15
Thứ 6 vừa rồi sau khi về với ông, bỏ qua lời mời mẹ em nhắn qua nhà, không cần thiết, hơi ấm đó cũng không thuộc về em. Vẫn là căn phòng thuê gần biển, cô chủ nhà có vẻ đã quen với sự xuất hiện của một bóng hình những năm trở lại đây vào những ngày hè chói chang. Mặc cho dự định ban đầu sẽ ở lại đây cho đến hết tuần nhưng với lời nhắc cần gặp sếp tổng mới vào đầu tuần khiến em phải lùi lịch trình sớm lên. Cơ mà chắc không cần phải báo mấy đứa ở nhà đâu nhỉ? Em chỉ tính về rồi trốn luôn lên phòng mà thôi, giờ này chắc tụi nó đều cắm chốt bên quán hết rồi. Ý tưởng lắp thang máy thật hữu dụng mà.
Ôi những ngày hè oi bức, dù đã là nửa đêm nhưng không khí xung quanh vẫn khiến cho con người ta khó mà chịu được, vậy mà nơi góc tường căn nhà vẫn có khách đứng hút thuốc, có lẽ phải bảo với Siu là nếu không cản được thì có lẽ cần chuẩn bị một chiếc thùng rác để tụi nhỏ sáng đỡ phải quét những mẩu thuốc vương trên đất.
"Vui lòng đừng vứt mẩu thuốc xuống đất nhé, anh có thể vào nhờ nhân viên vứt hộ, xin cảm ơn."
"Anh đã nghĩ nay sẽ không gặp được em đấy, Wangha, mọi người đều bảo nay em không ở nhà."
Bao lâu rồi nhỉ? Không phải tiếng gọi qua điện thoại, cũng không phải âm thanh từ những file ghi âm hay những video cũ. Bao lâu rồi em mới thật sự nghe được giọng anh?
"Đã lâu không gặp, anh Sanghyeok"
Đúng thật là đã lâu.
"Anh có nhắn trên nhóm nhưng không thấy em trả lời, anh tính hẹn mọi người Junsik vào tối mai, em có rảnh không?"
"Tối mai à, được thôi."
"Để anh qua đón..."
"Hẹn gặp lại vào ngày mai, em phải lên đây, địa chỉ với thời gian anh cứ nhắn trên nhóm, em sẽ tự đi, nhé."
Bình tĩnh, nhẹ nhàng, và xa cách.
"Hẹn gặp lại em vào những ngày sau."
@razbliuto đã nhận được tin nhắn từ @_miscedence_
@razbliuto đã nhận được tin nhắn từ @acosmist_pjh
@razbliuto đã nhận được tin nhắn từ @junsik__
Haizzzz giờ mới để ý mấy đứa này đã nhắn cho em từ qua. Cả anh Junsik cũng nhắn cho em. Thế là kế hoạch trốn về nhà trong im lặng có lẽ phải bỏ qua thôi. Không thể để con khỉ với con cún lo lắng được, mà 2 đứa chúng nó biết thể nào con mèo cam kia cũng biết, không báo gì con mèo kia sẽ lên quậy phòng anh mất. Wangho hiểu sao tụi bạn lại lo lắng cho anh đến vậy, mọi người hay nói thời gian sẽ chữa lành vết thương. Vết thương đã đóng vảy nhưng đôi lúc nó vẫn nhức nhối âm ỉ như báo hiệu cho con người nhớ rằng trên cơ thể có những tàn tích. Sụp đổ của năm ấy, thương tổn lớn quá. Họ tin em đã vượt qua nhưng sợ hình ảnh của em những tháng ngày đó. Như một cách để trấn an mọi người, hãy cứ để em luôn trong tầm mắt họ, để những sự quan tâm bao bọc lấy trái tim em, cũng như xoa dịu lấy những nhức nhối nỗi lo trong họ.
@@_miscedence_ đã nhận được tin nhắn từ @razbliuto
@acosmist_pjh đã nhận được tin nhắn từ @razbliuto
@razbliuto đã nhận được tin nhắn từ @serendipity_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com