5
Sau đó, Chính Quốc thấy Thái Hanh dịu dàng hơn hẳn.
Cảm giác thư thái kỳ lạ xộc tới, âm thanh giao hợp vang lên trong màn đêm tĩnh lặng, Chính Quốc chưa từng biết nơi đó của mình lại có thể chảy nhiều nước đến vậy.
Bụng phẳng chồi ra không ngừng theo động tác va chạm của người đàn ông, nhô thành hình dạng cường tráng của dương vật. Thái Hanh xoa xoa nơi nọ, con mắt đỏ bừng, thịt non tầng tầng lớp lớp bên trong âm đạo vắt chặt hắn. Người dưới thân để lộ tư thái hoàn toàn thuần phục với bàn tay mềm mại siết ga trải giường, cơ thể cậu phập phồng dưới ánh đèn sáng rõ.
Thái Hanh xoa bóp bàn tay ấy, bàn tay Chính Quốc không một vết chai mỏng, nhìn đã biết là người quen sống trong nhung lụa, vậy sao lại tới nơi này, còn cam lòng để một kẻ câm như hắn đè dưới thân.
Tốc độ rung dần dần tăng nhanh. Hai người lần đầu trải nghiệm chuyện yêu nên cũng không biết nhiều tư thế. Thái Hanh tiếp tục động tác đóng cọc, cắm vào nguyên cây, rút ra cũng chỉ chừa mỗi quy đầu bên trong, mép cửa mình bị căng thành màu hồng nhạt.
“Ưm… A… A Hanh… chậm chút…” Chính Quốc nức nở như khóc, giọng nói mềm mềm run run, nhưng lại ẩn chứa mị hoặc khó nói.
Thái Hanh nhìn đôi mắt dập dềnh sóng nước của cậu mà đáy lòng rung động, nhưng vẫn nghiến răng không ngừng động tác.
“Sâu quá… không… ưm… A Hanh… không được…”
Lời chưa dứt, Thái Hanh đã phủ lấy bờ môi cậu một cách đầy thô bạo, đưa lưỡi vào khuấy loạn, cắn xé môi dưới, hôn sưng người ta xong mới chịu bỏ qua. Sau đó tầm mắt hắn dời xuống cổ và ngực Chính Quốc, để rồi kết quả lại là một trận hôn hít đầy tính xâm lược.
Cuối cùng, Thái Hanh nhìn dấu vết mình để lại trên người Chính Quốc, cảm tưởng như mình đã đánh dấu chủ quyền lên người cậu rồi thì đáy lòng lung lay bất an mới như được trấn an.
Tuy là những tháng ngày nóng nhất trong năm, nhưng ban đêm trên đảo không những không nóng mà còn phảng phất hơi lạnh khoan khoái, có điều hai người “vận động” hơi quá mức nên mồ hôi vẫn đầm đìa khắp cả người.
Quả gậy bóng chày của Thái Hanh to khiếp hồn, trông còn to hơn cổ tay Chính Quốc nữa. Lần đầu nở hoa mà Chính Quốc đã phải hứng chịu kích cỡ như thế, cảm nhận đúng là vừa sướng vừa khổ, lúc thì thấy thời gian sao mà đằng đẵng lúc lại hy vọng đêm nay bất tận.
“Ừm a… A Hanh…” Duỗi duỗi đôi chân ngứa ngáy, Chính Quốc co mình, hoa nhỏ nóng ran chảy nước, “Kỳ lắm… anh đừng… em hơi… ưmm…”
Chính Quốc không nói hết câu, vì mới mở miệng Thái Hanh đã tăng liền tốc độ.
Xấu xa, tên này quá xấu xa!
“Em không chịu được thật mà… Thái Hanh! A Hanh… Xin anh…” Chính Quốc một tay ôm eo Thái Hanh, một tay bóp mông hắn, “Xin anh mà… dừng một tí… chỉ một tí thôi không được ư…”
Lần đầu tiên trong đời bị người ta bóp mông, lại còn là bị Chính Quốc bóp, nên sắc mặt Thái Hanh có hơi vỡ vụn trong nháy mắt.
Chính Quốc chậm rãi buông tay, không phải là do ánh mắt Thái Hanh quá đáng sợ, mà là do mông cứng quá, cấn tay, mông kiểu gì mà nhiều cơ bắp vậy.
Rốt cuộc đây là mãnh công được trời ưu ái thế nào cơ chứ, làm thụ dưới thân vị mãnh công này, Chính Quốc không khỏi phấn chấn trong lòng. Tuy nhiên bề ngoài cậu vẫn tỏ vẻ mềm mại đáng yêu chứ không hề biểu hiện cảm xúc hừng hực của mình.
Bụng dưới nóng ran, nước chảy ngày một mãnh liệt, Chính Quốc thở hắt ra, lặp lại: “Một phút… Chỉ dừng một phút thôi…”
Sâu trong âm đạo phình trướng như mắc tiểu, niệu đạo của cậu không ở trong âm đạo, vì sao lại có cảm giác này? Kỳ lạ quá đỗi.
Thái Hanh nghe cậu nhấn mạnh đến hai lần thì cũng muốn nghe theo mà dừng lại lắm chứ, nhưng mà đâu phải cứ muốn là dừng được ngay đâu, đàn ông dính tình dục là coi như mất sạch lý trí.
“Ừm ư… a… không… hình như em… hình như sắp ra rồi…” Lúc này Chính Quốc mới nhận ra cảm giác kỳ diệu ấy là bởi vì sao, cậu ngước nhìn Trần Tấn, ánh mắt lấp lánh vui mừng.
Gậy thịt nện đùng đùng, nước dâm tràn trề, chảy xuống lỗ đít béo mập.
Theo từng động tác đóng cọc đầy tính phấn đấu của Thái Hanh, cuối cùng Dung Tuyết cũng được nếm mùi vị lên đỉnh, dâm thủy ọc ra ào ào, lần đầu cao trào vô cùng nhạy cảm. Khoảnh khắc ấy Chính Quốc cứ cảm giác như mình nằm trên mây, thân thể co giật, phải nhờ người nằm trên ôm chặt mới không bị ngã xuống.
Cậu ngửa đầu đòi hôn. Khi đầu lưỡi cậu chạm nhẹ lên môi Thái Hanh thì ánh mắt hắn trở nên đen tối. Thân lại động, hắn bắn thẳng ra bên trong, tinh dịch lấp đầy âm đạo hòa lẫn dâm thủy bên trong.
Chính Quốc lâng lâng: “A Hanh… nóng quá…”
Thái Hanh nuốt nước miếng, chớp mắt đã lại cứng thêm lần nữa.
Thanh niên trai tráng ăn chay hai mấy năm cuộc đời, chíp bông Chính Quốc cầm cương làm sao được. Ban đầu Thái Hanh còn quan tâm săn sóc cảm nhận của Chính Quốc, chứ bây giờ thì hắn đã biến thành kẻ điên, mặc cho cậu kêu gào xin tha thế nào cũng không tha cho cậu, cậu cứ bỏ chạy là hắn lại túm chân cậu về nện tiếp.
Và thế là, đêm hôm ấy, hai chân Chính Quốc bị tách ra không khép lại được, nước mắt bướm bướm chảy ròng ròng.
…
Ngày hôm sau, Chính Quốc ngủ thẳng đến mười hai giờ, tỉnh dậy nhà đã không một bóng người. Cậu cũng hiểu, bất kể hôm qua làm kịch liệt đến đâu, thì hôm nay Thái Hanh cũng sẽ dậy sớm ra khơi đánh cá.
Cậu bây giờ không xu dính túi, không nuôi nổi Thái Hanh, hoàn toàn không thể nói mấy câu đại loại như nghỉ một ngày hôm nay đi, biết vậy nên tâm trạng cậu càng thêm bối rối.
Rất muốn phất lên trong một đêm, nhưng cậu không có kỹ năng sinh tồn, kinh nghiệm làm việc là số không tròn trĩnh, học đại học ngành quản lý tài chính, mà còn mới vào học chưa được mấy ngày.
Phất nhanh cái gì, bảo nợ nhanh còn đúng hơn.
Đang xoắn xuýt xem nên ngủ hay dậy, thì bỗng nghe thấy giọng nói của một vị khách không mời.
Giọng nói thiếu niên lanh lảnh: “Anh tao đâu!”
Liếc nhìn qua, thấy Thái An không chào hỏi đã tự tiện tiến vào là Chính Quốc liền phát cáu, lời nói cũng trở nên cộc cằn: “Liên quan đếch gì đến cậu.”
Về lý thuyết người lớn như cậu không cần thiết phải so đo với một thằng nhóc mười lăm, nhưng thằng nhóc này thật sự không tốt đẹp gì, mới gặp mặt được mấy ngày đã thành công hao sạch lòng kiên nhẫn của Chính Quốc.
Thái An thấy mặt trời nhô cao mà Chính Quốc còn nằm lì trên giường thì trợn trừng cặp mắt với vẻ cực kỳ phẫn uất: “Mấy giờ rồi mà còn ì ra, sao mày không biết đường mà ra biển với anh tao, mày không biết ra khơi một mình mệt lắm hả, ngày nào mày cũng…”
“Câm.” Chính Quốc ngắt lời cậu ta và ngồi dậy, “Vậy là cậu biết anh ấy ra khơi rồi còn cố tình đến? Nhóc con cậu muốn sinh sự chứ gì?”
Thái An vừa xùy một tiếng, đã chợt nhìn thấy dấu đỏ chi chít trên người Chính Quốc, cậu ta nôn nóng đi qua: “Mày… sao mày có thể như vậy… mày với anh tao! Mày!”
Chính Quốc cau mày né tránh khi thấy cậu ta sáp lại gần. Sau khi nhận ra cậu ta chú ý cái gì, cậu lập tức đỏ mặt, kéo chăn che kín người, và giận dữ: “Cậu hết chuyện chưa?”
Thái An vừa làu bàu mấy lời thô tục vừa phẫn nộ lườm Chính Quốc. Thấy dáng vẻ Chính Quốc tiều tụy mà lại lấm tấm cảnh xuân, cậu ta tức thì xụ miệng, sau đó quay đầu khóc lóc chạy ra ngoài.
Chính Quốc: ???
Sao hôm nay tên nhóc này dễ xử vậy?
________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com