Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3 years. (6)



Rak không quay đầu.

Chỉ hỏi.

"Nhớ như thế nào?"

Giọng em rất nhẹ.

Nhưng lại khiến không khí trong phòng chùng xuống.

Pam khựng lại.

Ngón tay siết chặt ly nước.

Một câu hỏi—

ngắn.

Nhưng không hề dễ trả lời.

"...Chị—"

Chị mở miệng.

Rồi dừng.

Ánh mắt rơi xuống sàn.

"...Không phải kiểu... nhớ lúc rảnh thì nghĩ tới."

Giọng Pam khàn đi một chút.

"...Mà là... làm gì cũng nghĩ đến em."

Rak vẫn không nhìn chị.

Chỉ lặng im.

Pam hít vào một hơi.

"...Ăn một món gì đó... sẽ tự hỏi em có thích không."

"...Đi ngang qua một nơi... sẽ nhớ là trước đây từng đi cùng em."

"...Thậm chí—"

Chị cười nhạt.

"...có lúc đang nói chuyện với người khác... cũng quên mất mình đang ở đâu."

Rak siết nhẹ tay hơn.

Nhưng vẫn im lặng.

Pam tiếp tục.

"...Nhưng cái chị nhớ nhất..."

Một khoảng dừng.

Rất lâu.

"...là cảm giác có em ở bên."

Không gian như ngừng lại.

"...Chị từng nghĩ... chỉ cần em ổn là được."

"...Nên chị chọn rời đi."

"...Nhưng sau đó mới biết—"

Pam cười, rất nhẹ.

"...em không ở đó..."

"...thì chẳng có gì gọi là ổn cả."

Rak nhắm mắt một giây.

Hơi thở khẽ lệch đi.

Pam nhìn em.

"...Chị không mong em tha thứ ngay."

"...cũng không dám xin em quay lại."

"...Chị chỉ—"

Giọng chị nhỏ dần.

"...muốn em biết là... chị chưa từng hết yêu em."

Một khoảng lặng kéo dài.

Chỉ còn tiếng mưa.

Và nhịp tim—

không ai kiểm soát được.

Rak cuối cùng cũng quay sang.

Ánh mắt chạm vào chị.

Không còn lạnh.

Nhưng cũng không hoàn toàn mềm.

"...Ba năm."

Em nói.

"Ba năm đó... chị nghĩ em sống thế nào?"

Pam không trả lời được.

Rak cười khẽ.

Nhưng không vui.

"...Ngày chị cưới..."

"...em suýt chết."

Pam sững lại.

Ánh mắt rung lên rõ rệt.

Rak nhìn thẳng vào chị.

"...Nhưng chị không biết."

"...Và cũng không quay lại."

Mỗi câu—

như một nhát cắt.

Pam không phản bác.

Không biện minh.

Chỉ im lặng nhận lấy.

Rak hít một hơi.

"...Giờ chị nói nhớ."

"...Em tin."

"...Nhưng—"

Em lắc đầu.

"...không đủ."

Pam cúi xuống.

"...Ừ."

Một câu rất khẽ.

Nhưng chấp nhận.

Rak nhìn chị thêm một lúc.

Rồi quay đi.

Giọng em nhỏ lại.

"...Nếu chị thật sự nhớ..."

"...thì đừng chỉ nói."

Không rõ là trách.

Hay là—

một cơ hội rất nhỏ.

Rak kéo chăn lên cao hơn một chút.

Như một cách kết thúc cuộc nói chuyện.

"...Khuya rồi, chị về phòng ngủ đi."

Giọng em không còn gay gắt.

Nhưng cũng không giữ lại.

Pam ngồi yên vài giây.

"...Ừ."

Chị đáp.

Rồi đứng dậy.

Bước xuống giường.

Rak quay đi, chỉnh lại chăn cho bé con.

Không nhìn theo.

Không muốn nhìn.

Một giây.

Hai giây.

Không có tiếng mở cửa.

Rak khẽ nhíu mày.

"...Chị còn—"

Một âm thanh rất khẽ.

Bịch.

Rak quay phắt lại.

Tim chợt hụt một nhịp.

Pam—

đang quỳ dưới sàn.

Hai tay buông thõng.

Lưng hơi cúi.

Đầu thấp xuống.

Rak sững lại.

"...Chị làm cái gì vậy?"

Giọng em không còn giữ được bình tĩnh.

Pam không ngẩng lên.

Chỉ nói.

Rất nhỏ.

"...Cho chị xin lỗi."

Rak chết lặng.

"...Pam—"

"Chị biết..." Pam ngắt lời, giọng run nhẹ. "Chị không có tư cách đứng trước em... nói mấy lời đó."

"...Nên chị quỳ."

Rak bước tới.

"...Đứng lên."

"Không."

Pam lắc đầu.

"...Để chị nói hết đã."

Rak siết chặt tay.

"...Chị—"

"Ba năm trước... chị chọn bỏ em."

"...Không phải vì không yêu."

"...mà vì chị hèn."

Giọng Pam vỡ ra.

"...Chị sợ mất tất cả."

"...sợ ba mẹ... sợ mọi thứ..."

"...nên chị chọn cách dễ nhất—"

"...là buông em."

Rak đứng đó.

Không ngăn nữa.

Nhưng cũng không giúp.

Pam tiếp tục.

"...Chị nghĩ... em sẽ ổn."

"...nhưng chị không nghĩ... em sẽ đau đến mức đó."

"...càng không nghĩ... em sẽ—"

Chị dừng lại.

Hít vào.

"...suýt không còn ở đây nữa."

Không gian như bị bóp nghẹt.

Rak quay mặt đi.

Hàm siết chặt.

Pam cúi thấp hơn.

"...Lỗi của chị."

"...tất cả... đều là lỗi của chị."

"...Nên nếu em giận..."

"...nếu em hận..."

"...chị đều chấp nhận."

Giọng chị nhỏ dần.

"...Chị không xin em quay lại."

"...chỉ xin em..."

Một khoảng lặng.

"...đừng xem chị như người lạ nữa."

Rak nhắm mắt lại.

Một giây.

Hai giây.

Rồi mở ra.

Ánh mắt rơi xuống người đang quỳ trước mặt mình.

Người mà—

em từng yêu đến mức muốn chết đi.

Người mà—

đã khiến em đau suốt ba năm.

Và bây giờ—

đang quỳ ở đây.

Không còn kiêu hãnh.

Không còn khoảng cách.

Chỉ còn lại—

một người đang xin lỗi.

Rak bước tới.

Dừng lại trước mặt chị.

"...Pam."

Giọng em thấp.

"...Đứng lên."

Pam không nhúc nhích.

"...Chị—"

"Đứng. Lên."

Lần này—

rõ ràng hơn.

Pam khựng lại.

Chậm rãi...

ngẩng đầu.

Ánh mắt đỏ.

Rak nhìn thẳng vào chị.

"...Em không cần một người quỳ trước em."

"...Em cần một người—"

Giọng em khẽ run.

"...dám ở lại khi mọi thứ khó khăn."

Một câu.

Đủ để khiến Pam chết lặng.

Rak hít sâu.

"...Nếu chị muốn sửa sai..."

"...thì đứng dậy."

"...và làm cho em thấy."

Không phải tha thứ.

Nhưng cũng không phải từ chối.

Rak bước tới.

Dừng lại trước mặt Pam.

Một giây im lặng.

Rồi em cúi xuống nắm lấy tay chị.

"Đứng lên."

Giọng không lớn.

Nhưng không cho phép từ chối.

Pam khựng lại.

"...Rak—"

"Đứng lên."

Lần này mềm hơn.

Nhưng kiên quyết.

Rak kéo nhẹ.

Pam không chống lại nữa.

Chậm rãi đứng dậy.

Chân còn hơi run.

Khoảng cách giữa hai người—

rất gần.

Rak vẫn chưa buông tay.

Ánh mắt em nhìn thẳng vào chị.

Không còn lạnh.

Nhưng cũng không dễ dàng.

"...Chị muốn làm gì thì làm."

Giọng em trầm xuống.

"...Đừng nói nữa."

Pam sững lại.

Rak tiếp tục.

"...Ít nhất..."

Em liếc sang chiếc nôi bên cạnh.

Bé con đang ngủ, thỉnh thoảng khẽ cựa mình.

"...giúp em canh nó."

"...đêm nó hay quấy."

Một khoảng lặng.

Pam nhìn theo ánh mắt em.

Rồi quay lại.

"...Được."

Rak buông tay chị ra.

Quay lại giường.

Kéo chăn lên.

"...Tôi ngủ một chút."

Pam đứng đó.

Nhìn em.

Rồi nhìn sang bé con.

Nhẹ nhàng bước tới.

Ngồi xuống cạnh nôi.

Không gây tiếng động.

___

Pam ngồi cạnh nôi.

Lưng hơi cong xuống, mắt dõi theo từng cử động nhỏ của bé con.

Không dám rời đi.

Cũng không dám thả lỏng.

"...Ư..."

Bé con khẽ động.

Pam lập tức cúi gần hơn.

"Suỵt... ngủ đi..."

Giọng chị rất nhỏ.

Rất dịu.

"Tạch."

Đèn bên giường bật lên lần nữa.

Pam giật mình quay lại.

Rak vẫn nằm đó.

Nhưng mắt đã mở.

Nhìn thẳng về phía chị.

"...Chị định ngồi vậy cả đêm à?"

Giọng em hơi khàn, rõ là vừa tỉnh.

Pam chớp mắt.

"...Chị canh mà."

Rak thở ra một hơi.

Có chút bất lực.

"...Lên đây."

Pam ngơ ra.

"...Gì cơ?"

Rak nhíu mày nhẹ.

"...Nằm xuống giường mà canh."

"...Chị vừa xuất viện."

Một câu rất đơn giản.

Nhưng đủ khiến Pam đứng hình vài giây.

"...Không sao, chị ngồi được—"

"Pam."

Rak gọi.

Không lớn.

Nhưng cắt ngang mọi lời từ chối.

"...Đừng để em phải nhắc lại."

Pam im lặng.

Nhìn em.

Rồi nhìn chiếc giường.

Rộng.

Nhưng...vẫn là giường của Rak.

"...Chị... nằm ở đây?"

Rak kéo chăn ra một chút.

"...Không thì chị muốn nằm đất?"

Pam khẽ cười.

Rất nhẹ.

"...Không."

Chị đứng dậy.

Chậm rãi bước tới.

Từng bước đều có chút do dự.

Nhưng cuối cùng—

vẫn nằm xuống.

Ở mép giường.

Cách Rak một khoảng vừa đủ.

Không chạm.

Không quá gần.

Rak tắt đèn.

Phòng lại chìm vào ánh sáng dịu nhẹ từ ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn rơi.

Một lúc sau—

"...Rak."

Pam gọi khẽ.

"...Ừ?"

"...Cảm ơn."

Rak không đáp ngay.

Chỉ khẽ trở mình.

Quay lưng lại phía chị.

"...Ngủ đi."

Giọng em nhỏ lại.

Nhưng không còn xa cách.

Pam nhìn trần nhà.

Rồi khẽ nghiêng đầu—

nhìn về phía em.

Khoảng cách vẫn còn đó.

Nhưng—

lần này...

không còn xa như trước nữa.

___

Căn phòng chìm trong ánh sáng mờ dịu.

Tiếng mưa bên ngoài đã nhỏ hơn.

Chỉ còn lách tách rất nhẹ, như ru người ta vào giấc ngủ.

Pam vẫn chưa ngủ.

Chị nằm yên ở mép giường, mắt khẽ mở, nhìn vào khoảng không.

Không dám quay sang.

Không dám cử động nhiều.

Sợ...chỉ một chút thôi cũng phá vỡ khoảnh khắc hiếm hoi này.

Bên cạnh, nhịp thở của Rak đã đều dần.

Em ngủ rồi.

Một lúc sau bỗng có một chuyển động rất nhẹ.

Pam khựng lại.

Chưa kịp hiểu chuyện gì thì một cánh tay đã vòng qua eo chị.

Rất tự nhiên.

Rất quen thuộc.

Pam sững người.

Hơi thở nghẹn lại.

Rak—

đã xoay người lại từ lúc nào.

Mặt em vùi nhẹ vào lưng chị.

Cánh tay ôm lấy chị—

không chặt.

Như một thói quen.

Như ba năm trước—

chưa từng thay đổi.

Pam không dám cử động.

Tim đập mạnh đến mức chính chị cũng nghe rõ.

"...Rak..."

Chị gọi rất khẽ.

Không có phản hồi.

Rak vẫn ngủ.

Chỉ là... trong vô thức—

ôm chị.

Ngón tay khẽ siết nhẹ.

Pam nhắm mắt lại.

Một giọt nước—

lặng lẽ rơi xuống gối.

Không tiếng động.

Chị đưa tay lên.

Chần chừ một chút.

Rồi—

đặt nhẹ lên tay Rak.

Không gỡ ra.

Không né tránh.

Chỉ là...

đặt lên đó.

Giữ lại.

___

Ánh sáng buổi sáng len qua rèm cửa.

Pam khẽ động. Hàng mi run lên, rồi từ từ mở mắt.

Một khoảnh khắc mọi thứ còn mơ hồ.

Cho đến khi chị nhận ra—

có gì đó rất mềm...đang nằm trong lòng mình.

Pam khựng lại.

Cúi xuống.

Bé con.

Đang nằm gọn trong vòng tay chị từ lúc nào không hay.

Hai mắt tròn xoe mở to.

Nhìn thẳng vào chị.

Miệng thì đang rất chăm chú mút ngón tay của chính mình.

"...Ơ?"

Pam chớp mắt.

Chưa kịp phản ứng.

Bé con thấy chị tỉnh liền dừng lại.

Rút tay ra khỏi miệng.

Rồi—

cười.

Một nụ cười nhỏ xíu, vô tư.

"A..."

Như đang chào buổi sáng.

Pam bật cười theo.

Giọng còn hơi khàn vì vừa ngủ dậy.

"...Chào buổi sáng."

Chị khẽ đưa tay chạm nhẹ vào má bé.

Mềm.

Ấm.

Bé con lập tức nắm lấy ngón tay chị.

Lần này—

không cho vào miệng nữa.

Chỉ nắm.

Rất chặt.

Pam nhìn quanh.

Căn phòng không còn Rak.

Chăn bên cạnh đã gọn lại từ lúc nào.

"...Mama con đâu rồi?"

Chị hỏi vu vơ.

Bé con không hiểu.

Chỉ "ư a" một tiếng.

Rồi lại nhìn chị.

Pam thở ra một hơi.

Không biết từ lúc nào—

cảm giác này lại trở nên quen thuộc.

Chị cúi xuống gần hơn.

"...Tối qua con qua đây lúc nào vậy?"

Bé con chớp mắt.

Không trả lời.

Chỉ đưa tay còn lại chạm lên mặt chị.

Pam khựng lại.

Rồi bật cười.

"...Được rồi, không hỏi nữa."

Chị nằm yên.

Không vội dậy.

Chỉ ôm bé con trong lòng.

Lần đầu tiên sau rất lâu—

Pam không cảm thấy cô đơn khi thức dậy.

Ở ngoài cửa—

có một ánh nhìn lặng lẽ.

Rak đứng đó từ lúc nào.

Tựa nhẹ vào khung cửa.

Nhìn vào trong phòng.

Nhìn hình ảnh một lớn, một nhỏ nằm cạnh nhau.

Yên bình đến mức...khiến em không nỡ bước vào phá vỡ.

Ánh mắt Rak khẽ mềm lại.

Rồi em quay đi.

Nhẹ nhàng.

Như chưa từng xuất hiện.

Nhưng khóe môi—lại vô thức cong lên một chút.


________________________________



Hai năm sau.

Cuộc sống không có một bước ngoặt lớn nào.

Chỉ là—

từng ngày một trôi qua.

Chậm.

Nhưng chắc.

Bệnh viện vẫn như cũ.

Rak vẫn là bác sĩ.

Vẫn những ca trực dài.

Vẫn những đêm không ngủ.

Vẫn những ca cấp cứu khiến tim thắt lại từng nhịp.

Chỉ khác một điều—

là mỗi khi kết thúc ca làm...

em không còn về một căn nhà trống nữa.

Chiều muộn.

Rak bước ra khỏi bệnh viện.

Vừa mệt.

Vừa đói.

Chưa kịp thở ra một hơi—

thì đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng phía xa.

Pam.

Dựa vào xe.

Tay cầm điện thoại.

Bên cạnh—

là một "cục nhỏ" đang đứng không yên.

Vừa thấy em đứa bé lập tức giơ hai tay lên.

"Mamaaaaaa!"

Giọng nhỏ.

Nhưng vang.

Rak còn chưa kịp phản ứng—

Pam đã lên tiếng trước.

"Em ơiiii—"

Giọng kéo dài, rất tự nhiên.

Rất... quen.

Rak đứng khựng lại một giây.

Rồi bật cười.

Không giấu được.

Mệt mỏi dường như tan đi một nửa.

Bé con lạch bạch chạy tới.

Chưa vững lắm.

Nhưng rất cố.

Rak nhanh chóng cúi xuống bế lên.

"Chậm thôi."

Giọng em dịu lại.

Bé con ôm cổ em.

"Mama về muộn!"

Rak khẽ xoa đầu con.

"...Hôm nay nhiều việc."

Pam bước tới gần.

"...Chị đợi có 20 phút thôi."

Rak liếc chị.

"...20 phút mà chị gọi 5 cuộc."

Pam cười.

"...Nhớ em."

Nói rất tự nhiên.

Không còn né tránh.

Không còn ngập ngừng.

Rak khẽ thở ra.

Nhưng khóe môi lại cong lên.

"...Lên xe đi."

___

Trên đường về.

Bé con ngồi ghế sau, không ngừng "kể chuyện".

Hôm nay ăn gì.

Chơi gì.

Ngã ở đâu.

Khóc ra sao.

Nói liên tục.

Pam thỉnh thoảng chen vào.

"...Nó khóc dữ lắm đó."

"Chị có dỗ không?"

"...Có chứ, chị còn bị cắn nữa."

Rak bật cười.

"Xứng đáng."

"Ê."

Pam giả vờ bất mãn.

"Chị nuôi nó giùm em đó."

Rak nhìn qua.

"...Em không nhờ."

"Nhưng em cần."

Rak im lặng một chút.

Rồi quay lại nhìn đường.

"...Ừ."

___

Xe dừng trước nhà.

Cửa vừa mở bé con đã chạy vào trước.

"Mama về rồi!"

Pam theo sau.

Vừa đi vừa nói.

"Em tắm trước đi, hôm nay chị nấu rồi."

Rak đặt túi xuống.

"...Ăn được không đó?"

Pam quay lại.

Nhướng mày.

"...Em thử đi rồi biết."

Rak bật cười.

_______________________________


Một buổi tối rất bình thường.

Rak vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt, đang ngồi lau tóc ở sofa.

Pam thì ở trong bếp, loay hoay dọn dẹp nốt chén bát.

Còn "cục nhỏ" đang nằm lăn lộn trên thảm, ôm con gấu bông, miệng lẩm bẩm gì đó.

"Pam—"

Rak gọi.

"Ừm?"

"Con em hôm nay yên quá."

Pam thò đầu ra.

"...Nguy hiểm đấy."

Rak nhướn mày.

"Ý chị là gì?"

Chưa kịp hỏi thêm thì bé con đã bật dậy chạy lại phía em.

"Mama!"

Rak dang tay đón.

"Ừ, gì đó?"

Bé con trèo lên lòng em.

Ngồi ngay ngắn.

Rồi nhìn rất nghiêm túc.

"...Mama."

"Ừ?"

"...Con muốn có em."

Không gian—

đứng hình.

Pam trong bếp suýt làm rơi cái bát.

"...Hả???"

Rak cũng khựng lại.

"...Con muốn gì cơ?"

Bé con chớp mắt.

Lặp lại, rất rõ ràng:

"Con muốn có em."

Rồi quay sang Pam.

"Mami sinh em cho con đi."

Pam: "???"

Rak: "???"

Pam đi ra.

Ngồi xuống đối diện.

"...Ai dạy con vậy?"

Bé con suy nghĩ một chút.

"...Bạn Bi."

Rak thở ra.

"...Bạn Bi nhà kế bên?"

"Dạ!"

"...Bạn có em."

Bé con gật đầu mạnh.

"Em nhỏ xíu, dễ thương!"

Rồi ôm tay Rak.

"Con cũng muốn!"

Pam đưa tay xoa trán.

"...Trời ơi..."

Rak cố giữ bình tĩnh.

"...Có em để làm gì?"

Bé con đếm bằng tay.

"Chơi chung."

"Ôm."

"Cho ăn."

Rồi dừng lại một chút.

"...Với lại... không cô đơn."

Pam nhìn sang Rak.

Ánh mắt chạm nhau.

Một giây.

Rồi Pam quay đi trước.

"...Con nít giờ ghê thật."

Rak khẽ ho một tiếng.

"...Ừ."

Bé con kéo áo Pam.

"Mami—"

"Ừ?"

"...Sinh em đi mà..."

Pam suýt sặc.

"...Khoan đã???"

Rak quay mặt đi.

Che miệng.

Nhưng vai run nhẹ.

Rõ ràng là đang nhịn cười.

Pam nhìn em.

"...Em cười cái gì?"

Rak lắc đầu.

"...Không có."

Bé con vẫn chưa bỏ cuộc.

"Con hứa ngoan!"

"Con nhường đồ chơi!"

"Con không cắn nữa!"

Pam ôm đầu.

"...Điều kiện hấp dẫn thật."

Rak cuối cùng cũng không nhịn được.

Bật cười.

"...Chị tự giải thích đi."

Pam trừng mắt.

"...Sao lại là chị?"

Rak nhún vai.

"...Nó gọi chị là Mami mà."

Bé con gật đầu ngay.

"Đúng rồi!"

"...Mami sinh!"

Pam: "......"

___

Một lúc sau.

Pam thở dài.

Kéo bé con lại gần.

"...Nghe Mami nói nè."

"Dạ?"

"...Chuyện này... không đơn giản vậy đâu."

Bé con nghiêng đầu.

"...Sao ạ?"

Pam mở miệng.

Rồi—

khựng lại.

Không biết giải thích kiểu gì cho một đứa nhỏ.

Rak nhìn cảnh đó.

Khóe môi cong lên.

"...Để em."

Em bế bé con lại.

"Có em là chuyện lớn."

"Không phải muốn là có ngay."

Bé con chớp mắt.

"...Vậy... bao giờ có?"

Rak im một giây.

Rồi liếc sang Pam.

"...Tùy Mami con."

Pam: "???!!!"

"Ê—"

Bé con quay phắt lại.

Ánh mắt sáng lên.

"Mamiiiiiii!"

Pam ôm trán.

"...Hai người này—"

Rak bật cười.

___

Sau khi ăn tối, bé con bị lôi đi ngủ để ngăn nhóc ấy hỏi quá nhiều.

Phòng khách, Rak vẫn tựa vào vai Pam.

Yên lặng.

Hơi thở dần đều lại sau khi nói ra hết những điều đã giữ trong lòng quá lâu.

Pam khẽ ôm em.

Một lúc.

Không nói gì.

Chỉ siết nhẹ—

như muốn chắc chắn người này vẫn đang ở đây.

Rồi—

"...Rak."

"Ừ?"

Pam hơi nghiêng đầu, nhìn xuống.

"...Đừng nghĩ nhiều nữa."

Giọng chị thấp.

Nhưng rất rõ.

Rak chưa kịp phản ứng đã thấy người mình nhẹ bẫng.

"...Pam—!"

Chị đã vòng tay bế bổng em lên.

Rất gọn.

Rất tự nhiên.

Rak theo phản xạ bám vào vai chị.

"...Chị làm gì vậy?"

Pam bật cười.

"...Ôm em."

"...Thì ôm thôi, bế làm gì?"

"Cho tiện."

Rak trừng mắt.

"...Tiện cái gì?"

Pam không trả lời ngay.

Chỉ bế em đi vài bước đặt nhẹ xuống sofa.

Nhưng tay vẫn chưa buông.

Ánh mắt nhìn em có chút gì đó... khác.

Không còn nặng nề như lúc nãy.

Mà... ấm hơn.

Và hơi "nguy hiểm".

"...Chị nói rồi mà."

Rak nhíu mày.

"...Gì?"

Pam cúi xuống gần hơn.

Khoảng cách rất sát.

"...Chị sẽ bù đắp cho em."

Rak khựng lại.

"...Bù kiểu gì?"

Pam cười nhẹ.

"...Ví dụ như—"

Chị dừng một nhịp.

Rồi nói rất tỉnh:

"...sinh thêm một đứa em cho bé con chẳng hạn."

Rak: "......"

Im lặng.

Hai giây.

Ba giây.

"...Pam."

"Ừ?"

"...Chị vừa nói cái gì?"

Pam vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

"...Sinh em bé."

Rak đẩy nhẹ vai chị ra.

"...Chị đùa hả?"

"Không hẳn."

Rak nhìn chị.

Ánh mắt nửa nghi ngờ, nửa... không biết nói gì.

"...Chị có biết mình đang nói gì không?"

Pam gật.

"...Biết."

Rồi chỉ về phía phòng ngủ.

"...Có người đang đòi đó."

Rak bật cười.

Không nhịn được.

"...Chị nghiêm túc thật à?"

Pam nhún vai.

"...Chị thấy cũng không tệ."

Rak lắc đầu.

"...Chị đúng là—"

Chưa nói hết câu—

đã bị Pam kéo lại gần hơn một chút.

"...Nhưng mà..."

Giọng chị nhẹ xuống.

"...không phải bây giờ."

Rak khựng lại.

Pam nhìn em.

"...Chị không muốn em phải gấp gáp gì cả."

"...Chỉ là—"

Ngón tay chị khẽ chạm vào tay em.

"...lần này... chị muốn cùng em nghĩ về tương lai."

Rak nhìn chị.

Một lúc.

Rồi khẽ thở ra.

"...Đồ điên."

Pam cười.

"...Ừ."

Rak tựa lại vào người chị.

Không đẩy ra nữa.

"...Nhưng mà..."

"...nếu có thật..."

"...chị lo được không đó?"

Pam không cần suy nghĩ.

"...Lo được."

Một câu trả lời rất nhanh.

Rất chắc.

Rak im lặng.

Rồi khẽ cong môi.

"...Để xem."

Ở phòng bên—

bé con ngủ ngon lành.

Không biết rằng—

"nguyện vọng" của mình...

đang được cân nhắc rất nghiêm túc.

___


Không gian vẫn còn ấm.

Sau câu nói nửa đùa nửa thật của Pam

mọi thứ lắng xuống.

Rak vẫn tựa vào chị.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức...

chỉ cần nhích thêm một chút—

là chạm.

Pam nhìn em.

Lâu hơn bình thường.

Ánh mắt không còn né tránh như trước.

Cũng không còn do dự.

Chỉ là rất rõ ràng.

Rak cảm nhận được.

Em khẽ ngẩng lên.

"...Sao nhìn em vậy?"

Pam không trả lời ngay.

Chỉ khẽ hít vào một hơi.

Rồi—cúi xuống.

Chạm môi lên môi em.

Một cái chạm rất nhẹ.

Ngắn.

Gần như chỉ là... thử.

Nhưng đủ khiến cả hai đứng yên.

Rak mở to mắt.

Rõ ràng là bất ngờ.

Pam lập tức lùi lại.

Tim đập loạn.

"...Chị—"

"...xin lỗi, chị—"

Chưa nói hết câu—

đã khựng lại.

Rak không giận.

Không tránh.

Chỉ nhìn chị.

Một giây.

Rồi—

khẽ cười.

Rất nhẹ.

"...Chị run vậy làm gì?"

Pam sững người.

"...Rak?"

Rak không trả lời.

Chỉ đưa tay nắm lấy cổ áo chị.

Kéo lại gần.

Lần này, chính em là người rút ngắn khoảng cách.

"...Hôn thì..."

Giọng em thấp xuống.

"...hôn cho đàng hoàng."

Rồi—

em chủ động.

Môi chạm môi.

Không còn là cái chạm vụng về lúc nãy.

Mà rõ ràng hơn.

Chậm.

Và sâu hơn một chút.

Pam hoàn toàn đứng yên một nhịp.

Rồi mới dần đáp lại.

Tay khẽ siết vào eo em.

Rak khẽ dựa vào chị.

Không lùi.

Không né.

Chỉ kéo chị lại gần hơn.

Khi tách ra cả hai đều thở nhẹ.

Trán chạm trán.

Rak nhìn chị.

"...Lần đầu?"

Pam cười khẽ.

"...Sau ba năm... thì là lần đầu."

Rak nhướn mày.

"...Chậm thật."

Pam bật cười.

"...Ừ."

Rồi nhẹ giọng hơn.

"...Nhưng lần này... chị không bỏ lỡ nữa."

Rak không nói gì.

Chỉ khẽ tựa đầu vào vai chị.







___

"Anh mong là anh sẽ không thay đổi
Người im lặng gặp người hay nói
Không bên cạnh ai quá lâu giống như này đâu
Nên mong là hai trái tim sẽ không phải đau
Chưa từng yêu một ai nhiều như thế
Từng cố bỏ đi nhưng đâu dễ
Nếu thế giới kia có mong chúng ta chia đôi
Sẽ luôn có anh phía sau cùng em
Thề không để gì phải đổi thay"

_Người im lặng gặp người hay nói_


END.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com