On
Trường trung học mùa hè năm đó, tiếng kêu vang đã chạy như đánh thức cả bầu trời oi ả.
Không gian rực rỡ ánh nắng trải dài lên những chuỗi hành lang tĩnh lặng còn lại chút dư âm của những bước chân học sinh cuối cùng rời đi.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm học cũng là ngày cuối cùng chúng tôi bước ra khỏi cánh cửa tuổi trẻ nơi thanh xuân mãi mãi không quay lại.
Anh đứng đó tựa đề lưng vào bức tường của lớp học đôi mắt sâu thẳm suy tư.
Anh cầm trên tay chiếc áo đồng phục giờ đã phủ đầy chữ ký của bạn bè. Dòng chữ lớn, nhỏ nghiêng đủ hướng. Mỗi chữ ký là một lời tạm biệt, một kỷ niệm mà bạn bè để lại cho nhau.
Y/n bước đến bên cạnh anh cả hai cùng im lặng nhìn chiếc áo trắng nay đã trở thành thành bức tranh kỷ niệm.
Trong những dòng chữ nổi bật nhất là dòng chữ nét nhất của
Y/N – dòng chữ duy nhất mà anh để tâm.
"Cậu biết không?" Giọng Y/N vang lên từ bên cạnh tôi nhẹ nhàng như gió thôi. " Mình ký tên lên áo cậu rồi! Có lẽ từ nay sẽ không gặp lại nhau nữa."
Cô cầm trên tay chiếc cây bút nhẹ lên cười, đôi mắt nhẹ nhõm nỗi buồn. Mái tóc dài đung đưa theo cơn gió nhẹ, áo đồng phục trắng của cô gái nhỏ như hòa vào ánh nắng chói chang của buổi chiều cuối cùng. Cô gái năm 18 tuổi sau khi ký tên vào áo thì đã không gặp lại nhau một lần nữa.
Anh nhìn cô một lúc lâu đôi mắt anh ánh lên sự trầm mặc. Những ngón tay vô thức nén lấy chiếc áo trong tay mình. Anh muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại im lặng tựa như không thể diễn tả hết cảm xúc trong lòng.
"Cậu thật sự nghĩ sẽ không gặp lại nhau sao?" Cuối cùng anh cũng cửa hàng tiếng giọng nói của anh trầm nhẹ nhưng đầy nghẹt ngào. Có lẽ chính anh cũng không tin rằng mọi thứ rồi sẽ kết thúc như thế này.
Y/N nhìn vào mắt anh trong đôi mắt của cô ấy như có điều gì muốn nói nhưng lại không thể. Cô cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa tiếc nuối. “Mình không biết” cô trả lời giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng qua. "Nhưng chúng ta đều sẽ đi con đường riêng của mình, đúng không?"
Anh không nói gì thêm chỉ gật nhẹ đầu. Anh biết rằng Y/N nói đúng. Chúng ta đều sẽ bước đi trên những con đường khác nhau, những con đường không còn giao nhau như hiện tại. Và rồi Y/N sẽ tiến dần xa tầm với của anh giống như hoàng hôn đang tàn dần nơi chân trời kia.
Ngày hôm nay, buổi chia tay cuối cùng cũng đến. Bạn bè tụ tập ở sân trường, chia sẻ cùng nhau những lời chúc tốt đẹp nhất. Những cái ôm, những cái bắt tay và những dòng chữ nguệch ngoạc trên chiếc áo trắng đồng phục. Những cặp mắt đồng đầy cảm xúc, những nụ cười xen kẽ nước mắt.
Nhưng giữa tất cả anh và Y/N không nói thêm gì với nhau nữa. Họ chỉ đứng im, tĩnh lặng nhìn nhau như đang cố gắng ghi lại từng khoảnh khắc khắc sâu cuối cùng này trong tâm trí.
Y/N bước ra khỏi sân trường không ngoảnh lại mái tóc dài tung bay trong gió nhẹ. Đôi vai nhỏ của cô dần dần sau những hàng cây xa xa.
“Chợt nhận ra những người thân yêu đã rời đi cũng là chính mình cuốn theo năm tháng tuổi trẻ ấy nói với mình lời nói.” anh đứng yên nhìn theo bóng cô cho đến khi không còn thấy nữa.
Lòng anh tràn ngập cảm giác mất mát. Không chỉ Y/N mà còn là tất cả những người bạn thân thiết, tất cả những kỷ niệm kỷ niệm của tuổi trẻ đã rời xa để lại cho cậu một mình giữa khoảng trời mênh mông của sự trải nghiệm trống rỗng.
Thời gian trôi qua. Những ngày hè yên tĩnh đến và đi mang theo những cơn mưa đầu mùa và những cơn gió mời nhẹ.
Mọi người đều đã đi trên con đường riêng của mình. “Thiếu niên vẫn ung dung bước trong màn mưa đó cuối cùng lấy sức mơ làm động lực tiến về phương xa.” anh tiếp tục cuộc sống của mình tiếp tục đi con đường mà cậu đã chọn nhưng trong lòng vẫn không thể nào quên được những cảm xúc xúc động của tuổi trẻ.
Có những đêm cậu mơ thấy Y/N đứng đó giữa cánh đồng hoang vu, dưới bầu trời mùa hè cháy. "Rung động tuổi thiếu thời gian tiêu đề như cánh đồng hoang vu giữa mùa hè đốt cháy cát khai rời gió lớn thổi qua cỏ dại lan trời." Tất cả những cảm xúc đó đã đi như vẫn còn rụng trong thời gian của bạn dù thời gian có trôi qua bao lâu.
Một năm trôi qua, anh đứng trước cổng trường cũ. Ngôi trường vắng lặng, những dãy hành lang ngày xưa chỉ còn lại tiếng gió thổi. Kỷ niệm ùa về trong tâm trí cậu như những mảnh ghép của một bức tranh cũ.
Ngày đó cậu đã bước ra khỏi cánh cửa lớp học tạm biệt đi một khoảng thời gian tươi đẹp nhất của đời người. “Ngày đó tôi bước ra khỏi cánh cửa thanh xuân, tạm biệt đi một khoảng thời gian tươi đẹp trong đời người.”
Anh đứng yên một lúc lâu ánh mắt theo dõi những dãy lớp học thân thuộc. Những kỷ niệm xưa như ùa về nhấn chìm trong dòng cảm xúc xung quanh. Cậu nhớ lại những lần cùng Y/N ngồi học nhóm, những lần hai người cùng cười đùa vui vẻ. Những kỷ niệm tuổi, dù nhỏ bé nhưng đã trở thành một phần không thể rời xa của tuổi thanh xuân.
"Thanh xuân chính là để bỏ lỡ. Chính bởi vì tớ không có năng lực xuất chúng như cậu, nên mới nỗ lực hơn người khác để tới gần cậu, nhưng tớ đã không mất rồi." Có lẽ mọi nỗ lực của anh để trở nên xuất sắc để xứng đáng với
Y/N cuối cùng chỉ là vô nghĩa. Cậu không thể đáp ứng không thể trở thành người mà cô mong đợi.
Cậu đã bỏ lỡ, bỏ lỡ những cơ hội, bỏ lỡ những khoảnh khắc giải khát cậu bé có thể nắm giữ. Và thanh xuân của cậu cũng như của cô đã trôi qua như thế. Ai không thể quay lại không thể thay đổi.
Và rồi vài năm trôi qua. Cuộc sống của anh đang dần trở nên bận rộn với những công việc mới, những dự án lớn. Cậu đã mong rằng mình sẽ quên đi những kỷ niệm xưa nhưng trong sâu thẳm vẫn còn đâu đó hình bóng của Y/N. Dù thế nào đi nữa anh vẫn không thể xóa đi những ký ức về cô gái năm ấy, cô gái mà cậu đã yêu suốt năm tháng.
Rồi một ngày anh nhận được một tấm thiệp cưới. Cái tên trên góc không ai khác chính là Y/N. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình và sắp bước vào một cuộc sống mới với người mà cô yêu thương. "Thì ra cậu bé vô tình ngọn đuốc đốt cháy cả ánh hoàng hôn ngập nước trong mắt mình cũng chỉ là ký ức mong manh." anh đứng đó lòng trở nên trống rỗng.
Ngày cưới của Y/N diễn ra trong không khí ấm cúng. Cô xinh đẹp trong chiếc váy trắng tinh khôi nụ cười rạng rỡ trên môi. Bên cô là chú rể, người được cô chọn để cùng đi đến cuối con đường.
Anh ngồi ở hàng ghế cuối cùng của buổi lễ im lặng theo dõi từng khoảnh khắc khắc. Tim đột ngột tăng lên khi nhìn thấy Y/N bước đi bên cạnh người khác.
Nhưng cậu biết không, cậu đã buông tay từ lâu đã học cách chấp nhận rằng mình chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời cô và rằng cô đã tìm thấy hạnh phúc bên người khác.
Lễ cưới kết thúc bằng tiếng cười nói mọi người chúc mừng cặp đôi hạnh phúc. Anh vẫn lặng lẽ rời đi khi bữa tiệc chưa tàn. Cậu biết rằng mình không thuộc về nơi này không thuộc về câu chuyện tình yêu của Y/N. "Bước chân tôi vẫn bước, chỉ là không còn bóng lưng ở phía trước." Cậu bước đi, để lại sau lưng tất cả những kỷ niệm của thanh xuân.
Dù thời gian có trôi qua dù mọi thứ có thay đổi nhưng trong lòng cậu thì Y/N vẫn luôn là Bạch Nguyệt Quang. Cô ấy vẫn là người con gái mà cậu từng yêu và ánh sáng của cô vẫn luôn rạng ngời trong tim cậu không bao giờ phai nhạt. "Bạch Nguyệt Quang vẫn luôn tỏa sáng rạng rỡ như vậy, rạng ngời rạng ngời trong lòng."
Câu chuyện của On không có cái kết mãn nguyện như những câu chuyện tình yêu khác.
Nhưng may mắn thay chính vì sự sảng khoái mà tình yêu của anh dành cho Y/N càng trở nên đặc biệt như một viên ngọc sáng trong ký ức của cậu mãi mãi không thể quên.
*Note:
Truyện không có thật!
Hoan hỉ hoan hỉ cho mình nếu có chỗ viết không đúng, viết sai.
Chúc các bạn có 1 buổi đọc vui vẻ🙆🙆🙆
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com