08.
"nói đi."
"tôi trả jeongin-ssi cho seungmin-ssi, đổi lại lấy bang chan ở lại đây. thế nào?"
cả chan lẫn jeongin đều mở lớn mắt, đầy hoang mang và ngạc nhiên nhìn gã. ngay cả seungmin ở đầu bên kia nghe cuộc hội thoại ấy cũng phải nghi ngờ đôi tai của mình, không dám tin vào lời đề nghị gã vừa đưa ra.
"cái gì cơ??"
"mẹ kiếp- khụ, khụ- thằng khốn này! cái loại đề nghị đó mà ngươi cũng phun ra được..?" - jeongin ho sặc sụa vì bị ngạt thở do quá tải nồng độ pheromone. cả cơ thể em gần như sắp ngã khuỵu nếu như không được chan đỡ lại.
gã không quan tâm đến điều đó, nhàn nhạt nói tiếp: "chà, chắc chắn jeongin-ssi sẽ nói rằng ‘ôi không, cậu đừng làm thế, hãy cứ mặc tôi ở đây, tôi không sao cả,' hay gì đó tương tự, nhưng rõ ràng là có sao mà, nhỉ? nhìn bằng mắt thường cũng thấy rõ là tình trạng sức khỏe của cậu ta rất không ổn có phải không? quyền quyết định là nằm ở anh, bang chan."
tiếng ho của jeongin ngày một nhiều hơn, như thể đường hô hấp của em dường như không còn chỗ trống cho oxi nữa. chan cũng không khá hơn là mấy, chỉ có điều tình trạng thể chất và tinh thần của anh ổn định hơn jeongin nhiều nên anh chưa bị ảnh hưởng bởi nó quá nặng nề mà thôi.
"phe- pheromone.. khụ, khụ-"
"lee know, ngươi mau ngừng tỏa ra cái pheromone đó lại mau!!" chan giận dữ ra lệnh, cũng để ý mà thu lại pheromone của mình trước khi hương cam ngọt quyện vào với hương rượu vang của lee know, cùng nhấn chìm jeongin rơi vào cơn hôn mê vì quá tải nồng độ pheromone.
gã thờ ơ đáp lại một câu, "trả lời đề nghị của tôi trước đi, bang chan."
"mẹ kiếp, tên khốn..."
chan khó xử nhìn jeongin, rồi lại nhìn gã, rồi lại nhìn em. tình trạng hiện tại của em đã tệ lắm rồi, nếu không được đưa đi cấp cứu kịp thời, em có khi còn không sống nổi. nhịp thở của em không ổn định, lúc nhanh lúc chậm, cả người em mất hết sức lực, thả toàn bộ cơ thể lên người chan. ngay sau đó, người em bắt đầu co giật, một vài tiếng nấc cụt nhỏ phát ra từ cổ họng, có lẽ là em đang khóc. trên khóe mi jeongin, một vài giọt nước mắt chảy ra, lăn dài trên má.
mặc kệ seungmin ở phía bên kia có suy nghĩ thế nào, chan đã đưa ra một quyết định dứt khoát.
"tôi đồng ý với lời đề nghị của cậu."
nghe thấy câu nói này, gã nở một nụ cười gian xảo, gọi người đem jeongin bế lên tầng trên. về sau gã bảo với anh rằng, jeongin đã được đưa lên nằm trên giường trong phòng làm việc của gã, đúng hai giờ sáng thì giao dịch lại với người của bên cảnh sát.
còn lúc này đây, trong phòng chỉ còn lại có hai người.
anh.
và gã.
gã cũng đã thu lại một phần pheromone của mình rồi. dẫu vậy, không khí trong phòng vẫn còn nồng nặc mùi rượu vang lắm, vì ban nãy gã đã tỏa ra một số lượng lớn mà. nó khiến chan khó chịu.
“giờ thì, anh đi theo tôi.”
gã dẫn anh quay ngược trở lại lên trên tầng trệt, quay lại căn phòng trước đó. chan vẫn luôn giữ thái độ cảnh giác với gã, sẵn sàng rút con dao găm đã thủ sẵn trong người bất cứ lúc nào để phòng vệ. anh thấy gã cứ loay hoay tìm trong phòng, cụ thể là tìm cái gì đó trong hộc tủ bàn làm việc của gã. vài phút sau, gã lấy ra một chiếc vòng cổ. một-chiếc-vòng-cổ. một chiếc vòng cổ màu đen. trông chất liệu có vẻ là đồ cao cấp, rất đắt tiền.
thì bởi, chan cũng hay dùng đồ đắt tiền mà, anh đương nhiên có thể nhận ra một món đồ có phải hàng cao cấp hay không chỉ dựa vào việc quan sát kiểu mẫu và chất liệu. hơn nữa, khi anh quan sát cách bài trí trong quán bar của gã, anh cũng đủ dữ liệu để phân tích ông chủ quán bar này không phải dạng rửa tiền tầm thường, nên thú thật anh không bất ngờ nếu toàn bộ trang phục của gã đều đến từ những thương hiệu thời trang sang trọng nổi tiếng.
gã gọi: "channie, lại đây."
anh không thích cách xưng hô này của gã cho lắm. nhưng vì jeongin vẫn là con tin và đang nằm trong tầm kiểm soát của gã, anh không thể manh động. thế nên, nghe lee know gọi vậy, anh chỉ đành im lặng tiến lại gần chỗ gã.
trước sự bất ngờ tột độ của chan, gã đeo chiếc vòng vào cổ anh. anh chưa kịp phản ứng gì lại với gã thì gã đã nhanh tay khóa lại rồi. trông anh lúc này nghệt ra, giống hệt như một chú cún đang bị phạt đứng vậy.
"c-cậu làm cái gì-"
"suỵttt. trật tự một chút nhé, tôi vẫn còn chưa xong."
anh đứng như trời trồng ở nguyên một chỗ, trong đầu bị quá tải thông tin vì có quá nhiều thứ đột xuất xảy ra cùng một lúc. lee know đã dùng dây xích cài vào chiếc ổ khóa ở vòng cổ của anh — ừ thì thuộc sở hữu của gã, nhưng bây giờ nó đang nằm trên cổ anh, khiến chiếc vòng cổ trở nên nặng hơn ban nãy rất nhiều.
nhưng rồi gã bất ngờ hỏi, “quên mất không hỏi ý kiến anh, anh thích dây xích thế này, hay thích dây suông hơn?”
gã lấy ra thêm một sợi dây cùng màu với chiếc vòng cổ, căng ra cho anh nhìn.
chan cảm thấy hơi khó chịu vì dây xích cài vào vòng cổ khiến chỗ đó hơi nặng, thế nên anh cũng không chần chừ lâu mà nói luôn: "... dây suông đi."
"vậy cũng được." gã gật đầu.
gã tháo phần dây xích ra, thay bằng sợi dây màu đen trong tay. xong xuôi, gã cười khẩy một cái, cầm lấy sợi dây đã được nối với vòng cổ của anh, kéo mạnh về phía mình. chan bị kéo vậy thì giật mình, mất thăng bằng, nhất thời không kịp phản xạ gì, chỉ biết ngã về trước, cụ thể là trực tiếp ngã vào người lee know.
"đúng như tôi nghĩ, vòng cổ màu này rất đẹp, rất hợp với anh đấy."
chan rất muốn hét vào mặt gã là "hợp chỗ nào chứ?" vì rõ ràng anh là một alpha, có alpha nào lại đi đeo vòng cổ như thế không? thế nhưng, trước khi anh kịp phản ứng lại, gã đã nhấc bổng anh lên, bế anh ra ngoài.
chan hơi bất ngờ trước hành động này của gã. vì dù anh và lee know có chiều cao gần như là bằng nhau, trông anh vẫn đô con hơn gã nhiều, và vì anh tập gym khá thường xuyên nên anh cho rằng cân nặng của mình cũng không nhỏ. vậy mà gã chỉ cần mất chút sức là bế được anh ngon ơ. và vì sợ ngã nên trên quãng đường gã bế anh đi, anh đã nằm trong vòng tay của gã rất ngoan, không dám cựa quậy chút nào.
chan vẫn toan tính nhiều bước đi trong đầu, làm thế nào để anh có thể xử được lee know, xử lúc nào thì ổn, xử thế nào mới được, nên ra tay nhanh chóng hay chỉ đơn giản là tiếp tục khống chế gã để tìm thông tin, và vậy thì làm thế nào để jeongin không rơi vào tình huống xấu nhất, làm thế nào để… để…
trong lúc chan còn rối bới với những toan tính trong đầu, gã đã bế anh ra đến xe, mở cửa ghế lái phụ, ném anh vào trong xe rồi đóng cửa lại. khi nhận thấy anh có ý định phản kháng, gã đe dọa:
"anh đừng quên jeongin vẫn còn đang trong tay tôi đấy. đừng dại dột mà làm liều."
thế là trên đoạn đường mà gã chở anh đi đâu đó, anh đã ngồi im rất ngoan, không hành xử quá phận, còn cài dây an toàn rất cẩn thận và đúng mực. chiếc vòng cổ tuy hơi chật và cạ vào gáy anh liên tục, khiến anh hơi khó chịu, anh cũng không phàn nàn gì cả. anh biết tính mạng của jeongin lúc này là phụ thuộc hoàn toàn vào những quyết định anh đưa ra.
sau một đoạn, chan phá vỡ không khí im lặng trong xe, lên tiếng hỏi gã:
"cậu đưa tôi đi đâu?"
gã nghe anh hỏi vậy thì chỉ đáp lại, “về nhà của tôi.”
sau nửa tiếng di chuyển, chan đã được đặt chân tới nhà của gã. nhưng với cá nhân chan, anh sẽ gọi đây là biệt thự thì đúng hơn, vì kích cỡ của nó hơi bị to so với cái tên ‘nhà’.
quan trọng hơn là anh thực sự không hiểu cái cách mà lee know định nghĩa thân phận của họ bây giờ đấy.
sao lee know lại đưa anh về nhà thế này? gã không sợ seungmin bám theo định vị trên cổ áo anh hay sao? chẳng lẽ gã tự tin vào khả năng nắm thóp con tin như thế? mà hơn nữa, cái vòng cổ gã đeo lên cổ anh thế này là thế nào đây? xích chó hả, gã coi anh là cái giống gì mà đeo vào cổ anh một sợi xích chó? hay có lẽ gã cho rằng anh sẽ chịu thiệt, triệt để nghe theo lời gã bằng mọi cách để giữ an toàn cho jeongin? gã đánh giá quá cao tinh thần trước của anh rồi đấy.
ừ thì chan cũng thích mấy chú cún con đáng yêu thật đấy, nhưng suy cho cùng thì anh vẫn là con người, vẫn là một alpha, vẫn là một sinh vật chẳng thua kém gì gã. anh có thể đồng ý với điều kiện mà gã đặt ra khi gã bảo anh thế chỗ jeongin, và rằng nếu anh ở lại đây thì gã sẽ thả jeongin về với seungmin, nếu anh ngoan ngoãn nghe lời gã thì gã sẽ đảm bảo jeongin không phải chịu thêm tổn thất gì. anh đương nhiên không muốn chịu phần thua thiệt, nhưng tính đến thời điểm anh đặt chân vào nhà gã, jeongin vẫn chưa được trả về bên cảnh sát, mà em vẫn đang nằm trong lãnh thổ của lee know.
thế nên anh không thể mạo hiểm được. riêng khoản đó thì chan nhận thức được rất rõ.
chan là một con người thận trọng, vậy nên những lời gã nói đều được anh khắc ghi sâu vào trong trí óc. ít nhất là cho đến lúc jeongin được trả về với phía cảnh sát, anh không được phép manh động. anh cũng không biết liệu mình có sống được đến lúc jeongin được trả tự do không nữa, ai mà biết được gã sẽ làm gì anh.
lee know nắm chặt dây xích trên tay, lôi tuột anh vào trong nhà, thẳng hướng phòng ngủ. đó là một căn phòng rộng với chiếc giường đôi rộng lớn, phủ lớp chăn ga màu xanh dương đậm đơn điệu. phía sau cánh cửa dẫn tới phòng tắm là chiếc tủ quần áo màu đen cao chạm trần, đối diện là bàn làm việc trống trải, chỉ lác đác vài món văn phòng phẩm. tất cả tạo nên một không gian sang trọng, đắt tiền, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lẽo và trống rỗng đến cùng cực.
trong phòng, mùi rượu vẫn thoang thoảng đâu đó, từ ga giường đến rèm cửa sổ.
gã khóa cửa phòng lại, ném chìa khóa lên mặt bàn, sau đó ra lệnh cho anh ngồi lên giường. chan nghe theo một cách đầy thận trọng, ngồi lên mép giường.
gã đứng đối diện trước mặt anh, bàn tay xoa lên má rồi mạnh mẽ bóp chặt lấy cằm, ép anh phải nghiêng đầu sang một bên. trong khoảnh khắc bị áp chế ấy, cơ thể chan bất chợt tỏa ra hương cam ngọt thanh khiết. mùi hương ấy tuy mỏng manh, nhưng lại vương vấn và rõ rệt đến lạ kỳ.
"hmm..."
"?"
"anh nghĩ... tôi là gì?"
trước câu hỏi đầy ẩn ý của gã, anh nhăn mặt, không chút ngần ngại đáp trả: "một gã bartender kiêm ông chủ quán bar kỳ quặc. một alpha với pheromone mùi rượu vang, tính cách thì khó ưa, hống hách và luôn mang cái thái độ kẻ cả như thể đứng trên tất cả mọi người."
"anh tin chắc tôi là alpha, hm?"
"chứ chẳng lẽ cậu lại là omega? nực cười." anh bĩu môi, rồi tiếp tục phân tích, "beta thì chắc chắn không phải, vì họ làm gì có pheromone, cũng chẳng thể ngửi thấy mùi của alpha hay omega trừ khi nồng độ đạt đến mức đậm đặc gây nghẹt thở."
"uh huh..."
chan cảm thấy khó hiểu trước thái độ của gã. đúng là cái kiểu "luôn coi mình là bề trên" ấy vẫn không thay đổi. thực ra, anh đã nghi ngờ về sự bất thường của gã từ lâu, chỉ là không thể cắt nghĩa tại sao gã lại hành xử kỳ quái đến thế.
khoan đã. nếu mọi thứ không như anh nghĩ, thì liệu gã... có thực sự là một alpha?
khi ấy chan mới bình tĩnh nhớ lại, chỉ chưa đầy hai tiếng trước đó, gã đã dùng pheromone rượu vang của mình để chèn ép lên pheromone của anh, và của jeongin.
như đã nói, bình thường, pheromone của alpha không gây áp lực lên nhau, mà là đối chọi với nhau. vì chúng bản chất là giống nhau, nên trừ khi một trong hai bên tự đánh giá thấp bản thân thì sẽ không đời nào có chuyện một alpha có thể đàn áp pheromone của một alpha khác được.
"... cậu... có thực sự là một alpha không?"
"hm..."
thái độ của gã thật đáng ghét. chan bực mình cau mày nhìn gã, cái con người đang tỏ ra như không quan tâm lắm, thản nhiên dựa lưng vào bàn, hững hờ nghe chữ lọt chữ không.
"well, anh sẽ biết câu trả lời sớm thôi."
chỉ vài giây sau đó, chan đã nhận ra ý nghĩa trong câu nói của gã là gì. chỉ vài giây thôi. chỉ vài giây là đủ để hương pheromone rượu vang của gã lan ra khắp phòng, nồng nặc xông vào cánh mũi của chan. anh vốn dĩ đã ghét cay ghét đắng cái mùi rượu của gã từ lâu, cộng thêm việc hiện tại pheromone gay gắt tấn công anh như vậy, khiến chan đương nhiên không khỏi có chút khó chịu.
rất nhanh, hương rượu vang đã có những tác động lên cơ thể chan. hương pheromone kì lạ tỏa ra từ gã khiến chan cảm thấy trong người như đang nóng lên, đầu óc quay cuồng và đau như búa bổ, đi kèm với cảm giác chóng mặt và buồn nôn. nếu có thể so sánh với một thứ gì đó, chan sẽ miêu tả là giống như vừa trồng cây chuối vừa lộn mười vòng trên tàu siêu tốc trong công viên giải trí.
nhưng hiện tại không phải lúc thích hợp để đùa. chan không muốn đùa. anh thật sự cảm thấy trong người yếu đi rất nhiều, mất hết sức lực, cả người đổ sụp xuống nệm. hơi thở của anh dần trở nên gấp gáp hơn, nặng nề hơn, cả người bị pheromone của đối phương kích thích đến khó chịu, theo bản năng cũng tiết ra pheromone của mình.
nhưng sao mà mùi cam ngọt này dịu dàng quá, chẳng có chút phản kháng nào mạnh mẽ cả, ngược lại dường như còn hoà vào làm một với mùi rượu vang của gã nữa.
chan trong bỗng chốc hiểu ra vấn đề, lí trí dường như sụp đổ toàn bộ, sững sờ, nhưng buộc phải chấp nhận hiện thực.
gã… có lẽ gã là enigma.
sự hiện diện của enigma trên thế giới này tuy hiếm, nhưng không phải là không tồn tại. chan hiểu rõ điều đó, và với vị thế thấp kém lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải đau đớn chấp nhận sự thật. nếu gã thực sự là một enigma muốn đặt anh dưới quyền kiểm soát, thì phản kháng cũng chỉ là vô ích. anh chỉ còn cách nghe theo gã mà thôi
"chan-ssi, anh đang nghĩ gì thế?"
"chết tiệt, cậu... lừa tôi."
anh nằm im trên giường, toàn thân nóng ran như bị sốt nặng, hít thở bình thường thôi cũng không xong. anh cảm thấy bên khóe mắt mình hơi ươn ướt, nhưng rõ ràng là khóc không nổi. anh nghe giọng gã vang vang bên tai:
"tôi lừa anh khi nào? tôi chưa từng tự thừa nhận mình là alpha, anh cũng không hề nghĩ đến việc hỏi xem subgender của tôi là gì. suy cho cùng, đó hoàn toàn không phải lỗi của tôi."
lý lẽ của gã khiến anh cứng họng. cùng với việc không thể kiểm soát được thân nhiệt hiện tại của bản thân, chan biết rằng sợi dây lý trí cuối cùng của mình cũng sắp đứt.
"cậu là tên khốn nạn nhất tôi từng gặp... đáng lẽ ra cậu không nên xuất hiện trong cuộc đời của tôi…"
"ồ thôi nào… anh nhiều lời hơn tôi tưởng đó."
anh lờ mờ nhìn thấy lee know tiến về phía mình. hai mắt anh bị nước mắt đọng ứ lại ở khóe mi và hơi nóng cuộn dâng trong bụng làm nhòe đi, khiến anh không thể nhìn rõ thứ gì. nhưng anh vẫn biết rằng gã đã lại gần và ngồi lên giường vì nệm cạnh anh hơi lún xuống và mùi rượu vang thì nồng hơn.
anh ghét nó.
anh ghét điều này.
anh ghét bị ép phải khuất phục.
anh mang trong mình lòng tự tôn cao ngất của một alpha — kiểu alpha mà bất cứ ai nhìn thấy cũng phải rung động, sẵn lòng quỳ gối hôn lên mu bàn chân anh nếu anh cất lời đòi hỏi. chưa từng có ai từ chối anh. vốn dĩ, anh khao khát vị thế thống trị, chỉ là vẫn chưa tìm được người xứng tầm, và chưa bao giờ, tuyệt đối không bao giờ, anh chấp nhận việc bị người khác chi phối.
vậy mà giờ đây, mọi thứ lại đảo lộn. gã là một enigma, sự tồn tại nghiễm nhiên đứng trên anh một bậc.
gã ngồi sát bên, cánh tay gã luồn dưới lưng anh, siết lấy eo anh dìu ngồi dậy. thế nhưng, dư chấn từ pheromone của enigma đã đè nặng lên cơ thể anh đến mức khổ sở. chan thậm chí không thể giữ nổi lưng thẳng, người mềm nhũn như cọng bún, chẳng còn cách nào khác ngoài việc buông mình tựa hẳn vào lòng gã.
"nào, bang chan," gã ghé sát tai anh, giọng trầm khàn, "anh có muốn được đánh dấu không?"
chan rùng mình.
bị một enigma đánh dấu đồng nghĩa với việc trút bỏ lòng tự tôn của một alpha. chan là ai mà lại muốn được đánh dấu cơ chứ?
"tên điên này..."
gã chỉ hỏi anh vậy thôi, chứ trên thực tế anh nào có lựa chọn. nếu có thì cũng chỉ là bị đánh dấu sớm hay bị đánh dấu muộn mà thôi. cả hai có khác gì nhau đâu cơ chứ.
thật tồi tệ làm sao.
ban đầu anh đi theo gã với tâm thế cảnh giác rất cao, nhưng những hành động, những lời nói của gã cứ dần dần đẩy anh vào thế khó, mà anh cũng vô thức làm theo không chút phản kháng. anh đã rơi vào cạm bẫy của gã mất rồi từ lúc nào không hay, và lối thoát cho anh cũng không còn đường nào nữa.
.
hai tiếng đồng hồ đã trôi qua.
đã có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ, chan tự hỏi.
cơ thể anh đang dần biến đổi, anh biết. toàn thân nóng sốt đến đau đớn, mồ hôi túa ra trên trán và thái dương, tóc bết mồ hôi dính trên trán. gã đưa tay lên vuốt tóc anh ngược ra đằng sau, để lộ đôi mắt đỏ hoe, nước mắt đẫm trên khóe mi, trông đáng thương vô cùng.
gã chưa trực tiếp cắn lên gáy anh, nhưng nồng độ pheromone của enigma dày đặc trong không khí và mật độ tiếp xúc với nó quá cao khiến cơ thể chan cũng dần đầu hàng trước nó. không chỉ tăng lên về mặt nhiệt độ, chan cảm thấy cơ thể mình nhạy cảm hơn trước rất nhiều, pheromone tiết ra cũng ngọt hơn bình thường.
hai tiếng đồng hồ anh nằm trên giường cũng là hai tiếng đồng hồ gã giao phối với anh. lần quan hệ này không giống những lần trước.
lần đầu tiên làm tình với gã, anh thấy lạ. lạ một phần là vì anh chưa từng nằm dưới thân ai đó trước đây, một phần là vì đó là lần đầu tiên anh tiếp xúc gần với gã nhiều đến thế. gã đem lại cho anh nhiều trải nghiệm mới lạ - kì lạ thì đúng hơn, nhưng đồng thời cũng rất sướng, rất tuyệt vời.
lần thứ hai quan hệ với gã, anh thấy thích. mặc dù hầu như không thể nhớ gì về ký ức ngày hôm đó, nhưng chan không phải là loại người sẽ lên giường với người ta đến lần thứ hai nếu kĩ thuật của người dở tệ, chưa kể đến việc anh là người nằm dưới.
còn lần này. khi anh đã biết thân phận của gã, biết subgender của gã, anh có cảm giác gã thô bạo hơn hai lần trước. thay vì cùng anh làm mấy trải nghiệm tình dục kì quặc của gã, lần này gã chỉ tập trung giao phối.
là giao phối, chứ không chỉ là quan hệ tình dục nữa.
anh hiện tại đang nằm sấp bụng, hông bị ép nâng lên cao, phô bày tất cả cho vị enigma phía trên. gã kéo lấy sợi dây xích nối với vòng cổ trên cổ anh, kéo giật nó về đằng sau khiến anh bị nghẹt thở, vội vàng dùng hai tay chống cơ thể dậy để lấy lơi hơi thở của mình. bên dưới hông hai người vẫn dính chặt lấy nhau, âm thanh nhục dục từ chất bôi trơn và tinh dịch của những đợt xuất tinh trước đó vang lên đầy ám muội, lùng bùng trong hai tai anh.
trong căn phòng lúc này chỉ còn tiếng thở hổn hển của chan khi cố giãy giụa thoát ra khỏi chiếc vòng cổ đang siết chặt lấy cổ anh, chặn đường hô hấp vốn đã bất ổn từ trước, tiếng hông gã va vào mông anh kèm theo tiếng lép nhép dâm dục khó chịu, tiếng gã hồng hộc thở vào tai anh như một con thú hoang.
ngoài hương rượu vang của gã, hiện tại trong phòng còn có cả hương cam ngọt của chan. hai mùi hương hoà quyện vào nhau như thể hai người vốn là trời sinh một cặp.
"ahh, ahh, lee know, chậm, chậm thôi. tôi sắp- sắp bắn... dừng, lạ quá, không, không được- lee know, đừng, đừng, đừng-"
anh lắp bắp nói, từng chữ từng chữ tuôn ra khỏi đôi môi như một chiếc loa bị hỏng, chỉ biết cầu xin gã nương tay với anh một chút.
từ ban nãy đến giờ, anh không đếm nổi số lần xuất tinh của mình nữa. có thể là bốn, năm lần gì đấy. tinh dịch màu trắng nhớp nháp văng đầy lên ga giường và bụng anh đã dần loãng đi vì bắn ra quá nhiều trong một tối. nhưng gã không hề có ý định nương tay. ngược lại, gã còn kích thích anh bằng cách đưa tay xuống dưới bụng anh, nắm lấy dương vật anh và vuốt, tốc độ nhanh bằng với tốc độ đâm vào rút ra của con cặc gã bên trong anh.
kích thích đến từ hai phía khiến anh cảm thấy bị quá tải, miệng liên tục van xin gã dừng lại vì cơ thể quá đỗi mẫn cảm của anh không thể tiếp nhận thêm bất cứ cái động chạm nào nữa.
"dừng, dừng, tôi van cậu, tôi sẽ chết mất...."
"anh vẫn có thể lên đỉnh nữa mà, tiếp tục đi nào,"
gã cúi xuống, ngực gã áp sát lên lưng anh, răng cắn lên vành tai đã đỏ bừng của anh mà nói.
cuối cùng, dưới sự kích thích của gã, anh cũng bị nhấn chìm dưới đợt khoái cảm tiếp đó, nhưng anh không xuất tinh. dương vật anh giật giật trong lòng bàn tay của gã, và anh phê đến độ đầu óc như bay lên trên cả chín tầng mây, nhưng không có gì xuất ra cả.
anh vừa mới đạt khoái cảm khô.
"co..con mẹ.... ức- hức, từ từ, không không không không, lee know, bỏ ra, không được-"
ngay sau khi anh vừa đạt khoái cảm, gã không bỏ tay ra, mà thay vào đó tiếp tục sóc lọ cho anh, khiến anh nức nở vì đau đớn. đau, rất đau. tay anh yếu ớt nắm lấy cổ tay gã, với một hi vọng mong manh có thể đẩy tay gã ra, nhưng không thể. nhìn dương vật mình đỏ ửng đang dần cương thêm lần nữa, anh khóc không thành tiếng, miệng không nói thành lời, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, lưng ưỡn cong, vặn vẹo tránh khỏi sự thô bạo từ phía lee know.
"đau, lee know, đau quá... tôi xin cậu... dừng lại, dừng lại... cái gì cũng được, đừng...đừng chạm vào nó nữa... ức-!!"
trước lời cầu xin thảm thiết đến đáng thương của anh, gã liền siết chặt dương vật anh trong tay, khiến anh cong người xuống nệm, xuýt xoa vì đau. nước mắt anh chảy hai bên má, bất lực nhìn bản thân bị gã giày vò như một con rối. như một vật thuộc sở hữu của gã.
mà cũng đúng thôi, chỉ cần lát nữa, khi gã đánh dấu anh, anh sẽ sớm trở thành một omega, yếu đuối và không có khả năng phản kháng, phục tùng gã như một con điếm bản chất của giống omega...
thật thảm hại.
anh đau đớn nghĩ thế, hai mí mắt trĩu xuống nặng nề, hơi thở đứt quãng, phổi đau như bị xé ra thành nhiều mảnh. lý trí anh không còn ổn định nữa, toàn bộ bức tường phòng thủ đã bị gã đánh sập từ lâu. anh nhắm mắt, cả cơ thể mềm ra, đổ xuống giường, và rồi anh ngất đi.
trước khi mất toàn bộ nhận thức, anh cảm thấy dường như trên chiếc vòng cổ trên cổ mình bị tháo ra, rồi lưỡi gã liếm lên gáy anh, theo sau đó là một cảm giác đau nhói, đánh dấu rằng anh đã không còn là một alpha nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com