Ngược
Vài tiếng chuông cửa vang lên..
- ?_ ngỡ ngàng nhìn sự việc trước mắt.
Người đàn bà mừng rỡ nhanh chân đến chỗ cô gái và ôm lấy cô vào lòng âu yếm. Nhìn lại căn hộ nhỏ nơi tầng năm của toà nhà nằm toạ lạc tại trung tâm Sài Gòn, người đàn ông khẽ nhíu mày, gương mặt ông nghiêm trọng đến đáng sợ. Ông Park nhìn hết thảy căn hộ rồi trầm giọng lên tiếng với chất ngang tàn hống hách không đồng ý. Thân là vị đại luật sư nổi tiếng nhưng con gái ông ta lại ở một nơi nhỏ hẹp thế này. Roseanne Park - người con gái mà ông yêu quý hết mực, cưng chiều hết sức chỉ mong cô nối dõi theo ông làm một vị luật sư tài ba.
- Có đứa con nào cãi lời ba mình đi học làm makeup thay vì luật sư không? _ ông mỉm cười, xua tan đi không khí căng thẳng xoa đầu cô con gái nhỏ của mình.
Đối với ông bà, Roseanne là đứa con gái cứng đầu nhất, cũng là đứa con mà ông bà yêu thương nhất.
Alice - chị gái ruột của cô, một vị luật sư trứ danh tại đất Úc nối gót theo bước chân ba mình và đã làm rạng dòng dõi nhà luật bao đời nay. Khác với cô chị Alice đằm thắm, nghe lời ba mẹ, Roseanne lại mang tính cách mạnh mẽ, theo đuổi cái đam mê mà bản thân yêu thích, dám đương đầu và thực hiện điều mà trái với cả gia đình. Không theo ngành luật sư danh giá mà ông Park đã đề ra cho hai đứa con gái rượu. Cô chọn theo nghệ thuật trang điểm vì đó là sự yêu thích của riêng cô và một Makeup Artist chuyên nghiệp đã được nổi danh bằng chính tay nghề của mình.
Một gia đình bốn người hạnh phúc, tuy rằng đứa con gái mình chọn lấy một lối đi riêng nhưng các thành viên đều đồng lòng mà ủng hộ. Điều đó rất đáng quý, nó như tiếp thêm năng lượng cho cô gái nhỏ theo đuổi đam mê.
Còn gì bằng khi mình làm những thứ mình đam mê và có gia đình người thân là hậu phương vững chắc để những bước đi của ta mạnh mẽ hơn, đạp phăng đi khó khăn trước mắt và hết sức mình để đương đầu với tất cả áp lực trên bước đường thành công.
.
- Roseanne, em sao vậy?
Cô gái ở độ mười lăm, sức trẻ vẫn luôn tươi mới nhưng hôm nay gương mặt con bé lạ lắm, em cứ u sầu thể nào ấy. Alice với đôi mắt tinh tường của một vị luật sư đã nhìn thấu được nỗi lòng của em, hôm nay em ăn ít đi cũng chẳng vui vẻ chuyện trò cùng mọi người.
Chị đến cạnh cô em gái nhỏ, khẽ chạm nhẹ lên mái tóc đen óng của em, cảm nhận được tâm trạng u buồn xám xịt toát ra từ người em, đôi mắt em nhìn chị, nó long lanh buồn bã lắm. Có lẽ là do người đó, người mà vài hôm trước con bé kể với chị. Cái độ tuổi mới lớn, tình yêu là thứ khiến nó dễ gục ngã nhất.
- Ngoan nào Roseanne, người đó với em thế nào rồi?
- Bạn ấy.. không chơi với em nữa._con bé nghẹn ứ trong cổ họng nhưng vẫn cố nói_ Bạn ấy nói không yêu con một đứa con gái như em, tránh xa bạn ấy ra, đừng bệnh hoạn như vậy... _rồi nó nhìn vào quyển sổ bị xé đi vỏ bọc giấy được gói kĩ càng. Một quyển sổ được trang trí đẹp mắt bằng với nhành hoa khô được ép trong từng trang.
- Bé ngoan, mỗi người đều có thế giới quan riêng, có thể người bạn đó không hiểu em. Nhưng rồi em sẽ gặp được một người bạn khác hiểu em. _ chị ôm con bé vào lòng. Chị đã biết được việc nó thích một cô bé cùng lớp, cũng không nghĩ em gái của chị đã lớn đã biết yêu rồi. Còn thành tâm mà tạo ra những thứ xinh đẹp đến thế để tỏ tình con bé kia. Chân thành thì có nhưng không đúng người, chị vỗ về cái lưng gầy của bé con khi nó run lên từng nhịp.
- Yêu con gái là sai hả chị? Là bệnh hoạn sao? _ em trong lòng chị mà cất khẽ giọng.
- Không, Roseanne. Tình cảm của em không sai, yêu đồng tính không sai, em chỉ sai người thôi. Em không bệnh gì cả.
- Nhưng bạn ấy nặng lời lắm,... chưa bao giờ em thấy bạn ấy giận đến vậy. Thật sự là em sai, đúng không chị? _ con bé mắt đỏ hoe, lời nói cũng ngập ngừng.
- Bé con. Những lời ác ý đó em không nên giữ trong đầu. Họ chỉ kì thị và họ không hiểu. Em rất bình thường và vẫn là em gái ngoan của chị. _ chị đưa hai bàn tay lên mặt em, lau đi những giọt nước mắt chẳng đáng rơi _ Em cứ làm những gì em thích yêu theo cách của em.
.
- N, tặng cậu.... làm người yêu mình nha! _ em rụt rè cầm chắc món quà đưa ra cho người trước mặt mình. Người kia nhận lấy món quà trên gương mặt tắt hẳn nụ cười khi em nghe hết câu.
Cái thứ mà em cất công vài đêm liền, cố gắng làm bài tập xong nhanh nhất để giành thời gian cho nó. Em đã chọn kĩ càng đã dùng tâm huyết để tạo nên nó, tặng cho người mà em thích.
- Roseanne, cậu nói gì vậy?
- Làm.. làm người yêu mình nha.
- Tôi là con gái, cậu cũng là con gái. Sao có thể?
- Nhưng mình thích cậu, không phải các bạn trong lớp thích nhau đều làm người yêu nhau sao?
- Họ là trai, gái. Cả tôi và cậu đều là con gái, làm gì có tình yêu. Cái đồ bệnh hoạn!
- Tại.. sao không thể? _em lặng người, khi nghe đến "..làm gì có tình yêu, cái đồ bệnh hoạn". Em yêu con gái là bệnh sao?
- Tôi ghê tởm cậu tránh xa tôi ra, đừng lây cái thứ tình cảm bẩn thỉu của cậu vào tôi! Gớm ghiếc!_ con nhỏ xé đi cái vỏ mà em đã bỏ ra nhiều công sức để gói cũng như là chọn màu mà bạn nó thích nhất. Mà có ngờ đâu, chân thành của em bị người em thích xé toạc đi, trái tim một đứa con gái mới biết yêu vỡ nát khi vừa bước vào cái thuở tình yêu chớm nở.
Những cái lời khiếm nhã được thốt ra từ cái người mà tưởng chừng là mối tình đầu của em. Tình cảm của em bị người ta đem ra mà giẫm đạp, chê cười.
Quyển sổ mà em đặt hết tâm tư vào, bị người ta quăng thẳng vào người em. Đau đó, nhưng chẳng đau bằng trái tim em đang rỉ máu.
Em là đứa đáng bị nguyền rủa đúng không? Bạn trong lớp chẳng ai chơi với em nữa, không muốn đến gần em, chỉ vì sợ "lây". Họ nhìn em với con mắt đầy khinh bỉ, đối xử với em như một thứ "cá biệt lệch lạc"
.
Ông bà Park nhìn hai đứa con gái mình an ủi nhau mà khẽ cười, chúng nó trưởng thành rồi, lớn hết rồi có thể tự chăm sóc cho nhau. Hai đứa trẻ giật mình khi nhìn thấy ông bà đang bên ngoài cánh cửa he hé.
Em sợ sệt nhìn chăm chăm ông bà, có phải ba mẹ sẽ la em khi em yêu con gái không? Đó là thứ lệch lạc. Cả ba và mẹ, cũng là đàn ông và đàn bà yêu lấy nhau. Làm sao có thể chấp nhận con mình là một đứa đồng tính. Chị Alice chấp nhận, chia sẻ với em. Nhưng liệu ba mẹ có thể không?
Ánh mắt đứa con gái nhỏ của ông hiện lên vẻ hoảng loạn, có lẽ nó sợ ông không chấp nhận nó. Câu chuyện đó cả hai đều nghe thấy, biểu hiện của con gái ông bà cũng đều toàn vẹn mà nhìn thấy. Bà mỉm cười nhìn ông, cùng nhau đến cạnh những đứa trẻ. Thấu hiểu, yêu thương chúng bằng những cái ôm của tình yêu thương gia đình.
- Con thế nào vẫn là con của ba mẹ, yêu đi, đừng sợ con à.
Đừng sợ lời dèm pha, đừng sợ thế giới đáng ghét ngoài kia, có gia đình bảo vệ cho con.
Đây là mái ấm, đây là nơi để con về mỗi khi mệt mỏi.
Nếu cái cõi trần gian đầy khinh sợ ngoài kia làm con cảm thấy nhọc nhằn, căng thẳng, đầy áp lực. Dù bên ngoài có tàn nhẫn, độc ác thế nào.
Hãy về đây, thoả lòng mà khóc trong vòng tay gia đình.
Nơi để con nương tựa, nhớ lấy con nhé.
.
.
.
- Hai đứa bây làm gì trong nhà tao vậy hả??? _ người đàn bà lớn tiếng quát nạt.
- Làm tình. _ cô hôn lấy người con gái đang trong vòng tay mình mà chẳng thèm nhìn lấy bà ta.
- Mày!! Mày!! Mới mười ba, mười bốn tuổi đầu.. cái đồ bệnh hoạn. Y chang thằng cha của mày!! _ đôi ngươi đỏ ngầu đầy sự giận dữ, khinh động..
- Bà đừng nhắc cha tôi, chẳng phải chính bà cũng làm tình cùng người đàn ông khác trong cái nhà này sao? Bà còn tồi hơn cái thằng chồng của bà..
- Tao là mẹ mày đó.. con mất dạy.
- Bà không có tư cách quản tôi. _ cô dửng dưng nhìn bà bằng đôi mắt sắc lẹm, lời nói đầy sự đay nghiến_ Bé yêu, hết vui rồi, mặc đồ vào đi, chị dắt đi ăn. _ cô ngậm lấy đầu ngực của người con gái kia, thản nhiên mà mút lấy trước sự chứng kiến của bà ta.
- TAO ĐÁNH MÀY CHẾT!!! _ trên tay cây roi mây quen thuộc, bà hùng hổ đến chỗ cô. Cây roi được cô cầm chặt.
- Đừng nghĩ tôi sợ bà. Muốn đánh chứ gì. _ cô đứng phắt dậy giật lấy cây roi, tự đánh mạnh vào cánh tay trái rồi lưng mình, chiếc áo thun trắng rướm máu..
- Chị đừng đánh..
- Em ở im đó. Mặc đồ vào. _ miệng nói nhỏ nhẹ, đôi mắt đầy thù hằn của cô vẫn đang xoáy sâu vào tâm hồn bà, bàn tay vẫn dùng lực mà đánh trên cơ thể mình. Bàn tay nổi đầy gân xanh, bẻ nát cái cây quăng thẳng nó xuống đất. Cô vén chiếc áo thun, quay lưng về phía bà.
Vết bầm tím đỏ au đang rỉ máu, chả biết bao nhiêu vết hằn nằm trên lưng cô, trên tay cũng chẳng ít. Chỉ biết nó thấm đẫm vào chiếc áo mỏng tội nghiệp kia đến đỏ thẫm. Mắt con bé kia cũng ánh lên nhiều sự xót xa.
- Tôi sẽ không về. Bà cứ ở cái căn nhà này mà lên giường với thằng đàn ông kinh tởm của bà đi. . . . Tôi không giống cha tôi mà yếu đuối xin lỗi bà vì cái tình yêu đồng giới này đâu, cuộc đời tôi không cần bà lo nữa. Yêu ai mặc xác tôi. Cái thứ tình yêu của bà thì tốt đẹp lắm, ông ta chỉ vì tiền của bà thôi, bớt u mê lại đi, vì lời ngon ngọt giả tạo của ông ta mà tin răm rắp, còn đứa mất dạy do bà đứt ruột đẻ ra thì không tin. Nể tình bà là mẹ tôi, tôi mới nói. Cái cớ đầu tư bất động sản cũng hay lắm, bất động sản thì không thấy, thấy đổ mấy tỷ vào cái động gái rồi. Giữ cho kĩ cái mái ấm hạnh phúc của bà, có ngày có thêm "con gái" nha. Đi thôi em.
.
*Trái ngược
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com