Oner
Một bước đi trên con đường quen thuộc ra ngoại ô thành phố nơi anh thường lui tới mỗi khi tâm trạng cần được xoa dịu đến dịu dàng.
Anh không nhớ lần cuối cùng mình khóc là khi nào nhưng giờ đây từng bước chân của anh phải nặng như nặng nề với cảm giác khó thở mà nước mắt nhẹ có thể xoa dịu.
Người ta vẫn thường nói nước mắt là cách để giải thoát để giải tỏa nỗi đau nhưng anh hiểu rõ hơn ai hết rằng có những nỗi đau không thể khóc thành lời có những làn nước mắt thư giãn ngược vào lòng trái tim.
Những cơn gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm của cỏ và đất ẩm. Anh quay lại nhìn xa xăm về phía chân trời nơi ánh mặt trời đang dần dần lụi tàn phía sau những đỉnh núi xa xa.
Trong lúc đó hình ảnh của Y/N hiện lên trong tâm trí anh rõ ràng như thể cô vẫn còn đứng bên cạnh anh với đôi mắt vô cảm, lạnh lùng mà anh không bao giờ có thể hiểu được.
Anh là một người đàn ông tốt bụng, dễ mến. Anh được lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến từ gia đình và bạn bè. Dù đã lớn nhưng tính cách hồn nhiên của anh luôn tạo ra những người xung quanh cảm thấy dễ chịu và ấm áp. Anh luôn tin vào điều tốt đẹp của cuộc sống rằng dù có khó khăn đến đâu chỉ cần cố gắng nỗ lực mọi thứ rồi cũng sẽ tốt lên.
Nhưng anh không ngờ, khi gặp
Y/N cuộc sống của anh sẽ thay đổi mãi mãi. Y/N không phải là người có tâm hồn như anh, cũng không phải là người lạc quan hay tin vào những điều tốt đẹp. Cô gái ấy xuất hiện trong đời anh như một cơn bão cuốn phăng đi tất cả những ý niệm về tình yêu, về cuộc sống mà anh từng biết.
Y/N luôn mang trong mình một sự ổn định khó hiểu. Cô ít khi nói chuyện với người khác và mặc dù giọng điệu của cô cũng lạnh lùng, thờ ơ đến mức người đối diện cảm thấy xa cách. Biết rằng Y/N đã phải chịu rất nhiều bất công từ gia đình, công việc và cả cuộc đời nhưng anh không biết rằng điều đó đã biến cô thành một người vô cảm như một cái vỏ rỗng không cảm xúc .
Cô bị trầm cảm nhưng không ai xung quanh nhận ra. Gia đình cô chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của cô, coi cô như một công cụ thực hiện những kỳ vọng vô lý. Những người bạn cũng chỉ là những mối quan hệ xã hội xa lạ, không đủ sâu sắc để cô ấy có thể tìm thấy sự an ủi. Cô bị bao bọc bởi bóng tối của cuộc đời và dần dần cô không còn lý do gì để cố gắng nữa.
Anh đã yêu cô từ những ngày đầu tiên họ gặp gỡ. Anh yêu cái cách cô khác biệt với tất cả mọi người xung quanh. Anh yêu cái lạnh lùng nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn sâu thẳm thương tổn. Anh muốn là người giúp cô thoát khỏi bóng tối, muốn là ánh sáng của cô. Nhưng điều mà anh không nhận ra là đôi khi không phải ai cũng có thể cứu người khác ra khỏi vực sâu của chính họ.
"Làm gì có chuyện con người được sống hồn nhiên như nước mây trôi. Phải lựa chọn và trả giá." Câu nói đó của Y/N vang vọng trong tâm trí mỗi khi anh nghĩ về cô. Cô đã nói điều đó trong một buổi tối mùa thu khi họ ngồi bên bờ sông nhìn dòng nước trôi tĩnh lặng dưới ánh trăng mờ. Lúc đó anh chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy nhưng giờ đây khi nhìn lại anh nhận ra rằng cuộc sống của họ thực sự là chuỗi những lựa chọn và cái giá mà cả hai phải trả.
Y/N không bao giờ hồn nhiên như anh. Cô luôn phải đối mặt với những số ít lựa chọn khó khăn, những bất công mà không phải ai cũng chịu đựng được. Cô bị gia đình ép buộc theo đuổi những con đường mà cô không mong muốn. Cô đã cố gắng đến kiệt sức nhưng không bao giờ được công nhận. Cô bị cả cuộc đời quay lưng khiến cô không còn tin vào tình yêu, không tin rằng có ai đó thực sự quan tâm đến cô. Với cô, anh chỉ là một người qua đường, một kẻ xa lạ vô tình bước vào cuộc đời cô trong khoảnh khắc ngắn ngọn.
Nhưng với anh, Y/N là tất cả. Anh yêu cô, dẫu cho cô có vô cảm đến mức nào, dẫu cho cô có lạnh lùng ra sao. Anh tin rằng tình yêu của mình có thể chữa lành cho cô rằng chỉ cần anh kiên trì cô sẽ mở rộng lòng ra với anh. Nhưng anh đã sai. Càng yêu cô, anh càng nhận ra rằng có những vết thương không bao giờ có thể chữa lành, có những nỗi đau mà tình yêu không thể làm nguôi ngoài.
"Vì đời vui được mấy, con người ta đã trải qua rồi và những đứa trẻ còn bị đánh cho khóc." Y/N đã nói như vậy trong một buổi tối khác, khi họ ngồi bên nhau và anh nhìn thấy trong mắt cô không còn gì ngoài sự tuyệt vọng. Cô đã quá mệt mỏi với cuộc sống, với tất cả những gì cô phải chịu đựng. Mọi niềm vui trong đời cô phải như đã bị tước đoạt từ khi cô sinh ra và cô không còn tin vào bất cứ điều gì nữa.
Một người cảm thấy bất lực. Anh không biết phải làm gì để giúp cô không biết phải nói gì để an ủi cô. Mỗi khi cô nói những điều như vậy, anh chỉ biết im lặng vì mọi lời nói phải như vô nghĩa. Anh không hiểu được nỗi đau mà cô đang chịu đựng nhưng anh cảm thấy trái tim mình như tan vỡ mỗi khi nhìn thấy cô đau khổ như vậy.
Thời gian trôi qua và dần dần anh nhận ra rằng Y/N không còn giống như nỗi nhớ của anh nữa. Cô ấy đã thay đổi. Hoặc có lẽ cô luôn như vậy chỉ có anh là người đã không tìm thấy điều đó từ đầu. Thời gian đã khiến cô trở nên xa cách, lạnh lùng hơn bao giờ hết và anh không thể chạm vào cô được nữa.
"Trên đời này làm gì có tình yêu viễn viễn không thay đổi, càng ngây thơ khi tin lời hứa cả đời không rời." Y/N đã nói câu này khi họ chia tay. Đó là một buổi tối mùa đông lạnh và cô đến gặp anh để nói lời từ. Cô không còn muốn tiếp tục nữa. Cô nói rằng tình yêu của họ dù đẹp đến đâu cũng không thể kéo dài mãi mãi. Cô không tin vào những lời hứa vĩnh cửu, không tin vào tình yêu bất diệt.
Nước mắt anh rơi lã chã, không kìm nén nổi. Nhưng Y/N không quan tâm. Cô chỉ đứng đó nhìn anh bằng ánh mắt vô cảm như thể cô đã quá quen với việc từ bỏ, quá quen với những nỗi đau mà cuộc đời mang đến. Nước mắt của cô không chảy ra ngoài mà lướt qua bằng lòng, âm thầm và tĩnh lặng.
"Anh đã yêu em thật lòng" Oner nói giọng run run. "Sao em không thể tin vào tình yêu của chúng ta?"
Y/N lắc đầu đôi mắt cô vẫn vô cảm. "Hẹn bạc đầu nghe đã sợ thôi đừng có hẹn kiếp sau. Em không tin vào những thứ mãi mãi. Cuộc đời này em đã khổ lắm rồi, Oner. Chúng ta chỉ là những kẻ quá nhan giữa dòng thời gian."
Sau khi Y/N rời đi, anh chìm trong bóng tối của nỗi đau và sự mất mát. Anh không thể quên cô, không thể bỏ rơi tình yêu của mình dành cho cô. Nhưng anh cũng nhận ra rằng dù có yêu đến đâu anh cũng không thể thay đổi được sự thật rằng Y/N đã không còn muốn tiếp tục nữa. Cô đã chọn cách bỏ anh và anh phải chấp nhận điều đó.
Thời gian trôi qua, anh dần học cách sống mà không có Y/N. Nhưng nỗi nhớ về cô vẫn luôn ở đó như một vết seo không bao giờ lành.
Anh thường ngồi bên bờ sông, nơi từng ngồi cùng nhau và yên tĩnh ngắm nhìn dòng nước chảy. Anh nhớ cái cảm giác khi nắm tay cô, khi nhìn cô cười và cả những nỗi đau mắt mà cô không thể khóc ra.
Anh biết rằng trong cuộc sống này có những điều không thể thay đổi. Có những tình yêu không thể thương tiếc, có những lời hứa không thể giấu được. Nhưng anh cũng biết rằng cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Anh sẽ tìm cách tiếp theo dù cho nỗi đau còn đó.
Mỗi người đều có những lựa chọn và cái giá mà họ phải trả. Một lựa chọn yêu thích, lựa chọn sống trong ký ức của Y/N dù cô đã rời xa. Anh không thể quên không thể bỏ nhưng anh sẽ sống với tình yêu đó với tất cả những gì đẹp đẽ mà họ đã có cùng nhau. Bởi vì trên đời này có những điều tuyệt vời dù không vĩnh cửu vẫn sẽ mãi mãi sống trong trái tim của mỗi người.
*Note:
Truyện không có thật!
Hoan hỉ hoan hỉ cho mình nếu có chỗ viết không đúng, viết sai.
Chúc các bạn có 1 buổi đọc vui vẻ🙆🙆🙆
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com