Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Hoa Trần(XP)

Âm thanh của thế giới tắt lịm.

Chìm sâu vào màn đêm.

Nơi hoang tàn đáng lẽ nên có tiếng khóc.


Khoảng không tối màu có một người đang ôm chặt lấy một bông sen đã tàn.

- Minh Châu.

Giọng của "Thần Sáng Thế" vang lên.

Một thứ giọng như trộn lại từ năm người khác nhau.

Đôi môi khô nứt mím lại, làm vết tích của máu sền sệt lem đều ra như son.

"Thần" an ủi nàng.

- Là ta lừa họ. Không phải lỗi của ngươi.

- Là lỗi của ta.

Giọng nàng nghe tiếng nức nở.

- Ừm, vậy thì là lỗi của chúng ta. Đừng tự trách nữa.

Đầu nàng như được một bàn tay vô hình xoa nhẹ nhàng. 

Dù xung quanh chỉ là một không gian vô tận, chẳng có ai.

- Tỉnh dậy thôi.

- Ta không ngủ mà.

Nàng nghẹn ngào, tay lại ôm chặt lấy bông hoa sen.

- Ta là ngươi, ngươi là ta.

- Ta không muốn bản thân bị tổn thương.

- Thế nên, tỉnh dậy, nhé?

- Ta không nghe ta không nghe! 

Nàng bịt chặt tai như không muốn nghe nữa.

"Thần" thở dài.

Nàng ngỡ ngàng.

- Ta xin lỗi.

Nàng thút thít khóc, như đứa trẻ mới nhận ra lỗi.

"Thần" hiểu.

Nỗi đau mất đi người ấy làm một phần của chính "thần" không ổn định.

- Đành vậy.

Lại là một tiếng thở dài.

Bàn tay vô hình xoa lấy mái tóc đen xõa dài.

- Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau.

- Ta sẽ đến đón ngươi về, với tất cả những gì ngươi muốn.

Nàng mím môi lại.

- Ta chỉ cần một người thôi, có thể không?

Nàng cảm nhận được bóng vô hình bên cạnh mình.

- ... Có thể.

- Cứ tiếp tục ngủ đi.

"Thần" ngân nga.

Là một ca khúc của Vũ Dân quốc.

Rồi lại đến âm thanh như vọng từ đáy biển.

Tiếng sóng vỗ.

Tiếng của mọi tạo vật.


Đột nhiên có hương sen thoang thoảng.

Nàng nhắm mắt lại.


"Uế Khí ăn mòn, hồn thần tan nát."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com