Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

dbshs

Truyện: Ngoài trời quay show thực tế

Phần 1 – Khởi đầu chuyến đi & trò chơi chia phòng (bản có tâm)

Chiếc xe khách trườn qua con đường ngoằn ngoèo dẫn ra ngoại ô, tiếng máy nổ êm êm như nhịp thở chậm của một buổi sáng yên bình. Bên ngoài cửa kính, mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh, những cánh đồng trải dài như một tấm thảm lụa mềm mại. Không khí trong xe rộn ràng, xen lẫn tiếng cười nói, hương cà phê pha loãng còn sót lại trên ghế – tất cả như báo hiệu một ngày đặc biệt.

Tả Kỳ Hàm ngồi cạnh cửa sổ, tựa vào thành xe, ánh mắt lặng lẽ nhìn cảnh vật ngoài kia. Trong lòng anh vẫn giữ một khoảng trống riêng, nơi chỉ có Bác Văn. Cậu nhóc đang ngồi bên cạnh, ánh mắt long lanh và nụ cười trẻ con khiến tim anh lỡ nhịp:
"Anh Kỳ Hàm, nhìn kìa, bò kìa!" Bác Văn chỉ ra ngoài cửa kính, giọng háo hức.

Anh chỉ khẽ nhíu mày, gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo bóng cây chạy qua. "Ừ, thấy rồi. Em hiếu động quá."

Bác Văn cười, nụ cười trong trẻo khiến anh bỗng dưng muốn nhíu mày thêm lần nữa – nhưng lần này là vì ghen. Chỉ là ghen âm ỉ thôi, còn anh thì vẫn giữ vẻ điềm tĩnh vốn có, như thể ngoài kia chỉ là cảnh vật, không phải là trái tim đang dao động.

Ở phía trước, Trương Quế Nguyên và Trần Dịch Hằng ngồi gần nhau. Quế Nguyên luôn ôn hòa, ánh mắt ấm áp, đôi khi nhún vai nhẹ khi Dịch Hằng thở dài. Dịch Hằng ít nói, nhưng đôi lúc cậu lại có một nụ cười khiến người ta muốn tìm hiểu mãi. Hai người họ trò chuyện nhỏ nhẹ, tiếng nói hòa vào nhau như nhạc nền êm dịu, khiến Tả Kỳ Hàm thấy lòng mình nhói nhẹ.

Xe dừng trước homestay gỗ mộc mạc, nằm ẩn mình giữa núi rừng. Gió thổi qua kẽ lá, mang hương đất và mùi cỏ mới cắt. Nhân viên chương trình nhanh chóng tập hợp mọi người, công bố luật chơi: ai thua trò chơi sẽ không được quyền chọn bạn cùng phòng, mà phải nghe theo sắp xếp.

Trần Tuấn Minh và Trương Hàm Thụy – hai MC phụ – đứng trước mặt, ánh mắt tinh quái:
"Chuẩn bị tinh thần đi! Chúng tôi sẽ có vài thử thách, ai thắng sẽ được quyền chọn trước. Ai thua... thì thôi, chịu phận số phận nhé."

Bác Văn hít một hơi thật sâu, ánh mắt lóe lên một tia háo hức. Cậu thầm mong, nếu may mắn, sẽ được ngủ cùng Quế Nguyên. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu vẫn lặng lẽ hướng mắt về Kỳ Hàm, hy vọng anh sẽ vui vẻ chấp nhận kết quả.

Trò chơi bắt đầu. Chuyển nước bằng muỗng, nhảy theo nhạc, đoán nhạc – từng thử thách được tổ chức nhanh, khiến cả nhóm cười vang. Không khí sôi nổi, nhưng với Kỳ Hàm, tim anh lại nặng trĩu, nhất là khi nhìn Bác Văn nở nụ cười rạng rỡ sau mỗi chiến thắng nhỏ của mình.

Kết quả cuối cùng được công bố: Tả Kỳ Hàm thua.

Một tiếng "ồ" kéo dài, ánh mắt mọi người hướng về anh. Tuấn Minh giả vờ tiếc nuối:
"Ôi, anh Kỳ Hàm lạnh lùng đã thất bại! Theo luật, anh sẽ phải ngủ chung với người chưa được chọn. Thật là thử thách tâm lý đó nhé!"

Bác Văn nhảy cẫng lên, hớn hở:
"Vậy tớ chọn ngủ chung với Quế Nguyên nhé!"

Cậu nói mà tim đập nhanh, vừa vì vui, vừa vì... một chút e dè. Cậu không dám chắc liệu nụ cười tỏa sáng của mình có khiến anh ghen hay không.

Quế Nguyên hơi ngạc nhiên, nhưng nở nụ cười dịu dàng:
"Ừ, vậy tớ sẽ cùng cậu."

Bác Văn reo lên, ánh mắt lấp lánh:
"Ôi, hay quá! Chúng ta sẽ nói chuyện cả đêm mất!"

Tiếng cười vang lên, rộn rã. Nhưng ở một góc, Tả Kỳ Hàm đứng lặng. Anh nhìn Bác Văn, nhìn nụ cười sáng bừng trên gương mặt cậu – nụ cười mà vài ngày nay anh vẫn muốn độc chiếm.

Một cảm giác lạ lùng xâm chiếm tim anh: ghen. Không chỉ là ghét thua, mà là ghét nhìn thấy niềm vui của em dành cho người khác. Đột nhiên, anh muốn im lặng, muốn giữ khoảng cách.

Tuấn Minh không quên trêu:
"Anh Kỳ Hàm, nhớ thân thiết với Dịch Hằng nhé!"

Anh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng lạnh. Bác Văn, đứng cạnh, vẫn mải mê nói cười với Quế Nguyên, không hề nhận ra ánh mắt xa xăm ấy đang dõi theo mình, chất chứa một thứ gì đó vừa đau vừa nóng trong lòng.

Tối hôm đó, ánh trăng xuyên qua cửa sổ homestay, rải xuống hai phòng ngủ riêng biệt. Một phòng là Bác Văn và Quế Nguyên, một phòng là Kỳ Hàm và Dịch Hằng. Trong phòng, tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng lá xào xạc... nhưng Tả Kỳ Hàm chẳng nghe thấy gì, tim anh chỉ nghe thấy nhịp tim của chính mình và nỗi ghen âm ỉ đang cháy trong lồng ngực.

Đêm xuống nhanh hơn dự đoán. Giữa vùng núi tĩnh lặng, gió đêm lùa qua hàng cây, mang theo mùi đất ẩm và tiếng côn trùng rì rầm. Ngôi homestay bằng gỗ nằm nép bên sườn dốc, ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ khiến cả khung cảnh vừa ấm áp, vừa có chút lạ lẫm.

Sau trò chơi chia phòng, không khí vốn sôi nổi ban nãy bỗng như chùng xuống. Bởi kết quả cuối cùng khiến một người nén giận, một người vui vẻ, hai người còn lại chỉ biết cười gượng.

Tả Kỳ Hàm là người thua cuộc. Anh và Trần Dịch Hằng bị xếp chung một phòng ở tầng một. Trong căn phòng nhỏ, hai chiếc futon trải song song, tường gỗ mỏng đến mức chỉ cần một cử động nhẹ cũng phát ra tiếng kẽo kẹt.

Kỳ Hàm đặt ba lô xuống, ngồi xuống mép đệm, im lặng tháo dây buộc cổ tay. Ánh đèn vàng phủ xuống gương mặt anh, đường nét gọn gàng như khắc bằng dao, nhưng giữa hàng mày lại có một nếp nhăn mơ hồ, giống như anh đang cố đè nén điều gì đó.

"Anh uống nước không?" – Trần Dịch Hằng đưa chai, giọng thản nhiên.

"Ừ, cảm ơn." – Kỳ Hàm nhận lấy, ngắn gọn.

Dịch Hằng nghiêng đầu quan sát, khoé môi khẽ cong: "Mới thua trò chơi thôi mà, mặt anh khó coi dữ."

"Chán gì. Tao bình thường." – Kỳ Hàm đáp, âm điệu cộc lốc. Nhưng bàn tay anh lại siết chặt chai nước, mạch máu trên mu bàn tay nổi rõ.

Tường gỗ không đủ dày để ngăn cách. Từ phòng bên, giọng Dương Bác Văn vang lên, rõ đến từng chữ:

"Anh Quế Nguyên, em vẫn nhớ lúc anh hát thử hôm tập, trời ơi em nổi da gà luôn đó!"

Rồi là tiếng Quế Nguyên đáp, ôn hoà và điềm tĩnh. Và sau đó – một tràng cười trong vắt, lanh lảnh, mang theo sự hứng khởi trẻ trung không che giấu.

Khoé môi Kỳ Hàm khựng lại. Chai nước trong tay phát ra tiếng "rắc" nhỏ vì bị bóp quá chặt. Tiếng cười kia... đáng lẽ chỉ nên dành cho anh. Cái vẻ sáng bừng của em, đáng lẽ chỉ nên hiện khi ở cạnh anh.

Trong lồng ngực anh, một luồng tức tối, khó chịu và ghen tuông trộn lẫn, nghèn nghẹn đến mức hít thở cũng nặng nề. Nhưng thay vì bộc lộ, anh bỗng quay sang, cố nén sự nhói buốt thành nụ cười nhạt.

"Này, mai mày có muốn đi thử flycam không? Tao thấy ngoài kia có đoạn đường mòn khá đẹp."

Dịch Hằng hơi ngạc nhiên, nhướn mày: "Anh mà rủ tao à? Lạ nha."

"Ừ. Đi thì đi." – Kỳ Hàm trả lời dửng dưng, nhưng thực ra chỉ muốn làm bất cứ điều gì để ngó lơ tiếng cười kia.

Ở phòng bên cạnh, Dương Bác Văn đang nằm xoải trên đệm, hai tay ôm gối, mắt long lanh sáng khi nghe Quế Nguyên kể chuyện.

Anh Quế Nguyên không nói nhiều, nhưng mỗi câu chuyện lại khiến em cười nghiêng ngả. Đôi lúc, Bác Văn còn đập tay xuống nệm, cười đến mức vai run bần bật.

Có một thoáng ngắn ngủi, em bất giác nghĩ đến Kỳ Hàm. Bình thường, chỉ cần em kể đôi ba câu vu vơ, anh sẽ chau mày: "Em nói nhiều quá." Nhưng sau đó, thế nào anh cũng im lặng ngồi nghe hết.

Giờ thì không. Anh đang ở phòng khác. Có lẽ đang dọn đồ, hoặc đã ngủ, hoặc... cũng đang nói chuyện với ai đó.

Một khoảng trống bé xíu len vào trong lòng. Hụt hẫng? Có lẽ vậy. Nhưng không rõ ràng, không đủ khiến em thấy khó chịu. Em lắc đầu cười nhạt với chính mình, nghĩ: Không sao, mai lại gặp thôi

Đêm càng lúc càng yên.

Quế Nguyên ngủ sớm. Trong phòng chỉ còn ánh đèn ngủ mờ, hắt xuống gương mặt Bác Văn. Em nằm nghiêng, mắt mở to nhìn trần nhà, nhưng không tài nào ngủ nổi.

Khe khẽ, em nghe thấy tiếng nói bên kia vách – giọng anh trầm thấp, xen vào đó là giọng Dịch Hằng đáp lại.

Trái tim em hơi thắt. Cảm giác ấy giống như đang ôm một viên kẹo ngọt trong tay, nhưng lại thấy ai khác được nếm trước. Không phải đau đớn, chỉ có chút hụt hẫng, mơ hồ như gió lạnh lùa qua khe cửa.

"Ngủ thôi..." – em thì thầm, kéo chăn lên tận cằm, cố ép mình nhắm mắt.

Còn ở bên kia, Tả Kỳ Hàm lại vẫn ngồi dựa vào tường, để mặc cuộc trò chuyện với Dịch Hằng kéo dài. Anh không hề chú tâm vào nội dung, chỉ để lấp đi khoảng trống – nếu anh im lặng, anh sẽ lại nghe tiếng cười của em, thứ khiến lòng anh đau nhói hơn bất cứ thứ gì

Sáng hôm sau.

Căn phòng ăn của homestay thơm mùi cháo nóng, bánh mì mới nướng và trứng luộc. Bốn người ngồi quanh bàn gỗ dài. Bác Văn kéo ghế cạnh anh, ngập ngừng cúi đầu:

"Anh... ngủ ngon không?"

Ánh mắt anh lạnh lẽo, không nhìn sang, chỉ đáp một câu ngắn gọn: "Ừ. Cũng được."

Trong thoáng chốc, tim Bác Văn như hụt một nhịp. Nhưng ngay sau đó, em mỉm cười gượng gạo, cúi xuống múc cháo, giả vờ không để tâm. Chỉ có em mới biết, nụ cười ấy chát chúa đến mức nào.

Ngày đầu tiên ra ngoại cảnh, ánh nắng chớm hè rọi qua những tán cây, hắt lên mặt đường nhỏ dẫn vào khu quay. Cỏ dại còn đẫm sương, mùi hương ngai ngái của đất ẩm khiến mọi thứ trở nên sống động hơn. Bốn người được phân phòng ngủ và sắp xếp lịch trình quay trong ngày.

Tả Kỳ Hàm đứng bên cửa, nhìn Dương Bác Văn khi em khoác balo, chuẩn bị ra trường quay. Anh không nói gì, chỉ gật đầu. Nhưng trong lòng, một luồng cảm xúc hỗn độn vừa muốn giận, vừa muốn chiếm lấy em: Sao cậu ấy có thể vui vẻ khi ở bên người khác chứ?

Bác Văn nhận ra ánh mắt anh, nhưng em chưa hiểu. Chỉ có cảm giác hụt hẫng nhẹ thoáng qua, khiến tim em đập nhanh. Em tự nhủ: Anh chỉ đang bận, thôi mà

Cả nhóm lên xe di chuyển, gió thổi rối tóc, ánh nắng phản chiếu trên kính xe làm mọi thứ lung linh. Tả Kỳ Hàm và Trần Dịch Hằng ngồi cạnh nhau, trò chuyện rôm rả, tay họ đôi lúc chạm vào nhau một cách rất tự nhiên.

Bác Văn ngồi đối diện, cố gắng quan sát mọi thứ, nhưng mắt em không thể rời họ. Cảm giác vừa ghen vừa hụt hẫng lần này sâu hơn mọi khi.

"Anh Kỳ Hàm, mày sao thế? Cười với tao đi chứ." – Dịch Hằng trêu đùa.

Kỳ Hàm chỉ cười nhạt, nhún vai: "Tao ổn mà, cậu mới vui vẻ hả?"

Nhưng nụ cười ấy, ánh mắt ấy, dường như chỉ dành cho Dịch Hằng, và Bác Văn cảm nhận từng cử chỉ như mũi dao sắc nhọn đâm vào lòng.

Buổi quay hôm đó là thử thách phối hợp nhảy và hát, diễn ngoài trời với ánh nắng gắt. Kỳ Hàm vẫn giữ phong thái mạnh mẽ, nụ cười nửa miệng, nhưng tay anh vô thức chạm vào Dịch Hằng khi chỉnh động tác, ánh mắt chứa đầy sự thân mật.

Bác Văn quan sát từ xa, tim em như thắt lại. Mỗi nụ cười, mỗi ánh nhìn, mỗi cử chỉ của anh đều khiến em đau đớn, nhưng em không hiểu rõ mình đang đau vì ghen hay vì bị bỏ rơi.

Trong lúc nghỉ giải lao, Bác Văn lặng lẽ rút ra điện thoại, nhưng cũng không dám mở. Em quay đi, nhìn thấy Kỳ Hàm ngồi gần Dịch Hằng, họ cười với nhau rạng rỡ. Em hít một hơi thật sâu, cố kìm nén, nhưng lòng vẫn rối bời.

Chiều đến, bầu trời xám xịt, gió mát từ hướng đồng lúa thổi vào. Nhóm được nghỉ ngơi. Bác Văn tìm Quế Nguyên, chủ động nói chuyện, cười đùa để giải tỏa căng thẳng. Quế Nguyên cười thật lòng, nhưng em vẫn cảm thấy khoảng trống lớn trong tim.

Ngược lại, Tả Kỳ Hàm vẫn sát Dịch Hằng, kể chuyện cười, đôi khi nháy mắt trêu chọc, khiến Bác Văn càng thêm đau đớn. Em cố gắng không khóc, nhưng nước mắt vẫn trào ra, nóng hổi, âm thầm rơi trên gối.

Tối đó, homestay yên tĩnh, ánh đèn vàng dịu. Kỳ Hàm ngồi trên mép futon, mặt cúi thấp, tay siết chặt chăn. Anh nhìn Dịch Hằng nói chuyện, ánh mắt thoáng qua một nỗi ghen tị dữ dội. Anh biết nếu bây giờ xuống nước, Bác Văn sẽ không còn hiểu thông điệp: Anh đang ghen, đang đau lòng vì em.

Bác Văn nằm nghiêng trên futon khác, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà. Em nhớ những cử chỉ nhỏ nhặt của Kỳ Hàm, nhớ cách anh từng xoa đầu, từng hờn dỗi, từng nắm tay. Nhưng giờ, mọi thứ trở nên xa xôi, và em cảm thấy lòng trống rỗng.

Cảm giác hụt hẫng ban đầu, thoáng qua, giờ đã biến thành một nỗi đau dai dẳng. Em không khóc to, chỉ rơi nước mắt lặng lẽ, âm thầm. Mỗi giọt rơi là một mảnh tim vụn vỡ, khiến Bác Văn cảm giác như mình đang mất dần điểm tựa.

Ngày hôm sau, trong cảnh quay ngoài trời, Kỳ Hàm tiếp tục thân mật với Dịch Hằng. Mỗi động tác gần gũi, mỗi ánh mắt ấm áp của anh đều khiến Bác Văn lặng im. Em muốn chạy đến, ôm lấy anh, nhưng lại sợ bị từ chối, sợ làm tình hình tồi tệ hơn.

Bác Văn bắt đầu nhận ra cảm giác đau đớn này không phải "hụt hẫng nhẹ" như trước. Nó là thật. Nó khiến em mất ngủ, ăn không ngon, và nhìn đâu cũng thấy khoảng trống của anh Kỳ Hàm.

Từ khoảng cách an toàn, em nhìn anh, lặng lẽ, đau khổ, nhưng không dám làm gì. Em không hiểu tại sao một người em yêu lại có thể khiến em chịu đựng nỗi đau tinh thần này

Buổi tối cuối cùng của tuần quay, nhóm tụ tập chơi trò chơi nhỏ. Kỳ Hàm ngồi sát Dịch Hằng, tay chạm tay, mắt cười rạng rỡ. Bác Văn ngồi xa, tim nhói, nước mắt lại trào ra. Em cảm nhận được: anh Kỳ Hàm không hề hay biết nỗi đau em đang chịu đựng.

Em nấc nhẹ, cố không để ai nhìn thấy. Một cảm giác vừa muốn ôm anh, vừa muốn anh cảm nhận sự đau đớn mà em chịu đựng, khiến em rơi vào một vòng xoáy day dứt, ghen tuông và hụt hẫng

Buổi tối cuối cùng của tuần quay, nhóm tụ tập chơi trò chơi nhỏ. Kỳ Hàm ngồi sát Dịch Hằng, tay chạm tay, mắt cười rạng rỡ. Bác Văn ngồi xa, tim nhói, nước mắt lại trào ra. Em cảm nhận được: anh Kỳ Hàm không hề hay biết nỗi đau em đang chịu đựng.

Em nấc nhẹ, cố không để ai nhìn thấy. Một cảm giác vừa muốn ôm anh, vừa muốn anh cảm nhận sự đau đớn mà em chịu đựng, khiến em rơi vào một vòng xoáy day dứt, ghen tuông và hụt hẫng

Sau buổi sáng ấy, cả nhóm tiếp tục quay chương trình, nhưng Tả Kỳ Hàm và Dương Bác Văn đã có một sự thay đổi vô hình. Họ đi cạnh nhau, đôi khi khẽ chạm tay, nụ cười trao nhau trọn vẹn, không còn những thử thách ghen tuông nữa.

Trần Dịch Hằng và Quế Nguyên nhận ra sự thay đổi này, nụ cười của họ trở nên ấm áp hơn, không còn những ánh mắt thân mật quá mức nữa. Mọi thứ trở nên cân bằng, nhẹ nhàng, và Tả Kỳ Hàm, Bác Văn biết rằng, trải qua ghen tuông và hiểu lầm, họ đã hiểu được giá trị của nhau nhiều hơn bao giờ hết

Ánh bình minh nhẹ nhàng rọi qua khung cửa sổ homestay, chiếu lên sàn gỗ ấm áp. Nhóm bốn người tỉnh dậy trong sự yên tĩnh chỉ bị phá vỡ bởi tiếng chim hót. Tả Kỳ Hàm bước xuống trước, tay xoa mắt, đi ra sân trước. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương sương sớm và đất ẩm khiến tâm trí dịu lại.

Dương Bác Văn cũng tỉnh, nhưng em chậm rãi rút chăn, mắt vẫn hơi đỏ vì đêm qua khóc. Nhìn Kỳ Hàm từ xa, tim em lại nhói, nhưng lần này, em đã hiểu: có thể đau, nhưng anh vẫn ở đây

Bốn người quây quần quanh bàn ăn sáng. Trần Dịch Hằng hăng hái chuẩn bị đồ ăn, vừa nói chuyện vừa nấu, tạo không khí náo nhiệt.

"Thôi mà, Dịch Hằng, mày đừng làm quá đâu. Tao chỉ muốn ăn bình thường thôi." – Kỳ Hàm cười nhạt, tay vẫn cầm đũa, ánh mắt thỉnh thoảng liếc Bác Văn.

Bác Văn cười gượng, nhưng ánh mắt trộm nhìn anh, nhận thấy một sự dịu dàng lẫn lo lắng trong cách anh chăm sóc Dịch Hằng. Em hít một hơi thật sâu, cố gạt đi những cảm giác ghen tuông còn sót lại.

Quế Nguyên ngồi bên cạnh, khẽ mỉm cười, đôi khi xen vào câu chuyện, khiến không khí trở nên cân bằng. Anh nói nhỏ với Bác Văn: "Cậu đừng lo, mọi thứ rồi sẽ ổn." Giọng Quế Nguyên ấm áp, khiến em cảm thấy an tâm phần nào

Buổi sáng kết thúc bằng thử thách ngoài trời: trò chơi "Team phối hợp". Nhóm chia đôi, Kỳ Hàm – Dịch Hằng một đội, Bác Văn – Quế Nguyên một đội.

Ban đầu, Bác Văn hơi rụt rè, còn hơi ngượng khi tương tác với Quế Nguyên, nhưng dần dần em bắt đầu cười, nói chuyện, cử chỉ thân thiện. Anh Kỳ Hàm nhìn từ xa, tim đập mạnh, cảm giác một phần ghen tuông còn sót lại bùng lên.

Khi Bác Văn giành chiến thắng trong một thử thách, Quế Nguyên vỗ tay khen ngợi, ánh mắt trìu mến, em cười hạnh phúc. Kỳ Hàm đứng lặng, miệng mím chặt, lòng như bị kìm nén. Anh quyết định sẽ "trả đũa" một cách tinh tế: tăng cường thân mật với Dịch Hằng

Trưa đến, nhóm nghỉ dưới tán cây. Kỳ Hàm ngồi sát Dịch Hằng, kể chuyện cười, thỉnh thoảng đẩy vai trêu chọc, khiến Dịch Hằng cười phá lên. Bác Văn nhìn từ xa, cảm giác vừa hụt hẫng vừa day dứt.

Em tự hỏi: Tại sao anh lại có thể vui vẻ như thế với người khác? Tại sao em lại đau đến thế?

Nhưng cũng trong khoảnh khắc ấy, Quế Nguyên nhẹ nhàng đặt tay lên vai Bác Văn, nói: "Cậu cũng phải vui lên chứ, không ai muốn nhìn người khác đau lòng cả."

Bác Văn khẽ gật đầu, nước mắt vẫn rưng rưng nhưng em cố nén. Trong lòng em vừa ghen, vừa cảm thấy ấm áp vì có người bên cạnh thấu hiểu.

Buổi chiều, nhóm quay thử thách phối hợp nhảy, sân khấu ngoài trời đầy nắng. Kỳ Hàm và Dịch Hằng đứng sát nhau, động tác ăn ý. Mỗi cú chạm tay, mỗi ánh mắt trao nhau đều khiến Bác Văn co rúm trong lòng.

Anh lặng lẽ quan sát, đôi khi đưa tay ra chỉnh tóc Dịch Hằng hộ Kỳ Hàm, ánh mắt trầm lắng, chứa đầy ghen tuông và bực bội.

Bác Văn đứng xa, nhưng em không chạy đi, không la hét, chỉ đứng nhìn, cảm giác trái tim như bị siết chặt. Nỗi ghen tuông bùng lên, nhưng em nhận ra: đau cũng là một cách để em hiểu rõ giá trị của mối quan hệ này.

Sau một ngày dài, bốn người quây quần trên hiên nhà. Trời tối dần, đèn vàng dịu chiếu xuống. Mọi người bắt đầu trò chuyện nhẹ nhàng, kể về ước mơ, về ký ức tuổi thơ.

Bác Văn ngồi cạnh Quế Nguyên, cười và kể một chuyện vui, đôi mắt lấp lánh ánh sáng. Kỳ Hàm ngồi bên Dịch Hằng, nhăn mày khi nghe em cười, lòng vừa ghen vừa muốn ôm lấy em.

Cuối cùng, Kỳ Hàm đứng lên, tiến đến gần Bác Văn, đặt tay lên vai em: "Tối nay ngủ yên nhé. Anh... sẽ không để ai làm em đau thêm đâu."

Bác Văn nhìn anh, lòng tràn đầy xúc động. Lần này, em không còn nước mắt đau khổ, mà là những giọt nước mắt hạnh phúc, vì anh đã ở đây, thực sự bên cạnh em

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: