Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

276 277

Chương 276: Vợ của tôi là thiên tài

Edit + Beta: Vịt 

Dư Bảo Nguyên nghe thấy câu hỏi của Cố Gia Duệ, trái tim bỗng treo lên. 

Đến rồi! 

Cậu từ sau khi sinh Cố Gia Duệ, vấn đề vẫn luôn lo lắng, rốt cục bị Duệ Duệ hỏi! 

Duệ Duệ càng ngày càng lớn, cũng dần dần học được quan sát sự vật và người xung quanh, lúc nhóc phát hiện bên cạnh bạn khác đều là một ba một mẹ, nhóc tất nhiên sẽ sinh ra nghi ngờ với gia đình mình. 

Hầu kết Dư Bảo Nguyên chuyển động. 

Cậu nên giải thích tất cả với Duệ Duệ thế nào đây? 

Cậu giải thích với Duệ Duệ tại sao nhóc có hai người cha thế nào đây? 

Cố Phong hiển nhiên cũng chú ý tới tính nghiêm trọng của vấn đề này. 

Nếu ở vấn đề này lơ là sơ suất, qua loa có lệ, có lẽ sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt tới quan niệm sau này của Duệ Duệ. 

Dư Bảo Nguyên kéo tay nhỏ của Duệ Duệ qua, trong lòng suy nghĩ cẩn thận, mới mở miệng nói: "Duệ Duệ, con cảm thấy, bạn khác đều là tổ hợp của ba và mẹ, chỉ có nhà con là tổ hợp của hai người cha, con sẽ cảm thấy mình không giống với người khác sao?" 

Cố Gia Duệ chu khuôn mặt nhỏ, gật gật đầu. 

"Vậy......" Dư Bảo Nguyên do dự nói, "Con có cảm giác mình không hòa đồng không?" 

Cố Gia Duệ nghiêng đầu: "Không khòa đồng là gì?" 

"Không hòa đồng," Dư Bảo Nguyên khẽ mỉm cười sửa đúng phát âm của Cố Gia Duệ, "Ý chính là, Duệ Duệ tất cả đều không giống với các bạn khác, không được chơi cùng, Duệ Duệ sẽ cảm thấy cô đơn." 

Cố Gia Duệ cau mày lắc lắc đầu: "Con không có không khòa đồng." 

Dư Bảo Nguyên sờ sờ đầu Cố Gia Duệ, "Duệ Duệ, ba lại hỏi con một vấn đề. Sáng nay, Duệ Duệ dùng cốc hình gì uống sữa tươi nhỉ?" Cố Gia Duệ chớp chớp mắt, giọng nói có chút mơ hồ: "Sáng nay dùng...... dùng cốc thỏ con uống sữa." 

"Vậy trước đây?" 

"Trước đây dùng hổ con," Cố Gia Duệ cướp lời, "Con thích hổ con nhất." 

"Đúng thế," Dư Bảo Nguyên từng bước từng bước hướng dẫn Cố Gia Duệ nói chuyện, "Cốc đựng sữa tươi khác nhau, nhưng Duệ Duệ cảm thấy, sữa tươi có ngon giống trước kia không?" 

Cố Gia Duệ chẹp miệng: "Giống hôm qua, cũng giống hôm kia, thích uống sữa tươi!" 

Dư Bảo Nguyên gật gật đầu: "Duệ Duệ, con xem, cốc đựng sữa tươi thay đổi, không giống nhau, nhưng sữa tươi vẫn luôn là vị Duệ Duệ thích nhất, vậy thì không sao hết. Điều này nói rõ gì đây? Nói rõ, cốc đựng sữa tươi không quan trọng, những thứ bên ngoài không quan trọng, quan trọng bên trong là gì, Duệ Duệ nói xem đúng không?" 

Cố Gia Duệ còn nhỏ, nhất thời vẫn chưa hiểu được mấy đạo lý này. Nhóc vặn chân mày nhỏ im lặng một lúc lâu, mới lên tiếng: "Sữa tươi quan trọng nhất, cốc không quan trọng." 

"Đúng vậy," Dư Bảo Nguyên hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Cố Gia Duệ, "Gia đình chúng ta cũng vậy. Các bạn khác đều là ba và mẹ, chỉ có Duệ Duệ là ba và daddy, nhưng mà, đây chỉ là thứ bên ngoài. Mặc dù chúng ta không giống người khác, nhưng Duệ Duệ nghĩ xem, ba và daddy, có phải cũng yêu con mình giống các ba mẹ khác không?" 

"Vâng!" Mắt Cố Gia Duệ phát sáng, "Ba và daddy thích con nhất!" 

Cố Phong phía trước cũng không nhịn được nói chen vào: "Duệ Duệ, mỗi người luôn sẽ có rất nhiều rất nhiều chỗ khác nhau. Con và Diệm Diệm nhà chú Mạnh khác nhau, con và Thiên Thiên nhà chú Hứa cũng vẻ ngoài không giống nhau, nhưng mà, Duệ Duệ giống bọn họ, đều là đứa trẻ được yêu thương, cái này là đủ rồi. Là nam hay nữ, lớn lên không giống nhau, Duệ Duệ cảm thấy có quan trọng không?" 

Cố Gia Duệ lắc lắc đầu. 

"Chờ Duệ Duệ lớn lên, sẽ biết," Dư Bảo Nguyên nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc, "Trên thế giới này có rất nhiều rất nhiều không giống nhau, nhưng mà, chúng ta phải tôn trọng những thứ khác biệt này, không bởi vì người ta khác biệt mà bài xích, cũng không bởi vì mình khác biệt mà cảm thấy khó chịu. Mọi người chúng ta đều là những ngôi sao độc nhất vô nhị, nhé?" 

Cố Gia Duệ nghe được cái hiểu cái không, nhưng vẫn gật gật đầu: "Con cảm thấy hai người cha cũng rất tốt." 

"Ngoan quá." Dư Bảo Nguyên thở phào một cái, vuốt lên sống mũi Cố Gia Duệ một cái. 

Cố Phong đằng trước cũng thở dài. 

Dù sao cũng không qua loa nói dối, mà tỉ mỉ hướng dẫn Cố Gia Duệ. Nghĩ như vậy, sau này Duệ Duệ nếu thật sự phát hiện mình khác với người khác, cũng không tới mức tự ti, oán trời trách đất. 

Trong mắt hắn mang theo ý cười quay đầu nhìn Dư Bảo Nguyên một cái. 

Dư Bảo Nguyên nhìn thấy ánh mắt Cố Phong, cậu tàn bạo lườm Cố Phong một cái, trong đôi mắt lóe hung quang. 

Sáng nay Cố Gia Duệ dùng cốc thỏ con, chỉ là bởi vì...... hôm qua Dư Bảo Nguyên phạt Cố Phong rửa bát, mà Cố Phong đập vỡ cốc hổ con của Cố Gia Duệ, chỉ có thể trước tiên dùng cốc thỏ tạm thời mà thôi...... 

Không nghĩ tới, bởi vì chi tiết nhỏ này, lại bị Dư Bảo Nguyên khai quật ra thâm ý như vậy. 

Cố Phong quay đầu lại, trong lòng vui vẻ, sung sướng híp mắt. 

Vợ nhà hắn, đáng tin! Ưu tú! Thiên tài!
Chương 277: Một chú hổ con đáng yêu áu u

Edit + Beta: Vịt

Cố Phong đỗ xe ở bãi đỗ, sau đó mở cửa xe ra, mang vợ và con trai mình đi vào công viên trò chơi rộng lớn này.

Công viên trò chơi này mới xây, đầu tư rất lớn, quy mô và diện tích cũng rất lớn. Phương tiện vui chơi bên trong đầy đủ, đồng thời còn xây dựng khu buôn bán. Tuần đầu tiên bắt đầu đưa vào sử dụng đã chật kín khách.

Lúc này, cách công viên trò chơi đi vào sử dụng đã gần 1 tháng, khách qua lại vẫn rất nhiều.

"Nhãi con," Cố Phong ôm lấy Cố Gia Duệ, "Muốn chơi cái gì?"

Cố Gia Duệ chép chép miệng, chỉ chỉ phía trước: "Cái đó!"

Cố Phong giương mắt nhìn, Rollercoaster Extreme.

Hắn nhẹ nhàng cười cười, liếc mắt về phía Cố Gia Duệ nói: "Con vẫn quá nhỏ, không thể chơi cái này."

Lúc này, thật sự có một hàng cáp treo từ đỉnh lao xuống, cách từ xa cũng có thể nghe thấy tiếng thét chói tai của nam nam nữ nữ trên cáp treo, tuyên truyền giác ngộ.

Cố Gia Duệ nhìn càng thêm hâm mộ: "Daddy......"

"Không được, con bé như vậy, không phù hợp yêu cầu." Cố Phong không chút do dự lắc lắc đầu.

Cố Gia Duệ quay đầu nhìn Dư Bảo Nguyên, trong đôi mắt viết một chút làm nũng mơ hồ: "Ba ơi......"

"Duệ Duệ, cái này quá kích thích, chờ con lớn lên, ba và daddy sẽ chơi cùng con," Dư Bảo Nguyên sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Gia Duệ, "Bây giờ á, ba dẫn con đi chơi mấy trò nhẹ nhàng trước, được không?"

Cố Gia Duệ mím miệng nhỏ, nhưng nhóc cũng đành phải gật gật đầu.

Đến khi nhóc lại lần nữa ngẩng đầu, nhóc bỗng nhiên chỉ ngón tay vào một quán rất sang phía đối diện: "Vậy con muốn ăn cái đó!"

Cố Phong giương mắt nhìn, là một quán chuyên bán kẹo bông.

Cửa hàng này dán biển hiệu, bên trên thông báo phương pháp làm mà quán này chọn dùng hoàn toàn mới, dùng nguyên liệu healthy, kẹo bông làm ra cũng sạch sẽ vệ sinh, healthy vị ngon.

Đương nhiên, giá cũng đắt hơn rất nhiều so với quán nhỏ buôn bán.

Cố Phong chợt động, bỗng nhiên để Dư Bảo Nguyên ôm Cố Gia Duệ, mình vào quán đó.

Lúc hắn từ quán đi ra, trong tay cầm một cây kẹo bông.

Một cây kẹo bông to dọa người.

Cây kẹo bông này cực kỳ lớn, bày ra hình trái tim được cố ý chế tạo màu hồng nhạt, đi vào trong đám người, có thể nói là hết sức chói mắt. Cố Gia Duệ được Dư Bảo Nguyên ôm, thấy kẹo bông trong tay Cố Phong, vui mừng vỗ tay tới tấp: "Muốn ăn, muốn ăn!"

Cố Phong đi tới bên cạnh vợ và con trai mình.

"Daddy, con ăn, con ăn!" Cố Gia Duệ mừng rỡ chìa tay ra.

Cố Phong khó hiểu nhìn oắt con vui vẻ này một cái, lãnh khốc nói: "Daddy nói là daddy mua cho con sao?" Vừa nói, hắn đưa cây kẹo bông trái tim cực lớn này đến tay Dư Bảo Nguyên: "Vợ à, tặng em."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Gia Duệ liền xụ xuống, giống một con cún con, lỗ tai bỗng nhiên mềm nhũn cụp trên đầu.

Dư Bảo Nguyên bật cười: "Anh mua cho em làm gì?"

"Anh cố ý bảo nhân viên làm riêng, kẹo trái tình yêu," Cố Phong còn có chút lúng túng, cầm trong tay một cây kẹo bông lớn như vậy, tất cả người đi qua đều quăng đến ánh mắt kinh dị, "Vẫn chưa trải qua chuyện ngốc nghếch như vậy."

Dư Bảo Nguyên cười khẽ một tiếng: "Anh cũng biết anh ngốc."

Lời tuy nói như thế, nhưng tâm ý của Cố Phong dù sao cũng rất tốt. Dư Bảo Nguyên bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đưa tay nhận lấy kẹo.

"Ba ơi......" Cố Gia Duệ tủi thân nhìn Dư Bảo Nguyên, đôi mắt nhỏ kia không ngừng đảo quan trên người Dư Bảo Nguyên và kẹo bông, "Con muốn ăn."

Dư Bảo Nguyên nhìn nhóc, "Con là trẻ con, khả năng tiêu hóa không tốt, đồ ăn vặt không thể ăn nhiều...... vậy đi, ba cho phép con ăn mấy miếng nhỏ cho đã ghiền, nhé?"

Cố Gia Duệ lập tức vui tươi hớn hở.

Nhóc liền giống như một con hổ đáng yêu, áu u há miệng, đâm đầu vào trên đám mây kẹo bông ngọt mềm.

Dư Bảo Nguyên và Cố Phong nhìn bộ dạng ngốc này của Cố Gia Duệ, cười ra tiếng.

Bọn họ vừa cười vui, vừa đi về phía trước, chuẩn bị đi chơi trò chơi, thả lỏng, hưởng thụ thời gian ấm áp của gia đình.

Đúng lúc này, hai bóng người dừng bước.

Một người bé nhỏ, từ xa thấy Cố Gia Duệ được Dư Bảo Nguyên ôm, nhìn Cố Gia Duệ kêu áu ăn kẹo bông lớn, đôi mắt kia không tự chủ để lộ ra hâm mộ nồng đậm.

Người phụ nữ già nua bên cạnh người bé nhỏ kéo kéo tay nó: "Sao không đi?"

Đứa bé này cúi đầu, lén ngoắc ngón tay người phụ nữ già nua: "Bà Phan, cháu cũng muốn ăn."

Người phụ nữ già nua vất vả cúi người xuống: "Lương Lương, cháu nói cháu muốn ăn cái gì?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com