-Anh và tôi, mỗi người như ở một vùng trời cách biệt, anh hài hòa, ngọt ngào, yêu quý cuộc sống không vốn dĩ tươi đẹp này. Còn tôi, lang thang bất cần, không có xúc cảm-Ấy vậy mà , anh lại sẵn sàng đến bên tôi, nở nụ cười ấm áp , phá vỡ bức tường cô độc trong tâm can tôi-Nếu có thể quay ngược thời gian, chắc chắc tôi sẽ giữ anh lại, bằng bất cứ giá nào(Xin mời các readers đọc và cảm nhận. Văn phong của mình vẫn chưa tốt bằng các bạn nên xin đừng gạch đá quá nhiều nhé!! Au xin đó!!!Mà nói trước, kết là HE đó nha!!Kamsahamnida!!)…
Bạn bao nhiêu tuổi? Bạn có thể khẳng định bạn không bao giờ cô đơn? Có thể bạn có nhưng tôi thì không. Mối tình đâu của tôi không quá dài nhưng khi kết thúc cũng đủ làm tôi điên dại. Điên dại với nỗi cô đơn, chir có mình ta nơi thành phố xa hoa. Điên dại với nỗi nhớ...của một thời tuổi trẻ. Và rồi tôi chợt nhận ra, hãy bình tĩnh mà đối mặt bởi vì...sau cùng cũng chỉ có mình tôi mà thôi! Mình tôi tập quen với việc không có người ở bên.....P/s: Các bạn hãy cân nhắc trước khi đọc vì chuyện mình viết sẽ rất buồn, giằng xé nội tâm.…
Truyện: Đừng điThể loại: ngôn tình hiện đại, song sinh, ngọt, ngược nhẹ, từ z-> aVăn ánKhi công chúa ngủ trong rừng đã thức giấc ,mọi quá khứ bị đóng băng, mọi ký ức bị sáo trộn, công chúa được sống dưới sự bảo vệ của "hoàng tử"hay là "ác quỷ".Sự ngọt ngào đến khó cưỡng , những nụ cười anh mang lại cho em đôi lúc em tự hỏi mình là thật lòng hay giả dối.Dường như đêm nào trong mơ em cũng thấy hình ảnh người con gái trong cơn mưa mang màu sắc đỏ, đôi mắt chứa đầy hận thù nói với em hãy rời xa anh.Những câu hỏi em đặt ra cho anh về những chuyện trong quá khứ anh luôn tìm cách né tránh nó một cách toàn diện, em nhìn thấy trong ánh mắt anh đôi lúc là yêu thương, cưng chiều nhưng có khi là sợ sệt.Cho đến một ngày cánh cửa sự thật được mở ra, nó dường như phá tan màu sắc giả dối, công chúa tìm lại ký ức của mình chính là lúc cô đối mặt với mọi thứ tưởng chừng như là hạnh phúc nhưng thật ra là đau khổ."Đừng rởi bỏ anh, đừng chán ghét anh, anh xin em"" Anh hứa ...không anh thề không bao giờ đánh, mắng hay hành hạ em, anh sẽ mãi mãi ở bên em"Tần Chiến Dương liệu em có nên tin anh một lần nữa không?…
Nội tâm của một người phụ nữ ở trong tình yêu. Luôn cần sự yêu thương, cần sự quan tâm của người mình thương. Khi không được ai đó quan tâm chú ý đến sẽ khiền cho cô ấy cảm thấy buồn và tuyệt vọng.…
TRƯỚC MẮT LÀ ĐẠI DƯƠNG!(Sau lưng là Biển Cả!)Có những thứ chỉ khi mất đi ta mới nhận ra nó quan trọng đến nhường nào...Quá khứ - dù thời gian có bào mòn thì vẫn không thể vùi lấp được. Chỉ là, trong lòng sẽ vơi đi những nỗi day dứt khi hồi tưởng lại. Người ta gọi đó là hoài niệm...Đời người - dù có đi đến chân trời góc bể - cuối cùng cũng là để gặp được người mình yêu thương~Thế nhưng... giữa muôn trùng Đại Dương ... ... Dẫu có gặp biết bao nhiêu con người Nhìn thấu bao nhiêu mảnh đời ...Thì ta vẫn thấy rằng: Thực ra , mình vẫn Cô Đơn!----- Trước mắt là Đại Dương - Sau lưng là Biển Cả! ------Ciu Mómm…