c8
Chương 8: Bão trong lòng
Biệt thự Thịnh Hoa, sáng Chủ nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2025
Sáng hôm sau, Hoàng An không ở nhà quá lâu.
Cậu thức dậy từ rất sớm, khi những tia nắng đầu tiên của ngày Chủ nhật giữa tháng Mười hai còn chưa kịp len lỏi qua tấm rèm cửa dày cộm của thư phòng. Cậu mở mắt ra, và điều đầu tiên cậu nhìn thấy chính là A Lương – người vẫn đang nằm cuộn tròn trong vòng tay cậu, với đôi hàng mi dày và cong vút khép chặt, với đôi môi nhỏ nhắn hơi hé mở, và với hơi thở đều đặn và ấm áp phả vào ngực cậu. Cậu ta vẫn đang ngủ say, và trên khuôn mặt thanh tú ấy là một vẻ bình yên đến lạ kỳ – một vẻ bình yên mà Hoàng An cảm thấy mình không xứng đáng được nhìn thấy.
Cậu nằm đó thêm một lúc lâu nữa, chỉ đơn giản là nhìn A Lương ngủ. Cậu nhìn vào khuôn mặt ngây thơ ấy, và cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt lại bởi hàng ngàn cảm xúc trái ngược. Yêu thương. Tội lỗi. Hạnh phúc. Dằn vặt. Khao khát. Sợ hãi. Tất cả những cảm xúc ấy cứ xoay vòng trong lồng ngực cậu, như một cơn bão không bao giờ ngừng nghỉ.
Nhưng rồi, cậu biết rằng mình không thể cứ nằm đây mãi được. Cậu không thể đối diện với A Lương – không phải bây giờ, không phải sau những gì đã xảy ra đêm qua, và cả đêm trước đó nữa. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt to tròn đen láy và đầy tin tưởng ấy, cậu lại cảm thấy tội lỗi của mình càng thêm chồng chất. Mỗi lần chạm vào cơ thể cậu ta, cậu lại cảm thấy dục vọng của mình trỗi dậy, và cậu sợ rằng mình sẽ lại không thể kiềm chế được bản thân.
Vì vậy, cậu nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng, gỡ tay A Lương ra khỏi người mình, và đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa. Cậu lấy chiếc chăn mỏng đắp lên người cậu ta, và nhìn cậu ta thêm một lần nữa – một lần cuối cùng trước khi rời đi.
"Xin lỗi cậu, A Lương," cậu thì thầm, giọng cậu nhỏ xíu và đầy vẻ đau đớn. "Tôi cần phải đi một lúc. Cần phải suy nghĩ. Cậu ở nhà ngoan nhé."
Rồi cậu quay lưng, và bước ra khỏi thư phòng. Cậu không quay đầu lại. Cậu sợ rằng nếu quay đầu lại, cậu sẽ không thể rời đi được nữa.
Dù hôm nay là Chủ nhật – ngày mà cậu có thừa thời gian để ở nhà, để chơi đùa với A Lương, để cùng cậu ta đi dạo trong khuôn viên hay ngồi xem tivi trong phòng khách – thì Hoàng An vẫn quyết định rời khỏi biệt thự. Cậu không thể ở lại. Cậu không dám đối diện với A Lương quá lâu. Bởi vì mỗi phút giây ở bên cạnh cậu ta, cậu lại cảm thấy mình như một con thú hoang đang cố gắng kiềm chế bản năng của mình – và cậu không biết mình có thể kiềm chế được bao lâu nữa.
Cậu leo lên chiếc xe đạp địa hình của mình – chiếc xe mà cậu vẫn thường dùng để đi dạo quanh khu vực ngoại ô mỗi khi cần suy nghĩ – và tự mình đạp xe ra khỏi biệt thự. Cậu không gọi tài xế. Cậu cũng không nói cho ai biết mình sẽ đi đâu. Cậu chỉ đơn giản là đạp xe đi, một mình, vào buổi sáng sớm của ngày Chủ nhật 14 tháng Mười hai.
Không khí buổi sáng ở Hải Thành vào giữa tháng Mười hai thật trong lành và mát mẻ. Gió biển thổi nhè nhẹ, mang theo hương vị mằn mặn quen thuộc, và những tia nắng ban mai dịu dàng trải dài trên con đường ven biển vắng vẻ. Nhưng Hoàng An không hề để ý đến những điều đó. Tâm trí cậu đang ở một nơi khác – một nơi đầy giông bão và hỗn loạn.
Cậu đạp xe qua những con đường vắng lặng của vùng ngoại ô, qua những ngôi nhà nhỏ xinh nép mình dưới những hàng dương xanh mướt, và cuối cùng dừng lại ở một cánh rừng nguyên sinh nằm ở góc thành phố. Đây là một nơi mà cậu đã tình cờ phát hiện ra từ vài năm trước, trong một lần đạp xe đi lạc. Nó không phải là một khu rừng lớn, nhưng đủ hoang sơ và yên tĩnh để trở thành nơi ẩn náu mỗi khi cậu cần trốn tránh thế giới.
Cậu dựng xe đạp dưới một gốc cây cổ thụ, và đi bộ vào sâu trong rừng. Những tán cây cao vút che phủ bầu trời, chỉ để lọt xuống những tia nắng lấp lánh như những sợi vàng óng ánh. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng lá khô xào xạc dưới chân, và tiếng suối nhỏ róc rách từ đâu đó vọng lại – tất cả những âm thanh ấy tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, một bản giao hưởng mà bình thường cậu rất yêu thích. Nhưng hôm nay, nó không thể xoa dịu được tâm hồn đang đầy giông bão của cậu.
Hoàng An tìm đến một tảng đá lớn nằm bên bờ suối – chỗ ngồi quen thuộc của cậu mỗi khi đến đây. Cậu ngồi xuống, và nhìn dòng suối nhỏ đang chảy róc rách qua những viên đá cuội nhẵn bóng. Nước suối trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng viên sỏi nhỏ nằm dưới đáy, và những chiếc lá vàng rơi từ trên cây xuống đang trôi lững lờ trên mặt nước.
Cậu ngồi đó, một mình, và để cho những suy nghĩ trong đầu mình tự do tung hoành.
Đấu tranh. Tất cả chỉ là đấu tranh. Một cuộc đấu tranh bất tận giữa tình và lý, giữa con tim và lý trí, giữa khao khát và đạo đức.
Một bên là tình yêu – thứ tình cảm mãnh liệt và chân thành mà cậu dành cho A Lương. Cậu yêu cậu ta. Yêu sự ngây thơ và trong sáng của cậu ta. Yêu nụ cười hì hì ngốc nghếch ấy. Yêu cái cách cậu ta ôm chặt lấy cậu mỗi đêm như sợ cậu sẽ biến mất. Yêu cái cách cậu ta dụi đầu vào hõm cổ cậu và thì thầm "An An thơm quá". Yêu tất cả mọi thứ về cậu ta, từ mái tóc đen mềm cho đến những ngón tay thon dài và trắng muốt.
Nhưng bên kia là lý trí – thứ đang gào thét rằng tình yêu này là sai trái. A Lương là con trai. A Lương ngây thơ như một đứa trẻ con. A Lương tin tưởng cậu tuyệt đối, và cậu đã lợi dụng lòng tin đó để làm những điều không thể tha thứ. Cậu đã hôn cậu ta, đã chạm vào cơ thể cậu ta, và đã nói dối cậu ta rằng đó chỉ là "cách chữa đau lưỡi" hay "cách giúp đỡ mỏi". Cậu là một kẻ lừa dối. Một kẻ tồi tệ. Một con quái vật.
Nhưng mà... nhưng mà cậu yêu cậu ta. Yêu đến mức không thể sống thiếu cậu ta được nữa. Yêu đến mức sẵn sàng làm mọi thứ – kể cả những việc điên rồ và sai trái nhất – chỉ để được ở bên cạnh cậu ta. Và chính vì yêu cậu ta nhiều đến như vậy, nên cậu mới càng cảm thấy dằn vặt và tội lỗi hơn.
Cậu nên làm gì đây? Nên tiếp tục lừa dối cậu ta, tiếp tục lợi dụng sự ngây thơ của cậu ta để thỏa mãn tình yêu và dục vọng của mình? Hay nên nói cho cậu ta biết sự thật, và chấp nhận rủi ro rằng cậu ta sẽ sợ hãi, sẽ ghê tởm, và sẽ rời bỏ cậu mãi mãi?
Cả hai lựa chọn đều tồi tệ. Cả hai lựa chọn đều khiến cho cậu đau đớn. Và cậu không biết phải chọn cái nào.
Hoàng An ngồi đó, bên bờ suối nhỏ giữa cánh rừng nguyên sinh, và để cho thời gian trôi qua một cách vô nghĩa. Mặt trời dần lên cao, và những tia nắng bắt đầu trở nên gay gắt hơn. Nhưng cậu không hề để ý. Cậu vẫn ngồi đó, như một bức tượng đá, với lòng đầy sự đấu tranh bất tận về tình và lý.
---
Biệt thự Thịnh Hoa, sáng Chủ nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2025
Trong khi Hoàng An đang một mình vật lộn với những suy nghĩ và dằn vặt trong cánh rừng nguyên sinh, thì ở biệt thự Thịnh Hoa, một cuộc nói chuyện quan trọng đang diễn ra. Và người tham gia cuộc nói chuyện ấy, không ai khác, chính là A Lương.
Sau khi thức dậy và phát hiện ra Hoàng An đã rời đi từ sớm mà không nói một lời nào, A Lương đã rất buồn. Cậu ta ngồi thừ người ra trên chiếc ghế sofa trong thư phòng, ôm lấy chiếc chăn mỏng mà Hoàng An đã đắp cho mình, và tự hỏi không biết mình đã làm gì sai. Tại sao An An lại bỏ đi mà không thèm đánh thức cậu ta dậy? Tại sao An An lại không muốn ở bên cạnh cậu ta nữa? Có phải An An đã hết thương cậu ta rồi không?
Những câu hỏi ấy cứ xoay vòng trong đầu cậu ta, khiến cho cậu ta càng thêm buồn bã và tủi thân. Cậu ta không khóc – bởi vì An An đã dặn là không được khóc, và cậu ta muốn trở thành một người ngoan ngoãn để An An thương. Nhưng trong lòng cậu ta, nỗi buồn vẫn cứ dâng lên như những con sóng không ngừng nghỉ.
Mãi cho đến khi ông Hải lên gọi cậu ta xuống phòng khách, nói rằng có "tiểu thư Vân và cậu Dương" muốn gặp, thì A Lương mới rời khỏi thư phòng. Cậu ta đi xuống cầu thang, và khi bước vào phòng khách, cậu ta nhìn thấy hai người đang ngồi trên ghế sofa: Hoàng Nhạc Vân – người phụ nữ với khuôn mặt sắc sảo và đôi mắt sâu thẳm – và Dương – chàng trai trẻ với mái tóc nâu và nụ cười thường trực nhưng hôm nay lại không hề cười.
Bầu không khí trong phòng khách thật căng thẳng. A Lương có thể cảm nhận được điều đó. Cậu ta không hiểu tại sao, nhưng cậu ta cảm thấy như có một sức nặng vô hình đang đè lên vai mình, khiến cho cậu ta không dám cử động mạnh hay nói lớn tiếng. Cậu ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện với hai người, và ngồi nghiêm trang, hai tay đặt lên đầu gối, như một đứa trẻ con sắp bị mắng.
Nhưng trong lòng cậu ta, một suy nghĩ đang len lỏi: "An An bảo là có thể tin được những người này. An An nói họ không phải là người xấu. Nên chắc... chắc họ sẽ không hại A Lương đâu nhỉ?"
Hoàng Nhạc Vân nhìn cậu thiếu niên trước mặt mình, và thở dài. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu. Cô chưa từng phải làm một việc như thế này trước đây – ngồi xuống và nói chuyện với một cậu thiếu niên ngây thơ như trẻ con về tình yêu và về em trai mình. Nhưng cô biết rằng mình phải làm điều này. Bởi vì cô lo lắng cho Hoàng An. Và bởi vì cô cũng lo lắng cho chính A Lương nữa.
Cuối cùng, cô hít một hơi thật sâu, và cất giọng, dịu dàng hơn bất kỳ lần nào trước đây:
"A Lương này, em nghe chị hỏi một câu nhé. Em... em có thương An không? Thương Hoàng An ấy?"
A Lương hơi ngẩn ra một lúc. Cậu ta không hiểu tại sao chị Vân – người mà cậu ta vẫn còn sợ – lại hỏi cậu ta một câu như vậy. Nhưng rồi, cậu ta gật đầu. Một cái gật đầu thật mạnh mẽ và dứt khoát, và ánh mắt cậu ta long lanh lên vì cảm xúc.
"Dạ, A Lương thương An An lắm ạ. A Lương thương An An nhất trên đời luôn. An An là người tốt nhất. An An cứu A Lương, cho A Lương ăn, cho A Lương mặc đồ đẹp, và còn cho A Lương ngủ chung nữa. A Lương muốn ở bên An An mãi mãi."
Nghe cậu ta nói vậy, Hoàng Nhạc Vân cảm thấy trái tim mình như mềm ra. Cô nhìn vào đôi mắt long lanh và đầy chân thành của A Lương, và cô biết rằng những lời cậu ta vừa nói không hề có chút giả dối nào. Cậu ta thực sự thương Hoàng An. Thực sự coi em trai cô là người quan trọng nhất trên đời. Và điều đó, nó vừa khiến cho cô vui mừng, vừa khiến cho cô lo lắng.
Cô lại hít một hơi thật sâu nữa, và tiếp tục, giọng cô vẫn dịu dàng nhưng đã có thêm một chút gì đó phức tạp và khó nói:
"Không, ý chị không phải là như vậy. Ý chị là... em có thương An theo cách khác không? Không phải là thương như thương một người anh, hay thương như thương một ân nhân. Mà là... thương như một người... một người mà em muốn ở bên cạnh suốt đời ấy. Em có muốn... có muốn làm vợ của An không?"
Ánh mắt của Hoàng Nhạc Vân đầy sự phức tạp khi nhìn A Lương. Cô biết rằng câu hỏi này thật kỳ cục và khó hiểu đối với một người như A Lương. Nhưng cô cần phải biết. Cô cần phải hiểu được tình cảm thực sự của cậu ta dành cho em trai mình.
A Lương nghĩ mất một lúc. Cậu ta nghiêng đầu sang một bên, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vẻ khó hiểu. "Vợ"? "Vợ" là gì? Cậu ta đã từng nghe từ này ở đâu đó rồi, nhưng không thực sự hiểu nó có nghĩa là gì.
"Vợ... vợ là gì hả chị?" cậu ta hỏi, giọng cậu ta đầy vẻ tò mò và ngây thơ.
Hoàng Nhạc Vân thở dài, và kiên nhẫn giải thích. Cô nói cho A Lương nghe về tình yêu, về hôn nhân, về việc hai người sống với nhau suốt đời, chăm sóc cho nhau, và không bao giờ rời xa nhau. Cô cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản nhất, dễ hiểu nhất, để cậu ta có thể hiểu được.
Và khi cô giải thích xong, A Lương im lặng một lúc. Rồi, khuôn mặt cậu ta bỗng nhiên đỏ bừng lên như một trái cà chua chín. Đôi mắt cậu ta long lanh hơn, và cậu ta cúi đầu xuống, hai tay bấu chặt lấy vạt áo của mình.
"Dạ... dạ muốn ạ," cậu ta thì thầm, giọng cậu ta nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, nhưng lại chất chứa đầy sự chân thành và ngượng ngùng. "A Lương... A Lương muốn làm vợ của An An. A Lương muốn ở bên An An mãi mãi, không bao giờ rời xa. A Lương... A Lương thương An An nhiều lắm."
Nhìn thấy phản ứng ấy của A Lương, Hoàng Nhạc Vân cảm thấy rất hài lòng. Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng và đầy vẻ dịu dàng – một nụ cười hiếm hoi mà ít người được nhìn thấy ở nữ doanh nhân sắc sảo này. Cô đã có được câu trả lời mà mình cần. A Lương thực sự yêu Hoàng An. Dù cho cậu ta có ngây thơ và không hiểu hết về tình yêu, thì tình cảm mà cậu ta dành cho em trai cô là chân thành và mãnh liệt.
Cô định đứng dậy và rời đi, để mặc cho mọi chuyện còn lại do Hoàng An tự giải quyết. Nhưng đúng lúc đó, Dương – người đã im lặng suốt từ nãy đến giờ – đột nhiên lên tiếng. Giọng cậu ta trầm xuống, và ánh mắt cậu ta đầy vẻ âm trầm và nghiêm túc:
"A Lương này, cậu nói cho tôi nghe một chuyện nhé. Thằng An – Hoàng An ấy – nó có... nó có làm gì cậu không?"
A Lương ngước mắt lên nhìn Dương, và chớp chớp mắt đầy vẻ khó hiểu. Cậu ta không biết Dương đang hỏi về điều gì. Làm gì? An An đã làm gì cậu ta sao? Cậu ta nhắm mắt lại, và cố gắng suy nghĩ thật kỹ. Một lúc sau, cậu ta mở mắt ra, và lắc đầu:
"Không có ạ. An An không có làm gì hết. Sao anh hỏi vậy ạ?"
Nhìn thấy phản ứng ngây thơ ấy của A Lương, Hoàng Nhạc Vân cũng cảm thấy khó hiểu. Cô quay sang nhìn Dương, và hỏi, giọng cô có chút lo lắng:
"Dương, em sao thế? Tự nhiên lại hỏi cậu ấy câu đó? Có chuyện gì à?"
Nhưng Dương không trả lời cô. Ánh mắt của cậu ta vẫn dán chặt vào A Lương, và trong ánh mắt ấy, một vẻ âm trầm và lo lắng đang dâng lên. Cậu ta hỏi tiếp, giọng cậu ta càng lúc càng trầm xuống:
"Ý tôi không phải là như vậy. Ý tôi là... nó có đụng chạm gì tới cơ thể cậu không? Có chạm vào người cậu không? Có làm gì... khác lạ không?"
Nghe Dương hỏi vậy, Hoàng Nhạc Vân lập tức phản ứng. Cô quay sang nhìn cậu ta, và giọng cô có chút giận dữ:
"Em hỏi kỳ vậy Dương? Thằng An nó không có như vậy đâu! Em nghĩ em trai chị là loại người gì chứ?"
Nhưng trước khi Dương kịp trả lời, thì A Lương đã lên tiếng. Cậu ta nói, giọng cậu ta vẫn trong trẻo và ngây thơ như mọi khi, như thể những điều cậu ta sắp nói ra chẳng có gì là to tát hay khác lạ cả:
"Có ạ! An An có hôn A Lương đó! An An bảo là làm vậy để chữa đau lưỡi cho An An. Rồi An An còn xoa ngực A Lương nữa. An An bảo là làm vậy để giúp A Lương đỡ mỏi. À, còn sờ đầu A Lương nữa. Nhưng mà An An sờ đầu A Lương suốt mà, nên chắc không tính đâu ha?"
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Một sự im lặng tuyệt đối, nặng nề, và đầy ám ảnh.
Hoàng Nhạc Vân và Dương cùng lúc cúi gập người xuống. Cả hai đều không nói gì cả. Khuôn mặt họ trở nên âm trầm và đầy vẻ suy tư. Trong đầu họ lúc này, hàng ngàn suy nghĩ đang chạy qua.
Hôn. Xoa ngực. Chữa đau lưỡi. Giúp đỡ mỏi.
Hoàng An đã làm những điều đó với A Lương. Và nó đã nói dối cậu ta. Nó đã lợi dụng sự ngây thơ của cậu ta để thực hiện những hành vi thân mật ấy. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là Hoàng An không chỉ đơn thuần là "thích" A Lương nữa. Mà nó đã bắt đầu hành động theo bản năng của mình rồi. Và nếu không có ai can thiệp, thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
A Lương, thấy hai người tự nhiên im lặng và cúi gập người xuống như vậy, thì cảm thấy rất khó hiểu. Cậu ta chớp chớp mắt, và hỏi, giọng cậu ta đầy vẻ lo lắng:
"Chị Vân ơi? Anh Dương ơi? Sao hai người im lặng thế? Có chuyện gì à? A Lương... A Lương nói gì sai hả?"
Mất một lúc lâu, Hoàng Nhạc Vân mới ngước mặt lên. Cô cố gắng nở một nụ cười – một nụ cười gượng gạo và đầy vẻ mệt mỏi – và nói với A Lương:
"Không... không có gì đâu em. Em không nói gì sai cả. Thôi, em ra ngoài vườn chơi đi nhé. Chị và anh Dương cần... cần một chút thời gian yên tĩnh. Được không?"
A Lương nhìn cô, rồi lại nhìn Dương. Cậu ta vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cậu ta nhớ lời An An dặn – phải ngoan ngoãn và nghe lời – nên cậu ta gật đầu, và đứng dậy. Cậu ta đi ra ngoài vườn, và chẳng mấy chốc, tiếng cười hì hì của cậu ta lại vang lên khi cậu ta chạy nhảy và nghịch nước bên vòi tưới cây.
Còn lại trong phòng khách, Hoàng Nhạc Vân và Dương nhìn nhau, và cùng thở dài. Một hơi thở dài và nặng nề, như thể họ vừa trút ra được một phần gánh nặng trong lòng.
Mất một lúc, Hoàng Nhạc Vân mới lên tiếng hỏi, giọng cô đầy vẻ lo lắng và bất an:
"Dương... sao em lại biết mà hỏi cậu ấy những câu đó? Có chuyện gì mà chị không biết à?"
Dương không trả lời ngay. Cậu ta ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi A Lương đang chạy nhảy trong vườn, và ánh mắt cậu ta đầy vẻ phức tạp. Rồi cậu ta bắt đầu kể. Cậu ta kể về buổi chiều hôm qua, khi cậu ta và Hoàng An ngồi trong quán cà phê nhỏ gần trường. Cậu ta kể về những câu hỏi đầy trăn trở và đau đớn của Hoàng An – những câu hỏi về tình yêu, về sự lừa dối, và về việc liệu có nên tiếp tục lừa dối người mình yêu hay không. Và cậu ta kể về ánh mắt của Hoàng An lúc đó – một ánh mắt đầy tội lỗi và dằn vặt.
"Rồi sáng nay, em thấy thằng An nó vội vàng đạp xe ra khỏi nhà từ rất sớm, mặt mày thất thần như người mất hồn," Dương nói, giọng cậu ta trầm xuống. "Nó chạy lên cánh rừng nguyên sinh ở góc thành phố. Em biết chỗ đó – mỗi lần nó có chuyện gì buồn hay cần suy nghĩ, nó đều lên đó. Và khi em kết hợp chuyện đó với những gì nó hỏi em hôm qua, thì em... em nghi ngờ."
Hoàng Nhạc Vân im lặng lắng nghe, và khi Dương nói xong, cô lại thở dài thêm một lần nữa. Cô đưa tay lên xoa xoa hai bên thái dương đang đau nhức vì căng thẳng, và tự hỏi không biết mọi chuyện lại trở nên phức tạp như thế này từ bao giờ.
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?" cô hỏi, giọng cô đầy vẻ bất lực. "Chị không thể ngăn cản nó được. Em biết tính nó rồi đấy – một khi nó đã quyết định điều gì, thì không ai có thể lay chuyển được. Nhưng mà... nhìn nó như vậy, chị thực sự rất lo."
"Em cũng không biết nữa," Dương đáp, giọng cậu ta cũng đầy vẻ bất lực. "Em chưa từng thấy thằng An nó như thế này bao giờ. Nó yêu cậu ta thật rồi, chị ạ. Và chính vì yêu thật, nên nó mới dằn vặt và đau khổ như vậy. Em chỉ mong là... nó có thể giữ được lý trí của mình. Đừng để cho tình yêu làm mờ mắt mà làm ra những chuyện không thể cứu vãn được."
Cả hai lại im lặng, và cùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ở ngoài kia, A Lương vẫn đang chạy nhảy và cười đùa một cách vô tư vô lo, không hề hay biết rằng số phận của mình đang được định đoạt bởi những con người đang ngồi trong phòng khách.
Cuối cùng, Hoàng Nhạc Vân đứng dậy. Cô phải đi làm – dù hôm nay là Chủ nhật, thì một nữ doanh nhân như cô vẫn có hàng tá công việc phải giải quyết. Cô nhìn Dương, và nói:
"Thôi, chị phải đi làm đây. Em... em cứ ở đây đi. Nếu thằng An có về, thì... thì cứ để mặc nó. Đừng can thiệp vào. Đó là chuyện của nó. Chúng ta chỉ có thể đứng ngoài và hy vọng rằng nó sẽ đưa ra quyết định đúng đắn thôi."
Dương gật đầu, và cũng đứng dậy. Cậu ta cũng phải đi – dù là Chủ nhật, nhưng cậu ta còn một đống bài tập phải làm. Cả hai cùng rời khỏi biệt thự, và trong lòng họ đều mang một nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai. Họ không biết Hoàng An sẽ làm gì tiếp theo. Họ không biết liệu cậu ấy có thể giữ được lý trí của mình trước sức mạnh của tình yêu hay không. Và họ cũng không biết liệu A Lương – cậu thiếu niên ngây thơ và trong sáng như một tờ giấy trắng ấy – sẽ ra sao trong tất cả những chuyện này.
---
Biệt thự Thịnh Hoa, trưa Chủ nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2025
Khoảng mười giờ sáng, Hoàng An cuối cùng cũng trở về biệt thự.
Cậu đã đạp xe suốt một quãng đường dài, từ cánh rừng nguyên sinh ở góc thành phố trở về nhà. Gió biển thổi vào mặt cậu, mát lạnh và mằn mặn, nhưng không thể xua tan được những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí cậu. Cậu đã ngồi bên bờ suối suốt mấy tiếng đồng hồ, vật lộn với những đấu tranh nội tâm, nhưng vẫn chưa thể đưa ra được một quyết định cuối cùng. Cậu vẫn yêu A Lương. Và cậu vẫn cảm thấy tội lỗi vì tình yêu ấy.
Nhưng khi cậu dựng xe đạp trước cổng biệt thự, và bước chân vào khuôn viên, một cảnh tượng đã khiến cho mọi suy nghĩ và dằn vặt trong đầu cậu tan biến hết.
A Lương đang ở trong vườn. Cậu ta đang chạy nhảy trên thảm cỏ xanh mướt, và đôi chân trần của cậu ta giẫm lên những phiến đá lát lối đi lạnh lẽo. Cậu ta đang cúi xuống hái những bông hoa dại nhỏ xíu mọc ven đường – những bông hoa màu vàng và trắng li ti – và trên tay cậu ta đã có một bó hoa nho nhỏ. Cậu ta cười hì hì một mình, vui vẻ và hồn nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng điều khiến cho Hoàng An chú ý, không phải là nụ cười của cậu ta, cũng không phải là bó hoa trên tay cậu ta. Mà là đôi chân trần của cậu ta.
Đôi chân trần ấy đang giẫm lên nền gạch lạnh lẽo của lối đi. Những phiến gạch đá vào buổi sáng giữa tháng Mười hai lạnh như băng, và cậu có thể nhìn thấy những ngón chân của cậu ta đã đỏ ửng lên vì lạnh.
Hoàng An bước nhanh tới, và cất giọng hỏi, giọng cậu không giấu được vẻ lo lắng:
"Dép của cậu đâu? Sao lại đi chân trần thế?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của Hoàng An, A Lương lập tức quay lại. Khuôn mặt cậu ta bừng sáng lên như một tia nắng, và một nụ cười thật tươi nở trên môi cậu ta. Cậu ta không trả lời câu hỏi của Hoàng An, mà thay vào đó, cậu ta nâng bó hoa dại nhỏ xíu trên tay mình lên, và đưa ra trước mặt cậu.
"Tặng An An nè! A Lương hái cho An An đó! Có đẹp không? Có thơm không? An An có thích không?"
Hoàng An nhìn bó hoa dại nhỏ xíu trên tay A Lương. Những bông hoa ấy thật nhỏ bé và giản dị, chẳng thể sánh được với những bó hoa hồng đắt tiền hay những giỏ hoa lan quý phái mà cậu vẫn thường thấy trong các bữa tiệc. Nhưng không hiểu sao, khi nhìn thấy chúng, trái tim cậu lại cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Bởi vì cậu biết rằng, A Lương đã tự tay hái từng bông hoa ấy, chỉ để tặng cho cậu.
Cậu đưa tay ra nhận lấy bó hoa, và mỉm cười – một nụ cười thật lòng đầu tiên trong suốt hai ngày qua.
"Cảm ơn cậu. Đẹp lắm. Tôi thích lắm."
Nghe Hoàng An nói vậy, A Lương cười tít mắt, và nhảy cẫng lên vì vui sướng. Cậu ta nắm lấy tay Hoàng An, và kéo cậu vào trong nhà, miệng không ngừng huyên thuyên về những bông hoa và về việc cậu ta đã phải "chiến đấu" với một con ong như thế nào để hái được chúng.
Nhưng Hoàng An vẫn không quên câu hỏi ban đầu của mình. Sau khi đã dẫn A Lương vào nhà và đặt bó hoa lên bàn, cậu quay sang nhìn cậu ta, và hỏi lại, giọng cậu đã có chút nghiêm túc hơn:
"Nói cho tôi biết đi. Sao cậu lại không chịu đi dép thế? Chân trần giẫm lên gạch lạnh thế kia, lỡ bị cảm lạnh thì sao?"
A Lương chớp chớp mắt, và nhìn xuống đôi chân trần của mình. Rồi cậu ta ngước lên nhìn Hoàng An, và cười hì hì:
"Tại... tại A Lương thấy thoải mái á. Chân A Lương không có lạnh đâu. Mà... mà nếu An An không thích A Lương đi chân trần, thì A Lương sẽ mang dép. An An đừng giận A Lương nha."
Nói rồi, cậu ta lon ton chạy đi tìm đôi dép của mình, và nhanh chóng mang vào. Rồi cậu ta chạy trở lại bên cạnh Hoàng An, và ngồi xuống ghế sofa, tựa đầu vào vai cậu như mọi khi.
Hai người ngồi bên nhau trong phòng khách, im lặng và yên bình. Hoàng An không nói gì cả, chỉ lặng lẽ tận hưởng hơi ấm của A Lương đang lan tỏa từ cơ thể cậu ta sang cơ thể mình. Còn A Lương thì thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn cậu, và cười hì hì một cách ngốc nghếch.
Và rồi, đột nhiên, A Lương cất tiếng hỏi, giọng cậu ta nhỏ xíu và có chút ngập ngừng:
"An An này... An An có yêu A Lương không?"
Câu hỏi ấy vừa thốt ra, Hoàng An đã cảm thấy trái tim mình như ngừng đập trong một khoảnh khắc. Cậu cúi xuống, nhìn vào đôi mắt to tròn đen láy của A Lương đang long lanh nhìn mình, và cậu thấy được trong đôi mắt ấy một sự chờ đợi, một niềm hy vọng, và một chút gì đó lo lắng.
Cậu biết rằng, câu hỏi này không phải tự nhiên mà có. Chắc chắn là chị Vân hoặc Dương đã nói gì đó với cậu ta. Nhưng dù sao đi nữa, cậu cũng không thể nói dối cậu ta thêm một lần nào nữa. Cậu đã lừa dối cậu ta quá nhiều rồi.
Vì vậy, cậu gật đầu. Một cái gật đầu thật chậm và thật chân thành. Và cậu nói, giọng cậu nhẹ nhàng và đầy vẻ trìu mến:
"Có. Tôi yêu cậu. Yêu nhiều lắm."
Nghe Hoàng An nói vậy, đôi mắt của A Lương bỗng nhiên sáng lên như hai vì sao. Một nụ cười thật tươi nở trên môi cậu ta, và cậu ta dụi đầu vào vai cậu thêm một cái nữa, thật chặt.
"Tui cũng thương An An. Thương nhất trên đời luôn."
Và rồi, cậu ta nhắm mắt lại, và thiếp dần đi trong vòng tay của Hoàng An. Hơi thở của cậu ta trở nên đều đặn và sâu lắng, và khuôn mặt cậu ta trở nên bình yên đến lạ kỳ.
Hoàng An ngồi đó, ôm lấy A Lương trong lòng mình, và cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng trào trong lồng ngực. Nhưng đồng thời, nỗi tội lỗi và dằn vặt cũng vẫn còn ở đó, như một bóng ma không bao giờ chịu rời đi.
Cậu đã thú nhận tình yêu của mình với A Lương. Nhưng cậu ta có thực sự hiểu được tình yêu ấy là gì không? Hay cậu ta chỉ đơn giản là lặp lại những gì người khác nói, và nghĩ rằng "thương" và "yêu" là cùng một nghĩa?
Cậu không biết. Và có lẽ, cậu sẽ không bao giờ biết được.
---
Biệt thự Thịnh Hoa, chiều muộn Chủ nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2025
Khi A Lương tỉnh dậy, trời đã về chiều muộn. Ánh nắng vàng cam của hoàng hôn len lỏi qua khung cửa sổ, nhuộm cả căn phòng khách trong một thứ ánh sáng ấm áp và lười biếng.
Cậu ta mở mắt ra, và nhận ra rằng mình vẫn đang ở trong phòng khách, vẫn đang nằm trong vòng tay của Hoàng An. Cậu ta cảm thấy có chút kỳ quái – bình thường thì Hoàng An luôn bế cậu ta lên phòng ngủ mỗi khi cậu ta ngủ quên, chứ không để cậu ta nằm ở phòng khách thế này. Có lẽ hôm nay, An An cũng mệt.
Cậu ta định cất tiếng hỏi, nhưng trước khi cậu ta kịp nói gì, thì đôi môi của Hoàng An đã chạm vào môi cậu ta.
Một nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng, và đầy trìu mến.
A Lương mở to mắt ra vì ngạc nhiên. Nhưng rồi, cậu ta nghĩ rằng có lẽ An An lại bị đau lưỡi nữa rồi. An An đáng thương quá, cứ bị đau lưỡi suốt thế này. Và vì cậu ta muốn giúp An An, nên cậu ta không hề phản kháng. Thậm chí, cậu ta còn khẽ hé miệng ra, để cho Hoàng An có thể hôn cậu ta sâu hơn – giống như lần trước.
Nụ hôn kéo dài một lúc lâu, và khi cả hai cùng tách ra vì thiếu dưỡng khí, Hoàng An nhìn vào đôi mắt ngây thơ của A Lương, và hỏi, giọng cậu khàn đặc vì xúc động:
"Sao cậu không phản kháng tôi? Sao cậu cứ để yên cho tôi hôn cậu như vậy?"
A Lương chớp chớp mắt, và nhìn cậu với vẻ khó hiểu:
"Tui... tui tưởng An An bị đau lưỡi nữa. Nên tui mới để An An hôn. Tui muốn giúp An An mà."
Nghe câu trả lời ngây thơ ấy, Hoàng An cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹn lại. Cậu lắc đầu, và cúi xuống, hôn nhẹ lên chiếc cổ thon dài và trắng ngần của A Lương. Một nụ hôn thật nhẹ, thật dịu dàng, nhưng lại chất chứa đầy tình yêu và khao khát.
"Không. Tôi không đau lưỡi. Tôi chưa bao giờ đau lưỡi cả," cậu thì thầm vào tai A Lương, giọng cậu run run. "Tôi chỉ... tôi chỉ yêu em thôi. Tất cả những gì tôi làm, đều là vì tôi yêu em. Tôi xin lỗi vì đã lừa dối em. Tôi xin lỗi vì đã là một kẻ tồi tệ. Nhưng mà... tôi yêu em. Yêu em rất nhiều."
A Lương nghe thấy những lời ấy, và đôi mắt cậu ta mở to hết cỡ. Cậu ta không hiểu hết những gì Hoàng An vừa nói, nhưng cậu ta hiểu được bốn chữ cuối cùng: "Tôi yêu em rất nhiều."
Và cậu ta mỉm cười. Một nụ cười thật tươi và hạnh phúc.
"Tui cũng yêu An An mà. Tui đã nói với chị Vân là tui muốn làm vợ của An An rồi đó. Vợ là được ở bên An An mãi mãi, đúng không?"
Hoàng An không trả lời. Cậu chỉ ôm chặt lấy A Lương vào lòng mình, và để cho những giọt nước mắt – những giọt nước mắt của hạnh phúc và tội lỗi – lăn dài trên má.
Bên ngoài phòng khách, từ phía sau cánh cửa kính, Hoàng Nhạc Vân và Dương đang đứng đó, lén lút quan sát. Họ đã quay trở lại biệt thự từ lúc nào không hay, và đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng vừa rồi.
Hoàng Nhạc Vân định xông vào – cô muốn mắng cho Hoàng An một trận vì tội dám hôn hít và sờ soạng A Lương ngay trong phòng khách, nơi mà bất kỳ ai cũng có thể nhìn thấy. Nhưng Dương đã kịp thời giữ cô lại. Cậu ta vòng tay qua eo cô, và bịt miệng cô lại.
"Chị à, đó là em trai của chị đó," Dương thì thầm vào tai cô, giọng cậu ta đầy vẻ bất lực nhưng cũng đầy vẻ thấu hiểu. "Em biết chị thương em dâu, nhưng cứ để nó tự giải quyết đã mà. Đây là chuyện của nó. Chúng ta không thể can thiệp vào được."
Hoàng Nhạc Vân dãy dụa một lúc, nhưng rồi cũng từ từ thả lỏng. Cô biết Dương nói đúng. Cô không thể sống thay cho em trai mình được. Cô chỉ có thể đứng ngoài, và hy vọng rằng nó sẽ đưa ra những quyết định đúng đắn.
Cả hai cùng lặng lẽ rời khỏi đó, để lại Hoàng An và A Lương trong phòng khách, với những nụ hôn và những lời tỏ tình vừa được thốt ra.
Một lúc sau, Hoàng An nhẹ nhàng đặt A Lương xuống khỏi người mình. Cậu nhìn vào đôi mắt long lanh của cậu ta, và mỉm cười. Nụ cười của cậu lúc này đã khác – nó không còn vẻ dằn vặt và tội lỗi như trước nữa, mà thay vào đó là một vẻ nhẹ nhõm và thanh thản. Như thể, sau khi đã thú nhận tất cả, cậu đã trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân ra khỏi lòng mình.
"Đói chưa? Để tôi nấu cho cậu ăn nhé," cậu nói, và xoa nhẹ lên mái tóc đen mềm của A Lương.
A Lương gật đầu thật ngoan, và Hoàng An đứng dậy, đi vào phòng bếp. Ở đó, chị Nhi đang chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối. Khi nhìn thấy Hoàng An bước vào và nói "Chị Nhi, để em nấu cho", chị Nhi đã phải tròn mắt ngạc nhiên.
"Cậu chủ biết nấu ăn ạ?" chị hỏi, giọng đầy vẻ hoài nghi.
Hoàng An gật đầu, và mỉm cười – một nụ cười tự tin và đầy vẻ bí ẩn.
"Chị cứ để em lo. Hôm nay, em sẽ nấu cho mọi người một bữa thật ngon."
Và tối hôm ấy, lần đầu tiên trong lịch sử của biệt thự Thịnh Hoa, tất cả mọi người – từ Hoàng Nhạc Vân, Dương, cho đến ông Hải, chị Nhi, và tất cả những người hầu khác – đều được nếm thử tài nấu ăn của cậu chủ nhỏ nhà họ Hoàng. Và họ đã phải ngạc nhiên, bởi vì những món ăn mà Hoàng An nấu – từ món canh chua cá lóc thơm lừng, món thịt kho tàu đậm đà, cho đến món rau muống xào tỏi giòn tan – tất cả đều ngon đến mức khó tin.
Và người vui vẻ nhất trong bữa tối hôm ấy, không ai khác, chính là A Lương. Cậu ta ngồi bên cạnh Hoàng An, ăn một cách ngon lành và thích thú, và thỉnh thoảng lại quay sang nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và yêu thương.
"An An nấu ngon quá! A Lương thích ăn đồ An An nấu nhất!" cậu ta reo lên, và lại gắp thêm một miếng thịt kho tàu nữa.
Hoàng An nhìn cậu ta, và mỉm cười. Một nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện.
Và trong khoảnh khắc ấy, cậu biết rằng, dù cho tương lai có ra sao, dù cho có bao nhiêu khó khăn và thử thách đang chờ đợi phía trước, thì cậu cũng sẽ không bao giờ hối hận vì đã yêu A Lương. Bởi vì, được nhìn thấy nụ cười ấy, được nghe thấy tiếng cười ấy, và được ở bên cạnh con người ấy, là tất cả những gì cậu cần để hạnh phúc.
Và đêm ngày 14 tháng Mười hai, năm 2025, cứ thế trôi qua trong ấm áp và yên bình. Một đêm của những lời tỏ tình, của những nụ hôn chân thành, và của một tình yêu vừa chớm nở nhưng đã đủ sức vượt qua mọi rào cản và dằn vặt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com