Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 4

Về đến nhà, Shinichi vội sát trùng rồi băng bó cho anh. Vết thương không sâu lắm, chắc không cần khâu. Thế nhưng, nhìn vết thương của anh, cậu không khỏi xót xa, cắn môi đến bật máu " Tại mình mà anh bị thương! Là tại mình, nếu mình không nhanh chóng kết thúc vụ này... Chết tiệt! Còn đứa bé nữa, còn con của chúng ta nữa!" Cậu bất giác đưa tay đặt lên bụng.

Anh xoa bờ môi nhỏ đang bị cậu cắn chặt kia, nâng cằm cậu lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mắt anh

-Nào! Shinichi, rốt cuộc em đang điều tra chuyện gì? Em có biết hôm nay suýt nữa đã xảy ra chuyện gì không?- Anh rít qua kẽ răng.

Cậu biết anh lo lắng cho cậu

-Em...- Cậu biết giải thích thế nào đây, anh mà biết khẳng định không cho cậu ra đường nữa, rồi điên cuồng đi tìm hung thủ, phanh thây hắn ra.

-Em có biết anh đã sợ thế nào không? Nếu anh không kịp, anh đã có thể mất em rồi! Shinchan, em rốt cuộc đang giấu diếm chuyện gì?

Cậu bối rối

-Với khả năng của anh, em phải hiểu là em không giấu được anh chuyện gì đâu, anh chỉ đang chờ em tự mình nói ra thôi!

Biết không thể trốn tránh nữa, cậu đành kể hết chuyện về vụ án cho anh nghe. Cả vụ của anh Takagi mà cậu cũng có mặt, khi đó anh còn đi đang lưu diễn nên mới giấu được anh. Cậu kể xong, mặt anh thoắt xanh, thoắt đỏ, không hiểu anh đang nghĩ gì.

-Anh sẽ giết hắn!- Anh nắm chặt tay. Cậu vội vàng nắm lấy bàn tay ấy, cố gắng xoa dịu anh

-Kaito, bình tĩnh lại nào! Em cũng không bị làm sao, hơn nữa chúng ta cũng không biết hung thủ là ai.

-Còn chờ em bị làm sao sao?- Anh hung dữ hất tay cậu ra. Cậu lại gắt gao nắm lại.

-Rồi! Rồi! Em biết mà! Em nhất định sẽ không bị làm sao, em nhất định sẽ cẩn thận.

Anh nhìn cậu xót xa, ôm ghì lấy cậu

-Anh xin lỗi! Anh không nên hung dữ với em!!!

-Không sao! Em không sao!- Để yên cho anh ôm mình như vậy, cậu xoa xoa lưng anh- Bình tĩnh lại nào! Kaito!

Anh đẩy cậu ra để có hể nhìn kỹ cậu. Chỉ vài phút trước, anh suýt nữa đã mất cậu. Cậu lại mỉm cười nhìn anh, cứ như không có chuyện gì. " Chết tiệt! Em ấy cười dễ thương quá!" Anh thầm nghĩ, chỉ một nụ cười mà đã hạ gục anh rồi.

-Em nhất định không được có chuyện gì- Anh lại nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

-Ừ!- Cậu xoa xoa lên mái đầu bù xù của anh- Tay anh còn đau không?

-Còn! -Anh giận dỗi.

-Chụt!- Cậu quay người, hôn lên dải băng trắng quấn trên tay anh.- Hết đau chưa?- Cậu cười tít mắt hỏi anh. Anh đang ước mình bị thương hết cả người, ôm lấy mà đặt lên môi cậu một nụ hô khác, triền miên. Thả cậu ra, anh cười ranh mãnh

-Vẫn còn hơi đau.

-Kaito, anh là đồ chết tiệt!- Cậu đấm thùm thụp vào ngực anh.

-Hahahaha!!!- Tiếng cười của anh vang vọng, tan ra ngoài cửa sổ. Hai người con trai ân cần bên nhau, không biết đang có kẻ ngồi trong chiếc taxi, vò nát tấm ảnh của Shinichi trong tay, ngước mắt nhìn lên cửa sổ phòng họ.

                             ********************************************************

Sáng hôm sau, Shinichi dậy từ rất sớm, hôm qua dùng mỹ nam kế mới tạm thời xoa dịu được anh. Nhưng hôm nay không biết anh sẽ làm gì, phải đi trước khi anh ấy thức dậy, sẽ cùm chân cậu lại mất. Cậu nhẹ nhàng ngồi dậy, dợm bước đứng lên thì bàn tay phía sau đã kéo giật cậu lại

-Em đi đâu? -Giọng anh lạnh băng

-Em đi làm!!- Shinichi toát hết mồ hôi hột, ấp úng nói.

-Không được! Em ở nhà!!! Anh sẽ bắt tên đó cho em! Bao giờ hắn vào tù thì em mới được ra ngoài.

-Kaito! Anh đừng vô lý vậy được không! Em là nhân viên điều tra, em phải làm việc của mình chứ!

-Không được! Nếu công việc nguy hiểm như vậy em không làm cũng được, anh sẽ nuôi em.

-Thôi nào! Kaito, em đâu làm cảnh sát để kiếm tiền.

-Không được là không được, em đừng cứng đầu nữa!

-Chụt!- Cậu bất ngờ hôn anh- Anh biết em cứng đầu thì anh phải hiểu em nhất định sẽ không từ bỏ vụ án chứ! Hì hì!! Yên tâm, em nhất định sẽ cẩn thận. Nhé! Xong vụ này, em nhất định sẽ xin nghỉ phép ở nhà với anh. Một ngày bao nhiêu hiệp cũng được! Nhé!- Cậu chắp hai tay trước mặt, chưng ra bộ mặt cún con vô số tội.

Chết tiệt, anh lại siêu lòng rồi, bàn tay hơi nới lỏng. Cậu biết sắp thuyết phục được anh, liền nhẹ nhàng rút tay anh ra, chạy tọt vào WC. Anh chỉ kịp chồm dậy gọi với theo :- Này!

Cậu biến mất sau cánh cửa, nhanh chóng VSCN rồi nhìn vào gương. Cậu vén bụng mình lên, đã hơi lộ lộ rồi. Mới có mấy ngày từ khi cậu phát hiện có thai, cậu còn chưa có thời gian đi khám nữa. Xoa xoa bụng mình, cậu thì thầm: " Con à! Con nhất định phải mạnh mẽ đợi ba nhé, sắp được rồi, con cũng muốn ba bắt được tội phạm đúng không? Ba nhất định sẽ bảo vệ con! Chỉ cần đợi ba một chút nữa thôi. Kaito, đợi em một chút nữa thôi!"

Bước ra ngoài, cậu đã thấy anh đang trong bếp.

-Em muốn đi làm thì cũng phải ăn no đã.

-Vâng!- Cậu nghe lời, ngồi xuống bàn ăn.

Anh bày ra trước mặt cầu 2 cái sandwich và một cốc sữa nóng. 

-Hôm nay em định làm gì? Sẽ điều tra từ đâu?

-Em định sẽ kiểm chứng lại bằng chứng ngoại phạm của ba nghi phạm. Bọn em vốn đã cho người theo dõi, thế nhưng hôm qua lúc chiếc taxi đó tấn công chúng ta, 3 nghi phạm được theo dõi đều đang ở nhà. Chắc chắn hắn đã làm gì đó qua mặt được người của bọn em.

-Umh! Cả 3 nghi phạm đều ở nhà riêng sao?

-Không! Tsurumi Hajime, em họ của tên cướp trong vu án 14 năm trước thì ở nhà thuê, hình như là trọ cùng chủ nhà. Ông Tanzawa Michiki, bố cô nhân viên ngân hàng bị bắn chết thì ở 1 căn hộ trong chung cư cao cấp, còn cô Masuko Fumie, người đi cùng con tim bị giết đến ngân hàng năm đó thì mới ở nhà riêng.

-Umh!- Kaito sờ cằm.

-Anh nghĩ ra được gì sao?- Shinichi băn khoăn.

-Umh! Cũng không phải, chỉ là anh đang nghĩ nơi nào sẽ dễ qua mặt cảnh sát nhất thôi. Bọn em không có lệnh khám xét nên chắc cũng không thể theo dõi công khai nên chỉ bí mật theo dõi từ xa đúng không?

-Ừ! Đúng vậy!

-Thế thì lỗ hổng nhiều lắm, có thể giả vờ đã về nhà, rồi cải trang thành người khác đi ra, ngụy tạo là mình vẫn đang ở nhà!

-Đúng vậy nhỉ!- Shinichi suy nghĩ.

-Và chỉ một vài vị trí mới có thể dùng thủ đoạn này hoàn hảo thôi.- Kaito nhìn cậu, ngạo mạn mỉm cười.

-Đúng rồi nhỉ!!! Đúng rồi nhỉ!- Cậu phấn khích à lên một tiếng, cậu đã hiểu ý anh, vỗ vai anh tán thưởng- Giỏi lắm! Chồng yêu!- Nói rồi cậu hôn chụt lên môi anh một cái. Nhanh tay vơ vội chiếc áo khoác, phóng ra cửa.- Em nhất định sẽ bắt hắn ở tù mọt gông.

- Shinichi!- Anh gọi.- Đi cẩn thận nhé!

-Vâng! Tạm biệt anh!- Cánh cửa khép lại, cậu lại đi mất rồi. Nhìn bữa sáng cậu còn bỏ dở trên bàn, anh không khỏi thở dài, cậu lúc nào cũng thắng anh, cậu thật cứng đầu, lúc nào cũng làm theo ý mình. Anh đạp bàn đứng lên, cầm áo khoác của mình, anh cũng bước vội ra ngoài " Anh nhất định sẽ bảo vệ em, nhất định sẽ bảo vệ em, nhất định thế!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #baocap12