Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

fifty four

jimin đi làm cả ngày đến sáu giờ tối mới về nhà được, đáng lí là dạo này cậu phải tăng ca vì nhận một dự án xuất bản mới bù vào khoảng trống tập truyện dở dang của taehyung, nhưng biết sao được khi có muốn hoàn thành công việc sớm cũng chẳng xong, vì cậu còn phải gánh trên người trọng trách trông trẻ nữa. jimin sẽ nhàn tả hơn, khi mà jungkook không phải đứa trẻ mang trong mình tính cách quái gở.

"jungkook ơi, chú về rồi đây" cậu mở cửa, bỏ giày xếp ngay ngắn lên kệ. vừa gọi đứa bé, vừa giơ phần thức ăn mình vừa mua "chắc con đói rồi phải không, chú mới mua hai phần thức ăn đây"

nhưng căn phòng trống không, chẳng có âm thanh nào đáp lại anh ngoài tiếng đập cửa sổ từ phòng ngủ. jimin cảm thấy có gì đó không ổn, cậu đặt túi đồ xuống mặt bàn, bước vội tới vặn tay nắm phòng ngủ của jungkook. nhưng nó khóa trái rồi.

"jungkook! con ở trong đấy à ? mau ra đây đi, đừng có trốn chú, chú mua cho con rất nhiều đồ ăn ngon rồi, nếu con thích gì, chú sẽ mua thêm" jimin liên tục đập cửa, dỗ ngọt jungkook, nhưng dường như vẫn không có tiếng động gì khác. chẳng lẽ là thằng bé ngủ? hay là nó trốn đi đâu, hoặc nghiêm trọng hơn là nó bị bắt cóc ? càng nghĩ càng thêm sốt sắng, cậu đi làm cả ngày tối mới về, để ý thằng bé được có một chút buổi sáng và trưa, chẳng may nó xảy ra chuyện gì, taehyung sẽ giết cậu mất.

"jungkook à, mau mở cửa cho chú đi, xin con đấy !"

gọi đến một lúc mà vẫn chẳng có động tĩnh gì, jimin đành phải tìm chìa khóa phòng ngủ, tra vội rồi mở cửa. gian phòng nhỏ chẳng có một âm thanh hay một bóng hình nào mà anh mong chờ. giường ngủ nhăn nhúm, lạnh ngắt, mấy miếng dán hạ sốt còn nguyên trên bàn cạnh giường, bát cháo vẫn còn một nửa, nguội tanh nguội ngắt. kẹo mút và thỏ bông mà anh mua cho nó vẫn nằm trong túi quà, nằm xó ở một góc giường. chết tiệt ! jungkook có thể đi đâu được, trong khi nó không có chìa khóa nhà chứ ?

điện thoại jimin chợt rung lên, cậu mở ra, là số của taehyung.

"jimin, cậu trông jungkook kiểu gì thế hả, sở cảnh sát vừa gọi cho tôi, bảo nó bị bắt nạt ngay trên đường bởi một thằng khốn nào đó đấy, cậu mau đến xem tình hình như nào đi, aishh jimin- ssi cậu muốn tôi thật sự phát điên sao?"

"sao cơ?" jimin hốt hoảng "bị ... bị bắt nạt á ? được rồi, tôi đến ngay đây, xin lỗi cậu, tôi đã khóa cửa giả cẩn thận rồi, chẳng hiểu vì sao nó lại ra ngoài được" jimin gấp gáp khoác chiếc áo gió rồi nhanh chóng rời khỏi nhà.

"cậu bảo tôi cứ yên tâm mà du lịch xả stress, trong khi mới ngày đầu tiên đã thế này? cậu an ủi tôi, trong khi bản thân còn chẳng trông thằng bé cho cẩn thận, tôi đã bảo tính nó rất thất thường, cần sự tận tâm. aishhh"

"được rồi taehyungie, cậu làm ơn bình tĩnh, khi nào đón được bé con rồi, nhất định mình sẽ gọi lại cho cậu, cậu phải hết sức bình tĩnh nhé"

phóng xe vội đến sở cảnh sát seoul cách toà chung cư của taehyung vài km, cậu thật sự khó hiểu, rõ ràng thằng bé không có chìa khoá, hơn nữa cậu cũng đã khoá cửa hết rồi, bằng cách kì lạ nào đó nó đã thoát ra được căn phòng, và hơn nữa còn là căn phòng ở tít tắp tầng chín.

"jungkook à ?"

hấp tấp chạy vào sở cảnh sát seoul ở ghế tra hỏi phía bên cạnh mà jungkook đang ngồi nhỏ thó, jimin vừa thở hồng hộc vừa run rẩy nâng khuôn mặt bầm tím của đứa trẻ lên. đảo mắt quanh các vết thương trên mặt nó, nặng nhẹ có đủ, trên khoảng trán bướng bỉnh vẫn dính miếng dán hạ sốt, cậu xuýt xoa không ngừng. kiểu này taehyung không giết cậu cũng băm cậu nấu cháo thôi.

"chào anh ạ, tôi là người bảo hộ của jungkook đây ạ ? xin cho hỏi, có ... có chuyện gì xảy ra với jungkook thế ạ ?" jimin nhìn viên cảnh sát đang mải miết gõ báo cáo trên máy tính, lo lắng không thôi, cậu nuốt nước bọt, rồi lại nhìn khuôn mặt lạnh tanh của jungkook.

"anh là kim taehyung phải không ?"

"không, kim taehyung là bạn tôi, có việc nên không thể đến, tôi là park jimin"

"cậu park, jungkook có ẩu đả với một nhóm người tự xưng là người thân của mẹ yoongi, bạn của jungkook. yoongi thì đang nhập viện rồi. theo như lời khai của jungkook, cháu bảo không muốn yoongi phải đi theo đám người mà yoongi không muốn, nên đã xô xát để kéo yoongi ra, nhưng bất thành nên xảy ra mâu thuẫn. bên kia đã bồi thường cho cậu tiền nong rồi nên cậu có thể về bây giờ. cậu park, chắc đây là cháu cậu phải không ?"

jimin nhìn jungkook, vừa định gật đầu trả lời, đã bị lời nói của nó và tiếng kéo ghế chặn ngang lại "chẳng là cái thá gì cả" rồi nó quay ngoắt lại, ngược hướng với cậu và viên cảnh sát, vùng vằng bỏ ra bên ngoài sở.

"jungkook à, con đi đâu thế ? về nhà thôi, chú còn băng vết thương cho con nữa, yah ! jungkook à ??" jimin hấp tấp cúi đầu chào viên cảnh sát một lần nữa, rồi chạy vội theo chân jungkook.

"jungkook ! con không nghe thấy chú à ?" jimin bắt lấy cánh tay nó, kéo giật thằng bé về phía mình "về nhà đi con, taehyung đang rất lo cho con đấy"

jungkook bị kéo giật lại thực tại, nghe jimin nhắc đến daddy của nó, đôi mắt nó khẽ xao động, môi mím lại, và lặng lẽ cúi đầu, nó cố ý tránh cái nhìn của jimin "daddy của tôi mà lo cho tôi sao ? tưởng bỏ tôi rồi cơ mà ? mà thôi" nó ngước đầu lên, mọi sự xao động biến mất, nó chưng ra ánh mắt thỉnh cầu, hai bàn tay nắm chặt lấy người jimin "cho tôi đến bệnh viện trung ương, yoongi ... yoongi có khi bị đám người kia kéo đi rồi cũng nên"

"jungkook à, đó là chuyện của người khác, là chuyện của người lớn, con cứ xen vào rồi gặp chuyện còn tồi tệ hơn thế này đấy. nào jungkook, mau về nhà thôi chú còn băng vết thương cho con, nhìn mặt con xem, lo cho mình còn không xong, còn đi lo cho người khác"

"nhưng ... "

jimin thở dài, miễn cưỡng bế đứa trẻ lên mặc kệ nó quẫy đạp, cậu đặt nó ngồi lên yên sau con moto của mình, đưa nó mũ bảo hiểm rồi dặn dò "yoongi sẽ không bị đám người kia bắt đi, vì đã nhập viện thì không có chuyện rời đi một cách nhanh chóng nếu vết thương thuộc loại nặng, phải không ?"

jungkook ngồi trên xe cầm lấy mũ bảo hiểm, gật gù đồng tình nhìn jimin.

"thế nên là bây giờ con bám chắc lấy chú nhé. mà đã khỏi ốm chưa, sao đã chạy ra ngoài đường thế ?"

...

trời trở tối, để jungkook nằm lên ghế sofa, hai chân duỗi thẳng, tay đặt lên bụng, còn cậu bảo mẫu kiêm bạn thân của taehyung kéo ghế nhựa ngồi cạnh, đổ cồn ra bông rồi cẩn trọng sát khuẩn cho đứa nhỏ, cậu hồi nhỏ cũng hay nghịch ngợm rồi để trầy xước, nên nhớ như in những lần mẹ cậu giúp cậu xử lí vết thương, do vậy vài chiêu băng bó này cũng không làm khó cậu.

"đau thì bảo chú nhé, đừng có nhịn quá" jimin dán băng lên những vết thương, nhìn jungkook cắn răng nhịn đau, cậu thấy thương nó quá. jungkook có khuôn mặt trắng trẻo và đáng yêu, thế mà lại để ra nông nỗi này, mấy vết thương này chẳng biết có thành sẹo không.

"xong rồi, đói lắm chưa hả kookie ? chú mua hai phần cơm rồi đây, bây giờ mình cùng ăn nhé" jimin cất thuốc men vào trong tủ, cậu rửa tay rồi lấy ra hai phần thức ăn đã nguội hơn nửa.

"tôi là jungkook, không phải bánh bích quy"

"được rồi, gọi là jungkook, được chưa?" jimin khẽ cười, đẩy phần cơm cho jungkook "mà làm như nào mà con ra được khỏi nhà thế ?"

jungkook xúc một thìa cơm vào miệng, nhai tỏm tẻm "chú chỉ cần biết là con vẫn an toàn"

"an toàn cái khỉ gì, mau nói đi, mặt mũi xước xác thế này mà nói là an toàn à ?"

jungkook không nói gì, nó lặng im cắn miếng thịt cừu nướng. tránh mặt ông chú jimin phiền phức đang tra hỏi. có ngu mới nói ra lối thoát duy nhất.

"jungkook à !!!!" jimin nhăn mặt lớn tiếng.

điện thoại của jimin bất ngờ reo, jungkook nhìn thấy loáng thoáng chữ kim ở tên danh bạ, nó mở to mắt, vừa định vồ lấy điện thoại thì đã bị jimin nhanh tay hơn.

"là daddy của con? phải không ?" jungkook vội vã buông hết đồ ăn xuống, nó kéo lấy áo jimin khi cậu cố gắng đi về chỗ kín đáo để nói chuyện.

"không phải đâu, đây là quản lí của chú, nào jungkook, mau bỏ tay ra đi"

"chú nói dối. nếu đó là quản lí của chú, tại sao chú lại có vẻ vội vã như thế ? mau đưa điện thoại cho con đi, là daddy của con, phải không ?" jungkook giật tay áo jimin liên tục, giọng nói sốt sắng của nó khiến hai tay cậu cuống cuồng, điều này càng làm tăng vẻ đáng ngờ của cậu.

"mau đưa cho con" jungkook gằn tiếng, nó khó khăn giật lấy tay jimin đang nắm chặt lấy điện thoại, vội vã gạt nút xanh, bằng tất cả sự thống khổ và mong mỏi, nó hét lên "daddy, làm ơn đừng bỏ em đi được không? em nhớ daddy lắm, làm ơn đừng bỏ em, dad..."

"jungkook à, không phải daddy của con đâu" jimin giật tay lại, nhíu mày trách đứa nhỏ đang ngồi bệt xuống đất run rẩy, cậu áp điện thoại lên tai, giả vờ xin lỗi quản lí của mình.

vừa vặn những lời đứa nhỏ nói đi hết vào tai taehyung kim, anh thẫn người một lúc lâu, ngồi đơ ra trên biển jeju như một kẻ vô hồn bị sóng dạt vào bờ và nuốt chửng. tiếng củi lửa lách tách trên bãi bờ, ánh rực lên trên khuôn mặt trống vắng khôn cùng một nỗi hiu quạnh. daddy đâu có bỏ em, daddy đâu có muốn rời xa em, daddy cũng nhớ bé bỏng rất nhiều. nhưng biết làm sao đây, daddy sợ lắm.

"quản lí kim à, anh còn ở đó không ?"

"à ừm"

"tập tài liệu ổn thoả rồi, lúc đầu bị chút mực tím nhoè và rách, nhưng tôi đã sửa lại. mọi thứ ổn rồi, anh cứ yên tâm nhé, quản lí kim, tôi hứa sẽ cẩn thận hơn, không để anh phải trách mắng nữa ... (đó thật sự không phải daddy của con sao ? huhu ... daddy ... con đâu có làm gì sai, tại sao daddy lại bỏ con chứ ? daddy về bên em được không ? em hứa sẽ ngoan mà, em sẽ đi học chăm chỉ và nghe lời thầy cô mà ... huhu) quản lí kim à, tôi phải tắt máy đây, anh nghỉ ngơi đi nhé"

"jimin ... khoan đã ... mình muốn ... muốn nói chuyện với bé con"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com