phần 2
phần 2
Hai tháng trôi qua,yuri đã được xuất viện bước chân vào khoảng sân trống nhỏ,hang cây vẫn lặng lẽ đứng im lìm một góc…ánh nắng trong ngày vẫn còn chưa tắt …nó chiếu vào khuôn mặt xanh xao và mệt mỏi của cô…
Vẫn như vậy! cô ngồi trên chiếc sopha trong phòng khách nhỏ..và.. chờ đợi…hình bóng cô gái nhỏ nhắn bao ngày qua làm trái tim cô xao động…không! Thật ra thì nó thật sự đã xao động rồi..chỉ là..chỉ là cô quá bướng bỉnh để thừa nhận nó.
Bình thường không phải cô ấy sẽ ở lì đây sao?
.
.1 ngày….
.
.
2 ngày..
.
.
3 ngày…
.
.
1 tháng!
Jessica..! có phải em đang thử sức chịu đựng của tôi phải không?
Chẳng lẽ em đã buông tay rồi…em thật sự từ bỏ tôi rồi phải không?
Em có biết tôi đã ngồi đây và chờ em bao lâu rồi không?
Chỉ cần ngay bây giờ em xuất hiện trước mặt tôi và ôm tôi vào lòng,chỉ cần được nghe tiếng em thủ thỉ,chỉ cần được nghe em nói,bất cứ điều gì tôi cũng sẽ sẵn sang tha thứ và chấp nhân em..v ới tôi bao nhiệu từng ấy thời gian là qua đủ để hành hạ trái tim tôi rồi..Yul thật sự yêu em..chỉ là yul quá hèn nhát để đối mặt với nó …mặc kệ là ân oán gì .. tôi bỏ mặc và ngay bây giờ tôi chỉ cần em thôi..làm ơn,hãy xuất hiện đi.
2 tháng….
em chắc đã không nghe thấy lời cầu nghuyện của tôi phải không? Tại sao em lại có thể nhẫn tâm biến mất khỏi cuộc đời tôi như vậy?
Yuri thẫn thờ ngồi bên chiếc ghế ghỗ trong vườn,cô không biết mình đã ngồi như thế bao lâu rồi nhưng cô biết nó đã quá đủ để làm trái tim cô đau nhói..
Bật dậy,cô khoát chiếc áo khoát lông thú màu xám tro,vội vã bước đi..có một kẻ có thể cho cô chính xác một câu trả lời!.
Kiên nhẫn bấm chuông cửa mặc cho chủ nhân của nó vẫn cố tình tránh né,Choi SooYoung,tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.
“cạch..”
-“cô đến đây làm gì?”Sooyoung nhìn Yuri,khuôn mặt khó chịu không hề che dấu.
-“tôi…có thể cho tôi gặp mặt Jessica không?”Yuri nhìn vào đôi mắt của cô ấy,thiết tha van nài.
Cô ấy nhìn cô,cái nhếch môi có vẻ coi thường nhưng cô mặc kệ,khi đến đây cô đã phó mặc danh dự của mình rồi,!danh dự này thì đáng mấy đồng tiền chứ!yuri khing bỉ nghĩ thầm,tự khing rẻ cả bản thân.
-“xin lỗi..tôi không biết và cũng không muốn nói bất cứ chuyện gì của Jessica với cô cả..biến đi Kwon Yuri!”
-“tôi sẽ chờ…..”
Tiếng dập cửa mạnh mẽ,Yuri thấy rát buốt,cái đau không phải ở bên ngoài mà là trong tâm cô,vết thẹo ẩn sâu trong lớp da thịt ,càng ngày càng tấy lên. Đau đớn gì bằng!
Tí tách..tí tách…
mưa!
Ánh sáng của sét rạch ngang bầu trời,từng hạt mưa thi nhau rơi xuống,thấm ướt đẫm chiếc áo cô đang mặc. cơn lạnh bất chợt xâm chiếm từng mảng da thịt,đôi vai cô run lên từng đợt,giọt lệ trong suốt hòa theo từng gọi mưa rơi xuống khóe mắt…
Yuri ngẩng lên nhìn chút ánh sang nhỏ nhoi trong căn phòng trên gác hắt ra,khuôn mặt lạnh lùng của SooYoung sau lớp cửa kính,Yuri cười buồn,cho dù cô có chết vì lạnh ở ngoài đây cô ta cũng không quan tâm đâu!.
Ngẩng lên một chút nhìn bầu trời màu đen đặc,cô cố để có thể mường trượng ra khuôn mặt của Jessica,em có biết lúc em cười em đẹp như thế nào không?
Cơn mưa vẫn không ngừng trút xuống,lạnh và rát buốt khuôn mặt cô. Một chút hơi ấm nhỏ nhoi khi Yuri nghỉ về Jessica,tôi sẽ chờ.! Tôi nhất định phải gặp được em!
Đôi chân cô dường như không còn chút cảm giác nào cả,cái lạnh đang gặm ngấm thân thể cô từng chút một. quay cuồng! Yuri thấy mọi thứ đang đảo lộn,một chút nữa thôi!.khi cơn mưa này qua đi,em sẽ xuất hiện trước mặt tôi phải không? Yuri mỉm cười khi nghĩ đến điều đó,đôi mặt cô nhắm lại,thân thể tiếp đất một cách nhẹ nhàng.
Cơn mưa vẫn không ngừng…tí tách tí tách…
Khụ khụ…
Yuri mở mắt,ánh mắt lướt ngang căn phòng,mọi thứ đều xa lạ..cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường,quanh thân thể đang được quấn bởi một chiếc mền to sụ. Choi SooYoung đứng bên chiếc cửa xổ,quay lưng về phía cô,lãng đạm lên tiếng:
-“tỉnh rồi thì mau cút khỏi nhà tôi..!”
Vẫn như vậy,cô ta vẫn vô tình như một con người có trái tim sắt,chỉ với Yuri thôi.
-“đừng nghĩ tôi cứu cô,chỉ là không muốn cô nằm đấy làm bẩn nhà tôi thôi!”
-“hãy cho tôi gặp Jessica,tôi xin cô!” yuri quỳ xuống,bàn tay nắm chặt lấy ống quần sooyoung,trong ánh mắt ánh lên niềm tổn thương lẩn mong chờ.
Cô gái đó vẫn giữ im lặng,thâm tâm không biết suy nghĩ gì đ6ẻ cho thấu đáo,một khoảng im lặng,không gian tựa như trôi qua một cách lặng lẽ.. chỉ có mỗi con tim là đập một cách liên hồi…
-“để làm gì? cô hành hạ cô ấy chưa đủ sao?”
-“tôi…tôi yêu Jessica!”
-“muộn rồi…!”
Sooyoung giận dữ xô ngã yuri xuống sàn nhà,mọi uất ức như trút hết lên thân hình cô gái yếu ớt kia,cơn lạnh trong trái tim đã làm đóng băng tâm hồn.
-“YÊU? …KWON YURI YÊU Ư? CÔ YÊU AI?JESSICA JUNG À!HA HA…nhưng muộn rồi…cô ấy đã không còn tồn tại trên đời này để nghe cô nói câu ấy nữa!” một giọt nước mắt trong vắt,ngón tay run rẩy lau nó,sooyoung thở ra,cơn đau trong tim lại hành hạ cô,phải! cô đã hứa sẽ không nói với kwon yuri nhưng thật sự..ngay lúc này..sooyoung đã thấy được điều mà cô chưa bao giờ nghĩ đến..Jessica! cậu đã làm cho cậu ta yêu cậu rồi đấy! cậu đã thấy chưa?
-“tôi…tôi ..không hiểu!”
-“cô có biết,cái ngày mà cô phẫu thuật cũng là ngày mà Jessica bị tai nạn giao thông, cô có biết…dòng máu đang chảy trong người cô là của Jessica,người hiến tặng đó chính là cô ấy…!”
-“……?”
-“bác sĩ nói không thể tìm được tủy thích hợp cho cô ..và ..thật trớ trêu khi làm xét nghiệm..tủy của Jessica lại rất phù hợp với cô…!”
-“Jessica đã khóc rất nhiều…đêm đó cô ấy đã ôm tôi và khóc cả đêm để rồi ngày định mệnh ấy xảy ra…cô ấy đã hi sinh mạng sống của mình để cô được sống…”
-“nếu cô dán hủy hoại bản thân mình thì dù cho có đến chân trời góc bể choi sooyoung này cũng sẽ không tha cho cô đâu..kwon yuri hãy nhớ cho kĩ…!”
-----
Thẩn thờ như kẻ mất hồn,Yuri bước đi nhưng cô không biết mình đi đâu,đôi chân cô dừng lại bên cánh của quen thuộc,chẳng phải đây chính là nơi mà trước đây cô và Jessica từng sống sao? Sao giờ với cô.nó lại xa lạ và lạnh lẽo đến thế!
Yuri ngồi xuống chiếc giường màu hồng ,ga giường vẫn trãi phẳng phiu,đây là phòng Jessica.
Yuri nằm sấp xuống,hai tay ôm chặt lấy chiếc gối nhỏ.hơi ấm này không còn nữa nhưng mùi hương quen thuộc kia vẫn thoang thoảng,dịu dàng đi vào tâm trí cô…chợt gò má cô thấy ấm nóng,nước mắt! chỉ trong khoảng khắc..yuri chợt nhớ cô gái bé nhỏ ấy vô cùng..nụ cười trong sáng dưới ánh ban mai..tất cả..tất cả ùa về càng làm cho nước mắt yuri rơi nhiều hơn..ướt đẫm một bên gối…thì ra trong một góc trái tim cô..jessica vốn đã tồn tại từ bao giờ..chỉ là yuri không muốn thừa nhận nó…..
Quyển xổ nhỏ nằm trong một góc tủ …bìa đã sờn đi…bao lâu? Nó đã tồn tại bao lâu cho đến khi yuri tìm ra nó?
Ngày ..tháng …năm.
Sao yul vẫn chưa về? trời đã khuya rồi..có biết em lo cho yul thế nào không?....
…aaa..yul về rồi..nhưng sao người yul đầy mùi rượu thế này…em đến bên nhưng yul đã đẩy em ra…
Em đau lắm yul có biết không.trái tim em đau lắm!
Ngày ..tháng ..năm.
Hôm nay em đã nấu rất nhiều món ăn,toàn những món yul thích không đấy! à..yul biết không? hôm nay là ngày đầu tiêm em hận lương đấy,không hiểu sao khi cầm lấy số tiền đó trong tay..ngu7o2i đầu tiên em nghỉ đến là yul đó…!
Tại sao?..tại sao? Lãi nỡ đối xửa lạng lung với em đếm thế? Người con gái trong vòng tay yul là ai? Yul đã hôn cô ấy..?
yul có biết trái tim e m như tan nát khi nhìn thấy không?
Yul vui vẻ bên người khác còn em cô đơn,buồn bã cùng bàn thức ăn nguội lạnh chờ yul về…
Ngày ..tháng..năm.
Yul có thể dành cả ngày hôm nay cho em không? không! chỉ một phút thôi cũng được..?
23h58…pm
Em cô độc ngồi trên sopha..yul ơi? Yul đang ở đâu ?
1h15 AM…
Happy birthday to you…happy birthday to you..happy birthday…happy birthday..happy birthday to you…
Em nhẫm hát bài hát quen thuộc ấy…sinh nhật cô đơn…chỉ em và chiếc đồng hồ vô tri vô giác….
Em đã cố ru mình vào giấc ngủ nhưng nước mắt lại cứ rơi…
Yul đã quên sinh nhật của em !
không sao! em biết la yul có rất nhiều việc ở bên ngoài mà...em mỉm cười tự nhủ mà sao lại không thể ngăn được dòng nước mắt này.
Ngày tháng năm..
Mệt quá!
Hôm nay em đã bị ngất,thật may mắn khi sooyoung đã đưa em đến bệnh viện,bác sĩ nói em làm việc quá sức và cần phải nghỉ ngơi…
Em kiên quyết không nhận số tiền mà sooyoung đưa..em sợ..em sợ nếu yul biết được sẽ giận em rất nhiều…
“choang”
Yul hất đổ tất cả đồ ăn xuống ,đôi mắt căm ghét nhìn em…”cô nấu cho người hay cho heo ăn vậy hả…!”
Em đau đớn ôm lấy bàn tay những mảnh thủy tinh cứa vào đau rát lắm, từng giọt máu chảy nhưng liệu nó có đau đớn bằng trái tim em không?
.
ngày ..tháng ..năm…
đôi chân em đã tê rần nhưng em vẫn mặc kệ…
đứng trước cửa căn phòng bệnh,nước mắt em lại rơi,cố gắng không để bản than run lên sợ hãi..tại sao số phận lại nhẫn tâm đến thế..! nhìn yul xanh sao bên giường bệnh,đôi mắt nhắm nghiền và trên khuôn mặt kia,nét đau đớn vẫn còn hiện rõ…em muốn ôm lấy yul nhưng bản than lại tự ghê tởm chính mình..em vẫn mãi không xứng đáng khi em là con của người khiến gia đình yul tan nát…ông trời cho em được sinh ra nhưng lại không để em có quyền lựa chọn..nếu em không phải họ Jung thì yul có yêu em không?
em phải làm sao đây?
Ngay ..tháng ..năm.
Hôm nay cũng tròn hai thánh yul nắm trong bệnh viện,mỗi lần từ chỗ làm về em đều đến thăm yul nhưng mỗi lần như thế yul lạnh nhạt với em..không sao? Cho dù yul có đối xử với em như thế nào thì em vẫn có thể chịu đựng được..chỉ cần đừng ghét bỏ em đừng bắt em phải rời xa yul..nếu ngày đó trở thành sự thật..con tim em sẽ tan vỡ mất…! đau lắm!
Ngày ..tháng..năm.
“muốn mượn tiền cứu con bé đó sao? Cô nên nhớ cô không còn là con cháu nhà họ Jung nữa!đi khỏi đây ngay,ở đây không hoan nghênh cô”
Em ngồi bệt xuống,dòng nước mắt lấm lem chảy xuống gò má…em chịu đựng quá đủ rồi…lời nói cay nghiệt của appa càng xát muối vào vết thương trong tim em…không sao ! em vẫn có thể chịu đựng..em vẫn có thể cam chịu ánh mắt dèm pha khinh bỉ của mọi người nhìn em nhưng em không thể để mất yul được…!không thể!...
Ngày..tháng..năm.
Căn phòng tối tăm lạnh lẽo,em bó gối ngồi trong một góc phòng,mỗi lần yul đau đớn vì căn bệnh là mỗi lúc em đau đớn hơn yul gấp trăm lần..
Yul có biết rằng hạnh phúc của em là yul…!
Nếu Em là một giấc mơ,khi yul tỉnh dậy…em sẽ như làn gió mà tan biến.
Ngày ..tháng..năm.
Ngày mai..chỉ ngày mai nữa thôi..em phải rời xa yul rồi..khuôn mặt này..em phải khắc thật sâu vào trí nhớ mình…
Nếu em không thể bên yul được nữa..hãy tự biết chăm sóc cho bản thân mình có biết không?
Em thầm lặng ngồi trên chiếc giường,chỉ ngày hôm nay nữa thôi…chỉ hôm nay nữa thôi…hãy cho em được bên yul thật trọn vẹn…
Hạnh phúc đôi lúc thật không trọn vẹn…kiếp này em với yul chỉ có thể là hai đường thẳng song song…dù cho không thể cùng người mình yêu thương nắm tay đi hết con đường này thì tạ ơn người vì đã cho em được gặp yul và được yêu yul là quá đủ rồi…!
………………
Yuri gấp quyển sổ lại,ôm thật chặt nó trong lòng.
Jessica thật sự đã rời xa cô…
Cho đến bây giờ…yuri mới biết..Jessica yêu cô nhiều như thế nào!
Từng nét đau đớn trên khuôn mặt xinh đẹp của yuri,trước mắt cô mọi thứ đều nhòe đi..là nước mắt!
Là Đau đớn!
Là Muộn màng!
Tình yêu không phải lúc nào cho đi cũng được nhận lại.
Con đường trăm ngả..đâu phải lúc nào ta cũng có thể gặp lại nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com