Phần 12
Thừa bắt đầu ngày hôm sau đã vì đạt được mục đích, không từ thủ đoạn, Thường Hạo đi học, không ai giúp bối bài, Thừa gặp ai cũng hỏi, không hề ngại ngùng, chẳng mấy chốc thành công gieo tiếng ác cho Triều An, cả nhà trên dưới đều biết anh ra qui định ngặt nghèo với nhóc
Triều An đúng với nguyên tắc mình đặt ra, hết sức nghiêm khắc với Thừa.
"Mẹ..." anh về nhà, sân vườn ngổn ngang, người làm vườn đang sửa sang cây kiểng
"Trốn việc ?" bà phủi bụi đất đứng dậy trêu con
"Dạ, ít việc, con về ăn cơm, cây sao vậy mẹ ?"
"Con coi, thằng bé đem sữa đổ vô mấy chậu thiên tuế, may mà phát hiện sớm chứ không hư hết cây của mẹ" mẹ vừa cười vừa chỉ Thừa
Bà hỏi, nhóc cũng thành thật nhận, bà nghĩ nhóc táy máy tay chân chút đỉnh, lo trao đổi với thợ cách khắc phục, chưa trách móc gì
Thừa đã cố ngụy trang bình tĩnh vẫn lộ ra bối rối, cây cũng bị đau bụng ?
Hôm nay định kỳ kiểm tra, phát hiện đất bị trắng bất thường, đổ đất ra mới thấy bên trong không phải dùng nước tưới mà là 1 loại sữa uống, hỏi nhà có trẻ con nào nghịch ngợm
Thừa đến đây hơn tháng, tình huống này dễ dàng phán đoán, trước đó chưa bao giờ xảy ra, thủ phạm chỉ có 1
"Này, Triều An..." con không nói không rằng lôi Thừa đi vào thư phòng
"Giải thích" Cho uống sữa là để bồi dưỡng cơ thể, con có gì không hài lòng
"Con tưới cây..."
"Bằng sữa ?"
"Người uống được... cây cũng... có thể..."
"? Đây là lý do của con ?" thật hoang đường
... người khác uống không sao, tới nhóc lại có chuyện, đã từng hồ nghi sữa có vấn đề, nhóc đổi với Thường Hạo thì vẫn vậy, sợ phí phạm đem cho cây tẩm bổ ! mỗi ngày uống 2 cữ, nhóc luôn trong tình trạng bụng đau râm râm, lại không nỡ bỏ hết vì thứ này là xa xỉ phẩm, là thứ tốt, uống phân nửa, bỏ phân nửa, để dành canh trời tờ mờ sáng chưa ai dậy đem xuống đổ, lại đổ thêm chút nước lên trên phi tang chứng cứ nhưng vẫn bị phát hiện.
"Vì vậy con luôn kiếm cớ mang về phòng ?" anh thất vọng, đã nghĩ tốt cho nhóc là siêng năng học tập, nhiều lần dặn dò không cần quá sức, vậy mà sau lưng lại giở trò quỷ
... vì khi uống xong 1 hồi nhóc cần đi ngoài ah
"30 thước, không được lãng phí đồ ăn nữa, nghe rõ"
Thừa há miệng... lại ngậm miệng, nhóc không biết cách trò chuyện cùng người khác, cũng không biết vì chính mình biện hộ, quả thực nhóc có sai, vô ý thiếu chút nữa làm hư cây của bà, hình như phạm vào điều thứ mấy trong bảng quy tắc...
"Con xem, sắc mặt mình so với lúc trước còn kém hơn, sữa cũng không chịu uống, lên sô pha cúi xuống" Thừa cúi đầu im lặng, trong mắt Triều An lại là đuối lý, không còn gì để nói, anh nhất quyết thiết lập kỷ luật sắt, chưa gì đã muốn làm phản
Thừa định ra hiệp ước vô hình, cần ngoan ngoãn, không gây chuyện rắc rối, gia đình cung cấp điều kiện để đạt tới mục tiêu, 1 khi bội ước hiển nhiên phải lãnh trừng phạt, đó là qui tắc cuộc chơi, có chơi có chịu... nhóc không sợ đau nhưng để người ngoài đánh mông thì ...hơi kỳ, lần đầu tiên lên đoạn đầu đài, cam tâm tình nguyện bị đánh, cọ tới cọ lui
Triều An cũng không hối, về lý, gia đình nợ Thừa đại ân, hoàn trả là lẽ thường, về tình, anh vui lòng bảo bọc, ở khả năng của mình chiếu cố, làm đường đời con bằng phẳng nhưng quan trọng vẫn phải xem bản thân con thế nào, đi được đến đâu
Bang ~ ...
Thước thứ 1, không quá đau, Thừa bình tĩnh hít thở...
Bang ~ ...
Thước thứ 2, thứ 3... có gì đó sai sai, không phải là cái đau như ban đầu mà có xu hướng tăng cao, nhóc phát hiện bị đòn là 1 việc không hề đơn giản, hết sức khó lường tiếp theo như thế nào, nhưng có thể biết lành ít dữ nhiều, trở nên bấn loạn
"Chịu đựng... nếu không tính lại từ đầu" Triều An thấy con bắt đầu lộn xộn, nhịp thước uy hiếp
Thừa ý thức được, hiện giờ mỗi thước đều hết sức quý báu, mông là làm bằng da bằng thịt, sẽ tím bầm, sưng cao mà thủ phạm tạo nên là cây thước trong tay bác, thêm đòn không khéo mông không giữ được, vẫn không nên làm chuyện dại dột, ổn định lại nằm ngay ngắn nhẫn nhịn chịu đòn
Bang ~ ...
Qua gần 20 thước, mông nóng lên từng giây, so với tưởng tượng gian nan hơn nhiều, Thừa rốt cuộc nghẹn không nổi nữa, chết sống bám lấy sô pha để tay không cho quơ loạn, 1 dạng muốn khóc không dám khóc, nấc lên từng tiếng, dùng để giải thoát bớt cảm giác khó chịu cố gắng hoàn thành hình phạt
Thấm đòn, Thừa buộc co chân lên xuống phân tán đau, biết con lần đầu bị phạt, Triều An cũng không hà khắc bắt ép nằm yên, đè nhẹ thắt lưng để tránh lạc chỗ, đánh nhanh số roi còn thiếu.
Mông thương thế không đồng nhất, cạnh thước cứng cáp dễ dàng để lại dấu đậm lạt, vô cùng đau, lén lút đưa tay sờ, nhóc hiểu vì sao Hạo kêu như bị thọt huyết, bằng tay đã thế huống hồ gì bằng thước gỗ kia, chưa kể roi mây còn ra sao nữa... nhóc thật lo lắng cho mông mình trong tương lai
Anh nhìn con nằm khụt khịt, ngồi xuống nhẹ nhàng vỗ lưng
"Bác phạt vì con không ngoan, phạt qua rồi thì thôi, về sau không được nghịch dại nữa"
"Con ra ngoài trước... con bụng lại muốn đau" Thừa lồm cồm bò dậy bỏ chạy
Triều An mở cửa thấy mẹ loay hoay ngoài cửa, sợ con lại hù thằng bé chết giấc,gọi thêm người về
"Mẹ..." anh giống hung thần lắm sao
"Sáng giờ con ăn trúng gì sao ?" bà thấy Thừa đi ra ôm bụng, đau đến trán lấm tấm mồ hôi
"Không phải, mỗi lần con uống sữa vào đều như vậy..."
"Lần nào cũng vậy ?"
"Dạ..."
"Con gọi điện thoại cho Thy đưa bé đi xét nghiệm lại" mẹ vội vàng chỉ đạo con
Triều An "..." anh lại sai chỗ nào
**
"Cô hỏi con ăn uống có hợp không, tại sao nói tất cả ổn ?"
... về đây mọi thứ đều quá tốt rồi, mình sao còn có thể kén cá chọn canh, thiếu chút sữa cũng không sao, nhóc đâu biết còn có loại bệnh này
"Nếu kéo dài, rỗng ruột mà chết, coi có sợ không, về sau trong người có gì khác thường, phải nói với người lớn, nhớ chưa..."
"Đừng đánh... con sẽ nhớ" cô chỉ tượng trưng đánh nhẹ nhưng lăn lộn cả ngày mông hình như đau hơn
"Ngày mai con sẽ dùng thực đơn riêng, đến chừng nào tiêu hóa ổn định lại cùng cả nhà ăn"
"Xem ra con còn nóng tính hơn ba"
... anh chỉ có thể cười trừ, cứ hễ đụng tới mấy ông tướng này, y như rằng anh mất khống chế, đây là 1 dạng dị ứng sữa, ở nhà không ai gặp phải nên anh bị khiếm khuyết kiến thức này đồng thời cũng hối hận, vì ấn tượng ban đầu không tốt nên có chút định kiến
"Thừa, con nói xem, hôm nay kể như bị đòn oan, muốn thế nào đòi lại"
"..." Triều An vô ngữ nhìn trời, ba nối giáo cho giặc quay ngược đâm quân mình
"Không... không cần..."
Nhóc xưa nay không hề để mình chịu thiệt, ăn 1 đấm cũng trả lại 1 thoi, chuyện này xác thực bị oan, tuy bị đòn đau nhưng không thấy uất ức, nhóc cảm nhận được thành ý, thì ra đây gọi là gia đình, mọi người hỏi han, chăm sóc lẫn nhau
Trong nội qui có khoản kính già yêu trẻ gì đó, chịu thiệt 1 chút đổi lại được nhiều hơn đồng tình, không phải càng lời sao
"Nhưng con cũng đáng đánh, hỏi chuyện cứ ngậm miệng không nói..."
"Xin lỗi..."
"Tuy nói vậy, nhưng bác phạt sai, hiểu lầm con, cho bác nhận lỗi" Triều An nghiêm túc đứng dậy đối mặt Thừa, kiểm điểm bản thân
... Nhóc bị trịnh trọng làm bối rối, lắc đầu nguầy nguậy
"Nhưng sau này con sai bác vẫn phạt, hiểu rõ"
... Thừa tiếp tục không nói, gật đầu lia lịa
"Bác nghe Hạo nói con muốn làm luật sư, không có tài ăn nói làm sao tranh luận thắng"
... chuyện này cũng mách lẽo, người 1 nhà phải như vậy sao ? bắt đầu học cách ở chung hòa hợp, dần dần gỡ ra phòng bị cùng mâu thuẫn lợi ích và nhờ vả, tiếp thu sự quan ái, bình an lớn lên
Thời gian cùng nhau ăn ngủ, học tập, chơi đùa, Thừa và anh em Thường Hạo có nhiều cộng đồng đề tài hơn, khiến lâu lâu trở về Thường Khánh trở nên xa lạ, cảm giác mình bị ra rìa nguy cơ ngày 1 nhiều hơn, cần giành lại vị trí vốn có
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com