hi tôi làm về otp này vì lọt hố rồi còn tôi này hứng hay gọi là tăng động ik vì lúc học td tôi nhảy dây Chẹo con mẹ nó chân rồi . nó đau mà ko hiểu sao vui và yêu đời vl . điên ghê á ....truyện ngắn nha tôi viết h dở lắm đừng chê tôi tôi buồn đó , sẽ cố gắng viết ko sai chính tả ạ và truyện ko đc longin lắm nên vậy đó . có thể ủng hộ tôi nha ko ủng hộ tôi buồn đó nha lần nữa . tôi nói luôn truyện ko hề liên quan và nhân vật OOc nha uk đừng nhấn mấy lời lẽ ko đẹp ko là tôi lốc ko thương tiết uk ):3…
Đã hơn một giờ chiều, Ji yeon-tôi đau đến không chịu được, Kim Myungsoo nắm cổ áo uy hiếp một y tá - "Tìm một bác sĩ đến đây ngay cho tôi, nếu không... nếu không..." - Bây giờ đầu óc anh cũng lung tung mất rồi, hồ đồ gào lên - "Tôi lái máy bay đâm kính nhà các người, đâm bể kính nhà các người!"Nhờ câu này của anh, cuối cùng cũng có một bác sĩ bước vào giải quyết.Vì thế, tôi được đưa vào phòng sinh, Myungsoo bị ngăn ở bên ngoài, tôi được nghe anh nói loáng thoáng - "Để tôi vào, nếu không tôi lái máy bay..."Trừ cô y tá thì chẳng có một ai, yên lặng tới đáng sợ. Chốc sau, bác sĩ dự định sẽ mổ đẻ cho tôi đi tới, báo với tôi rằng, hôm nay ông ta không thể giúp tôi mổ được, tôi chỉ có thể sinh tự nhiên mà thôi. Trước tiên, sẽ tiêm cho một mũi, theo dõi hai giờ rồi tính sau. Nói xong, ông ta xoay người bỏ đi.Mặt mũi tôi trắng bệch.Mấy phút đồng hồ sau, ý thức tôi bắt đầu mơ hồ, mê man không tỉnh, nhưng cơn đau bụng sinh càng lúc càng trầm trọng hơn, hai chân được đặt lên giường đẻ, xung quanh không hề có bất kì tiếng động nào, im lặng đến đáng sợ.Tôi bắt đầu kêu khóc như thú, bên cạnh chẳng có lấy một ai. Gào thét đến khi miệng đắng lưỡi khô, muốn uống một ngụm nước cũng không thể nhờ bất kì ai hết.Không biết đã bao lâu, bác sĩ và y tá lại xuất hiện lần nữa.Bác sĩ hỏi y tá - "Có tiến triển gì không?"Y tá đáp - "Cũng chưa cô ấy đau đớn gì nhỉ?"Đm! Đm! (chửi tục)Bà cắn răng đến bể quai hàm rồi mà còn dám nói bà không đau?!Bà gào lên cho mày xem!…
Tác Giả :Người rơm AdenTruyện là một truyện được viết lại bởi nhân vật chính, có nhiều tình huống làm bạn cười và suy nghĩ. Còn gì tiếp diễn nữa đây, hãy nghe Park JiYeon trả lời và cũng dõi theo chuyện tình của cô cùng Kim Myungsoo .Sau khi kết thúc đợt thi cuối năm, vì mua nhầm phiếu xe nên JiYeon phải nán lại trường học mấy ngày. Lúc đó phần lớn sinh viên đã rời trường, chỉ còn lại sinh viên năm 3 được cho là cực khổ nhất còn ở lại trường cố gắng cho kỳ thi chuyên ngành. Vì vậy, trong lúc ở thư viện giết thời gian thì Jiyeon trùng hợp ngồi gần nam thần khoa Vật lý - Kim Myungsoo học năm 3 đại học, trong một phòng tự học. Đương nhiên, ở chỗ đó vẫn còn những sinh viên khác chưa rời trường chứ không phải chỉ có riêng hai người bọn họ, bọn họ cùng lắm chỉ ngồi gần nhau mà thôi.Quan An Tĩnh ngày thường cũng không mấy nhiều chuyện, làm người cũng tương đối yên phận. Thế nhưng cô cũng biết đến cái tên Nghiêm Dịch này, dù sao hot boy của đại học F nổi tiếng gần xa, có biết bao cô gái đổ ngã với anh, nếu như ngay cả anh mà cô cũng không biết thì thực uổng cho sự thực là người ở đại học F.…
Marc Levy có một câu như thế này, "Tình yêu của cuộc đời là tình yêu mà ta đã trải qua, không phải thứ tình yêu mà ta đã mơ mộng." Nếu có một kết cục khác, tôi hy vọng họ sẽ cùng nhau vượt qua cơn sóng này dù phải gặp bao nhiêu khó khăn đi nữa.…
Tác giả: Hoa Tuyết LinhThể loại: fanfiction, ma cà rồng, tình yêuSố chương: 19Tình trạng: hoàn thànhBạn tin trên đời này có Vampire không? Tôi thì tin đấy, bởi vì chính tôi đã gặp anh. Tên của tôi là Park Jiyeon, một người sở hữu thứ máu đặ̣c biệt. Cũng vì thứ máu ấy nên tôi mới gặp anh. Nhưng... có 2 thứ tôi sợ nhất trên đời là sợ ma và sợ đau..…
Tôi gặp người vào một mùa thu cũ, khi lá còn chưa kịp úa vàng và lòng tôi vẫn còn nguyên vẹn.Chúng tôi đi ngang qua nhau, lặng lẽ như một khúc nhạc không lời. Không ai ngoái lại, không điều gì xảy ra, nhưng từ hôm ấy, thu trong tôi đã không còn như trước. Giữa những đổi dời của một thành phố sau chiến tranh, chỉ có ánh mắt người ấy còn ở lại trong tôi như một vệt nắng cuối ngày neo vào ký ức, khiến tôi quên cả mình thuở chưa từng biết nhớ biết thương một ai.…
Author : kira487Translator : MetoDLink gốcBản dịch chưa được sự cho phép của tác giả. Mình đã gửi lời xin phép đến tác giả nhưng chưa nhận được hồi âm. Gửi lời cảm ơn đến Trang đã khai phá cho em fic này ❤…
「 Appreciation is Pain 」Author: ACatWhoWritesPublished: 2/9/2024Tình trạng: Hoàn thànhTranslator: _lninaDescription: Kyungsoo sẽ không bao giờ thừa nhận chuyện cậu đang đi đường thì đâm phải cột điện do mải ngắm nhìn cơ bắp của Chanyeol.❌ Bản dịch ĐÃ CÓ sự cho phép từ tác giả, vui lòng không chuyển ver, reup ❌…