Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9

Hàn Quốc vốn không phải là một nước quá nóng, thời tiết vào mấy tháng cuối năm về tối lại có chút se lạnh cho đến mùa đông buốt giá cả ngày. Minseok là kiểu người chẳng thể chịu nóng cũng chẳng chịu lạnh tốt. Nhiều lúc em suy nghĩ có phải do em nhỏ người nên sức chịu đựng kém hay không. Nóng thì khó chịu mà hơi trở lạnh liền sinh mấy bệnh vặt. Biết vậy hồi nhỏ em không nên đùn đẩy sữa cho anh trai uống, không chừng giờ đã cao lớn, khoẻ khoắn hơn chút rồi.

Minseok cuốn mình trong chiếc chăn mỏng em luôn để sẵn ở studio ngơ ngẩn nhìn bản đồ án trước mặt. Mấy năm trước vì thích vẽ vời, tâm hồn luôn bay bổng thích những thứ không quá gò bó, tự do một chút nên em quyết định thi vào trường nghệ thuật. Để thi được cũng cần mấy môn cơ bản đạt đủ điểm mà bình thường em không quá tập trung học hành nên năm cuối cấp vừa phải đi học vẽ vừa phải học lại các kiến thức môn khác gần như từ đầu. Đợt đầu em cũng học các lò đào tạo, các trung tâm nhưng không có hiệu quả vì lớp chẳng có mỗi em, người khác cũng chẳng thể chậm lại theo tốc độ của em. Minseok từng nghĩ tới chuyện học gia sư, một kèm một có vẻ sẽ hiệu quả hơn nhưng việc em đi học vẽ đã tốn một khoản kha khá, học gia sư sợ sẽ tăng thêm chi phí, gánh nặng cho bố mẹ. May mắn thay em lại tìm được một "gia sư" xịn xò, không mất phí mà còn được bao ăn, được thưởng khi đạt điểm cao, dịu dàng, tỉ mỉ, kiên nhẫn chỉ dạy cho em từng chút một. Thầy giỏi, trò chăm chỉ kết quả đạt được vượt hơn cả mong đợi. Lúc thấy điểm thi em không tin vào mắt mình, nó cao tới bất ngờ vì vậy mà sinh lòng tham đăng kí học kiến trúc và cái kết là sau bốn năm, cũng vào năm cuối cùng em lại đánh vật với đống đồ án này. Thực ra học ngành này chẳng hề nhàn nhã như em nghĩ, nghe review rồi mà không nghĩ nó vất tới mức đó. Bài tập chất đống, bài thực hành thì một lô một lốc, đến mơ em cũng thấy mình đang dựng bài, cắt ghép mô hình. Than vãn vậy chứ em cảm thấy vẫn ổn, được làm thứ mình thích, được thoả sức sáng tạo, tự tay tạo ra những thứ bay nhảy trong đầu, lúc được tán dương cảm giác thật thành tựu. Về cơ bản em vẫn đảm đương được, còn có thời gian đi làm được mà chỉ là hại sức khoẻ một chút nhất là những lúc làm bài em thường hay nhốt mình ở studio mấy ngày thậm chí cả tuần cả tháng như bây giờ vậy, em đã ở đây suốt một tuần rồi. Em thuê một chiếc studio nhỏ để tránh làm phiền tới bố mẹ cũng là thoả sức để bày đồ, đống rác em tạo ra mẹ em mà thấy sẽ mắng cho không ngóc đầu lên được.

Nhưng lần này em thẫn thờ ở đây chẳng phải vì bài tập khó khăn, em đã làm nó suốt cả tháng rồi cũng dần đến khâu cuối cùng rồi chỉ là đống ngổn ngang trong đầu làm đầu óc đình trệ không biết nên làm gì tiếp theo.

"Sao mà ngồi đó đần ra vậy?"

Minhyeong tự nhiên đi vào, cẩn thận lách qua đống lổn nhổn vứt dưới đất đến trước mặt cục bông trên ghế sofa.

"Dạo này cậu có ăn không đấy, nhìn cậu sắp thành bộ xương rồi vậy."

Minhyeong không lạ gì với việc em hay nhốt mình ở đây trong suốt thời gian làm bài. Minseok không thích có người làm phiền mình trong khoảng thời gian này nên bình thường cậu chỉ mang đồ ăn đến để trước cửa, đến lúc muốn ăn Minseok chỉ việc ra cửa sẽ thấy đồ ăn để sẵn và lập thêm một quy định là một tuần sẽ vào một lần để kiểm tra tín hiệu sống còn của em sau một lần phát hiện em ngất trong phòng mà không ai biết cho đến khi mọi người lo quá phải phá cửa vào.

"Có mà, cậu thấy ở ngoài cửa trống rồng biết mà."

"Nó biến mất đâu có nghĩa là cậu ăn đâu." Minhyeong chả biết thừa cái kiểu mang vào chỉ là để mọi người biết em còn sống còn ăn hay không là chuyện khác. Ngoài cửa có thể trống nhưng bên trong vẫn còn mấy túi đồ còn nguyên nha. Mấy lần em còn vớ đại một thứ để ăn lại trúng phải đồ hỏng, ăn cho có nên không cảm nhận được đến lúc phải nhập viện mới biết làm mọi người sốt cả ruột. "Nhưng lần này đáng khen đó, có vẻ ăn hết ha."

Em với lấy bình trà mật ong hãy còn nóng của người nào đấy mang đến mà nhấm nháp. Vị trà thanh ngọt xoa dịu cổ họng đắng ngắt mấy ngày nay.

"Cậu nói với chú ấy hả?"

Đồ ăn lần này khác với mọi lần. Bình thường có mọi người ở quán và Minhyeong thay phiên nhau mang đến. Nếu là anh Kwanghee hoặc anh Hyukkyu thì sẽ có cơm nhà làm phần còn lại là cơm tiệm, cơm ngoài hàng. Lần này có cơm nhà làm, nhưng cái hộp trông hơi quen, vị cũng quen nữa còn luôn kèm theo một chai trà ấm. Với khoảng thời gian gần một năm ăn ké cơm người nào đấy nấu thì không khó để em nhận ra đồ ăn lần này là ai mang đến.

"Đúng là tớ nói nhưng là nói từ lúc cậu bắt đầu có thói quen này rồi." Minhyeong dừng một lúc thăm dò thái độ của Minseok rồi mới nói tiếp. "Chú ấy vẫn luôn hỏi về cậu."

Cậu loay hoay mãi cuối cùng cũng tìm được một chỗ để ngồi. Mỗi khi có thể liên lạc Sanghyeok đều bâng quơ hỏi vài câu về em và Minhyeong cũng luôn chuẩn bị sẵn câu trả lời chỉ chờ người kia hỏi sẽ trả lời hết.

"Này, cậu đang tránh chú ấy sao?" Chả cần đối phương trả lời, nhìn cái kiểu rúc sâu hơn vào chăn trốn tránh kia là đủ biết. "Người ta vừa về đã làm gì để cậu tránh vậy hả?"

"Minhyeong à." Minseok gần như cuộn mình trong chăn nhìn giống như một con nhộng, tiếng phát ra yếu ớt như tiếng mèo kêu. "Tớ đã do dự. Khi cậu hỏi tớ có thích chú ấy không, tớ đã do dự. Tớ, cũng không biết mình có thích chú ấy không nữa."

Năm đó khi hai người bắt đầu mối quan hệ, Minhyeong đã hỏi em có thích Sanghyeok không. Ryu Minseok thực sự đã do dự vì em không biết rốt cuộc thích một người là như thế nào. Bảo Lee Sanghyeok là một tay mơ về chuyện tình cảm thì em cũng đâu có khác gì, em lúc đấy cũng chỉ có 18 tuổi chỉ vừa chân ướt chân ráo bước vào đời. Và câu hỏi ấy lại vang lên trong đầu em lần nữa khi em nói hai người hãy dừng lại. Em từng thấy tiền bối Heosu phải đau khổ, đắn đo mãi mới có thể quyết định chia tay vì người ta thích, người ta yêu nên mới day dứt khó quyết định đến vậy. Vậy em thì sao? Em nói ra dễ dàng như vậy, là tình cảm em không nhiều hay em vốn chẳng có chút nào.

Em chưa từng nói em thích Sanghyeok trong mấy tháng ngắn ngủi làm người yêu. Thực ra Sanghyeok cũng không nói, anh chỉ nói một lần lúc tỏ tình, sau này cũng không nói nữa nhưng mọi hành động của anh đều thể hiện thay mấy lời đó. Em có thể thấy rõ việc anh đối xử với mình so với mọi người khác biệt như thế nào, không phải như một người em trai, không phải đơn giản là em nhỏ tuổi hơn nên quan tâm hơn mà là thích nên mới vậy. Biết vậy nên em càng cảm thấy có lỗi, em ích kỉ lấy anh làm phép thử cho bài học mới về tình yêu. Em muốn hiểu yêu, thích là như thế nào, em không chắc chắn nhưng lại muốn thử nên mới đồng ý quen anh và lúc anh khó khăn nhất lại dễ dàng buông tay. Lúc đấy thứ em không tin tưởng không phải tình cảm của anh mà là tình cảm của em. Lúc hai người còn ở bên nhau em còn không chắc về thứ tình cảm này thì sao em có thể chắc chắn ở xa nhau em sẽ không chán chường. Minseok là đứa cả thèm chóng chán, em tự biết bản thân mình như thế nào nên càng lo sợ hơn.

"Là cậu sợ mất chú ấy, là cậu sợ cả hai sẽ không còn được như vậy." Minhyeong cuối cùng cũng được nghe lí do mà cậu luôn tò mò bấy lâu nay. Cậu chẳng nghe em nói hết mà chen vào để cắt đứt mớ bòng bong trong đầu em. "Minseok à, cậu không hiểu bản thân mình lắm đâu."

"Ra đây nào, như thế mãi sẽ khó thở lắm đấy." Cậu cố mở bỏ cái kén kia ra để lộ cái đầu xù bông. "Tớ sai rồi. Đáng nhẽ lúc đấy tớ không nên hỏi câu đấy."

Minhyeong khẽ bật cười trước bộ dạng nhếch nhác của bạn mình. Minseok là một người khó hiểu, rất khó để bắt sóng não của em nhưng mà cũng là người rất dễ hiểu, hành động và cảm xúc đôi khi lại vô tư bộc lộ hết ra ngoài mặt.

"Cậu có thể không nhận ra nhưng mà lúc cậu bên cạnh chú Sanghyeok cậu cũng rất khác đó."

Lúc trước cậu cũng nghi ngờ thật tại chẳng thấy đứa trẻ này biểu hiện gì nhưng để ý kĩ sẽ thấy ngoại lệ đến từ những biểu hiện nhỏ nhặt nhất. Như việc đôi mắt luôn long lanh kia sẽ lại càng sáng rực khi thấy Sanghyeok. Như việc Minseok thích tỏ ra mạnh mẽ, ngã đau chỉ hơi suýt xoa nhưng gặp Sanghyeok sẽ liền bộc lộ hết những tủi hờn, oan ức, bật khóc như một đứa trẻ. Như việc đi đâu thấy gì đều lập tức chụp lại gửi cho Sanghyeok đầu tiên, kể lể rằng Sanghyeokie nói là, Sanghyeokie thích cái này, một câu Sanghyeokie hai câu cũng sẽ Sanghyeokie. Người chả biết nấu nướng, được nuông chiều từ nhỏ, đũa còn chả cầm cho đúng, dây giày cũng không thể buộc nhưng người kia ốm là lo sốt vó chạy đi mua thuốc, học cách nấu cháo dù sau đấy vẫn phải mua ngoài. Hay là vì thích nên mới lo được lo mất, vì thích nên lại càng sợ sẽ mất nó vĩnh viễn.

"Thực ra nó đều là những thứ tự nhiên bộc phát nên cậu mới thấy nó bình thường, cậu không để ý đến thôi." Cậu vuốt mái tóc bù xù kia cho gọn gàng lại, dịu dàng nói chuyện như dỗ dành một em nhỏ. "Cậu thấy tim cậu có đập nhanh khi ở cạnh chú ấy không?"

Minseok nghiêm túc chạm vào ngực trái của mình mà ngẫm nghĩ rồi gật đầu.

"Cậu có như vậy khi ở với ai khác không?"

Lắc đầu

"Vậy đó là rung động đó. Vì thích nên tim mới đập nhanh khi bên cạnh người ta chứ không phải là bị bệnh đâu bé ơi."

"Vậy là thích thật sao?" Em vẫn hơi nghi hoặc mà hỏi lại.

"Chắc là không đâu, có khi Minseokie thích tớ đó." Minhyeong trọc cún một chút liền bị người kia cho một ánh mắt sắc lẹm. "Cậu nhìn tớ thế tớ đau lòng đó."

"Cậu đừng có làm trò mắc cười nữa đi."

"Thực sự nếu không thích thì cậu đã không đưa ra một cơ hội khác cho cuộc tình này rồi. Khi cậu nói điều đấy chính là đã xác định hai người sẽ quay lại rồi biết không hả." Cậu nhìn người đang thộn mặt ra mà chép miệng. "Cậu nghĩ một trong hai người sẽ có người khác trong thời gian xa cách sao?"

"Nếu thời gian lâu hơn thì cũng có thể mà... nhỉ?" Minseok chớp chớp mắt ngây thơ mà hỏi.

"Cậu thì không biết nhưng chú ấy thì...khó đó. Kệ đấy hai người tự ngẫm suy lại đi. Bao giờ cậu về đấy?"

"Sắp xong rồi chắc mấy ngày nữa sẽ xuất đạo." Minseok hất mặt về phía đồ án còn dang dở.

"Lúc nào xong thì gọi, anh đây sẽ đến đón nhóc về."

"Nae, hyungggg"

Minhyeong cẩn thận đóng cửa trả lại không gian cho chủ phòng. Cậu mở điện thoại thông báo tình hình cho người đang chờ ở nhà.

Chú nhỏ

Báo cáo chỉ số sinh tồn: Tạm

Sao lại tạm?
Tạm là thế nào?
Em ấy ốm à hay sao?
Minhyeong
Lee Minhyeong

Seen

Cuối cùng cậu đã trả được mối thù bị seen, giờ xem ai mới là người bị seen nè. Hả hê trước còn về nhà như nào thì cậu tính sau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com