044
Hôm đó sau khi Trần Doãn Bách và Vũ Hà Trang ăn cơm ở bên ngoài xong thì cô bị một cuộc điện thoại của bố Vũ gọi về trường học để tìm hiểu tình hình. Cô bị hỏi cả buổi chiều, các tình huống đều muốn cô kể lại rõ ràng. Vũ Hà Trang bị hỏi đến tức giận, cô thầm nghĩ nếu bây giờ Vũ Huyền Trang thật ở đây thì chắc chắn cô ấy sẽ bị bọn họ ép hỏi đến mức suy sụp mất thôi.
Bố Vũ cũng có cảm giác như vậy, ông sợ lộ ra mọi chuyện nên không dám để Vũ Hà Trang nói quá nhiều, dù họ có hỏi cái gì cũng nói rằng điều đó quá khủng khiếp nên không muốn nhớ lại, mọi chuyện đã để lại trong lòng cô một bóng đen tâm lý rất nghiêm trọng, hoặc đơn giản là đổ tội ngược lại cho đối phương, tất cả lỗi lầm đều là lỗi của kẻ đã bạo lực học đường, cho nên bắt buộc phải bị trừng trị nghiêm khắc! Cuối cùng, bố Vũ càng nghĩ càng tức giận nên báo cảnh sát, Vũ Hà Trang lại bị cảnh sát thẩm vấn thêm vài tiếng đồng hồ. Dưới sự xác nhận của Lâm Bảo Thy, tất cả các học sinh tham gia vụ bạo lực học đường lần này đều bị đưa đến đồn cảnh sát để giáo dục một trận. Mẹ Lâm Bảo Thy khóc lóc đau khổ ở hiện trường, bà ta tự nhận hết những lỗi lầm về mình, cầu xin họ hãy cho con gái mình một cơ hội nữa, nhưng Lâm Bảo Thy dường như không có thái độ hối lỗi, cô ta ngồi ở một bên với vẻ mặt không quan tâm, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng cười nhạo, tỏ ra vẻ không sợ bất kỳ thứ gì cả.
Cô ta còn dửng dưng khuyên mẹ mình: "Mẹ, có chuyện gì mà phải khóc chứ, con còn chưa thành niên, bọn họ không dám bắt con đâu, lát nữa sẽ thả ngay thôi mà."
Câu nói này không chỉ khiến bố Vũ tức giận gần chết mà ngay cả khuôn mặt của giáo viên và cảnh sát cũng trở nên rất khó coi, hiệu trưởng phát cáu ngay tại hiện trường: "Sao trường tôi lại có một đứa ác ma như em chứ, bắt buộc phải thôi học!"
Ngày hôm đó Vũ Hà Trang đã ở đồn cảnh sát chờ rất lâu, sau khi kết thúc mọi việc cô mới cùng ba trở về nhà. Vũ Huyền Trang đã tan học từ sớm hơn nữa còn nấu một bàn đồ ăn chờ hai người họ về ăn cơm.
Khi nghe thấy tiếng mở cửa thì cô ấy chạy đến đón họ, ngạc nhiên hỏi: "Ba, chị, sao hôm nay hai người lại về muộn vậy, hơn nữa còn về cùng nhau..."
Vũ Hà Trang cẩn thận nhìn cô ấy, thấy tâm trạng của cô ấy vẫn tốt, sắc mặt hồng hào, so với lúc ở nhà còn có sức sống hơn.
Mũi của Vũ Hà Trang hơi cay cay, cô khàn giọng hỏi: "Cuộc sống ở Hòn Gai của em như thế nào?"
"Khá tốt ạ." Vũ Huyền Trang cười: "Chị, chị biết không? Tên Trần Doãn Khánh đó không ngờ còn xin lỗi em nữa, còn nói sẽ không bao giờ để em làm bài tập cho cậu ta nữa!"
"Bình thường thôi." Vũ Hà Trang nói: "Hôm qua chị đã nói với cậu ta rồi, nếu cậu ta còn dám sai khiến em, chị sẽ đánh gãy chân cậu ta."
"Vậy chị ở Chuyên Hạ Long thế nào, chắc không ai bắt nạt chị đâu phải không?" Vũ Huyền Trang do dự mở miệng, sau khi nói xong cô ấy liền bị bố Vũ, người đã không thể chịu đựng nổi ôm chặt lấy.
Người đàn ông bốn mươi mấy tuổi đang gào khóc với đôi mắt đỏ hoe: "Vũ Huyền Trang, sao con không nói với ba con bị người ta bắt nạt! Chỉ cần con nói, ba lập tức sẽ cầm dao xông vào nhà người ta để giết người, con tin không?"
Đồng tử của Vũ Huyền Trang co lại, sắc mặt trở nên trắng bệch: "Hai người, hai người đều biết cả rồi sao?"
Vũ Hà Trang gật đầu: "Ừ."
Đây cũng là kết quả của cuộc thảo luận giữa cô và bố Vũ. Cuối cùng họ vẫn quyết định sẽ nói cho Vũ Huyền Trang biết sự thật, vì cô ấy là người trong cuộc, cũng là nạn nhân nên để cô ấy tự mình vượt qua nỗi đau này.
"Chị đã đánh nhau với Lâm Bảo Thy." Vũ Hà Trang nói ra sự thật: "Cô ta bây giờ vẫn còn đang bị giáo dục trong đồn cảnh sát."
Vũ Huyền Trang giật mình, nước mắt không ngừng chảy ra.
"Còn về tấm ảnh, sau khi để lại bằng chứng chị đã xóa giúp em rồi." Vũ Hà Trang nói: "Đừng lo lắng, vẫn chưa bị các bạn học nhìn thấy đâu, giáo viên chủ nhiệm của lớp em cũng đã hỏi các bạn trong lớp rồi, mặc dù bọn họ đều biết em bị Lâm Bảo Thy bắt nạt nhưng không ai biết cụ thể em bị bắt nạt như thế nào cả. Vì vậy vụ việc này ngoại trừ chúng ta ra sẽ không ai biết đâu, hơn nữa hiệu trưởng còn nói rằng sẽ chuyển lớp cho em ngay lập tức, chuyển em qua lớp 1, Trần Tuấn Nhật còn nói rằng có rất nhiều học sinh đều hy vọng em quay trở lại đó."
Vũ Hà Trang thấy Vũ Huyền Trang chỉ nhìn mình khóc mà không nói lời nào, nghĩ rằng cô ấy vẫn còn để ý đến bức ảnh, liền an ủi: "Nếu như Lâm súc vật đó còn lưu lại một tấm ảnh riêng, nếu cô ta dám đăng nó lên mạng, thì đó chính là phạm tội, chúng ta hoàn toàn có thể kiện cô ta. Em đừng sợ, nếu như chẳng may bị người khác nhìn thấy, em chỉ cần nói đấy là chị là được, dù sao khuôn mặt của chúng ta giống nhau."
"Không đâu." Vũ Huyền Trang nức nở nói, cô ấy ở trong vòng tay của bố Vũ khóc đến nỗi thở không ra hơi: "Chị, ba, con xin lỗi, con, con không muốn gây thêm phiền phức cho hai người, con xin lỗi..."
"Con gái ngốc, con đang nói cái gì vậy, chuyện này làm sao có thể gọi là phiền phức được, sau này nếu bị bắt nạt thì cứ nói ra, biết không?" Bố Vũ vỗ nhẹ vào lưng cô ấy.
Vũ Huyền Trang vừa khóc vừa gật đầu.
Tối hôm đó, Vũ Huyền Trang từ chối bố Vũ bảo vệ, cô ấy nói rằng muốn ngủ cùng với chị gái, tất nhiên Vũ Hà Trang sẽ không từ chối yêu cầu nhỏ này. Vì vậy hai chị em ngủ cùng ngủ trên một chiếc giường, tâm sự một lúc lâu sau khoảng thời gian dài không gặp mặt.
Cơ thể Vũ Huyền Trang khẽ run lên, giống như còn chưa hoàn hồn, cô ấy ôm chặt lấy Vũ Hà Trang không lên tiếng, Vũ Hà Trang dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng cô ấy, nhẹ giọng hỏi: "Chuyện lớn như vậy sao em không nói cho chị biết?"
Vũ Huyền Trang nói nhỏ: "Lúc đó chị vẫn đang ở Hàng Châu, em không liên lạc được với chị, cũng không có mặt mũi nào để nói cả."
Cô ấy nức nở nói: "Chị ơi, chị biết không, sau khi chị đi, ngày nào mẹ cũng mắng em, có khi còn dùng thắt lưng để đánh em. Lúc đó em thật sự rất muốn chết, thật đó, lần đầu tiên em biết được chị sống mệt mỏi đến như vậy, sau đấy càng cảm thấy rất xấu hổ, nên mới không còn mặt mũi nào để tìm chị."
Khoảng thời gian đó giống như một cơn ác mộng vậy, Vũ Huyền Trang sống trong tình trạng rất tồi tệ, tính cách cũng trở nên vô cùng thiếu tự tin, vừa hướng nội vừa mặc cảm, cho nên cô ấy không thích nói chuyện với ai trong lớp, cũng không thích quan tâm đến người khác.
Vì cô ấy đến từ lớp 1 nên có chút khác xa với những học sinh lớp 5, không hiểu sao họ lại coi sự trầm tĩnh của cô ấy là sự lạnh lùng cho nên mới bắt đầu cô lập cô ấy dù cố ý hay vô tình. Còn cô ấy nghiễm nhiên cũng trở thành đối tượng bị Lâm Bảo Thy mang ra chơi đùa.
"Mẹ điên rồi sao?" Vũ Hà Trang lần đầu tiên nghe thấy điều này, không ngờ rằng mẹ Vũ lại có thể ra tay với Vũ Huyền Trang như vậy: "Vậy sao em không nói cho ba biết? Em không nhìn thấy hôm nay ba đã tức giận đến mức khóc mấy lần rồi đâu."
Vũ Huyền Trang: "Lúc đó mỗi ngày ba mẹ đều cãi nhau, sau khi mẹ đi, tinh thần ba sa sút trong một khoảng thời gian dài, hầu như ngày nào cũng tăng ca, rất mệt mỏi, em cũng không dám làm phiền ba."
"Hơn nữa..." Vũ Huyền Trang dừng lại một lúc, giọng điệu cô ấy có chút hoảng hốt: "Lâm Bảo Thy ngoài việc dùng tấm ảnh đe dọa em, cậu ta còn nói rằng nếu em dám nói cho người khác biết thì sẽ phóng hỏa cả nhà mình, chị không biết đâu, cậu ta là một kẻ điên đó, cậu ta thật sự có thể làm ra điều đó, làm sao đây, hôm nay chị đã đối xử với cậu ta như vậy, cậu ta nhất định sẽ đến tìm chị để trả thù đó!"
"Vậy thì cứ để xem cô ta có thể đi ra được hay không đã." Vũ Hà Trang chế nhạo nói: "Cô ta dám đốt nhà mình thì chị cũng dám giết cô ta. Không phải cô ta luôn cậy mình là người chưa thành niên hay sao? Làm như chị không phải người chưa thành niên vậy."
Vũ Hà Trang vỗ vỗ lưng Vũ Huyền Trang: "Em đó, không phải cái gì cũng có thể tin đâu, cô ta chỉ là đang dọa em thôi, cô ta cũng không ngu ngốc đến mức không có thù hận sâu sắc gì với em mà dám làm ra chuyện quá đáng đấy đâu."
Vũ Huyền Trang im lặng gật đầu.
"Đúng rồi, chị muốn hỏi em một chuyện." Vũ Hà Trang dường như nghĩ tới điều gì đó: "Tại sao Lâm Bảo Thy lại muốn em cố ý thi trượt?"
Vũ Huyền Trang: "Cậu ta muốn em luôn ở lại lớp 5 để dễ dàng sai khiến em hơn."
"Vậy sao?" Vũ Hà Trang dừng lại một lúc, rồi hỏi như không có chuyện gì xảy ra: "Sau khi em chuyển qua lớp 5, Lương Thảo An có liên lạc gì với em không? Hôm nay chị đã gặp cậu ta, cảm thấy cậu ta đã thay đổi khá nhiều."
"Chị nói đến Lương Thảo An sao?" Vũ Huyền Trang sửng sốt: "Vẫn ổn, chỉ là không còn thân thiết như trước vì dù sao cũng không học cùng một lớp."
Vũ Hà Trang nhìn thấy vẻ mặt cô ấy bối rối, cô thở dài nói: "Nói em ngốc... mà thôi kệ đi, không nói được, càng nói lại càng ngốc."
Vũ Huyền Trang không chịu thừa nhận: "Ngốc chỗ nào chứ, thành tích của em tốt hơn chị đó."
Vũ Hà Trang mỉm cười: "Vậy thì ngày mai em muốn quay về Chuyên Hạ Long hay là tiếp tục đến Hòn Gai?"
Vũ Huyền Trang có chút do dự: "Em muốn..."
Vũ Hà Trang: "Không sao đâu, em muốn đi đâu cũng được, đừng lo cho chị."
"Hòn Gai." Vũ Huyền Trang nhỏ giọng nói: "Bây giờ em nghĩ ở Hòn Gai sẽ tốt hơn."
Vũ Hà Trang gật đầu: "Vậy thì cứ đổi như vậy trước, khi nào em muốn đổi lại thì đổi lại."
"Ừm." Vũ Huyền Trang im lặng ôm chặt lấy cô: "Cảm ơn chị."
"Em thấy em ngốc không chứ." Vũ Hà Trang cười xoa đầu cô ấy: "Thôi ngủ đi, chị tắt đèn đây."
"Vâng."
*
Trong biệt thự nhà họ Trần, sau khi Trần Doãn Bách tắm rửa xong thì Trần Tuấn Nhật gọi điện thoại đến cho anh, nói với giọng vô cùng hả hê: "A Trần, bên Lâm Bảo Thy đã bị sắp xếp cho vào trường giáo dưỡng vị thành niên rồi, hơn nữa ngôi trường đó lại rất có uy tín, bảo đảm cậu ta có thể 'hưởng thụ' được những đãi ngộ trong trại giam. Bắt đầu thức dậy từ sáu giờ sáng, ngày nào cũng phải làm việc học tập, không có điện thoại di động, đồ ăn uống lại không ngon, he he, hơn nữa bên đó còn có rất nhiều kẻ côn đồ, xem ra cuộc sống của cậu ta không dễ dàng nữa rồi."
Trần Doãn Bách nhẹ giọng đáp lại, hỏi: "Mấy năm?"
Trần Tuấn Nhật: "Phải xem tình hình nữa, hình như cậu ta không chỉ bắt nạt một mình Vũ Huyền Trang đâu mà còn có một số hành vi càng tồi tệ hơn nữa, bây giờ vẫn còn đang điều tra thu thập chứng cứ, nhưng có lẽ ít nhất cũng phải ba năm đó."
Trần Doãn Bách: "Vậy thì tốt rồi, cúp máy đây."
"Chờ đã." Trần Tuấn Nhật nói: "Cậu nói xem chuyện này có nên nói với chị gái không?"
Trần Doãn Bách dừng lại: "Tạm thời đừng nói gì cả, cô ấy tự nhiên sẽ biết khi có kết quả thôi."
"Cậu không nói với cô ấy rằng đó là công lao của cậu sao?"
"Không cần."
*
Lương Thảo An sau khi biết tin Lâm Bảo Thy bị cảnh sát bắt đi, trong lòng cô ta luôn cảm thấy rất bồn chồn. Cô ta không thể nghiêm túc nghe giảng cả buổi chiều, lúc về nhà cũng không có tinh thần gì, ba mẹ lo lắng hỏi thì cứ lắc đầu nói rằng không sao. Sau đó cô ta quay trở về phòng làm bài tập, nhưng mới làm câu đầu tiên đã không biết làm vì trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Khi cô ta đang thẫn thờ, điện thoại đột nhiên vang lên, màn hình hiện lên một dãy số lạ.
Cô ta do dự nhấc máy: "Alo?"
"Lương Thảo An hả?" Một giọng nữ sắc bén truyền đến, nghe có vẻ cay nghiệt: "Nhanh lên, mau chuyển cho tôi hai nghìn tệ!"
Lương Thảo An vừa nghe đã nhận ra ngay đó là giọng nói của Lâm Bảo Thy nên vô cùng hoảng sợ, cô ta cố gắng ổn định tâm trạng: "Tại sao tôi phải nghe lời cậu? Tôi và cậu không liên quan gì đến nhau cả, cậu tìm nhầm người rồi!"
"Không liên quan sao... cậu chắc chứ?" Lâm Bảo Thy lạnh lùng nói: "Ngày tôi lột quần áo của Vũ Huyền Trang, không phải cậu trốn trong góc tường nhìn thấy rồi sao, cậu còn dám nói là không liên quan đến cậu?"
"Tôi chỉ nhìn thấy thôi, tôi không có tham gia gì cả!" sắc mặt Lương Thảo An tái nhợt: "Không liên quan một chút gì đến tôi cả!"
"Cậu không phải là bạn tốt của cậu ta sao?" Lâm Bảo Thy giễu cợt: "Nói thật, tôi còn lo lắng mọi chuyện có bị bại lộ không sau khi cậu chạy đi nữa, nhưng không ngờ rằng mọi chuyện lại bình yên đến vậy, xem ra mối quan hệ của hai người lại giả tạo như vậy, tôi còn nghi ngờ những tin đồn nhảm của Vũ Huyền Trang có phải do cậu lan truyền hay không đấy."
"Tôi đã nói là tôi không có!" Lương Thảo An vẫn một mực phủ nhận.
"Tôi không quan tâm cậu có làm hay không." Lâm Bảo Thy lạnh lùng nói: "Nếu cậu biết điều thì mau chuyển tiền cho tôi đi, nếu không tôi sẽ khui mọi chuyện của cậu ra để xem còn ai dám làm bạn với cậu nữa không."
Lương Thảo An cắn chặt môi: "Cậu muốn tiền làm gì, không phải đã bị bắt rồi sao?"
"Có người muốn chơi tôi, tôi muốn chạy trốn." Lâm Bảo Thy mất kiên nhẫn nói: "Đừng nói nhảm nữa, WeChat của tôi là XXX, lát nữa thêm bạn bè rồi chuyển tiền đi, nếu tôi không nhận được lời mời kết bạn trong vòng năm phút, tôi sẽ đem mọi chuyện của cậu phanh phui ra cho tất cả mọi người đều biết!"
Nói xong cô ta liền cúp máy.
Lương Thảo An sững sờ một lúc, nét mặt cô ta không ngừng thay đổi, cuối cùng cũng đứng dậy ra khỏi phòng, tìm ba mẹ mình và nói nhỏ với họ: "Ba, mẹ, nhà trường yêu cầu đóng hai nghìn tệ tiền học phụ đạo."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com