Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19:

Không gian của phòng khám tư nhân lúc 2 giờ sáng trở nên tĩnh mịch đến mức tiếng kim đồng hồ cũng như đang gõ trực tiếp vào dây thần kinh. Sarah ngồi cạnh John, đôi mắt cô nhuốm màu lo âu dù miệng vẫn đang mỉm cười nhẹ. Đêm ân ái nồng nhiệt trước đó vẫn còn ám ảnh cô; dù những vết bầm lạ lùng trên vai John khiến Sarah gợn lòng nghi hoặc, nhưng sự chính trực và hiền lành vốn có của vị bác sĩ quân y đã giúp cô củng cố một niềm tin mù quáng. Cô chọn cách tin rằng John là người đàn ông tuyệt vời nhất mà cô có thể nương tựa.

"John, anh hôm nay có vẻ mệt," Sarah khẽ lên tiếng, giọng cô đầy quan tâm khi thấy anh cúi đầu quá sâu vào xấp hồ sơ.

Cả ngày hôm nay, John giống như một bóng ma của chính mình. Anh phân tâm, lạnh nhạt một cách khác thường. Dù vẫn giữ vẻ lịch thiệp, nhưng mỗi khi Sarah định chạm mắt, John lại lảng tránh bằng một sự vội vã đầy bất an. Những suy đoán vụn vặt về một sự thật bị giấu kín bắt đầu khiến Sarah bối rối, cô cảm nhận được một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người.

Đột ngột, cánh cửa phòng khám bật mở một cách thô bạo.

Sherlock Holmes lao vào. Không còn vẻ ngạo mạn hay sắc sảo thường ngày, trông anh thảm thương đến mức khiến Sarah phải thốt lên một tiếng kêu kinh hãi. Anh thở dốc, gương mặt tái dại như người không còn giọt máu, đôi tay run rẩy bám vào bất cứ thứ gì trên đường đi.

Sarah định lao tới chỗ thám tử theo bản năng cứu người, nhưng John nhanh chân hơn. Anh lao tới như một mũi tên, chắn ngang giữa Sarah và Sherlock. Trong thâm tâm John lúc này là một cơn hoảng loạn tột độ; anh sợ rằng nếu không ngăn chặn ngay lập tức, Sherlock — trong cơn vật vã thiếu oxy — chắc chắn sẽ làm ra những hành động phơi bày toàn bộ sự biến thái trong mối quan hệ của họ ngay trước mặt Sarah.

"Sarah! Đi lấy ngay bộ dụng cụ sơ cứu và lọ muối ngửi trong kho nhanh lên! Ngay lập tức!" John ra lệnh bằng tông giọng đanh thép của một sĩ quan chỉ huy, không cho phép cô do dự.

Sarah hơi ngơ ngác, nhưng sự khẩn cấp trong mắt John khiến cô vội vã quay lưng chạy đi. Ngay khi Sarah vừa khuất sau góc hành lang, Sherlock đã chộp lấy cánh tay John bằng một lực siết đau đớn. John không kịp suy nghĩ, anh dìu — hay đúng hơn là kéo xềnh xệch — Sherlock vào phòng khám riêng rồi đóng sập cửa lại.

Cánh cửa phòng khám riêng ngăn cách thế giới bình thường của Sarah bên ngoài với thực tại méo mó bên trong. John Watson đứng thở dốc, lồng ngực phập phồng vì cơn giận và sự hoảng loạn. Anh thô bạo đẩy Sherlock vào chiếc bàn khám, khiến những ống nghe y tế trên bàn va vào nhau lách cách.

"Anh điên rồi sao, Sherlock? Anh định hủy hoại nốt những gì còn sót lại của tôi à?" John rít lên qua kẽ răng, bàn tay anh siết chặt lấy bả vai gầy guộc của thám tử.

Sherlock không đáp trả bằng sự mỉa mai trịch thượng như mọi khi. Anh đổ ập người về phía trước, hai tay run rẩy bám chặt lấy thắt lưng John như một kẻ chết đuối bám vào phao. Gương mặt thám tử tái dại, những giọt mồ hôi lạnh thấm đẫm vầng trán, và hơi thở thì đứt quãng thành từng tiếng rít run rẩy. Hơn 19 tiếng đồng hồ bị "cắt oxy", bị John phớt lờ như một món đồ nội thất, đã đẩy hệ thần kinh của thiên tài này vào trạng thái tan rã hoàn toàn.

"John... làm ơn... tôi không thể..."

Sherlock thều thào, giọng anh vỡ vụn như tiếng thủy tinh bị nghiền nát. Đôi mắt xám tro vốn luôn nhìn thấu vạn vật giờ đây đục ngầu, lạc thần vì đau đớn. Sherlock dựa vào bàn khám, cơ thể rệu rã không còn điểm tựa. Trong một nỗ lực tuyệt vọng, anh chộp lấy bàn tay đang cứng đờ của John, thô bạo áp chặt nó lên lồng ngực mình.

"Chạm vào tôi... Hệ thống của tôi... nó đang dừng lại."

Dưới lớp áo sơ mi mỏng đẫm mồ hôi lạnh, John cảm nhận được một sự hỗn loạn khủng khiếp. Nhịp tim của Sherlock không còn là một giai điệu ổn định; nó nện dồn dập, ngắt quãng, rồi lại rung lên bần bật như một cỗ máy đang tự hủy hoại từ bên trong. Lồng ngực Sherlock thắt lại từng hồi, mỗi nhịp thở là một tiếng rít khô khốc. Đây không còn là chiêu trò thao túng; đây là một sự sụp đổ sinh học trần trụi của một kẻ đã tự biến mình thành con nghiện hơi ấm, và giờ đây đang chết dần vì bị "cắt thuốc" quá đột ngột.

Nhìn Sherlock quỵ lụy ngay trước mặt, một cảm giác quyền lực đen tối len lỏi trong lòng John. Anh không vội vã. John đứng thẳng người, lạnh lùng quan sát vị thám tử vĩ đại giờ đây đang run rẩy như một chiếc lá trước gió ngay trên chính bàn khám y tế của mình.

"Đêm qua anh vẫn còn đủ tỉnh táo để áp đặt cái trò chiếm hữu đó lên tôi cơ mà, Sherlock? Bản năng của anh đâu rồi?" John nâng cằm Sherlock lên, buộc anh ta phải đối diện với ánh mắt phẳng lặng của mình. "Mọi thông số đều nằm trong tính toán của anh cả, phải không? Vậy mà bây giờ anh lại để mình thảm hại đến mức này chỉ vì một biến số mà anh vốn coi thường?"

Sherlock không đáp trả, anh chỉ rên rỉ một tiếng nhỏ xé lòng, trán tì vào lồng ngực John, đôi tay siết chặt lấy vạt áo bác sĩ như thể nếu buông ra, anh sẽ tan biến vào hư không.

Bản năng bác sĩ và kỷ luật quân đội trong John cuối cùng cũng chiến thắng cơn giận. Anh biết nếu không can thiệp ngay, Sherlock có thể sẽ rơi vào trạng thái sốc phản vệ hoặc ngừng tim do stress quá độ. John thở dài, một tiếng thở dài đầy sự thỏa hiệp cay đắng. Anh không ôm Sherlock bằng tình yêu; anh ôm Sherlock như cách một bác sĩ quân y vỗ về một đồng đội bị thương nặng trên chiến trường.

John thôi đứng cứng đờ như một bức tượng, anh buông lỏng đôi tay đang nắm chặt, rồi chậm rãi vòng qua tấm lưng gầy gò của Sherlock, kéo anh sát vào lòng mình. Anh ghì chặt hơn, để đầu Sherlock hoàn toàn vùi sâu vào hõm cổ anh—nơi làn da vẫn còn nóng rực và nhịp mạch đang đập dồn dập.

"Im lặng đi, Sherlock. Tôi đang ở đây," John nói, giọng anh phẳng lặng, đều đều như đang đọc một y lệnh. "Hãy tận dụng nó để bình ổn lại cái hệ thống rác rưởi đó đi. Đừng để tôi phải hối hận vì đã bước vào căn phòng này."

Ngay khi nhận được hơi ấm, Sherlock siết chặt John, hít lấy hít để mùi hương da thịt quen thuộc như hít lấy oxy cứu mạng.

Chỉ vài giây sau, khi dưỡng khí vừa kịp hồi sinh các tế bào thần kinh, sự tỉnh táo của một kẻ săn mồi lập tức quay trở lại trong đôi mắt Sherlock. Anh nhận ra cái ôm y tế này là chưa đủ. Để lấp đầy sự trống rỗng và dập tắt mọi biến số đang hiện diện, Sherlock quyết định biến sự yếu nhược ban đầu thành một cuộc tấn công trực diện.

Một bộ não thiên tài như Sherlock thừa hiểu rằng sự thay đổi đột ngột sẽ ngay lập tức đánh động bản năng cảnh giác của người lính. Vì thế, Sherlock không vội vã. Anh từ từ rời khỏi hõm cổ John, đôi môi anh run rẩy lướt nhẹ dọc theo xương quai hàm của John như thể đang tìm kiếm một sự sống sót cuối cùng. Sherlock cố tình tạo ra những đợt rùng mình kịch liệt dọc sống lưng, rồi chậm rãi anh tìm đến bờ môi John.

Khi hai cánh môi vừa chạm nhau, Sherlock không lập tức chiếm lấy mà chỉ nhẹ nhàng miết chặt, phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng—âm thanh của một kẻ vừa tìm thấy sợi dây kết nối sinh mệnh ngay trước vực thẳm. Sự run rẩy giả tạo nơi đầu ngón tay Sherlock khi anh bấu chặt lấy vai John, cộng với cái cách anh khao khát mơn trớn như một kẻ đang vã thuốc, đã khiến mọi sự phòng thủ của John hoàn toàn sụp đổ. Anh tin rằng nụ hôn này là một phản ứng sinh học cưỡng bách, một sự bấu víu tuyệt vọng để giữ cho hệ thần kinh của Sherlock không bị tan rã lần nữa. Với ý nghĩ đó, John đứng yên, để mặc cho Sherlock quấn lấy lưỡi mình trong một nụ hôn sâu mang đầy vị đắng của sự tuyệt vọng giả tạo.

Bên trong phòng khám riêng, ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những tủ kính đựng thuốc tạo nên một bầu không khí ám muội. Sherlock Holmes tựa vào bàn khám, đôi tay gầy gò của anh siết chặt lấy eo John, kéo vị bác sĩ vào một nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm hữu.

Từ góc nhìn này, Sherlock hoàn toàn làm chủ không gian. Qua vai John, đôi mắt xám tro của anh hơi hé mở, sắc lẹm và tỉnh táo đến mức rợn người. Anh nhìn thấy rõ bóng dáng của Sarah đang đứng sững lại sau khe cửa khép hờ. Sherlock không hề bất ngờ. Thực tế, anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ khi John bắt đầu nhen nhóm ý định dùng Sarah làm "vật tế" để giải tỏa sinh lý.

Với bộ não thiên tài, Sherlock đã thực hiện một cuộc điều tra toàn diện về Sarah ngay khi John có biểu hiện lạ. Anh biết cô là người có tự tôn rất cao, nhưng bản tính lại mang nét yếu đuối và xu hướng chịu đựng thầm lặng của một phụ nữ truyền thống. Sherlock đã tính toán chính xác: nếu cô chứng kiến cảnh tượng này, cô sẽ không xông vào đánh ghen, không làm ầm ĩ để hủy hoại sự nghiệp của John. Cô sẽ im lặng. Cô sẽ tự rút lui trong đau đớn vì lòng tự trọng không cho phép cô trở thành một kẻ thứ ba trong một mối quan hệ mà cô không thể hiểu nổi.

Sherlock siết chặt tay hơn, luồn những ngón tay dài vào mái tóc John, kéo đầu anh ngửa ra sau và áp môi mình chặt hơn, sâu hơn. Anh cố tình tạo ra những âm thanh mơn trớn, cố tình để John phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì thiếu oxy ngay trước mặt "bạn gái" của anh ta. Đây không chỉ là một nụ hôn; đây là một cuộc "thanh trừng nhân chứng". Bằng cách để Sarah thấy sự thật này, Sherlock đã đặt một dấu chấm hết vĩnh viễn cho mối quan hệ của John mà không cần tốn một lời đe dọa. Anh đang đóng dấu chủ quyền lên John, một dấu ấn mà Sarah—với lòng tự tôn của mình—sẽ không bao giờ dám chạm vào nữa.

John Watson hoàn toàn vô vọng trong vòng tay Sherlock. Sự bao dung của anh vô tình trở thành cộng sự hoàn hảo cho màn kịch của thám tử. Anh không hề hay biết rằng mình đang bị phơi bày, rằng cuộc sống bình thường mà anh cố công xây dựng đang tan vỡ ngay sau lưng mình.

Bên ngoài hành lang, Sarah chết lặng. Cô đứng đó, lọ muối ngửi trên tay bỗng chốc trở nên thừa thãi và nực cười. Qua khe cửa khép hờ, một sự thật kinh khủng phơi bày trước mắt cô, nhưng nó không phải là một vụ cưỡng bức như cô hằng hy vọng để có lý do lao vào giải cứu John.

Sarah là một người phụ nữ trưởng thành, cô đủ từng trải để nhận ra sự khác biệt giữa một sự va chạm tình cờ và một thói quen tình dục đã được định hình. Cô nhìn thấy cách John không hề kháng cự, đôi tay anh từ tư thế cứng đờ dần buông lỏng, rồi một cách vô thức, anh nghiêng đầu để nụ hôn của Sherlock tiến sâu hơn. Sự phối hợp của John—tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng thoát ra từ kẽ môi khi lưỡi của Sherlock quấn lấy anh—không phải là tiếng kêu cứu. Đó là tiếng lòng của một kẻ đã quá quen thuộc với hương vị này, một cơ thể đã hoàn toàn bị "lập trình" để phản ứng nồng nhiệt trước sự chiếm hữu của thám tử.

Trong ánh sáng lờ mờ của phòng khám, Sarah nhìn thấy John hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn mang màu sắc dục vọng nồng đậm đó. Nó là sự giao thoa của hai kẻ đã thuộc về nhau từ trong xương tủy. Cô bàng hoàng nhận ra, cái cách John đón nhận Sherlock mang một sự thấu hiểu và đồng điệu mà ngay cả trong đêm ân ái nồng cháy với cô, John cũng chưa từng thể hiện.

Sự nhục nhã thấm thía vào tận xương tủy khiến Sarah không thể thốt nên lời. Cô nhận ra mình không phải là người cứu rỗi John khỏi bóng tối phố Baker, mà chỉ là một "vật thí nghiệm" đáng thương trong cuộc nổi loạn thất bại của anh. Cô nhặt lọ muối ngửi lên một cách máy móc, đôi tay run rẩy đặt nó xuống chiếc ghế chờ ngay cạnh cửa phòng khám. Đúng như Sherlock dự đoán, Sarah không xông vào đánh ghen, vì lòng tự tôn không cho phép cô hạ mình để tranh giành một người đàn ông mà ngay cả linh hồn lẫn thể xác đều đã bị đóng dấu chủ quyền vĩnh viễn bởi một kẻ khác.

Cô lùi lại, bóng tối của hành lang nuốt chửng lấy dáng vẻ vụn vỡ khi cô lặng lẽ bước đi, mang theo một bí mật kinh khủng mà cô sẽ chọn cách chôn giấu để giữ lấy chút danh dự cuối cùng cho John—và cho chính mình.

Sherlock cảm nhận được sự biến mất của "vật cản". Anh từ từ nới lỏng nụ hôn, nhưng vẫn giữ chặt John trong vòng tay, vùi mặt vào hõm cổ anh để bình ổn nhịp thở. Một nụ cười đắc thắng, kín đáo hiện lên trên môi thám tử.

"Ổn rồi, John. Hệ thống đã khởi động lại," Sherlock thầm thì, giọng anh giờ đây mang theo một sự dịu dàng kỳ lạ, như một chủ nhân đang vỗ về con thú vừa mới ngoan ngoãn trở về.

John thở dốc, tựa đầu vào vai Sherlock, vẫn chưa hay biết rằng mình vừa chính thức mất đi người phụ nữ cuối cùng trong đời. Anh chỉ cảm thấy sự bình yên giả tạo đang trở lại, mà không biết rằng Sherlock vừa mới khóa thêm một vòng xiềng xích vô hình lên cuộc đời anh, biến anh thành một tù nhân vĩnh viễn trong ván cờ của một thiên tài.

Sáng hôm sau, John Watson đứng lặng người ở hành lang phòng khám. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc ghế chờ, nơi lọ muối ngửi vẫn nằm chơ vơ. Một sự thấu thị lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi anh nhận ra Sarah đã không còn ở đây. Cô đã đi, lặng lẽ và triệt để, để lại một khoảng trống hoác trong cuộc đời mà John từng hy vọng là "bình thường". Một phần trong anh thét lên rằng Sherlock đã sắp đặt tất cả, nhưng phần còn lại—phần mệt mỏi và kiệt quệ hơn—lại đang run rẩy trước thực tại.

John trở về 221B với nắm đấm siết chặt, định bụng sẽ trút hết cơn cuồng nộ lên kẻ đã phá nát tia hy vọng cuối cùng của mình. Nhưng khi cánh cửa bật mở, mọi lời định nói đều nghẹn lại ở cổ họng.

Sherlock không ngồi đắc thắng trên ghế bành. Anh đang nằm co quắp trên ghế sofa, quấn mình trong chiếc áo choàng dài, gương mặt vẫn còn nét tái nhợt và đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Khi thấy John bước vào, Sherlock không mỉa mai, không khoe khoang chiến tích. Anh khẽ rùng mình, cố gắng ngồi dậy nhưng rồi lại ngã xuống như thể xương cốt vẫn chưa đủ sức chống đỡ cơ thể.

"John... anh về rồi," Sherlock thầm thì, giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự hụt hẫng và hối lỗi đến mức chân thực.

John bước lại gần, giọng đanh lại: "Sarah đi rồi. Cô ấy đã thấy hết, Sherlock. Anh đã biết cô ấy đứng ở đó, đúng không? Anh cố tình hôn tôi để cô ấy thấy!"

Sherlock ngước mắt nhìn John, đôi mắt xám tro vốn luôn sắc lẹm giờ đây phủ một tầng sương mờ mịt của sự hoang mang. Anh không phủ nhận một cách trịch thượng. Anh chọn cách thành thực một nửa đầy tinh vi.

"Tôi... tôi không biết," Sherlock thốt lên, giọng khàn đặc. "Lúc đó não bộ của tôi đã ngừng hoạt động, John. 19 tiếng đồng hồ thiếu hụt hằng số... hệ thống đã tự động kích hoạt chế độ sinh tồn cực đoan. Khi tôi chạm vào anh, tôi chỉ đơn giản là đang tìm kiếm nguồn oxy. Tôi không thể tính toán đến các biến số xã hội hay sự hiện diện của người phụ nữ đó khi phổi mình đang thắt lại."

Sherlock hơi cúi đầu, mái tóc xoăn rũ xuống che đi ánh mắt: "Sự hiện diện của cô y tá đó là một sai số... tôi đã không lường trước được phản ứng sinh học của mình sẽ làm hỏng cấu trúc các mối quan hệ của anh. Đừng rời khỏi phạm vi quan sát của tôi nữa, John. Nếu hệ thống lại rơi vào trạng thái 'treo' như hôm qua, tôi sẽ không thể chịu trách nhiệm cho những hậu quả logic tiếp theo."

Sự yếu thế của Sherlock lúc này là vũ khí tối thượng. Anh ta không dùng logic để áp đặt, anh ta dùng sự lệ thuộc để khẩn cầu. Nhìn một thiên tài kiêu ngạo giờ đây như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi, lòng tự trọng của John bị đánh gục bởi lòng trắc ẩn. John nhận ra mình không thể trừng phạt một kẻ đang thoi thóp vì thiếu mình.

John thở dài, cơn giận dữ ban nãy bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại một nỗi buồn mênh mang. Anh ngồi xuống cạnh Sherlock, để mặc cho thám tử run rẩy tựa đầu vào vai mình.

"Tôi sẽ không đi đâu cả, Sherlock," John nói, tay khẽ vỗ nhẹ lên lưng đối phương. "Nhưng đừng bao giờ để chuyện này xảy ra nữa."

Sherlock vùi mặt vào vai John, tận hưởng hơi ấm đang dần bình ổn lại dưới bàn tay mình. John vỗ nhẹ lên lưng anh, một sự thỏa hiệp đầy xót xa.

Thế nhưng, sâu bên trong Cung điện Ký ức, nơi những hành lang tư duy đang dần được thắp sáng trở lại, Sherlock Holmes đang thực hiện một cuộc thanh trừng dữ liệu tàn nhẫn. Với một cú quét tay vô hình, anh gạch tên Sarah hoàn toàn khỏi bản đồ thực tại của phố Baker. Mọi phân tử mùi hương, mọi ký ức về người phụ nữ đó trên người John đều bị anh mã hóa thành 'Rác thải' và tống vào vùng hư vô.

Một nụ cười nhợt nhạt, mang theo sự thỏa mãn của một thuật toán vừa tìm ra đáp án tối ưu, hiện lên trên môi thám tử. Anh đã thắng. Anh đã loại bỏ được vật cản cuối cùng mà không cần phải dùng đến bạo lực.

Ván cờ của Sherlock đã hoàn tất: John Watson giờ đây không chỉ là oxy, mà còn là người bảo hộ trung thành cho một "vị thần" đã chọn cách hạ mình để chiếm hữu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com