai lầm chiến thuật nghiêm trọng. Anh đã đẩy nụ hôn đó đi quá xa, đã để bản năng lấn át kỹ thuật thâm nhập, và tệ hơn cả là anh đã để John nhìn thấu sự chiếm hữu trần trụi của mình. Anh biết John đang giận, một cơn giận run người vì lòng tự tôn bị chà đạp và sự hoảng loạn sinh lý mà chính John cũng không thể giải thích.
Nhưng phần còn lại của Sherlock – phần sinh học đang dần héo rũ – lại đang gào thét vì thiếu oxy.
Ba tiếng đồng hồ tách biệt. Một trăm tám mươi phút không có nhịp thở của John làm mỏ neo. Hệ thần kinh của Sherlock bắt đầu biểu tình dữ dội. Những bóng ma từ vụ nổ, những dư vị nóng bỏng từ nụ hôn ở bến tàu, và cả cảm giác da thịt John dưới lớp áo nỉ... chúng ùa về, bủa vây và bóp nghẹt Cung điện ký ức của anh. Sherlock nhận ra mình không thể "tắt nguồn". Anh cần John, không phải dưới tư cách một bác sĩ, mà là một thực thể sống duy nhất có thể giữ cho anh không phát điên.
Đến nửa đêm, khi sự chịu đựng chạm đến mức cực hạn, khi những đầu ngón tay anh bắt đầu run rẩy không kiểm soát và lồng ngực thắt lại vì cơn đói khát sự hiện diện của đối phương, Sherlock dừng bước.
Không có lời xin lỗi. Không có sự gõ cửa lịch sự.
Sherlock rút từ trong túi áo choàng ra một bộ dụng cụ nhỏ. Tiếng lách cách của kim loại va vào ổ khóa vang lên khô khốc giữa hành lang tối. Với thiên tài phố Baker, không có cánh cửa nào là bất khả xâm phạm, kể cả cánh cửa mà John Watson đã dùng để tự giam cầm mình trong sự phẫn nộ.
Cạch.
Chốt cửa bật mở. Sherlock đẩy cửa bước vào, mang theo luồng khí lạnh từ hành lang tràn vào căn phòng gác mái chật hẹp. John giật mình ngồi dậy trên chiếc giường đơn, đôi mắt anh mở to, tràn ngập sự ngỡ ngàng và giận dữ tột độ dưới ánh trăng mờ.
"Anh làm cái quái gì thế này, Sherlock? Cút ra ngoài ngay!" John gầm lên, giọng anh khàn đặc vì sự nhục nhã vẫn chưa nguôi ngoai.
John vung tay định đẩy Sherlock ra khỏi ngưỡng cửa, nhưng thay vì một sự đối đầu cứng nhắc, Sherlock lại đổ sụp về phía trước như một cái cây bị đốn hạ. Anh không lao tới; anh ngã gục vào người John. Sức nặng của cơ thể cao gầy ấy nện xuống, ép John ngã ngửa ra mặt đệm đơn chật hẹp. John gồng mình phản kháng, nhưng Sherlock, trong một nỗ lực cuối cùng để giữ lấy điểm tựa duy nhất, đã rướn người lên. Bằng một động tác vừa vụng về vừa quyết liệt, anh dùng đôi bàn tay đang run rẩy dữ dội của mình tóm chặt lấy hai cổ tay John, ấn mạnh chúng lên đỉnh đầu vị bác sĩ. Sherlock không khóa John bằng sức mạnh của một kẻ tấn công; anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy gò và sự ngoan cố của một kẻ đang chết đuối để ghì chặt đối phương xuống mặt giường.
Dưới lòng bàn tay John, cơ thể của Sherlock đang run rẩy.
Đó không phải là sự run rẩy vì lạnh, mà là những cơn co thắt rung chuyển từ tận xương tủy — một sự sụp đổ sinh học không thể cứu vãn. Sherlock thở dốc, từng nhịp thở khò khè và đứt quãng ngay sát tai John. Dù đang giữ chặt tay John trên đỉnh đầu, nhưng trán Sherlock lại gục hẳn vào vai anh, mồ hôi lạnh thấm đẫm qua lớp vải áo nỉ.
"Tôi không thể... John... hệ thống không thể vận hành..." Sherlock thì thầm, giọng anh vỡ nát, không còn một chút kiêu ngạo nào. Anh vùi đầu vào hõm cổ John, hít lấy hít để mùi hương của đối phương với một sự tham lam đến đáng thương.
Sherlock lúc này không khác gì một con nghiện đang trong cơn vã thuốc tồi tệ nhất. Sự thiếu hụt "mỏ neo" suốt nhiều giờ đồng hồ đã khiến lâu đài ký ức của anh rung chuyển, biến những bóng ma ký ức thành những lưỡi dao đâm nát hệ thần kinh. Anh không chiếm hữu John vì ham muốn, anh đang bám lấy John để sống sót.
John nằm bất động, đôi tay ban đầu định dùng toàn lực để đẩy Sherlock ra giờ đây khựng lại. Anh nghiến răng, lồng ngực phập phồng vì nhục nhã và giận dữ, nhưng lý trí của một người bác sĩ — cái bản năng "cứu rỗi" đã ăn sâu vào máu thịt — đang gào thét át đi bản ngã cá nhân.
John nhận ra mình không thể đẩy Sherlock ra. Không phải vì anh không đủ sức, mà vì anh biết nếu mình buông tay, người đàn ông đang run rẩy một cách thảm hại trên người mình đây sẽ thực sự tan rã. Sự ám ảnh về việc phải bảo vệ, phải chữa lành cho thiên tài cô độc này đã trở thành một thứ xiềng xích vô hình, còn tàn nhẫn hơn cả bộ dụng cụ phá khóa của Sherlock.
John nhắm nghiền mắt, để mặc cho Sherlock vùi sâu vào người mình, cảm nhận nhịp tim hỗn loạn của thám tử đang cố tìm cách đồng điệu lại với nhịp đập của anh. Anh đầu hàng, không phải trước Sherlock, mà trước cái danh hiệu "người cứu rỗi" khốn khiếp mà anh không cách nào từ bỏ được.
Trong bóng tối của căn gác mái, sự im lặng trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng thở dốc đầy tuyệt vọng của một kẻ nghiện hơi ấm và tiếng thở dài cam chịu của một người lính đã mất đi quyền tự do cuối cùng.
Nhưng Sherlock không phải là một cỗ máy vô tri; anh là một sinh vật sống đang khát khao sự kết nối ở mức độ nguyên thủy nhất. Sự im lặng cam chịu của John không làm Sherlock thỏa mãn; nó chỉ càng khiến hệ thần kinh đang vã thuốc của thám tử khao khát một sự xác thực mạnh mẽ hơn về sự tồn tại của "hằng số".
Sherlock bắt đầu di chuyển. Một bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo ngủ, chạm trực tiếp lên làn da nóng rực ở vùng bụng John, cùng lúc đó anh nghiêng đầu và bất ngờ cắn nhẹ vào động mạch cảnh nơi cổ người lính. Sự tấn công kép đột ngột này khiến John rùng mình dữ dội, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến anh phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng động.
Cảm giác nóng bỏng từ đôi môi Sherlock như một ngòi nổ quét sạch mọi sự nhẫn nhịn cuối cùng của John. Hành động mang sắc thái ám muội trần trụi này không còn là "oxy" hay "ổn định thần kinh" đơn thuần. Nó là một sự xâm lấn vào pháo đài kỷ luật cuối cùng, một sự khiêu khích trực diện vào bản ngã và lòng tự tôn của một người đàn ông.
John cảm nhận rõ rệt sự chiếm hữu không gian một cách thô bạo. Anh đột ngột giựt mạnh hai cổ tay, dùng toàn bộ kỹ năng cận chiến của một quân nhân để cố thoát khỏi sự kiềm kẹp. John vặn người điên cuồng, hy vọng trọng tâm thấp và sức mạnh cơ bắp của mình sẽ đủ để lật ngược thế cờ. Nhưng Sherlock như một con nhện đang giăng tơ, anh không đối đầu trực diện bằng lực tay; thay vào đó, anh khôn ngoan dùng trọng lượng cơ thể cao gầy của mình ép chặt vào các khớp xương nhạy cảm của John, khóa cứng mọi đòn bẩy vật lý. Anh lợi dụng sự am hiểu tường tận về giải phẫu học để ấn mạnh vào những điểm yếu trên bả vai, khiến đôi tay John tê dại và mất lực trong tích tắc.
Sự phản kháng của John dường như chỉ làm chuyển hóa cơn nghiện hóa chất thành một loại hưng phấn xúc giác điên cuồng trong lòng thám tử. Không dừng lại ở việc thăm dò, Sherlock bắt đầu dồn dập tấn công vào vùng cổ và đường xương hàm của John. Những nụ hôn nóng bỏng, gấp gáp và đầy tính áp đặt liên tục giáng xuống làn da nhạy cảm.
John tức giận, cơ thể anh xoay trở điên cuồng, đôi chân cố gắng tìm điểm tựa để đẩy Sherlock ra. Nhưng Sherlock Holmes là một bậc thầy về dự đoán hành vi. Anh đoán được từng nỗ lực xoay người hay dùng đầu gối của John để dập tắt chúng ngay từ khi chúng mới chỉ là một ý định nhen nhóm. Bằng lợi thế hình thể và kỹ thuật khóa khớp tài tình, Sherlock hoàn toàn áp chế John vào tấm nệm đơn chật hẹp.
Dưới sự dẫn dắt tàn nhẫn của đôi môi và bàn tay Sherlock, hàng rào phòng ngự cuối cùng của John bắt đầu lung lay dữ dội. Hơi thở của anh không còn là sự hụt hơi vì phẫn nộ mà đã chuyển thành những tiếng đứt quãng, nhuốm màu sắc của một phản ứng sinh lý cấp thiết. Sự ma sát của da thịt và sức nóng hầm hập tỏa ra khiến mồ hôi của cả hai bắt đầu trộn lẫn, làm làn da trở nên dính nhớp và nhạy cảm đến mức độ cực đoan. Một loại hưng phấn nguyên thủy mà John luôn nỗ lực đè nén suốt nhiều tuần qua đã bị đánh thức bởi chính kẻ hiểu rõ cấu tạo thần kinh của anh nhất.
Cảm giác kinh hoàng xâm chiếm tâm trí khi John nhận thấy mình không thể khống chế được cơ thể nữa. Anh rùng mình dưới từng cú chạm: từ cái cắn nhẹ nơi vành tai đến đôi môi miết chặt lên xương quai xanh. John nghiến chặt răng, dùng chút lý trí sót lại để ngăn không cho bất kỳ âm thanh vỡ vụn nào thoát ra, nhưng nhịp tim nện dồn dập vào lồng ngực Sherlock đã tố cáo mọi sự thật.
Trong không gian chật hẹp của căn gác mái, Sherlock đang thực hiện một cuộc thâm nhập toàn diện vào mọi giác quan của đối phương. Bàn tay thám tử luồn sâu dưới lớp áo ngủ, mơn trớn từng tấc da thịt nóng hổi dọc theo mạn sườn và sống lưng. Những nụ hôn không còn là sự tình cờ; chúng mang theo sự dẫn dắt điêu luyện của một kẻ am tường giải phẫu học, biết chính xác nơi nào sẽ khiến hệ thần kinh của đối phương phải rung lên bần bật.
Sự kích thích đạt đến cực điểm, khiến mọi lời thề danh dự của vị bác sĩ quân y đều trở nên vô nghĩa. Luồng nhiệt lượng từ những điểm chạm lan tỏa như vết dầu loang, thiêu rụi mọi ý chí phản kháng cuối cùng. John thấy mình hụt hơi, đôi tay vốn đang gồng lên để đẩy ra giờ đây hoàn toàn buông thõng trên nệm, các ngón tay vô thức nắm chặt vào lớp ga giường trong một nỗ lực bám víu vô vọng trước sự tan rã hoàn toàn của bản ngã. Anh không còn sức để giận dữ, cũng không còn lý lẽ để chối từ. Mọi rào cản lý trí đã bị dìm chết trong trạng thái buông xuôi đầy nhức nhối nhưng nồng nhiệt.
Nhưng ngay khi sự căng thẳng giữa hai cơ thể đạt đến đỉnh điểm, Sherlock đột ngột dừng lại.
Anh không tiến xa hơn. Sherlock vùi mặt vào hõm cổ John, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp thở đang trở nên hỗn loạn của chính mình. Căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của cả hai, hòa quyện vào nhau trong bóng tối đặc quánh. Sherlock nằm im như thế một lúc lâu, để nhịp tim của anh và John dần tìm thấy một tần số chung, một sự đồng bộ cưỡng ép.
Sau một hồi im lặng, Sherlock lên tiếng. Giọng anh khàn đặc, trầm đục và chứa đựng một sự khẳng định tàn nhẫn của logic.
"Anh cảm thấy nó chứ, John? Nhịp tim của anh, sự co thắt của các nhóm cơ, và cả cách cơ thể anh đang run rẩy dưới tay tôi... đó là sự thật sinh học."
Sherlock hơi ngẩng đầu, đôi mắt xám tro lóe lên một tia sáng lạnh lẽo nhưng đầy chiếm hữu khi nhìn thẳng vào đôi mắt đang mờ mịt của John.
"Anh có thể dùng cái mác 'dị tính' hay 'bác sĩ' để trốn chạy ban ngày, nhưng bóng tối không biết nói dối. Cơ thể anh phản ứng với tôi, nó khao khát hằng số này giống như cách tôi khao khát oxy từ anh vậy. Anh không thể phủ nhận nó được nữa, John. Anh buộc phải trói buộc với tôi cả đời. Vì không còn nơi nào khác trên thế giới này có thể lấp đầy khoảng trống mà tôi vừa tạo ra trong anh."
Trong căn phòng gác mái chật hẹp của John, bầu không khí đặc quánh sự im lặng. John không nói gì—anh không thể phản bác, bởi những lập luận của Sherlock về phản ứng cơ thể anh là một sự thật tàn nhẫn không thể chối cãi. Nhưng anh cũng không thể đồng thuận; lý trí quân nhân và bản dạng giới mà anh dày công bảo vệ suốt mấy mươi năm đang gào thét phủ nhận mọi thứ vừa diễn ra. Anh cảm thấy mình như một kẻ bại trận, bị tước bỏ mọi vũ khí phòng vệ ngay trong chính pháo đài của mình.
Sherlock nhận ra điểm gãy đó. Thay vì tiếp tục dùng những lời lẽ sắc bén để dồn ép, anh chọn cách im lặng. Sherlock rời khỏi vị trí áp chế trên người John, nhưng không hề rời đi. Anh nằm xuống ngay bên cạnh, trên chiếc giường đơn chật hẹp, rồi vòng tay kéo John sát vào lòng. Một cái ôm chặt, dứt khoát, mang theo hơi ấm nồng đậm và nhịp tim đã bình ổn trở lại của thám tử.
John nằm cứng đờ trong vòng tay đó. Anh định đẩy ra, nhưng đôi tay anh không còn sức lực. Sự mệt mỏi sau cuộc chiến tâm lý và cả sự hưng phấn sinh lý chưa kịp tan biến khiến anh kiệt sức. Họ giữ nguyên tư thế đó, hai cơ thể dán chặt vào nhau giữa bóng tối của phố Baker, cho đến khi cơn buồn ngủ cưỡng ép kéo cả hai vào giấc ngủ say—một giấc ngủ không còn ác mộng, được bảo vệ bởi hơi ấm của nhau.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhạt màu của London len qua kẽ rèm, John tỉnh dậy trước. Anh thấy mình vẫn bị bao bọc bởi Sherlock, gương mặt thám tử thanh thản một cách kỳ lạ ngay sát cạnh anh. John không còn cảm thấy cơn giận dữ bùng nổ như đêm qua. Thay vào đó là một sự thỏa hiệp cay đắng.
Anh nhận ra rằng mọi nỗ lực thiết lập "hàng rào" hay "quy tắc" đều đã thất bại thảm hại trước sự chiếm hữu bản năng của Sherlock. John lẳng lặng chấp nhận sự thật rằng từ nay về sau, anh không còn là một cá thể độc lập trong căn nhà này nữa. Anh đã trở thành một phần trong hệ sinh thái của Sherlock Holmes, một hằng số bị xích lại bởi nhu cầu oxi của đối phương và cả những rung động phản chủ của chính mình.
John bước xuống lầu, bắt đầu pha trà như mọi ngày. Khi Sherlock bước ra phòng khách với vẻ ngạo mạn thường lệ, John chỉ lẳng lặng đặt tách trà xuống bàn mà không nhìn vào mắt anh. Không cần lời nói, sự thỏa hiệp đã hoàn tất. 221B trở lại với nhịp sống phá án, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc ấy, một sợi xích vô hình đã chính thức được khóa lại, trói buộc hai linh hồn vào một quỹ đạo không lối thoát.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com