Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

thirty nine

"daddy, em muốn sang nhà bạn yoongi chơi"

jungkook ôm lấy cổ anh từ phía trước, bầu má hồng hồng như màu dâu chín, cái thân hình nhỏ tầm mét tư nằm xiêu vẹo trong lòng anh, phụng phịu cọ má mềm vào ngang ngực người họa sĩ đứng đắn đang say sưa bên bàn vẽ, là đứng đắn - xin hãy hiểu theo một ý nghĩa hay ho. taehyung thề, rằng anh không thể cầm bút vẽ thêm được nữa khi trong người cứ lâm râm thứ cảm xúc quái quỷ và những suy nghĩ điên rồ đáng bị nguyền rủa. bằng đôi mắt ướt, ánh nhìn mong mỏi của một đứa trẻ, với mong muốn bình thường là được sang nhà bạn nó chơi, nhưng chao ôi, anh không muốn nó đi chút nào cả, anh không muốn bé con rời anh nửa bước. viền ren cong mượt từ đôi tất trắng dài hơn mắt cá chân nó một chút, uốn nét như cơ thể mềm dẻo trẻ thơ : cánh tay câu lấy cổ anh, tấm lưng mượt mà hơi cong về bên trái, gò mông cong tràn đầy, hai chân thon trắng muốt và nuột nà co lại lộn xộn. dáng vẻ đáng yêu ngây thơ ấy khiến anh cứ mải miết đắm đuối trong chốn mơ mộng ướt át của chính mình, khi ánh đèn vàng dội lên hình ảnh tên tội đồ, anh thấy phía xa kia là bé con trong trắng đang mỉm cười, em dang hai tay, để cho thân hình trơ trụi đẹp đẽ nhảy lên ôm lấy cơ thể nhơ nhớp bẩn thỉu của anh; đối với anh, bé con luôn là thiên thần bé bỏng, còn anh chẳng khác nào tên khốn cùng, may mắn được nhận lấy tình yêu của vị thiên sứ bé tuổi để đủ sức vực dậy sau đám bùn lầy toàn là rác phẩm.

"ba yêu, jungkook muốn được sang nhà yoongi, tối đi ngủ daddy có thể vuốt ve em thế nào cũng được, em sẽ không nghịch như những lần trước nữa" jungkook kề ngang vai anh, thầm thì từng tiếng non nớt vào tai anh. và mấy tiếng nỉ non ngây thơ ấy chẳng khác nào thứ xúc tác để dây thần kinh trong người anh dựng dậy.

"vì sao em lại muốn sang nhà yoongi, chẳng phải em bảo rất ghét nó cơ mà ?"

"vì em nghe thấy tiếng khóc"

"sao ?"

...

"tớ ghét ba tớ lắm, ba tớ luôn đánh tớ mỗi lần tớ chạy ra khỏi nhà tìm mẹ" yoongi ngồi trên giường khóc nấc lên, nước mắt cứ rơi lã chã trên khuôn mặt nhỏ. jungkook ngồi cạnh em trên giường, đặt hai tay ngay ngắn trên đùi rồi cứ lặng im nghe em kể. nó không nói gì, không hỏi gì, cũng chẳng dỗ dành, nó chỉ ngồi im nhìn yoongi.

"tớ là con riêng của mẹ, nhưng ba tớ bảo mẹ tớ chỉ đến với ba vì tiền và thể xác. đến lúc công ty ba tớ phá sản, mẹ tớ chỉ bỏ lại bức thư bảo ba tớ nuôi tớ hộ mẹ rồi lặn tăm không thấy đâu. từ đó ba tớ giận mẹ tớ lắm" yoongi lại khóc thêm, em lau nước mắt vào cái áo trắng của mình khiến nó lấm lem hết cả "tớ không hiểu tại sao ba cứ nói mẹ là người xấu. hôm nay tớ lại chạy ra khỏi nhà tìm mẹ vì nhớ mẹ, và ba bắt được tớ lại rồi đánh một trận. tớ đau đến mức muốn ngất luôn ấy"

"một ông bố tồi và bà mẹ tồi" jungkook đột nhiên nói, nó bóc vỏ kẹo mút rồi đưa vào miệng.

"không, mẹ tớ không tồi"

"tôi đang nói đến bố mẹ ruột của tôi" nó cắn viên kẹo trong miệng kêu crắc một tiếng. và viên kẹo vỡ tan. "bố mẹ tôi ghét tôi, bỏ rơi tôi ngay khi tôi còn bé tí, vì cái lí do là họ không thể chấp nhận là tôi thích con trai"

"sao cơ ?" yoongi mở tròn đôi mắt ướt nước của mình.

"từ đó tôi luôn quan niệm với cái thế giới chết dẫm này toàn là kẻ xấu, họ không chấp nhận bất kì sự thật nào từ tôi. tôi ghét tất cả mọi người" nó đảo những vụn kẹo trong miệng, vừa nói, với cái giọng đều đều thản nhiên.

"vậy cậu cũng ghét tớ sao ?" yoongi sụt sùi hỏi.

"ngoài daddy của tôi ra, ai cũng đều đáng ghét"

"như vậy nghĩa là cậu cũng ghét yoongi sao, nhưng nếu thế, tại sao cậu lại đến đây vì nghe thấy tớ khóc"

"cậu hiểu chữ thương hại chứ ?"

yoongi giận. em giận jungkook, em thấy tâm hồn yếu ớt của mình càng bị tổn thương hơn khi câu chuyện gia đình em đã chẳng tốt đẹp là mấy, thay vì nhận được lời dỗ dành, em lại được nhận những lời nói chẳng ra đâu của jungkook. em bực, trẻ con dễ giận dỗi lắm, nhất là khi lòng tự trọng của một đứa trẻ bắt đầu dậy thì bị xúc phạm. em to tiếng quát jungkook, em nói rằng jungkook sẽ mãi mãi cô đơn và chẳng có người cha người mẹ nào trong cuộc đời tẻ nhạt khi nó chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. em đuổi jungkook ra khỏi nhà, gằn tiếng bảo nó đừng đến đây nữa, rồi em trượt ngay xuống cánh cửa, ngồi bó gối và lại khóc.

ba hoseok lại đi uống rượu đêm. bỏ mặc em bé nhỏ gầy gò ở nhà.

lang thang khắp dãy hành lang của toà chung cư tầng chín, gió đêm vuốt ve đôi bờ mi cong của jungkook, nó vân vê hai bàn tay mình, tự thầm thì những điều gì đấy với chính bản thân, rồi nó bám vào thành lan can, co người ngồi xuống để màn đêm đen đặc vùi nó sâu vào bóng tối. nhưng hai mắt nó sáng bừng, vì đáy mắt nó đựng cả ngàn vì sao.

"yoongi lại ghét mình, ai cũng không ưa tính cách mình, chỉ có mình daddy là yêu jungkook bé nhỏ thôi"

dãy nhà bên cạnh bật lên bài giao hưởng buồn, jungkook bó gối ngồi một góc, nó ngước nhìn lên ngôi sao sáng, dường như đang thắp rực cả bầu trời đêm, hai má bầu bĩnh nhuộm hồng, bé con rút đôi dép lê ra khỏi bàn chân mình, cọ chân nhỏ đi vớ tất trắng phau "chẳng ai ưa mình, mình sẽ không bao giờ có một gia đình thật sự và bình thường"

nó thơ thẩn trong muôn tiếng nhạc buồn.

đứa trẻ bất hạnh, ít ra yoongi còn hơn nó, em còn được nhận tình yêu của ba mẹ khi còn bé, nhưng jungkook thì sao, nó chẳng bao giờ được ông trời thương, dù chỉ là một ít. nó nói yoongi như thế, bởi vì nó ghen tỵ với em vì em có người ba người mẹ thật sự, chẳng như nó. jungkook đáng thương.

nó là đứa trẻ bất hạnh, nó không có ba, không có mẹ, nó chỉ có một gã sắp trung niên yêu nó bằng thứ tình cảm khác thường. nó biết thứ tình cảm này không phải tình yêu đơn thuần, bộ não trẻ thơ và suy nghĩ trưởng thành hiện hữu trong nó cho nó biết như vậy. daddy là ba nó, nhưng cũng chẳng phải ba. nó là đứa trẻ bất hạnh, bị tất cả mọi người ruồng rẫy vì nó sinh ra với hình hài bình thường, thế đấy; nó bị tất cả mọi người bỏ rơi vì sinh ra tính cách chẳng giống ai, vì nó khác thường, vì xã hội không chấp nhận sự tồn tại của nó. nó là đứa trẻ bất hạnh, vì điều đáng nói nhất, là nó bị chính bố mẹ ruột bỏ rơi, vứt bỏ.

"ai đó cứu con đi, con sợ lắm. không ai cần con, không ai hiểu con, không ai thương con"

jungkook chôn khuôn mặt sợ hãi vào sâu trong hai đầu gối, người nó run lên vì từng tiếng nhạc giao hưởng bắt đầu trở nên cao trào và dữ dội. răng lập cập va vào nhau, sống mũi trở nên đỏ ửng, nhưng nó mặc nhiên không để bất kì giọt nước mắt nào rơi xuống. nó cố thu hết cơ thể bé nhỏ vào góc tối chật hẹp, co chặt người lại để không có bất cứ tia sáng nào có thể vỗ về nó, để bóng tối lạnh lẽo càng nhấn sâu đứa trẻ khốn cùng vào tăm tối, vào nơi chẳng ai nhận ra. tối đen như mực.

đã nửa tiếng kể từ lúc jungkook xin ra khỏi nhà nhưng không thấy về, taehyung thấy lo lắng lắm, anh biết nó rất lanh lợi và tinh ranh, nhưng tính nó rất khác thường, anh sợ nó đang không ở nhà yoongi, mà lang thang vơ vẩn đi đâu.

"jungkook"

buông bút vẽ xuống, anh rời khỏi nhà, chạy sang nhà yoongi rồi từ tốn lịch sự hỏi, nhưng trong nhà em tối om, và anh chỉ thấy tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi, rằng con xin lỗi vì đã đuổi bạn jungkook ra khỏi nhà mình.

"thế giờ jungkook đâu ?"

"con không biết ..."

"chết tiệt !"

taehyung chạy khắp hành lang, bước chân anh như chùn xuống vì sợ hãi, gào lên tên của bé con trong mảng tăm tối tĩnh lặng. trăng treo trên đầu, nhưng anh chẳng thấy tia sáng nào đủ để sáng tỏ góc hồn.

"jungkook ơi, mau ra đây đi, đừng trốn nữa, đừng làm daddy sợ"

anh nghe thấy tiếng nhạc giao hưởng vọng lại, nhưng không nghe thấy tiếng nức nở của bé con, vì thứ âm nhạc ngất ngưởng ấy đã vùi đi thanh tiếng của đứa trẻ.

"daddy, em ở đây"

jungkook bò ra khỏi cái góc tối chật hẹp, rũ người ngã xuống đất như một cái xác bị bóng đen hun nóng. đầu tóc rối tung, hai mắt đỏ sưng múp và đỏ ửng, anh thấy bé con bơ phờ như cây lá thân cỏ, yếu ớt thiếu sức sống. khuôn mặt trắng trẻo lúc nào cũng cười đến sáng bừng lem nhem bụi bặm, nhưng anh không quan tâm, anh ôm ghì lấy đứa trẻ, mải miết hỏi và tự trách bản thân vì lại để nó ngồi cô đơn ở một góc như này.

"sao em lại ngồi ở đây, yoongi đã làm gì em sao ?"

jungkook lặng thing, nó ôm siết lấy anh, nắm chặt lấy lưng áo rồi lau khuôn mặt nhem nhuốc lên cái áo trắng của anh, nó run rẩy, nấc nghẹn mãi mới nói được thành tiếng :

"vì yoongi có ba mẹ"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com