Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

15-04/

POV: Lén lút với con trai nhà đối thủ (4/?)

Bản hợp đồng nằm mở trên bàn.

Dòng điều khoản cuối cùng vẫn chưa được ký.

Đối tác phía bên kia... nổi tiếng khó.

Không phải vì họ mạnh.

Mà vì họ... không chịu nhượng.

"Anh ta đang ép giá em."

Phuwin nói, tay vẫn cầm bút nhưng không viết.

"Không." Pond đứng phía sau cậu, hơi cúi xuống.

Ánh mắt lướt qua tài liệu một lần cuối.

"Anh ta đang thử xem em chịu lùi đến đâu."

Phuwin khẽ cười.

"Vậy em nên lùi đến đâu?"

"Không lùi." Một câu rất dứt.

"Nhưng cũng không từ chối."

Pond đưa tay, nhẹ nhàng xoay trang tài liệu.

Ngón tay anh chạm thoáng qua cổ tay cậu.

Không dừng lại. Nhưng đủ để Phuwin cảm nhận.

"Em thêm điều khoản phụ."

"Gì?"

"Chia lợi nhuận theo giai đoạn."

Phuwin nhướn mày.

"Anh ta sẽ không đồng ý."

"Anh ta sẽ đồng ý."

Pond nghiêng đầu, giọng thấp xuống.

"Vì em không cho anh ta lựa chọn khác."

Mười phút sau.

Cuộc gọi kết thúc.

Đối tác... đồng ý.

Không hoàn toàn nhưng đủ.

Phuwin đặt điện thoại xuống.

Im một giây.

Rồi quay lại nhìn Pond.

"... Anh làm sao vậy?"

"Làm sao?"

"Anh vừa giúp em thắng một deal mà em mất ba ngày chưa xong."

"Ừ."

"Rồi anh còn đứng đó như không có gì."

Pond nhún vai nhẹ.

"Anh chỉ nói những gì em đã nghĩ."

Phuwin nhìn anh lâu hơn.

"Không."

Cậu lắc đầu.

"Em nghĩ... nhưng không chắc."

"Còn anh?"

"Anh không cần chắc."

Một khoảng im lặng rất nhỏ.

Nhưng đủ để không khí đổi đi.

Phuwin đứng dậy.

Không rời mắt khỏi anh.

"Anh đang làm em quen với việc dựa vào anh đấy."

"Không tốt à?"

"Rất không tốt."

"Vì?"

Phuwin bước lại gần.

Khoảng cách thu ngắn.

"Vì em có thể sẽ không muốn tự làm nữa."

Pond không lùi.

"Anh không thấy vấn đề."

"Anh đương nhiên không."

Phuwin cười nhẹ.

"Người được lợi là anh mà."

Không khí chuyển.

Không còn là công việc.

Mà là thứ gì đó... mềm hơn.

Nguy hiểm hơn.

Pond đưa tay lên chạm vào cằm cậu.

Nhẹ không ép chỉ giữ.

"Em nghĩ vậy à?"

"Ừ."

"Anh được lợi gì?"

Phuwin không trả lời ngay.

Chỉ nhìn anh. Rồi khẽ nói

"Có em."

Một nhịp rất nhỏ nhưng đủ để kéo mọi thứ lệch đi.

Pond cúi xuống.

Khoảng cách gần đến mức hơi thở chạm nhau.

"Em đang tự tin quá rồi."

"Em luôn vậy."

"Anh biết."

Một câu rất nhẹ. Nhưng mang theo ý nghĩa... chấp nhận.

Cửa phòng đóng kín.

Rèm kéo nửa.

Ánh chiều đổ vào không hoàn toàn.

Tất cả vừa đủ để không ai nhìn thấy rõ.

Nhưng đủ để hai người... thấy nhau.

Phuwin tựa nhẹ vào bàn.

Pond đứng giữa hai chân cậu.

Không chạm vội.

Không cần chỉ cần đứng đó đã đủ làm không khí dày lên.

"Anh không về à?"

"Chưa."

"Còn việc?"

"Có."

"Ở đây?"

"Ừ."

Phuwin cười.

"Việc gì?"

Pond không trả lời bằng lời.

Chỉ tiến thêm nửa bước.

Khoảng cách biến mất.

"...Anh nguy hiểm thật đấy."

"Muộn rồi."

"Muộn gì?"

"Để em nhận ra."

Cốc.

Một tiếng gõ cửa.

Không lớn. Nhưng đủ để cắt ngang tất cả.

Cả hai cùng dừng lại.

"Cậu Phuwin."

Giọng thư ký từ bên ngoài.

"Chủ tịch đến."

Không khí... đông cứng.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Phuwin là người phản ứng trước.

Nhanh.

Không hoảng.

Chỉ... chuyển trạng thái.

"Bàn sau."

Cậu nói nhỏ.

Pond nhìn cậu.

Không hỏi.

Không do dự.

Chỉ di chuyển ngay.

Không phải tủ.

Không phải góc khuất.

Mà là khoảng không phía sau vách kính mờ khu làm việc phụ.

Không ai thấy rõ từ ngoài.

Nhưng nếu bước vào sâu sẽ thấy.

"Đừng phát ra tiếng."

Phuwin chỉnh lại cổ áo.

Vuốt lại tóc.

Một giây trở về trạng thái hoàn hảo.

"Mời vào."

Cửa mở.

Người đàn ông bước vào không cần chờ thêm.

Chủ tịch.

Ba của Phuwin.

Ánh mắt lướt qua phòng một vòng.

Dừng lại ở cậu.

"Con bận?"

"Không."

Phuwin đáp ngay.

Bình tĩnh.

Ổn định.

Như thể không có gì xảy ra trước đó.

"Con vừa xong việc."

"Ừ."

Ông bước vào thêm vài bước.

Ánh mắt... không dễ qua mặt.

"Deal kia sao rồi?"

"Đã chốt."

"Nhanh vậy?"

"Con có chuẩn bị."

Một câu trả lời hoàn hảo.

Không thừa.

Không

Ở phía sau

Pond đứng yên.

Không di chuyển.

Không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Nhưng ánh mắt không rời khỏi Phuwin.

"Thứ bảy." Chủ tịch nói.

"Con nhớ chứ?"

Không khí siết lại.

Phuwin không chớp mắt.

"Dạ nhớ."

"Lần này... đừng để ba phải nhắc lại."

"...Dạ."

Câu trả lời rất gọn.

Nhưng tay cậu khẽ siết lại.

"Gia đình bên đó không chờ."

"Con hiểu."

"Vậy tốt."

Ông quay người.

Không ở lại lâu.

Nhưng trước khi ra cửa dừng lại một giây. Ánh mắt lướt qua căn phòng thêm lần nữa.

Một cách... rất chậm.

Cửa đóng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com