Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

end.

"trong tiểu thuyết trữ tình, đây chính là hiểu lầm hoàn hảo." nghe xong đầu đuôi, mẫn doãn chi kết luận.

"đúng thế, thái hanh, tớ nghĩ cậu nên đi hỏi cho rõ ràng, biết đâu lời nói của điền chính quốc lúc đó không phải ý mà cậu hiểu." trịnh hạo thạc nói đỡ.

"không... tớ, tớ không muốn biết nữa, tớ, tớ không dám..." thời gian này kim thái hanh giống như cây cỏ héo úa, làm gì cũng không có tinh thần.

"cậu bây giờ chính là con rùa rụt cổ, chẳng bằng nhân dịp giáng sinh nói cho rõ ràng, dù sao cũng chỉ có hai kết quả, cậu ấy thích cậu, hoặc cậu ấy không thích cậu." mẫn doãn chi nói.

"ây dà, doãn chi cậu đừng dọa cậu ấy," trịnh hạo thạc liếc kim thái hanh, nói: "mấy ngày nay thái hanh nhát lắm, đến tin nhắn điền chính quốc gửi cũng có dám trả lời đâu!"

"hạo thạc cậu đừng nói nữa!" kim thái hanh nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn mếu máo: "bây giờ mỗi lần trả lời tin nhắn giống như giải một bài toán, phải suy nghĩ rất lâu!"

khoảng thời gian này thân phận của cậu và điền chính quốc giống như hoán đổi. trước đây là cậu chủ động, giờ đây đổi thành điền chính quốc đang duy trì cuộc trò chuyện.

dù vậy, khi trả lời tin nhắn kim thái hanh luôn cần trải qua suy nghĩ kỹ lưỡng, cân nhắc từng câu từng chữ. nghĩ xem nếu trả lời thế này có quá giới hạn không? liệu có bị đối phương nhìn ra chút tâm tư đó không?

bây giờ mỗi khi tiếng tin nhắn vang lên, kim thái hanh đều ôm tâm trạng vừa mong đợi vừa buồn bực mở ra. vài từ quan tâm và hỏi thăm điền chính gửi tới, rốt cuộc là chân tâm hay chỉ là khách sáo đây?

cậu cúi đầu điểm lại khung chat, tin nhắn trên cùng vẫn là điền chính quốc gửi tối hôm qua: "cái khăn quàng cổ lần trước cậu quên mang theo, tuần sau cậu đến thành phố A tớ mang qua cho."

kim thái hanh do dự cả đêm, cậu không biết hiện tại gặp điền chính quốc nên đặt mình ở vị trí nào, sợ mình không làm xử sự tốt. nói đi cũng phải nói lại, điền chính quốc không phải có mấy chục người theo đuổi với cả đàn chị hạ gì đó sao, náo nhiệt thế còn gì. cậu làm gì còn mặt mũi lên đó gặp người ta, vẻ mặt tự tin nói những lời lớn lao, muốn cùng đối phương đón lễ gì cơ chứ?

cậu gõ: "năm nay giáng sinh tớ không qua thành phố A nữa, có thời gian tớ lại đến lấy khăn, ngại quá làm phiền cậu rồi!"

"cậu không đi thật à? thật đấy à?" trịnh hạo thạc lại gần nhìn màn hình điện thoại, "hai năm trước bọn mình đều cùng đi mà! chủ đề thành phố giáng sinh năm nay là vua sư tử mà cậu thích đấy! hay là... cậu lén hẹn bạn khác!! muốn bỏ bọn tớ đấy à!"

mẫn doãn chi ở bên cạnh lười biếng nói: "cứ để cậu ấy tạm thời làm một kẻ hèn nhát đi." "nhưng kim thái hanh à," cô đứng dậy, gõ nhẹ lên trán đối phương, "cậu có thể chọn không để điền chính quốc biết tâm ý của cậu, nhưng cậu không thể cứ lặng lẽ mà xa lánh cậu ấy thế được. dù sao các cậu cũng là bạn mà."

kim thái hanh nắm chặt điện thoại.

"yahoo, thái hanh mau xem này, đây là đường hầm sao băng trong công viên ven sông, đây là đèn đường hình sao trên phố..."

"tớ biết rồi tớ biết rồi, cậu đăng trên ins nhiều ảnh thế rồi mà." kim thái hanh đẩy điện thoại trịnh hạo thạc đưa qua.

"cậu bây giờ có phải... hơi hối hận không đi cùng bọn tớ đến thành phố A hả!! năm nay tổ chức hoành tráng lắm, trên phố đâu đâu cũng lung linh, lúc hoàng hôn đặc biệt đẹp, buổi tối ở quảng trường thành phố còn có trình diễn ánh sáng nữa!"

"sau ngày kia là đêm giáng sinh rồi, cậu bây giờ đặt vé đi, cũng có thể cảm nhận một chút bầu không khí hạnh phúc của ngày lễ đấy!"

"tớ không rảnh," kim thái hanh bất lực nhấn mạnh, "hôm giáng sinh ban ngày phải thực tập, thực sự không có sức lực."

"trời ạ, chẳng có chút khí phách quyết liệt điên cuồng nào của sinh viên đại học cả!" trịnh hạo thạc chê bai.

"tuần này thực tập bận lắm, tớ vừa về nhà là chỉ muốn nằm bệt trên giường ngủ bù, không có sức lực đón lễ đâu!" kim thái hanh không có chút tinh thần nào nói, cầm bút dạ ghi chú trên thẻ thuốc.

vốn tưởng có thể thong dong đón đêm giáng sinh, không ngờ thầy hôm nay đột nhiên thêm một bài thi vào ngày giáng sinh. bây giờ cậu chỉ riêng việc tra tư liệu, học thuộc đã bận đến loạn cả lên rồi, đâu còn tâm trạng sắp xếp kế hoạch giáng sinh.

cậu theo thói quen mở khóa điện thoại, điểm vào khung chat của điền chính quốc. vừa nãy cậu không nhịn được phàn nàn với đối phương một chút.

"ài~~ thực tập mệt quá, thầy quá xấu tính đột nhiên kiểm tra, hai hôm nay bọn tớ đều phải thức đêm ôn rồi thi, xong ngày đó về nhà tớ nhất định phải ngủ đến tận sáng hôm sau!"

điền chính quốc chẳng bao lâu liền trả lời: "đừng thức quá muộn. cậu gửi cho tôi một bản phạm vi thi, tôi xem xem có thể giúp cậu khoanh vùng trọng tâm không."

kim thái hanh lập tức lên tinh thần, hoan hô nhỏ một tiếng vội truyền một bản tài liệu điện tử. mấy ngày nay cậu nghĩ kỹ rồi, cảm thấy mẫn doãn chi nói đúng. trước khi chưa làm rõ suy nghĩ lập trường của bản thân, cậu không thể ích kỷ đơn phương cắt đứt liên lạc. trước tình yêu là tình bạn, cậu không đến nỗi ngay cả tình bạn cũng không chăm lo tốt chứ?

kim thái hanh cười khẽ, làm bạn dường như cũng tốt, tận hưởng quyền lợi lớn nhất của bạn bè ở rìa phạm vi an toàn.

đêm giáng sinh, kim thái hanh từ chối lời mời của bạn học, tan làm là chui về phòng trọ.

"ài, tối ăn món khác một chút, tận hưởng chút không khí lễ hội đi."

sau khi ngủ trưa một tiếng, kim thái hanh cũng lười ra ngoài, cậu mở phần mềm đặt món gọi một phần bánh ngọt và trà sữa. cậu mở loa bluetooth, trong tiếng nhạc "we wish you a merry christmas", từng miếng từng miếng ăn bánh nghìn lớp tiramisu.

"điền chính quốc hôm nay có phải trực ban không...?" cậu lẩm bẩm một mình. kim thái hanh mở điện thoại, những lời muốn nói xóa xóa sửa sửa trong khung gửi, mỗi miếng bánh ăn vào đều nhẩm trong lòng: "nếu đến miếng cuối cùng miếng bánh nghìn lớp này không đổ xuống, tớ sẽ tỏ tình với điền chính quốc."

cậu tìm một cái cớ vụng về chẳng ra sao, tìm lối thoát cho tâm ý sắp sửa trào dâng. ăn hết miếng bánh cuối cùng, cậu cầm lấy điện thoại bắt đầu đánh máy.

"điền chính quốc, giáng sinh vui vẻ!" gửi.

"có lẽ cậu sớm đã biết rồi, nhưng tớ vẫn muốn nói cho cậu biết," kim thái hanh miệng lẩm bẩm nhỏ, ngón tay chậm rãi gõ từng chữ, "tớ—thích—cậu—"

ting đong!

"oa! giật cả mình!" kim thái hanh phản ứng cực nhanh ném điện thoại đi, xoa ngực: "ai lại gửi tin nhắn lúc này thế! may mà mình không run tay ấn gửi!" cậu sợ hãi nhặt lại điện thoại, nhìn một cái—

"giáng sinh vui vẻ, kim thái hanh."

"tôi đang ở dưới lầu nhà cậu, ra gặp mặt đi."

ơ!!!? kim thái hanh mở to mắt, cảm giác máu một giây tràn lên não, cả người giống như ngâm trong suối nước nóng choáng váng.

"cậu ấy, cậu ấy đùa nhỉ... sao, sao có thể..." giây tiếp theo điền chính quốc liền gọi đến.

"alo?" kim thái hanh cố nén sự run rẩy trong giọng nói.

"cậu bây giờ đang ở nhà à?"

"đang, đang ở."

"vậy tốt rồi, mau xuống đây đi." kim thái hanh cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ bằng vải cotton nhăn nhúm của mình, vội chạy đến tủ quần áo lật ra một chiếc áo sweater trắng trông có vẻ sạch sẽ, mặc vào quần jean, soi gương xác nhận khóe miệng không dính bột sô cô la, mang theo tâm trạng mong đợi và bất an chạy xuống lầu.

"điền chính quốc! sao cậu đến đây?" chạy đến trước mặt đối phương đứng vững, kim thái hanh thở hổn hển hỏi.

dù tháng trước mới gặp một lần, nhưng lại cảm giác rất lâu không thấy anh rồi. anh vẫn khiến cậu động lòng thế. nhìn thấy điền chính quốc mặc áo cổ cao màu đen, kim thái hanh ấn tay lên ngực trái không chút vết tích, cố gắng làm dịu nhịp tim bất an.

cậu lại bắt đầu tìm cớ. cậu lén nghĩ: giả như câu tiếp theo của điền chính quốc là mời cậu cùng đón giáng sinh, thế thì cậu lập tức tỏ tình với cậu ấy.

"hai ngày nay tôi vừa vặn không phải trực ban, muốn nói đến tìm cậu, ừm..." điền chính quốc dừng lại.

 "tìm tớ có chuyện gì không?" kim thái hanh tiếp lời, trong đôi mắt lấp lánh chứa đựng đầy sự mong đợi.

"tôi, tôi đến trả khăn cho cậu." điền chính quốc lấy khăn quàng cổ ra, quàng cho kim thái hanh.

"à... thế à, cảm ơn." kim thái hanh rũ mắt, thấp giọng cảm ơn.

"làm phiền cậu chạy một chuyến này rồi, lần sau có thời gian mời cậu ăn cơm. nếu không có việc gì khác, tớ về trước đây, cậu đi đường cẩn thận."

có lẽ vì mặc quá ít, hoặc vì kỳ vọng đầy tràn lúc nãy đã tan thành mây khói, cảm giác không khí lạnh từ kẽ hở của khăn quàng cổ chui vào tận đáy lòng.

"kim thái hanh! cậu ăn cơm tối chưa?" sau lưng truyền đến giọng điền chính quốc.

"ăn rồi." cậu không quay đầu lại, khô khốc đáp.

"thế cậu có muốn ăn chút đồ tráng miệng sau bữa không?" giọng điệu bình tĩnh thường ngày của điền chính quốc dường như nhuốm một tia cười, "kim thái hanh, quay lại nhìn thử đi, được không?"

kim thái hanh giả vờ bất mãn, vừa phàn nàn vừa chậm rãi xoay người: "điền chính quốc, cậu rốt cuộc muốn làm gì, tớ bận lắm đấy tớ lát nữa còn phải—"

"cậu, cậu đây là..." kim thái hanh đôi mắt một mí xinh đẹp chớp chớp, khó mà tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt.

chỉ thấy điền chính quốc một tay cầm quả bóng bay trong suốt quấn bóng đèn nhỏ, một tay cầm kẹo hồ lô. ánh sáng xanh trắng yếu ớt trên bóng bay đan xen nhấp nháy trên mặt đối phương, ánh lên ánh mắt điền chính quốc cười thuần khiết dịu dàng.

anh đi đến trước mặt kim thái hanh, nói: "cậu nhìn xem cái này giống quả cầu pha lê không? lung linh thế này."

kim thái hanh cúi đầu nhìn kẹo hồ lô trước ngực, lớp đường mỏng phản chiếu ánh sáng yếu ớt. cậu nhận lấy, đưa kẹo hồ lô lên trước mắt xoay xoay, cười nói: "cậu nói vậy đúng là hơi giống, lấp lánh đẹp thật."

"nhưng mà, kẹo hồ lô này cũng to quá nặng quá nhỉ? bên trong là gì thế? là quả mận to thế à?"

"là táo." điền chính quốc lại gần thêm một bước, "bên ngoài không làm loại nhân táo, nhưng tớ nghĩ cậu thích ăn đồ ngọt, liền tự làm một quả kẹo hồ lô táo."

"kim thái hanh, giáng sinh vui vẻ. tặng cậu quả bình an, chúc cậu một năm tiếp theo cũng sẽ bình an hạnh phúc trôi qua." giọng điền chính quốc trầm thấp nhẹ nhàng, giống như lông vũ nhẹ nhàng quét qua đầu quả tim kim thái hanh.

nghe vậy, kim thái hanh đối diện mắt cậu, ngẩn người nói: "cậu tặng tớ quả bình an...? vì, vì sao..."

cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng, trong lòng có một giọng nói bảo cậu: bây giờ chính là "thời điểm vàng", vào ngày giáng sinh mọi nguyện vọng đều có thể thực hiện. cậu há miệng, lời đến bên miệng lại thành: "cậu đối với bạn bè đều tốt thế à? đến mức còn có thể nhận được quà là kẹo hồ lô làm thủ công."

cậu giọng điệu nhẹ nhàng, "đúng rồi, ngày lễ quan trọng như này, sao cậu không ở lại thành phố A đón cùng người mình thích?"

"vì người tôi thích không ở thành phố A." à, cậu ấy quả nhiên có người mình thích rồi. kim thái hanh sắc mặt buồn bã, nhếch khóe miệng tiếp tục nói: "thế tớ không làm lỡ cậu nữa, mau đi tìm cậu ấy đi."

"người tôi thích ở đây." điền chính quốc nhẹ nắm lấy cằm đối phương, hướng khuôn mặt kim thái hanh về phía mình, nhìn thẳng vào đáy mắt đối phương: "người tôi thích không thông minh lắm, chỉ biết một mực đuổi theo phía sau, ngày nào cũng líu lo như chim sẻ có bao nhiêu chuyện nói không hết, dốc lòng mở lòng với tôi, lúc đầu thực sự làm tôi sợ đến mức không biết phải ứng phó ra sao." điền chính quốc cười nhẹ, "rõ ràng thích ăn đồ ngọt, lại cứ phải nếm vị đắng của cà phê. rõ ràng rất quan tâm tôi, lại cứ mượn danh nghĩa 'bà bảo'. rõ ràng bị chọc đau lòng rồi, lại trốn đi khóc trộm cũng không đến tìm tôi hỏi cho ra lẽ." anh lại gần, dừng lại ở khoảng cách giữa hai người chưa đầy mười phân.

"rõ ràng rất thích tôi, lại giấu đi không nói, cứ bắt tôi phải đến tìm cậu ấy."

"cho nên tôi liền đến rồi, vì không nỡ để cậu ấy buồn quá lâu, nên quyết định chia sẻ một bí mật với cậu ấy." anh lại gần bên tai kim taehyung, môi nhẹ chạm vào tai đối phương, "cậu đoán ra người tôi thích là ai chưa?"

kim thái hanh lắp bắp mở miệng: "là, là... tớ— ưm!" tiếng chưa dứt, đã bị nụ hôn đột ngột của điền chính quốc chặn đứng.

"cuối cùng cũng thông minh rồi." nụ hôn ngắn ngủi kết thúc, điền chính quốc lưu luyến liếm môi trên đối phương, hai người trán chạm trán, "người tôi thích là cậu, kim thái hanh."

anh nói: "không có người nào khác. tôi không biết hôm đó cậu nghe hoặc thấy gì, nhưng tôi bảo đảm với cậu từ đầu đến cuối người tôi thích chỉ có mình cậu."

"nhưng tớ nghe thấy bạn của cậu nói đàn chị hạ gì đó... còn cậu hôm đó giọng điệu nghe hung dữ lắm không kiên nhẫn..." kìm nén gần một tháng, kim thái hanh cuối cùng trút được ngụm tức này ra.

hóa ra là chuyện này.

điền chính quốc suýt bị chọc cười, cậu dùng sức hôn một cái lên môi kim thái hanh, nói: "cái đầu nhỏ của cậu suốt ngày nghĩ ngợi linh tinh, tôi lúc đó là không vui cái thái độ họ bàn luận về cậu, nghe rất không tôn trọng cậu, nên mới có chút nổi giận."

"hở? thế, thế à... thế tớ hiểu lầm cậu rồi..." kim thái hanh chột dạ nói.

"thôi, những chuyện đó không quan trọng nữa." điền chính quốc đưa tay ôm lấy eo kim thái hanh, kéo người lại gần, "bạn học kim thái hanh, em có phải còn quên nói với bạn trai một câu không?"

kim thái hanh mắt đảo một vòng, nói: "giáng sinh vui vẻ!"

"sao? bây giờ em lừa được tớ vào tay rồi định không chịu trách nhiệm à?" điền chính quốc cười chọc vào eo đối phương.

kim thái hanh cười cười trốn tránh, một tay móc vào cổ đối phương.

chụt!

"tớ thích cậu! điền chính quốc! từ lần đầu gặp ở bệnh viện, tớ đã có ý đồ xấu với cậu rồi!"

 "tớ biết." điền chính quốc ôm người vào lòng, "mỗi lần em nhìn tớ trong mắt đều phát sáng đấy, tớ sớm đã phát hiện rồi. đồ ngốc ạ."

"ơ? không phải chứ? lần cậu đưa tớ americano đó? là cố ý à? lần tớ hỏi xin wechat cậu đó? cậu không phải đang đợi tớ chủ động chứ?"

"lúc đó còn chưa biết cậu không dám uống cà phê, nếu sớm biết vậy, thì đã gọi vanilla frappuccino rồi." điền chính quốc tiếc nuối nói, anh tiếp tục: "dù em lần đó không hỏi xin wechat tớ, tớ cũng sẽ mượn danh nghĩa bà xuất viện nghĩ cách liên lạc với em."

"bảo thêm với em một bí mật nhé." anh cười khẽ, "bà cũng sớm đã biết rồi, về chuyện em có ý đồ xấu với tớ."

"cái... cái gì thế!!" mặt kim thái hanh đỏ bừng. chẳng lẽ việc đến nhà cậu làm khách, tết trung thu gửi bánh trung thu những chuyện này, đều là bà trương cố ý sắp xếp à!

cậu vùi đầu vào ngực điền chính quốc lẩm bẩm: "mình đã bảo mà, cuộc sống làm sao có thể diễn ra theo kịch bản phim thần tượng, hóa ra là hai người..."

một câu hỏi sướt mướt hiện ra trong đầu, cậu ngẩng đầu nheo mắt hỏi ra: "thế điền chính quốc, cậu thích tớ ở điểm nào nhỉ?"

"bọn mình thời gian quen nhau không dài, gặp chưa mấy lần, hai trường lại cách xa thế này, cậu kể xem, cậu nhìn trúng tớ ở điểm nào thế?" kim thái hanh lầm bầm lầu bầu, càng nói càng thấy không đúng, có chút hoảng loạn trừng điền chính quốc: "cậu không phải thấy tớ theo đuổi đáng thương mới đồng ý đấy chứ? là ôm tâm thế 'thử xem, không hợp thì chia tay' à? tớ bảo cho cậu biết nhé, ở chỗ tớ không có cái gì là 'thử xem' đâu, thực sự thích mới yêu, không thì, không thì..."

"em lại suy diễn rồi." điền chính quốc gõ lên trán kim thái hanh, "tớ thích em còn chưa đủ rõ ràng à?"

"tớ biết em thích những thứ lấp lánh đẹp đẽ, biết em thích nhất là vanilla frappuccino, biết em thích ăn bánh chanh, biết em sợ nóng, biết tính khí nhỏ mà em giấu đi, biết em thực ra là đồ đáng yêu được chiều chuộng mà lớn."

kim thái hanh cảm thấy hốc mắt chua chua, cậu dùng sức chớp mắt, kiêu ngạo hừ một tiếng nói: "cũng được, nghe ra cậu hiểu tớ khá đấy..."

"thế tớ trả lời câu hỏi đầu tiên của em nhé. tại sao thích em nhỉ, thái hanh." điền chính quốc lẩm bẩm, "vì em trông đẹp trai đấy, em đến dáng vẻ luống cuống làm đổ nước muối sinh lý khi rút thuốc cũng đẹp."

hình ảnh lần đầu gặp mặt dâng lên trong lòng, kim thái hanh đột nhiên cảm thấy xấu hổ. ấn tượng đầu tiên cậu để lại cho điền chính quốc chính là tên ngốc luống cuống tay chân.

cậu lắp bắp nói: "cậu, cậu nói thế, tớ nhất thời không phân rõ là khen hay là...?"

đến khi nhìn thấy khóe miệng nhếch lên và ý cười trong mắt đối phương, cậu mới phản ứng lại: "điền chính quốc! cậu lại lừa tớ rồi!"

điền chính quốc vội an ủi bạn trai nhỏ đang cáu kỉnh, anh ôm chặt đối phương, nói: "sao thế? chỉ cho phép em có ý đồ xấu với tớ, không cho phép tớ yêu từ cái nhìn đầu tiên à?"

"tớ thích ánh sáng trong mắt em khi em nhìn tớ. tớ lúc đó nghĩ, hy vọng ánh sáng đáy mắt em vĩnh viễn đều lấp lánh tỏa sáng. kim thái hanh, em chỉ được nhìn một mình tớ thôi có được không?"

điền chính quốc hôn lên trán kim thái hanh, giọng điệu như đang dỗ dành, "dù sao em cũng thích khuôn mặt này của tớ, ít nhất tớ có thể bảo đảm không làm em nhìn chán khuôn mặt này."

"ừm... tớ cảm thấy cậu nói hơi không đúng." kim thái hanh cười tinh quái, nói: "tớ không chỉ thích khuôn mặt này của cậu, còn thích cơ thể của cậu nữa đấy."

vừa nói, một tay còn không an phận sờ lên ngực đối phương. tranh thủ lúc đối phương chưa mở miệng, cậu tiếp theo đó nói: "nhưng nếu cậu nguyện ý cho tớ cả đời có ý đồ xấu với cậu, thế thì tớ cũng nguyện ý."

lần này cậu thực sự cười thành tiếng, cái miệng vuông ngốc nghếch lại xuất hiện.

điền chính quốc cũng cười, "rất vinh hạnh."

"ừm, thế coi như bọn mình đều trồng cây si vào tay đối phương nhé!"

cậu vẫn luôn tưởng mình thích điền chính quốc chỉ là sự "yêu cái đẹp nông cạn". sau này mới biết, hóa ra đây chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

the end.

---

"này! điền chính quốc gửi trọng tâm thi rồi!" ở một quán cà phê nào đó, trịnh hạo thạch kích động mở tài liệu, nhìn thấy 30 trang tinh hoa trọng tâm nhi khoa đẹp đẽ chỉnh tề cộng thêm dự đoán câu hỏi, nước mắt suýt rơi xuống.

hắn nắm tay mẫn doãn chi, an ủi nói: "con trai chúng ta chọn bạn trai đúng quá rồi! có đạo đức đấy! là người đáng tin cậy! ba duyệt!"

"cũng không nghĩ xem bọn mình chỉ cho cậu ấy bao nhiêu con đường sáng." nhìn file ghi chú mẫn doãn chi cũng không nhịn được khóe miệng nhếch lên, "may mà bọn mình cuối cùng cung cấp địa chỉ nhà của thái hanh, nếu không thì chỉ có 15 trang ghi chú thôi."

 "cậu nói xem... nếu thái hanh biết phía sau là chủ ý của hai bọn mình, còn đem mấy cái liên quan trên sns cho điền chính quốc xem, cậu ấy có tức giận không..." trịnh hạo thạc có chút sợ hãi.

giây tiếp theo hắn tự thuyết phục: "không đâu không đâu, nếu không có hai bọn mình, chuyện làm sao thuận lợi thế được! cupid không thu tiền chút báo đáp khác cũng coi như chấp nhận được đi!"

"đi thôi doãn chi! để bọn mình dùng tuần cuối cùng hoàn thành bát tinh hoa cô đặc này!"

hoàn toàn văn.

---

author's note

hậu ký quá trình viết bài văn này rất vui vẻ, gần như là mang theo nụ cười đánh ra từng đoạn hội thoại tình tiết. không biết các bạn xem bài có ai là sinh viên điều dưỡng không? cá nhân mình cho rằng đối với sinh viên điều dưỡng mới vào nghề, câu "dáng vẻ luống cuống làm đổ nước muối sinh lý khi rút thuốc của cậu cũng đẹp." câu này thực sự đánh trúng tim thiếu nữ đấy🥺 hay chỉ có mình mình mê nhỉ hahaha.

mọi người tin yêu từ cái nhìn đầu tiên không? (cười) mặc dù "feeling" là một thứ mơ hồ hư vô, nhưng chỉ cần hai người cảm nhận được cùng một loại "feeling", câu chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên có lẽ liền triển khai rồi. hy vọng mọi người đều nắm bắt được nó khi tình yêu xảy ra nhé🥰

vậy thôi nhé! hẹn gặp lại ở bài ngọt ngào tiếp theo! 

---

cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình cũng như taekook ở vũ trụ sinh viên y khoa này nhê hehee, chúc các bạn ngủ ngon, hy vọng tất cả chúng mình đều gặp được có thể bao dung và thấu hiểu chúng mình như điền chính quốc đối với kim thái hanh nhé~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com