Chap 6
Jaemin lê lết thân xác rũ rượi, tã tượi như rẻ lau về phòng. Đã mệt muốn chết rồi, chỉ muốn quẳng mình lên giường ngủ một giấc cho đến sáng ngày mai thôi, mà Lee Donghyuck không biết lấy đâu ra lắm sức lực để đeo bám cậu như thế, cứ lải nhải bên tai làm cậu bực mình muốn nhét cả cái vali vào mồm nó.
"Thôi mà Nana yêu dấu, Nana tốt bụng của tớ, giúp tớ một lần này thôi. Một lần này thôi mà. Nana ới Nana ơi..."
"Xê ra, cho tớ ngủ đi"
"Không được, ngủ có thể ngủ cả đời. Nhưng đóng góp tiết mục âm nhạc cho chương trình Nhiệt của bọn tớ chỉ có một lần thôi"
Jaemin mặt mũi méo xệch, nhìn đứa bạn thân đang thao thao bất tuyệt mà nhất thời chẳng biết nên phản ứng thế nào nữa. Chả là bên Ban sự kiện của Donghyuck đã lên kế hoạch tổ chức chương trình âm nhạc cuối khoá học quân sự mang tên "Nhiệt", gọi sang chảnh theo tiếng anh thì là "Flame On". Nên hiện giờ, Lee Donghyuck, tức lead chính sự kiện lần này đồng thời cũng là thành viên khéo mồm và mặt dầy nhất trong Ban sự kiện, đang trong công cuộc năn nỉ ỉ ôi mọi người tham gia đóng góp tiết mục văn nghệ, mà nói đâu xa, nguyên cái phòng 303 đang bị Donghyuck réo đây.
"Đi mà Nana, một tiết mục thôi! Cậu xem anh Minhyung đã rủ thêm anh Doyoung, Jaehyun và anh Johnny đấy nhé. Giờ 4 người họ cùng anh Yuta và anh Taeyong đang tập nhảy Mirotic đấy"
"Chứ không phải Lee Minhyung là bạn trai cậu hả?"
Jaemin gào thầm trong lòng, rồi quay sang nhìn thấy khuôn mặt Donghyuck đang đầm đìa mồ hôi, nhìn trông có vẻ mệt mỏi lắm nhưng thằng bạn cậu vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi. Cùng là vừa đi học về, cậu mệt, không lẽ Donghyuck không mệt? Đây ít ra cậu còn được nghỉ ngơi, còn tên nhóc kia, đã phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi rồi. Nghĩ vậy mà thấy thương, Na Jaemin cuối cùng cũng chịu gật đầu đồng ý
"Được rồi, một tiết mục thôi đấy"
"Tớ yêu Nana nhất hệ mặt trời luôn ý, à quên, cậu chịu khó, tớ yêu cậu thứ hai thôi... Anh Minhyung đứng nhất rồi"
Jaemin nhìn Donghyuck khinh bỉ một cái, rồi phẩy phẩy tay ý bảo Donghyuck té giùm cho cậu nhờ.
"Mà cậu chọn bài gì làm tiết mục biểu diễn đây?"
"Để tớ nghĩ thêm đã nhé"
"Ừ, Hyuckie tin Nana mà hihi. À, tớ nghe nói Lee Jeno chơi guitar siêu đỉnh lắm, mà cậu lại thân với Jeno như vậy..."
"Haiz... Thôi được rồi. Tớ sẽ thử hỏi cậu ta" – Jaemin thở dài, nghĩ ngợi một hồi xong vẫn nhận lời giúp cậu bạn thân
"Đúng là hoạ nạn mới biết đâu là bạn mà huhu. Nana, Lee Donghyuck này nợ cậu nhiều ân tình quá huhu"
"Thôi để tớ đi ngủ đã. Cậu cũng nhanh chóng xong việc rồi về nghỉ ngơi đi"
"Tớ cũng muốn lắm, mỗi tội ban đang phốt to đây... Cậu thấy tớ đang phải cân cả cái chương trình lần này không?" – Donghyuck nói xong liền nằm vật ra giường Jaemin, bắt đầu than phiền
"Cậu có chắc là ôm được hết mớ này vào người không đấy?" – Jaemin nhìn thằng bạn nằm bên cạnh mình mà tự nhiên thương nó quá luôn. Lúc nào cũng bày ra cái mặt vui vẻ hớn hở, mà ai biết được nó đang giữ trong lòng nhiều thứ chuyện như thế
"Thôi nào, Lee Donghyuck này là ai chứ? Không có gì làm khó được tớ đâu" – Dứt lời, Donghyuck liền bật dậy, ôm theo một sấp giấy phân công việc trong ban chuẩn bị rời đi – "À, chuyện này, cậu đừng nói với anh Minhyung nhé..."
"Ừ, biết rồi. Nhớ xong việc sớm về phòng ngay nhé"
Jaemin thở dài, bản tính Donghyuck vốn như vậy, chẳng muốn để Minhyung lo lắng nên nhất định không chịu than phiền một câu nào. Mỗi lần gặp Minhyung, tên nhóc kia đều cười đùa vui vẻ, giống như chẳng hề có chuyện gì buồn bã. Thực ra thì, Lee Donghyuck lại giấu Lee Minhyung rất nhiều chuyện... Jaemin đột nhiên cảm thấy chẳng còn buồn ngủ nữa, liền bật dậy, chạy sang phòng 304 bên cạnh
"Jeno à" – Cũng may vừa ra ngoài hành lang đã thấy Jeno đang nghe nhạc, Jaemin liền lên tiếng gọi
"Ừ, tớ đây" – Jeno đáp lại, theo thói quen nở một nụ cười khiến đôi mặt cười cong lại thành hình trăng khuyết. Có một thứ thuộc về Jeno mà Jaemin vô cùng thích, chính là nụ cười này. Bởi mỗi khi cười, cậu cảm giác anh đã làm bừng sáng cả thế giới của cậu
"Này, gọi tớ rồi mà sao thẫn thờ ra thế?" – Anh lấy tay quơ qươ trước mặt cậu nhóc. Jaemin giật mình một cái, vừa nhìn về phía Jeno thì mặt anh đã ở trước mặt cậu rất gần, còn có thể nhìn thấy từng đường nét hoàn hảo của khuôn mặt cũng như cảm nhận được rõ mùi hương bạc hà. Jaemin hơi né ra một chút để tránh Jeno, thu lại vẻ mặt ngốc nghếch có phần mê trai vừa rồi mới lên tiếng
"Hừm... Cậu biết đấy. Donghyuck có nhờ tớ...
"À về chuyện tham gia biểu diễn một tiết mục cho chương trình Nhiệt của ban cậu ta đó hả?"
"Cậu nhanh như vậy đã biết?"
"Tất nhiên. Anh Jaehyun có đề cập với tớ rồi" – Jeno nở một nụ cười bí hiểm nhìn Jaemin – "Vậy là cậu muốn rủ tớ tham gia sao?"
"Ừ. Cậu chơi guitar giỏi như vậy, nếu chịu tham gia thì tốt rồi"
"Na Jaemin, tớ đã bao giờ từ chối bất kì yêu cầu nào của cậu chưa?" – Jeno nhìn thẳng vào mắt cậu, cực kì nghiêm túc hỏi
"Chưa.." – Jaemin ngớ người ra, phần nào đoán được vế sau của câu nói
"Ừ, và lần này cũng không ngoại lệ"
Jeno lại mỉm cười, lần này còn đem một bên tai nghe từ phía mình đeo sang cho cậu. Cậu không tỏ ý gì là từ chối, còn đứng gần vào anh, cùng anh nghe bài hát "We are not friends" đang được phát từ điện thoại. Cậu cũng ngờ nghệch nhận ra, anh quan tâm đến cậu, cậu có quan tâm đến anh, một mối quan hệ tưởng rõ ràng mà lại mập mờ, tưởng chừng như có nhau, nhưng thực chất lại chẳng có gì. Nó ở trên mức bạn thân, nhưng vẫn cách mức người yêu một khoảng... Cậu biết, cậu nghĩ anh cũng biết. Vậy thì, nếu cả hai đều chưa sẵn sàng tiến lên một mối quan hệ rõ ràng, có phải, cứ như bây giờ lại là tốt không...?
"Friends just sleep in another bed
And friends don't treat me like you do
Well I know that there's a limit to everything
But my friends won't love me like you
No my friends won't love me like you
But then again,
If we're not friends, someone else might love you too
And then again,
If we're not friends, there'd be nothing I could do
And that's why
Friends should sleep in another bed
And friends shouldn't kiss me like you do
And I know that there's a limit to everything
But my friends won't love me like you
No my friends won't love me like you do
Oh my friends will never love me like you..."
(Bạn bè chỉ ngủ trên những chiếc giường khác nhau
Và bạn bè không ai đối với tớ như cậu cả
Tớ biết tất cả mọi thứ đều có giới hạn
Nhưng bạn bè không ai yêu tớ như cậu cả
Bạn bè tớ chẳng ai yêu tớ như cậu hết
Nhưng mà,
Nếu chúng ta không phải là bạn, sẽ có một người khác yêu cậu thật nhiều
Và sau đó,
Nếu chúng ta không phải là bạn, tớ sẽ chẳng thể làm được gì hết
Và đó chính là lý do,
Bạn bè nên ngủ trên những chiếc giường riêng biệt
Và bạn bè không nên hôn nhau như cậu làm với tớ
Tớ biết tất cả mọi thứ đều có giới hạn
Nhưng bạn bè không ai yêu tớ như cậu cả
Bạn bè tớ chẳng ai yêu tớ như cậu hết
Bạn bè tớ sẽ chẳng bao giờ có ai yêu tớ như cậu đâu...)
Jaemin khẽ lẩm nhẩm theo giai điệu bài hát. Jeno vẫn luôn giữ tầm mắt mình nhìn về phía cậu nhóc đứng bên cạnh, cảm thấy mọi thứ thuộc về Na Jaemin đều vô cùng đáng yêu. Hoàng hôn hôm nay ở Suanhwa thật đẹp!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com