fifty five
"jimin, làm ơn cho mình nói chuyện với bé con, được không ? không có gì nhiều đâu, chỉ là mình muốn bé con được xác nhận là mình chỉ đi công tác một tuần thôi"
jimin nhíu mày, mắt lướt về phía tay cầm điện thoại, rồi chuyển qua đứa trẻ đang ngồi thu chặt hai đầu gối vào người, ở một góc, co lại, thậm chí nó còn kéo vạt áo phông xuống tận mắt cá chân nom thật cô đơn và ngốc nghếch.
"jungkook"
jimin thử gọi nó, nhưng nó vờ như không nghe, nó thu người chặt hơn vào cái góc của nó, ngoảnh mặt đi giận dỗi.
"tôi không nghĩ nó là một ý tưởng hay" jimin đi ra ngoài lan can phòng ngủ, đảm bảo rằng bé con không thể nghe thấy cuộc trò chuyện "tôi nói với cậu như này nhé, mục đích cậu bỏ đi mà không nói lời nào với bé con là gì ? nếu đó nằm trong kế hoạch để làm giảm tình cảm bé con với cậu, mà giờ cậu lại muốn nói chuyện với nó, bịa cho bé con một lí do vớ vẩn nào đấy về việc cậu bỏ bé con để đi công tác một tuần, thì rồi nó sẽ lại tiếp tục hi vọng vào tình cảm của cậu thôi. cậu là thằng ngu à ? đã hạ quyết tâm từ bỏ cảm xúc với nó rồi, thì nên làm đến cùng, đừng để nó thành dở dang, rồi sau này sự dở dang ấy sẽ khiến cậu phải hối hận đấy"
taehyung im lặng một lúc lâu, bàn tay giữ lấy cuộc trò chuyện yêu đương cuối cùng run bần bật, anh nuốt nước bọt để giảm thứ nghẹn ứ trong cổ họng, nhưng dường như nó không những không tiêu giảm, mà còn đẩy cả lòng anh nặng hơn. không được, như này đau đớn quá, sẽ chẳng ra sao, và cũng chẳng tốt đẹp gì khi gây dựng một mối quan hệ từ sự mập mờ, chia li và đau lòng. gió biển lạnh lẽo thổi riết qua mái tóc anh, vô tư mà cũng vô tình lướt qua người gã cô đơn không nhà, không tình thương và thảm hại.
"mình ... mình không làm được, jimin à" taehyung gắng nuốt ngược nỗi đau vào lòng, khuôn mặt đỏ ửng chẳng biết có phải vì ánh lửa đêm ôm lấy không.
"này, lại sụt sịt à ?" jimin thở dài, cậu nhìn lên bầu trời, thu những đụn sáng của những vì sao xa xôi vào tầm mắt, cậu thấy áng mây trôi hờ hững qua, làm lập loè những vì tinh tú "taehyung, nghĩ lại mới thấy, cậu không thấy cái lí do bắt nguồn mọi sự đau thương này nó nhảm nhí hết sức à ? chẳng phải là từ mỗi cái tờ báo lá cải chết dẫm nào sao ? mọi thứ chỉ là bịa đặt, không có bằng chứng và cũng chẳng công khai chính xác đó là ai. cậu cứ lo thái quá cái gì ?"
"mình không thực sự quan tâm tờ báo đó, cái mình quan tâm là cảm xúc của mình bị đi quá xa, tờ báo lá cải đó làm mình tỉnh ngộ, sau đó là việc những người mình yêu thương và trân trọng nhất từ bỏ mình vì họ không chấp nhận giới tính và tin lời tờ báo vớ vẩn còn hơn cả lời nói của con trai mình, rồi cả danh tiếng của mình nữa, lượt đọc truyện của mình bị giảm đáng kể, thậm chí có người còn cmt vào truyện để bàn tán về việc tác giả bộ truyện này là một tên khốn biến thái ... lỗi lầm còn chưa đạt đến đỉnh điểm mà mọi thứ đã như thế này, sau này mà mình đần độn đi tiếp, mình có khi sẽ phát điên lên mất"
"vậy nên cậu từ bỏ tình yêu dở dang này ? nhưng mà nó khó quá ?" jimin nổi cáu "aishh xem ai mới nên phát điên kìa ? đáng ra ngay từ đầu mình không nên ship cậu với bé con, nên tát cậu một cái để cậu tỉnh sớm hơn nhỉ. lậm càng sâu thì càng khó thoát đấy. nhưng mà mình hỏi thật nhé, cậu làm những điều đó, để bảo vệ bé con, tự làm khổ bản thân để bé con không bị người ngoài hiểu lầm, để nó không bị phát triển sai lệch, thế cậu đã bao giờ quan tâm đến cảm xúc thật sự của nó chưa ? cậu bỏ đi, có thực sự quan tâm đến nỗi dằn vặt của một đứa trẻ thiếu tình yêu thương và thiếu sự quan tâm sâu sắc vì nó mắc bệnh tâm lí từ nhỏ, hả taehyung ?"
"vậy nên ... cho mình nói chuyện với bé con được không ?"
...
jimin vỗ về đứa nhỏ đang khóc thút thít trên giường, cậu ngồi trên ghế, cạnh giường, đọc hết câu chuyện cổ tích này đến câu chuyện khác mà nó vẫn không thôi nức nở. tên họ kim chết tiệt, chẳng hiểu tên đó yêu đương kiểu gì mà toàn làm khổ người cần được yêu thương.
"nín đi nào, khóc nhiều mai đi học mắt sẽ sưng vù lên đấy" jimin thở dài, muốn nằm lên giường cùng thằng bé để ôm nó vào lòng vỗ về cho dễ, nhưng nó cứng đầu không cho, nó bảo rằng chỉ có daddy là được nằm cùng nó thôi.
"con không muốn đi học, mai con sẽ ốm tiếp"
"đừng có suốt ngày viện cớ bệnh tật để trốn học, như thế không hay đâu, mai con sẽ vẫn đi học"
"tại sao chú không hỏi con vì sao con không muốn đi học, ở trường con có vui không ? mà suốt ngày coi việc đi học là việc bắt buộc thế ?"
jimin ngẩn người ra nhìn bé con cắn môi nói, nó túm chặt lấy tấm chăn mỏng, bực bội lau nước mắt nước mũi tèm lem. cậu thở dài, xoa xoa đầu nó, nhưng nó hất ngược tay cậu ra.
"chú đã nói với con, nếu con muốn tâm sự điều gì thì nói với chú mà" jimin nắn nắn bàn tay bị nó hất ra, nhỏ giọng thủ thỉ "ở trường có chuyện gì xảy ra nhỉ, để chú bảo với cô chủ nhiệm"
"con muốn chuyển lớp, muốn đổi giáo viên" nó sửng cồ lên nói nói, phản ứng hung hăng của nó jimin biết một phần là do tính cách ương ngạnh, một phần cậu đoán có lẽ ở lớp nó đã phải chịu đựng rất nhiều "chúng nó suốt ngày trêu con, đã không cho mượn đồ rồi còn cứ cố tình lấy, con đánh chúng nó thì chúng nó mách cô. còn cô giáo nghĩ giải quyết hai phía xin lỗi nhau là xong á? con muốn không bao giờ phải nhìn mặt nó nữa ... "
jimin lặng yên lắng nghe nó nói, cậu không nói gì cho đến khi đứa nhỏ ấm ức kể đến mức những giọt lệ của nó chảy tràn hai bên má. cậu biết ở độ tuổi bắt đầu thay đổi tâm sinh lí này, cái tôi của nó còn lớn hơn mọi niềm kiêu hãnh trên đời, sẽ rất khó khăn để một đứa trẻ cố chấp như thế hạ bớt lòng tự tôn của bản thân để hoà nhập với cộng đồng. hành động của một đứa bé bị chịu nhiều đả kích từ quá khứ đen nhèm, vồ vập và rối loạn như bộ não tuổi vị thành niên. jimin thấy buồn làm sao, khi bé con ở độ tuổi này, đáng ra nó nên vui vẻ và tận hưởng những niềm vui với những mối quan hệ bè bạn và tiếp thu những kiến thức mới lạ, thì nó lúc nào cũng giấu trong lòng mình u hoài một nỗi đơn côi, một thế giới buồn tủi và nơi không chút tình thương được san sẻ mà nó tự tạo ra, hình thành từ chính những nỗi bất hạnh của riêng nó. jimin thương cảm ôm nó vào lòng mình, vỗ về thật dịu dàng "được rồi không khóc nữa, mai chú sẽ bảo với hiệu trưởng cho con chuyển trường, chú nghĩ con cần phương pháp giáo dục đặc biệt, một đứa trẻ khác biệt như con, làm sao có thể hoà nhập với nơi đại trà một cách bộc phát như thế chứ, phải không ?"
jungkook quệt nước mắt vào vai áo jimin, ôm cậu chặt rồi mếu máo cười vì hạnh phúc khi nghĩ đến việc mình sẽ thoát được ác mộng trường học. nó bỏ quên cả buổi diễn văn nghệ sắp tới của mình, bẫng đi niềm vui và người bạn duy nhất - là yoongi, vì nó chẳng mong mỏi gì về những điều đó nữa, vì nó biết, nỗi buồn của nó còn lớn hơn nghìn lần niềm vui ít ỏi mà nó tìm ra, và sự thật là chẳng một ai trong ngôi trường đó có thể thông cảm cho nó, một cách trân trọng.
...
"daddy hết yêu em rồi phải không ?"
"không bao giờ đâu bé con, chỉ là daddy nghĩ chúng ta chỉ nên duy trì tình cảm này đến mức cha con thôi. con hiểu không ?"
"tại sao?"
"vì daddy sợ lắm, bên ngoài kia thật nguy hiểm. không ai chấp nhận tình yêu này của chúng ta đâu, họ sẽ nghĩ đến những điều biến thái, tủi nhục và đáng xấu hổ. daddy chỉ có thể bảo vệ con đến một mức nào đấy mà thôi. chi bằng, làm ơn con, xin đừng giữ ngón áp út cho daddy, mà hãy giữ cho người có thể đem an toàn cho con cả đời"
"đó không phải daddy sao ?"
"không, daddy là thằng khốn dơ bẩn có thể làm hại con bất cứ lúc nào, nên làm ơn, xin con đấy, xin hãy hiểu cho daddy"
"nhưng em không sợ, daddy sẽ không làm hại em, vì daddy yêu em mà. daddy biết vì sao mỗi ngày em đều muốn hôn daddy không ? vì daddy bảo những người nào yêu nhau sẽ hôn môi nhau. hôn xong thì họ đã đánh dấu nhau rồi, như thế thì họ sẽ yêu nhau mãi. daddy không nói dối đúng không ?"
"không. daddy nói dối đấy. xin con đấy, hãy yêu daddy đến mức ba con thôi, rồi hãy thực sự yêu một mối quan hệ an toàn"
...
sáng hôm sau jungkook lại ốm sốt, jimin phải xin nghỉ phép một hôm để chăm sóc cho đứa nhỏ. bỏ nhiệt kế ra từ cơ thể bé con, cậu hốt hoảng khi phát hiện nó sốt những bốn mươi độ. cơ thể nóng hầm hập và khuôn mặt xanh xao, hai mắt nhắm nghiền li bì khiến cậu phải vội vàng gọi cứu thương đưa nó đến bệnh viện.
"bệnh nhân jeon jungkook bị sốt vì căng thẳng và rối loạn tâm lí mức độ trung bình. chúng tôi đã cho bệnh nhân uống thuốc hạ sốt và nghỉ ngơi ở nơi yên tĩnh. yêu cầu người nhà phải luôn giữ cho bệnh nhân tâm lí ổn định, không có triệu chứng gì nguy hiểm nên người nhà không phải lo lắng quá. hiện tại bệnh nhân vẫn đang ngủ, có thể vào phòng thăm"
jimin gật đầu cảm ơn bác sĩ rồi đi vào phòng bệnh. nhìn jungkook nằm li bì trên giường, hai mắt nhắm nghiền, má hóp lại, cổ tay dính dây truyền nước, cậu khẽ nheo mày, kéo ghế ngồi cạnh giường rồi thở dài. một đứa bé trắng trẻo, đáng yêu và nghịch ngợm, vì khát cầu tình yêu mà ra nông nỗi này, đúng là chẳng đáng.
"ưm ... làm ơn ... làm ơn ... đừng rời xa em"
trong cơn mê sảng, đôi môi tái nhợt của đứa trẻ mấp máy nói, lời van nài thốt ra một cách kiệt quệ tựa như một con dao sắc, bén ngang lòng cậu quặn đau, cậu nắm lấy tay đứa trẻ, gục xuống giường như muốn khóc. chẳng phải nhân tình gì của đứa bé mà còn đau lòng như này, vậy thì taehyung, anh ta còn phải thảm hại đến mức nào.
điện thoại jimin chợt rung, cậu ngăn cho dòng nước mắt chảy ra, lấy từ điện thoại và phát hiện thấy tin nhắn hỏi thăm đứa bé từ taehyung, cậu cắn chặt môi, chặn đi số của anh.
"xin cậu, chỉ cần là một người cha mẫu mực thôi"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com