10.
Anh Chan vừa bước vào phòng họp thì đập vào mắt anh đó chính là mọi người thì vây xung quanh la hét còn Jisung thì hoảng hốt cố gắng tách Changbin đang nắm lấy cổ áo của Donghyun, trên mặt của Donghyun sớm đã thâm tím hết một bên má rồi. Còn Changbin thì vẫn còn lành lặn không bị thương gì cả, nhìn thôi cũng đủ biết bên nào ra tay trước.
Khung cảnh hỗn loạn cực kì khiến cho Bang Chan tức giận rống lên một tiếng thật lớn mới có thể dàn xếp được tình hình.
Ngồi khoanh tay trừng mắt nhìn cả đám, anh Chan bực mình hỏi:"giải thích xem, chuyện gì đã xảy ra. Vì sao lại đánh nhau?"
"Là nó đánh em trước."Chỉ tay vào Changbin, Donghyun ấm ức nói:"anh xem má của em này, còn đâu là cái mặt tiền của em nữa."
Bên này Changbin cười khẩy đáp lại lời Donghyun:"cũng vừa với mày lắm, xứng đáng vô cùng."Hắn cũng dùng tay mình chỉ vào một bên má còn lại của Donghyun:"tao thấy bên này của mày còn trống đó, có cần tao dọng thêm một phát nữa cho đồng đều không?"
Donghyun nghe Changbin hăm doạ thì theo bản năng mà thụt lùi về phía sau dè chừng.
"M-mày đứng yên ở đó, không được lại gần tao."
"Sao? Ban nãy mày hùng hổ lắm mà, mặt tao nè lại đây mà đấm. Trốn sau lưng anh Chan làm gì, mày nghĩ ảnh cứu nổi mày à."
"Mày! Chuyện ngày hôm nay tao sẽ không để yên đâu. Mày đợi đơn nghỉ việc đi Changbin."
"Ừ, đuổi thì nghỉ thôi. Mày hăm doạ tao cũng bằng thừa, không cho tao làm nữa thì tao đi."Changbin nhún vai tỉnh bơ trả lời.
Jisung đứng kế bên nghe Changbin nói vậy thì vội vàng giật gấu áo hắn ra hiệu:"hyung, thôi mà. Đừng nói nữa, em xin anh đấy."
Changbin nheo mắt cười quay sang nhìn Jisung:"em sợ nó cho nên nó mới leo lên đầu em ngồi đó."Đưa tay gõ nhẹ vào mũi của Jisung, Changbin nhẹ giọng nói:"hôm nay anh trai đứng ra bảo vệ em, em không cần phải sợ mấy cái lời hù doạ của nó, ba cái đồ quỷ."
"Nhưng mà em không muốn hyung vì em mà bị mất việc đâu."Jisung lo lắng đáp.
Trên Donghyun có một người chú không biết làm tới chức gì nhưng hình như là bên lãnh đạo cấp cao của công ty, Donghyun cũng nhờ vậy mà một chân đạp lên được tới vị trí trưởng phòng. Hắn ở công ty không hẳn được xem là hống hách, nhưng cái việc hắn sai khiến Jisung xem em như một chân chó sai vặt khiến cho Changbin ngứa mắt vô cùng.
"Thôi ngay."Anh Chan day day tâm mi can ngăn trước khi có thêm cuộc chiến thứ hai nổ ra:"Changbin, em không được khích Donghyun nữa, đủ rồi đấy."Sau rồi anh lại xoay sang Donghyun nói:"còn em, hôm trước anh đã nói với em như thế nào về chuyện của Jisung? Em không coi lời nói của anh ra gì à Donghyun."
Bị anh Chan trừng mắt, Donghyun khẽ rùng mình sợ sệt. Gì chứ anh Chan là chức cao nhất ở đây, dù hắn có láo thì cũng phải kiên dè anh ấy. Donghyun lí nhí trả lời:"nhưng..Changbin đánh em trước, em chỉ là dạy dỗ nhân viên cấp thấp một chút thôi mà."
"Anh nhớ mình đã từng nói với em rằng mỗi một nhân viên đều là người như nhau, chức cao hay chức thấp gì nó chẳng qua cũng chỉ là một cái danh mà thôi. Bây giờ dù cho có là lao công đi chăng nữa thì em vẫn phải đối xử công bằng với người ta, họ cũng là người như chúng ta chứ không phải đồ vật để em phải phân loại ra mà nặng nhẹ với họ, có phải những gì anh nói với em, em đều quăng ra sau đầu rồi?"
"Em..."Donghyun bị tấn công dồn dập không biết phải đáp lại thế nào vì anh Chan đang thật sự rất giận, cơ mà lia mắt đến cái bản mặt của đắc ý của Changbin thì cục tức này hắn lại nuốt không trôi.
Bằng mọi giá phải đuổi việc được cái thằng Changbin này!
Bình thường còn chẳng thấy nó ừ hử lên tiếng, ngày hôm nay vậy mà dám vì thằng nhóc Jisung kia mà đánh hắn. Donghyun cay đến le lưỡi, hắn thật sự rất mất cho Changbin một bài học. Nhưng sức của Donghyun lại không bằng Changbin, ban nãy bị cái nó vật ra sàn trước mặt biết bao nhiêu là người khiến cho Donghyun nhục nhã không tả được.
"Bây giờ muốn đứng đây cãi nhau tiếp hay là vào làm việc, trễ hơn nữa tiếng đồng hồ rồi đấy!"
"Làm việc ạ."Cả phòng cùng nhau đồng thanh đáp.
Một tiếng hô này của anh Chan thành công giải tán tất cả mọi người. Ai nấy đều rất sợ Bang Chan mỗi khi ảnh nổi nóng lên, chẳng có người nào có cái lá gan lớn đứng ra cãi tay đôi với ảnh đâu.
À, trừ Changbin nhỉ...ông ấy cứ chọc ghẹo anh Chan suốt ngày ý.
Cuối cùng thì cái chuyện gây gỗ xích mích của Changbin và Donghyun cũng được người này truyền tai người kia. Còn chưa đến một ngày mà khắp cả toà nhà công ty ai nấy cũng đều biết.
Ngạc nhiên nhất vẫn chính là Seungmin.
"Này, bộ anh không muốn sống cuộc sống bình thường cho người có tuổi nữa rồi hả?"Seungmin nhướng mày nhìn Changbin đang mặc quần đùi ngồi gác chân lên ghế húp mì ở trên quầy bếp kia.
Mặc kệ cho Seungmin có hỏi thì Changbin vẫn chuyên tâm vào bát mì trước mặt mình, mãi cho đến khi hắn húp đến giọt nước cuối cùng thì mới càu nhàu trả lời:"mày mua mì gì mà mặn lòi chành, ăn muốn đi tè ra sạn luôn."
"Má, mua cho ông ăn rồi ông còn ý kiến nữa. Bữa sau tự lết đít đi mà mua."
"Thế thì mời ra khỏi nhà của bố, biết thế hôm nay cho mày cuốc bộ về nhà cho bỏ ghét."
"Đậu má, tôi mà biết ông đi con xe ghẻ ấy thì tôi thà cuốc bộ còn hơn."
Lườm Seungmin một phát, Changbin hừ lạnh:"xe nào là xe ghẻ, xin lỗi mày nhé. Ngựa chiến của bố mày dùng hai năm rồi còn ngon chán, chê thì tự ngồi xế hộp tiền tỷ của mày đi. Nghèo khổ như tao thì phải đi xe đạp chứ sao."
Ừ, nghèo khổ lắm. Ông ngốn mẹ tô mì bò của tôi bằng cả ngày tôi ăn cơm.
Seungmin khinh bỉ trông cái người vừa thở ra câu nào là nghèo câu nấy kia, mang tiếng là anh em họ với nhau cơ mà cậu với hắn khác một trời một vực ấy.
Đến nỗi ở nhà nhìn thằng chả vẫn bần không chịu được!
"Ê, ông không sợ bị đuổi việc thật à?"
Đứng lên cầm cái tô không còn một miếng nước lèo, Changbin chậm rì rì đi tới bồn rửa chén lấy xà bông ra vừa tráng tô vừa đáp lại:"đuổi thì nghỉ, tao nói rồi. Không có công ty này thì còn công ty khác."
"Ông hay quá ha, thiệt chứ cô chú mà nhìn thấy ông thế này có nước đội mồ sống dậy bóp cổ ông."
"Mày yên tâm đi, bố mẹ tao đi hoá kiếp từ lâu rồi. Bây giờ dưới mồ chỉ còn bộ xương trắng thôi."
"Sao cái gì cũng nói được hết trơn vậy Seo Changbin."
"Đừng có quên tao làm nhạc mảng nào."Changbin cười khẩy.
Ừ nhỉ, ổng là rapper mà ha. Bỗng dưng Seungmin lại quên mất đi khả năng thiên phú về rap của Changbin.
"Mà này, sao tự nhiên anh lại đi bênh Jisung thế? Chẳng giống tính cách của anh chút nào, xưa giờ anh có đi lo chuyện bao đồng đâu."Đây là chuyện mà Seungmin thắc mắc nhất.
Với cái tính bất cần đời của Changbin thì còn lâu mấy cái việc ngoài lề ổng mới can dự vô, lúc nghe tin Changbin đánh người vì Jisung thì Seungmin kinh ngạc lắm.
"Thì thằng bé nhìn tội nghiệp, nó lại ngốc nữa. Hiền hiền để cái thằng quần què kia ăn hiếp mãi."
"Lí do không thuyết phục."
Cau mày nhìn Seungmin, Changbin khó hiểu hỏi:"không thuyết phục cái mẹ gì? Tao có sao nói vậy."
"Khi trước ông có bênh ai vì cái lí do trên đâu, biết bao nhiêu nhân viên trong công ty lại chả có người bị như thế."
À, Changbin hiểu ý của Seungmin rồi.
"Thôi thì mày nói phứt ra là tao thích thằng bé đi, vòng vo mắc ghét."
"Chả phải à?"
Changbin ngay lập tức gật đầu:"đương nhiên, tao không có ý định hẹn hò với người nào đâu. Chẳng qua Jisung nó ngoan ngoãn lại làm chung với tao, tao thương nó như em trai nên mới xen vào thôi. Với cả cái thằng Donghyun kia tao cũng chướng mắt nó lâu rồi."
"Chắc chưa đó."
"Mày có tin cái tô này vô đầu liền không? Hỏi lắm thế, đi lau nhà cho tao đi, ở chùa mà giống ông cố nội tao ghê."
"Biết rồi, lau thì lau. Sao ông không thuê người giúp việc về đi."
"Có tay có chân không? Tự làm đi chứ lau có cái nhà mà còn không làm được sau này ai dám lấy mày, mày làm như tao giàu lắm vậy. Tiền thừa làm mấy chuyện vô bổ."Changbin rửa xong cái tô mì của mình thì lên đằng trước phòng khách ngồi bỏ lại cho Seungmin cùng với cây lau nhà đang không ngừng rủa thầm trong miệng:"mịa, suốt ngày cứ than nghèo nghèo hoài."
Ngày hôm sau đi làm Changbin vẫn như mọi hôm gần như là sát giờ mới chịu nhấc mông tà tà tới công ty, tới nơi thì cũng vừa kịp chấm công.
Cơ mà hình như hôm nay có chút kì lạ thì phải, hắn đi đến đâu đều có mấy cặp mắt dõi theo hắn tới đó.
Dù biết rằng bản thân cũng thuộc dạng nhân viên hơi lâu năm nhưng không đến mức trở thành tâm điểm chú ý của mọi người chứ.
Changbin còn chưa kịp thắc mắc thì Jisung từ đâu chạy ào tới. Trông dáng vẻ của em gấp gáp như có chuyện lớn xảy ra ấy. Jisung vì chạy nhanh quá mém thì tông thẳng vào người Changbin luôn, cũng may mà hắn giơ tay ra đỡ kịp lấy em.
"Này nhóc con, sáng sớm đã vội nhào vào lòng anh rồi, nhớ anh đến thế cơ à."Hắn nữa đùa nữa thật ôm Jisung trong tay cúi đầu xuống cười cười trêu em.
Úi cha, nhóc này sao thơm phứt mùi sữa quá vậy.
Jisung bị Changbin ôm thì ngại đến đỏ cả mặt, em đẩy nhẹ Changbin ra khỏi người mình lí nhí đáp:"e-em xin lỗi, tại em vội quá."
Changbin bị Jisung vô tình đẩy ra, mùi sữa thơm thơm thoang thoảng qua mũi hắn biến mất khiến cho hắn có chút nuối tiếc. Khoanh tay ngó sắc mặt ửng hồng của Jisung, Changbin thật sự rất muốn chọc ghẹo em thêm vài câu:"vội cũng không cần phải nhớ anh tới vậy chứ."
"Changbin hyung!"
"Rồi, không ghẹo em nữa. Nói nghe coi, có chuyện gì? Bộ cháy công ty à."
"..."
Jisung thật sự bái phục vì cái tính nhây ơi là nhây này của Changbin, bao nhiêu lần anh Chan mắng cho rồi mà ổng vẫn không chịu bỏ.
"Cháy thiệt hả?"
"Không phải, nhưng mà trên bàn anh có tờ đơn nghỉ việc đây nè."Jisung cầm tờ giấy trên tay mình lên đưa đến cho Changbin xem.
Mới sáng em vừa mới mở cửa phòng studio đã nhìn thấy cái tờ giấy này đặt trên bàn của Changbin rồi. Thế nên Jisung mới tức tốc cầm nó đi tìm hắn.
Lướt một lượt từ trên xuống dưới, có hẳn cả con dấu của cấp trên to chà bá. Changbin tỉnh queo trả lời.
"Ủa, đuổi thiệt kìa. Vừa hay, hôm nay anh cũng đang lười. Sẵn tiện thì nghỉ luôn vậy."
___________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com