Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Hoa Thầm(SP)

Im lặng.

Trước giông bão.

Thiếu chủ Hoa gia hơi ngẩng đầu nhìn những đốm lửa từ xa.

Lại là Cừ Nhung, vẫn là Cừ Nhung.

Những con báo xứ thảo nguyên luôn rình rập nơi đây.

Báo đêm săn mồi.

Nhưng thứ đang chờ là gã thợ săn.


Nam Quốc Công đã có lòng nhờ Lộ Thương Nhai cho thiếu chủ Hoa gia làm quen với Thiên Xu Quân.

Thì cũng phải có chút thành tựu chứ nhỉ?

Cho gọi là có học hỏi ấy mà.


Hoa Minh Châu hất cằm lên, nhìn rất kiêu ngạo.

Mắt lấp lánh những đuốc lửa càng ngày càng gần.

Với tay lấy cung tên được binh sĩ dâng lên.

Tay phẩy phẩy ra lệnh lui lại.

Lắp tên vào cung.

Dây cung bị kéo căng ra.

Vẫn chưa bắn vội.


Nam Đường Vương tương lai đang chờ.

Kia rồi.

Nhưng lại chẳng như mong đợi.

Hồ Diên Dần không ở đây.

Thế thì cũng chả cần tốn sức.


Mũi tên rời cung.

Ghim xuống mặt đất.

Ngay trước mũi hắc mã.


- Hôm nay Lộ tướng quân không có ở đây để tiếp các vị.

- Có phiền không nếu để hai nữ nhân thay mặt hắn chào hỏi?

- Xin lỗi, ta không hỏi ý kiến các vị.

- Muốn hay không thì cũng phải gặp.


Nàng ngạo nghễ hất suối tóc ra đằng sau, kéo voan trùm đầu sâu hơn, che đi hơn phân nửa khuôn mặt.

Bước ra khỏi bóng tối, gió đêm thổi tóc cùng voan đen phấp phới.

Đứng thẳng người ngay giữa ánh sáng của những đuốc lửa đang nhảy múa. 


Là nữ thần báo tử.

Chỉ có miệng là thứ có thể nhìn trong đêm.

Đỏ như mẫu đơn.

Môi mím lại rồi mở ra.

Cười khoái trá.

Nàng ta cười lảnh lót, sắc như cắt được cả màn đêm.


Vương Lam Nguyệt sẽ là người trực tiếp chảo hỏi những vị khách không mời mà đến này.


Nhảy múa giữa đàn báo.

Thương của Lam Nguyệt tướng quân múa trong đêm.


Còn con ả kia.

Như có mắt ở sau lưng.

Xích sắt như rắn uốn lượn trườn bò.

Tóe lửa trong đêm.

Tuyệt nhiên không một vết thương.


Bạch mã phi trong đêm.

Đuổi cùng giết tận những kẻ cuối cùng.

Môi đỏ cười, đáp lại Vương Lam Nguyệt.



Hoa sen từ Nam Đường không phải là trò đùa đâu.

Đạo lí đấy, người chết mới thấu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com