Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

o4.

suốt hai ngày sau đó, martin hoàn toàn biến mất như một bóng ma chưa từng tồn tại.

vị trí đối diện bàn làm việc của juhoon, nơi vốn dĩ luôn là một bãi chiến trường bừa bãi với đủ loại ống kính, chân máy, và cái dáng ngồi ngông cuồng, thách thức của gã đàn ông đó giờ đây lại sạch sẽ, ngăn nắp một cách bất thường. không có tiếng lạch cạch khô khốc của máy ảnh cơ, không có mùi hương bạc hà quyện khói thuốc quẩn quanh khứu giác, và tuyệt nhiên không có những lời châm chọc bỉ ổi khiến juhoon phải phát điên lên mỗi sáng.

căn phòng trở lại trạng thái vô trùng nguyên bản của nó. nhưng trớ trêu thay, juhoon cố gắng cắm đầu vào bản vẽ kỹ thuật, vậy mà những đường kẻ thẳng tắp bằng thước điện tử bỗng chốc trở nên vô nghĩa, méo mó. cậu nhận ra bản thân đang rơi vào một thứ trạng thái tâm lý sa đọa: liên tục liếc nhìn đồng hồ, rồi lại vô thức hướng mắt ra phía cửa ra vào, chờ đợi một cái bóng cao lớn, nhếch nhác bước vào để phá hỏng cái bầu không khí im lặng chết chóc này.

"mình đang phát điên vì một kẻ dơ bẩn như thế sao?"

juhoon tự hỏi, lòng dâng lên một nỗi bực dọc, uất nghẹn khó tả. sự biến mất không một lời từ biệt của martin giống như một vết mực loang hiểm độc trên bản vẽ hoàn hảo của cuộc đời cậu, không thể xóa sạch, cũng không thể phớt lờ.

;

chiều ngày thứ ba, juhoon không thể chịu đựng thêm sự tra tấn vô hình này được nữa. cậu tự tìm cho mình một cái cớ hợp lý: cần lấy tài liệu khảo sát thực địa của nhà hát cũ để tìm đến căn hộ kiêm studio cá nhân của martin. một địa chỉ mà cậu đã âm thầm ghi nhớ từ hồ sơ nhân sự của công ty từ bao giờ.

khác biệt hoàn toàn với căn hộ tối giản, lạnh lẽo của juhoon, nơi ở của martin nằm khuất sâu trong một khu phố cổ ở ngoại ô, bao bọc bởi những mảng tường gạch rêu phong và những đường dây điện chằng chịt. cánh cửa gỗ cũ kỹ không thèm khóa, hờ hững như chính tính cách của chủ nhân nó. juhoon đẩy cửa bước vào, lồng ngực đập thình thịch những nhịp điệu hỗn loạn, sợ hãi.

bên trong là một mớ hỗn độn rực rỡ của nghệ thuật trần trụi: những bức ảnh đen trắng chụp các góc phố đổ nát treo đầy tường, những cuộn phim âm bản nằm rải rác trên sàn xi măng mài, và mùi hương bạc hà nồng đậm hơn bao giờ hết. martin đang nằm gục đầu ngủ mê mệt ngay trên bàn làm việc bằng gỗ thô, xung quanh gã là hàng tá vỏ lon cà phê rỗng không. gã dường như đã thức trắng nhiều đêm liền, râu quai nón lún phún mọc, gương mặt phong trần lộ rõ vẻ kiệt sức.

juhoon định tiến lại gần để gọi gã dậy, nhưng ánh mắt cậu chợt khựng lại, dán chặt vào một bản thảo khổ lớn đang trải rộng dưới khuỷu tay áo của martin.

đó là bản thiết kế bảo tàng thành phố. nhưng nó không phải là phương án an toàn hiện tại. đó là phương án phác thảo đầu tiên của chính juhoon, phương án mà cậu từng dành hết tâm huyết, thức trắng cả tháng trời để vẽ bằng cả thanh xuân, nhưng rồi chính tay cậu đã vò nát, vứt vào sọt rác vì bị các giáo sư và hội đồng đánh giá là "quá mạo hiểm", "điên rồ" và "không đủ tính chuyên nghiệp".

trên bản vẽ hoen ố đó, martin đã dùng những vệt mực đỏ rực để vẽ đè lên, bổ sung vào những chi tiết kết cấu thô sơ, những mảng khối bất đối xứng nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt đến nghẹt thở. gã không phá hỏng nó. gã đang hoàn thiện nó bằng tất cả những gì mà juhoon còn thiếu: sự can đảm để trở nên không hoàn hảo.

dưới góc bản vẽ, có một dòng chữ nhỏ viết bằng bút chì nguệch ngoạc: "gửi juhoon, người luôn sợ mình bị vụn vỡ trước mặt người khác."

juhoon cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng, sống mũi cay xè. hóa ra, trong khi cậu đang dùng mọi cách đẩy gã ra xa, dựng lên những pháo đài lý trí để phòng thủ, thì gã lại là người duy nhất nhìn thấu và trân trọng những gì thật nhất, đớn đau nhất trong con người cậu. martin không chỉ muốn "phá hủy" lớp vỏ bọc thạch cao của cậu; gã đang dùng đôi tay đầy bụi bặm của mình để cứu vãn tâm hồn kiến trúc sư của cậu khỏi sự khô héo, chết vinh trong cái lồng kính danh vọng.

"cậu đến... để giết tôi thật à?"

giọng nói khàn đặc, đục ngầu vì thiếu ngủ của martin đột ngột vang lên. gã từ từ ngẩng đầu lên từ đống giấy lộn, đôi mắt hổ phách vằn lên những tia máu đỏ loang lổ nhưng ánh nhìn thì vẫn sắc lẹm, khóa chặt lấy juhoon. martin nhìn cậu, rồi nhìn xuống bản vẽ bị phát hiện, gã không có một chút gì gọi là bối rối, trái lại chỉ thản nhiên đứng dậy, tì hai tay xuống bàn, vươn người về phía đối phương.

"tôi đã bảo rồi, juhoon. cậu không thể giấu được sự thật lâu đâu. cái bản vẽ này... và cả nụ hôn hôm đó... đều là những thứ mà cái cơ thể cứng nhắc này của cậu thực sự khao khát."

juhoon đứng chết trân tại chỗ. bản ngã kiêu ngạo của cậu một lần nữa bị gã đàn ông này bóc trần không chừa một mảnh giáp, nhưng lần này, trong lòng cậu không còn ngọn lửa giận dữ nào nữa. thay vào đó là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ đến run rẩy, như thể cuối cùng cũng có một kẻ cho phép cậu được sai, được bừa bãi, được vỡ vụn, và hơn thế nữa... là được yêu.

martin sải bước tiến lại gần, tiếng bốt da nện trên sàn gỗ cũ nghe khô khốc, định đoạt. gã dừng lại ngay sát phía sau juhoon, hơi nóng bao vây lấy cậu, lấn át cả mùi giấy vẽ.

"cậu thấy nó rồi." martin thấp giọng, không có vẻ gì là đắc ý của một kẻ thắng cuộc, chỉ có một sự mệt mỏi chân thành dâng hiến.

"phương án đó... cái bản vẽ mà cậu đã hèn nhát vứt đi vì sợ nó quá trớn, quá điên. tôi đã nhặt nó lại từ đống rác."

juhoon run rẩy vươn ngón tay chạm vào mép giấy đã sờn: "tại sao anh lại làm cái việc điên rồ này? anh có biết nếu ban quản lý nhìn thấy cái thứ này, họ sẽ nghĩ tôi đang làm một trò hề không?"

"vì đó là thứ duy nhất cậu vẽ bằng trái tim đang đập, chứ không phải bằng mấy cái cây thước kẻ thẳng tắp vô tri." martin đột ngột nắm lấy vai juhoon, xoay mạnh cậu lại, ép cậu phải đối diện trực diện với đôi mắt hổ phách đang rực cháy của gã.

"juhoon, cậu có thể lừa cả cái thế giới ngoài kia bằng cái áo sơ mi cài kín cổ này, nhưng cậu không bao giờ lừa được tôi. cậu khao khát sự phá vỡ cấu trúc. cậu khao khát được hét lên vào mặt cái hội đồng bảo thủ kia rằng thế giới này không chỉ có những góc vuông 90 độ chết tiệt!"

bàn tay thô ráp của martin trượt từ bả vai xuống, nắm trọn lấy bàn tay đang lạnh ngắt của juhoon, siết chặt đến mức các khớp ngón tay đan vào nhau.

"tôi không muốn phá hỏng sự nghiệp của cậu. tôi muốn cứu nó. tôi muốn người ta nhìn vào cái bảo tàng đó và thấy một kim juhoon bằng xương bằng thịt, biết đau, biết hận, biết yêu... chứ không phải một con robot tối giản vô hồn."

lần đầu tiên trong đời, juhoon không đẩy gã ra. cậu đứng lặng giữa lãnh địa hỗn độn của martin, cảm nhận từng đợt xung lực nóng hổi lan tỏa từ lòng bàn tay gã. một cảm giác an toàn đến kỳ quặc nảy sinh ngay giữa cái bãi chiến trường bừa bãi này. juhoon nhận ra, bấy lâu nay cậu xây dựng những bức tường trắng tinh khiết là để nhốt chính mình vào trong, vì cậu sợ nếu để ai đó thấy những vết nứt mục nát bên trong, cậu sẽ tan vỡ hoàn toàn. nhưng martin đã bước thẳng vào, thô bạo dẫm nát bức tường đó để ôm lấy những vết nứt của cậu.

sáng hôm sau. hội trường lớn của atelier no9 bao trùm bởi một bầu không khí trang nghiêm, ngột ngạt đến mức nghẹt thở. hội đồng quản trị và các cổ đông chiến lược đã ngồi sẵn thành một hàng dài, chờ đợi bản thuyết trình cuối cùng để chốt phương án thi công dự án thế kỷ.

juhoon bước vào phòng họp. vẫn là bộ suit thiết kế phẳng phiu không một nếp nhăn, vẫn là gương mặt lạnh lùng như băng đá. nhưng lần này, cậu không đi một mình. martin bước ngay bên cạnh cậu, một bên vai vác túi máy ảnh da sờn rách, dáng vẻ vẫn bất cần đời, ngông cuồng như cũ nhưng ánh mắt nhìn juhoon lại kiên định hơn bao giờ hết.

khi bước lên bục thuyết trình, juhoon không mở file dự án đã được phê duyệt an toàn từ trước. cậu hít một hơi thật sâu, nhìn xuống phía dưới hội trường, nơi martin đang tựa lưng vào tường, khẽ gật đầu với cậu.

"thưa hội đồng, hôm nay tôi sẽ không trình bày phương án tối giản mà chúng ta đã thảo luận tuần trước."

tiếng xì xào, hoang mang lập tức vang lên như ong vỡ tổ khắp căn phòng. vị giám đốc dự án đập mạnh tay xuống bàn họp: "cậu nói cái gì thế? cậu có biết mình đang phát ngôn cái gì không, kiến trúc sư kim?"

"tôi biết rất rõ mình đang làm gì." juhoon bình thản bấm nút, mở bản phác thảo đầy những vệt mực đỏ loang lổ, thô bạo của martin lên màn hình máy chiếu khổ lớn.

"đây mới thực sự là linh hồn của bảo tàng thành phố. một sự kết hợp tàn khốc giữa kiến trúc tối giản và sự tàn phá của thời gian. nó có thể không hoàn hảo theo quy chuẩn cũ, nó có thể gây tranh cãi gay gắt, nhưng nó là sự thật duy mĩ duy nhất."

juhoon liếc mắt nhìn martin. giây phút này, cậu biết mình đang đặt toàn bộ sự nghiệp, danh tiếng, tương lai và cả cái lòng tự tôn mỏng manh của mình lên bàn cân sinh tử. nếu hội đồng bác bỏ phương án điên rồ này, cậu sẽ trắng tay, thân bại danh liệt.

"kiến trúc sư kim," một cổ đông lớn tuổi lên tiếng, giọng đầy sự nghi hoặc và đe dọa.

"cậu đang đánh cược toàn bộ danh dự của một thiên tài để bảo vệ cho một thứ... hỗn tạp, nhếch nhác như thế này sao?"

juhoon không một chút do dự, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của martin, rồi dõng dạc trả lời trước toàn thể hội đồng: "tôi không đánh cược danh dự. tôi đang tìm lại nó từ đống tro tàn."

ở góc tối của hội trường, martin khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, hoang dại nhất từ trước đến nay. gã biết, viên pha lê kiêu kỳ của gã cuối cùng đã chịu tự nứt ra, để lộ một trái tim rực lửa điên cuồng bên trong.

cả hội trường im phăng phắc nhìn bản thảo đầy những vệt mực đỏ loang lổ trên màn hình chiếu. sự im lặng kéo dài đến mức juhoon nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch vào lồng ngực.

"đây là một trò đùa rẻ tiền, hay là một sự sỉ nhục bẩn thỉu vào nền kiến trúc tối giản?" vị giám đốc dự án lên tiếng, giọng run lên vì giận dữ.

một nửa hội đồng gật đầu đồng thuận với giám đốc. với họ, sự "bừa bãi" của martin là rác rưởi. nhưng nửa còn lại, những kiến trúc sư trẻ và các nhà phê bình nghệ thuật, lại nhìn bản thảo với ánh mắt kinh ngạc. họ thấy trong đó một sức sống mãnh liệt, một sự phá cách mà giới kiến trúc bấy lâu nay hằng khao khát.

"chúng tôi sẽ không đuổi việc cậu, juhoon. danh tiếng của cậu là bộ mặt của công ty này." vị cổ đông lớn nhất thở dài.

"nhưng chúng tôi sẽ đình chỉ dự án này để xem xét lại. và điều kiện kiên quyết là..."

ông ta chỉ thẳng vào martin đang đứng dựa tường: "...nguồn cơn của sự hỗn loạn này phải rời khỏi dự án ngay lập tức. công ty không chấp nhận một kẻ phá hỏng tư duy của kiến trúc sư hàng đầu."

juhoon định lên tiếng bảo vệ, nhưng martin đã nhanh hơn. hắn thản nhiên nhún vai, thu dọn đồ đạc của mình: "không cần đuổi. tôi đi. nhưng đừng hy vọng cậu ấy sẽ vẽ lại được cái thứ đó cho các ông nữa."

;

sau buổi họp đầy căng thẳng, juhoon lao ra khỏi tòa nhà văn phòng dưới cơn mưa tầm tã. cậu tìm thấy martin đang đứng uống bia dưới hiên một quán giải khát bỏ hoang. trông hắn vẫn bất cần như thế, nhưng đôi mắt hổ phách lại phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm.

"anh điên rồi! tại sao anh không để tôi nói giúp?" juhoon hét lên, nước mưa làm áo sơ mi của cậu dính chặt vào da thịt, phơi bày sự yếu đuối mà cậu luôn cố che đậy.

martin vứt lon bia, bước tới túm lấy hai vai juhoon, ép cậu nhìn thẳng vào mình. hơi nóng từ bàn tay hắn đối lập hoàn toàn với cái lạnh của cơn mưa: "nói giúp cái gì? để cậu bị kéo xuống vũng bùn cùng tôi à? juhoon, cậu có tương lai, cậu có danh vọng..."

"tôi không cần danh vọng nếu nó bắt tôi phải sống trong một cái lồng kính!" juhoon nức nở, sự kiềm chế suốt bao nhiêu năm cuối cùng vỡ vụn.

"anh đã phá hỏng sự ngăn nắp của tôi, anh đã làm bẩn bản vẽ của tôi... rồi bây giờ anh định bỏ đi sao?"

martin sững người. hắn nhìn juhoon, kiến trúc sư băng giá của hắn, giờ đây đang run rẩy, đôi mắt nhòe đi vì nước mưa và những uất ức. hắn đột ngột kéo juhoon vào lòng, ôm chặt lấy cậu như thể muốn dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho tâm hồn đang rạn nứt kia.

"tôi không bỏ đi." martin thì thầm vào tai juhoon, giọng khàn đặc và chân thành đến lạ lùng.

"tôi chỉ lùi lại để cậu tỏa sáng theo cách của mình thôi. nhưng nếu cậu hỏi tôi có muốn ở lại không... thì câu trả lời là có."

martin buông juhoon ra một chút, hắn dùng đôi bàn tay thô ráp lau đi những giọt nước trên mặt cậu, rồi đột ngột hạ thấp giọng: "nghe này juhoon. tôi chưa bao giờ quan tâm đến cái bảo tàng chết tiệt đó. thứ duy nhất tôi muốn 'thiết kế' lại chính là trái tim của cậu. tôi thích cậu, juhoon. không phải thích cái vỏ bọc tối giản này, mà thích cái kẻ bướng bỉnh, hay cáu gắt mà tôi đã thấy ngày hôm đó."

juhoon đứng lặng người. giữa tiếng mưa rơi trắng trời, lời thổ lộ của martin như một loại áp suất cuối cùng, khiến trái tim cậu hoàn toàn tan chảy. không còn sự đối đầu, không còn những quy tắc tối giản. chỉ còn lại hai con người vụn vỡ đang tìm thấy nhau trong sự hỗn độn của cuộc đời.

một tiếng động khô khốc vang lên, át cả tiếng mưa rơi trên mái tôn cũ. bàn tay juhoon run rẩy, lòng bàn tay đỏ rực sau cú tát trời giáng vào má martin. hắn không né tránh, gương mặt hắn lệch sang một bên, dấu tay của juhoon hằn rõ trên làn da phong trần.

"anh nghĩ anh là ai hả?" juhoon gào lên, giọng lạc đi vì nghẹn ngào.

"anh bước vào cuộc đời tôi, đập nát mọi quy tắc, làm đảo lộn sự nghiệp của tôi, rồi bây giờ anh nói anh thích tôi? anh có biết tôi đã phải đấu tranh thế nào để không biến thành một kẻ điên rồ như anh không?"

martin từ từ quay mặt lại. hắn không giận, đôi mắt hổ phách dưới làn nước mưa thậm chí còn hiện lên một tia cười dịu dàng đến đau lòng. hắn tiến thêm một bước, mặc kệ juhoon đang lùi lại.

"tôi biết. vì cậu cũng điên giống tôi, juhoon ạ. cậu tát tôi vì cậu hận tôi đã bóc trần sự thật, hay vì cậu hận bản thân mình đã lỡ yêu cái sự 'bẩn thỉu' này của tôi rồi?"

juhoon định vung tay lần nữa, nhưng martin đã nhanh hơn. hắn chộp lấy hai cổ tay cậu, ép chặt chúng vào bức tường gạch rêu phía sau. trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản tối giản cuối cùng đã sụp đổ. juhoon không phản kháng nữa, cậu gục đầu vào vai martin, tiếng nức nở vỡ ra giữa màn mưa.

"đồ khốn... tôi ghét anh... tôi ghét cái cách anh làm tôi thấy mình không còn hoàn hảo nữa..."

"vậy thì đừng hoàn hảo nữa."

martin buông tay juhoon ra, nâng lấy gương mặt đang đầm đìa nước mắt của cậu. hắn cúi xuống, chiếm lấy đôi môi đang run rẩy kia bằng một nụ hôn mãnh liệt. bàn tay gã ghìm chặt sau gáy cậu vào mảng tường gạch ráp, nụ hôn không còn là sự thăm dò hay ép buộc như ở kho chứa, mà là một sự xác nhận chủ quyền trần trụi, một sự giao thoa cuồng nhiệt giữa vị mặn của nước mắt, vị chát đắng của nước mưa và hơi ấm nồng nàn của sự khao khát nguyên thủy. gã cắn mút, càn quét khoang miệng cậu như muốn hút cạn sự lạnh lẽo cuối cùng. juhoon vòng tay qua cổ martin, kéo sát gã lại gần hơn, chủ động hé mở để đầu lưỡi cả hai quấn lấy nhau, hoàn toàn tan chảy vào sự hỗn độn duy nhất mà cậu chấp nhận trong đời.

;

một tuần sau, đơn xin nghỉ việc của kiến trúc sư trưởng kim juhoon nằm chễm chệ trên bàn giám đốc atelier no.9, tạo nên một cơn địa chấn trong giới kiến trúc thượng lưu.

cậu ra đi dứt khoát, không mang theo danh tiếng hào nhoáng, không mang theo những dự án triệu đô, chỉ mang theo một xấp bản vẽ dở dang bám đầy những vệt mực đỏ và một gã đàn ông luôn mở mồm cười nhạo những góc vuông hoàn mỹ.

họ cùng nhau thuê lại một căn loft cũ, thô mộc ở khu công nghiệp bỏ hoang ngoại ô, nơi có những ô cửa sổ kính lớn hoen rỉ nhìn ra những đường ống kỹ thuật phức tạp chạy dọc bầu trời. và rồi m&j studio ra đời. một cái tên đơn giản đến mức nực cười, nhưng lại là nơi trú ngụ hợp pháp của những ý tưởng điên rồ, ngông cuồng nhất.

"này, kiến trúc sư trưởng, chúng ta sắp hết tiền mua hạt cà phê thượng hạng của cậu rồi đấy." martin gác hai chân lên bàn, thản nhiên xoay xoay chiếc máy ảnh cơ, hất hàm nhìn juhoon đang cặm cụi bên bàn vẽ.

"im miệng đi. nếu tháng này anh không chụp được bộ ảnh kiến trúc nào ra hồn cho tạp chí, thì đừng có hòng có một giọt cà phê nào vào mồm." juhoon đáp trả, nhưng khóe môi mỏng lại khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, tự do mà trước đây cậu chưa từng có.

đúng lúc đó, tiếng chuông cửa bằng đồng khô khốc vang lên. một người đàn ông trung niên mặc bộ suit đen cắt may thủ công chỉnh tề, toát ra khí chất quyền lực, bí ẩn của một kẻ tài phiệt ẩn mình, chậm rãi bước vào không gian đầy bụi bặm, ngập tràn mùi phim ảnh và giấy vẽ của họ.

vị khách bí ẩn không nói một lời, thản nhiên đặt một chiếc hộp bằng nhung đen tuyền lên mặt bàn gỗ thô. khi chiếc nắp hộp mở ra, bên trong lộ ra một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật đầy mâu thuẫn: một khối pha lê tinh khiết, sắc cạnh bị bao bọc, giam cầm chặt chẽ bởi một khung thép rỉ sét lâu năm đầy vết ăn mòn của thời gian.

"tôi đã có mặt và chứng kiến toàn bộ buổi thuyết trình thất bại đầy chấn động của các cậu tại atelier no9 tuần trước." vị khách lên tiếng, chất giọng trầm thấp mang theo sức nặng của tiền bạc.

"tôi có một dự án đặc biệt: một dinh thự siêu cao cấp nằm ngay trên vách đá hiểm trở nhìn ra biển đại dương. tôi muốn công trình đó phải là sự hòa quyện tuyệt đối, tàn khốc giữa cái lạnh lẽo, sang trọng của pha lê và hơi thở hủy diệt, rỉ sét của thời gian. các cậu... có dám ăn miếng bánh mạo hiểm này không?"

juhoon quay sang nhìn martin. martin nhướng mày, đôi mắt hổ phách lóe lên một tia sáng hoang dại rồi khẽ nháy mắt đầy ẩn ý với cậu.

juhoon quay lại đối diện với vị đại gia, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy kiêu ngạo. họ biết, trò chơi điên rồ và thực sự của cuộc đời họ, giờ mới chính thức bắt đầu.

_____

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com