Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6

Sau khi Thái An khóc lóc chạy đi, Dung Tuyết cũng không tiện ngủ tiếp. Cậu định ra ngoài kiếm việc làm, không ngờ vừa xuống giường đã bủn rủn hai chân, suýt thì đổ ruỳnh xuống đất.

Thể chất cùi bắp này thật sự chẳng khác nào bản thân cậu ở hiện đại.

Buổi trưa Thái Hanh không trở về nhưng đã để dành cơm cho cậu trong nồi, Chính Quốc vừa ăn vừa nghĩ, ra biển với Thái Hanh cũng là một ý hay. Trước kia đi du lịch cùng đám bạn, ngồi du thuyền không biết bao nhiêu lần mà không có lấy một lần say sóng, vậy thì chắc hẳn ra khơi đánh cá sẽ không làm khó được cậu!

Ngư dân ở đây đều ra khơi theo cặp, hai vợ chồng chung một chiếc thuyền. Thái Hanh là ngoại lệ, lần nào cũng đi một mình, thế nhưng lại kiếm được nhiều hơn người khác.

Tuy nhiên vợ chồng đồng tâm hiệp lực, làm việc sẽ quên cả thời gian! Hai người cùng làm ắt sẽ tiết kiệm được công sức!

Quyết định xong xuôi, Chính Quốc cảm thấy nhẹ nhõm hơn không ít, Thái Hanh tình nguyện nuôi cậu, nhưng mà cậu lại không thể nhận hết tất cả thanh thản vậy được.

Hôm nay Thái Hanh đến một vùng biển mới. Nơi này sóng lớn, bình thường không ai dám đi qua, nên bản thân hắn đã kiếm được rất nhiều món hiếm.

Hải sản ngư dân đánh vớt được đều sẽ đem đi bán trong ngày để đổi trực tiếp lấy tiền mặt, Thái Hanh cũng không ngoại lệ. Hắn bán cá cho một thương nhân đến từ ngoài đảo rồi ra chợ mua ít gạo, còn mua thêm chút đồ ăn vặt cho Chính Quốc, đến khi về nhà trời đã tối sầm.

Chính Quốc thắp một ngọn đèn nhỏ và đang vụng về cầm dao gọt khoai tây ngoài sân. Lúc ngẩng đầu thấy Thái Hann mang về nhiều thứ như vậy, cậu vội vàng thả khoai xuống mà chạy qua đỡ giùm Thái Hanh.

“Sao anh mua nhiều đồ thế, cầm về thế nào, có mệt lắm không?”

Lắc đầu, Thái Hanh sắp xếp đồ đạc rồi đưa hai túi giấy đựng đồ ăn vặt cho Chính Quốc, xong xuôi lại ngồi xuống tiếp tục xử lý nốt số khoai tây Chính Quốc vừa gọt dở.

Chính Quốc về phòng mang ra một chiếc ghế nhỏ, đoạn ngồi bên cạnh Thái Hanh mà mở hai túi quà vặt.

Một túi đựng thịt bò khô, ngửi thấy có mùi thơm của ớt, thịt được cắt miếng thô to và có vẻ dai chắc. Túi còn lại là kẹo cứng sặc sỡ sắc màu, bên ngoài rắc đường bột trắng tinh, hơi giống một loại kẹo của Đức ngày xưa Chính Quốc được ăn.

Hai túi này nhìn đã biết là không rẻ, ít nhất là không rẻ với hoàn cảnh hai người bọn họ bây giờ.

Mím môi, Chính Quốc bối rối: “A Hanh, về sau đừng mua nhé, em không thích ăn mấy cái này…”

Thái Hanh ngừng tay và quay sang nhìn cậu. Chợt nghĩ đến điều gì, hắn lại rút một xấp tiền từ túi ra, có tờ một đồng, tờ hai đồng, có cả hai tờ mười đồng.

Chính Quốc kinh ngạc: “Ở đâu ra thế? Là tiền anh kiếm được hôm nay ạ?”

Thái Hanh gật đầu, dúi tiền vào tay Chính Quốc.

Chính Quốc ngơ ngác vuốt phẳng tờ tiền.

Ở thời đại này, số tiền cậu đang cầm cộng với số tiền bỏ ra cho những món đồ Thái Hanh vừa mua cũng phải ngót nghét nửa tháng lương của nhà bình thường, xem ra Thái Hanh giỏi kiếm tiền hơn cậu nghĩ rất nhiều, nên tạm thời chưa cần lo chết đói.

“A Hanh, mai em ra biển với anh, khi nào dậy anh nhớ gọi em nhé.”

Thái Hanh không đáp lời nào, chỉ cúi đầu gọt khoai tây.

“Được không anh?” Nũng nịu, Chính Quốc bón viên kẹo lên mép Trần Tấn, nhưng Thái Hanh lại quay đầu, không ăn.

Chính Quốc không cười nổi nữa, cậu không hiểu Thái Hanh không vừa ý điều gì, ra biển có người phụ không tốt ư, cậu cũng là đàn ông khỏe mạnh mà, sao có thể để người ta nuôi mãi được.

Chính Quốc tức giận nhét kẹo vào miệng rồi cắn rôm rốp, cố tình thể hiện sự bất mãn của mình, làm mình làm mẩy một chút.

Làm lơ cậu, Thái Hanh đứng dậy rửa khoai tây.

Thấy chiêu này thất bại, Chính Quốc lại ngoạm một viên kẹo rồi ríu rít chọc chọc bả vai Thái Hanh. Đợi cho Thái Hạn bối rối quay đầu nhìn lại, cậu liền hôn hắn đánh chụt một cái và chuyển kẹo sang miệng hắn.

“Ngọt không?” Chính Quốc chớp đôi mắt tỏa sáng, “Cho em đi với được không? Có em trên thuyền anh sẽ không buồn chán nữa!”

Nhìn chằm chằm bờ môi đỏ mọng của Chính Quốc, Thái Hanh đảo viên kẹo trong miệng, viên kẹo chua ngọt vị chanh tan ra trên đầu lưỡi.

Ngọt, nhưng còn chưa ngọt đủ.

Ngay sau đó, Thái Hanh thả khoai tây xuống, ôm Chính Quốc vào lòng, rồi hôn cậu.

Ừm, thế này mới ngọt.

Nụ hôn kéo dài đến tận khi viên kẹo hoàn toàn tan hết. Lúc này cặp mắt Chính Quốc đã trở nên mơ màng với đuôi mắt ửng đỏ, cậu mềm chân, ngã ngồi xuống ghế, điệu bộ như là bị ức hiếp gì đáng thương dữ lắm.

Thái Hanh thì đứng sừng sững một bên, nhìn cậu chằm chằm như sói đói, hơi thở hơi dồn dập.

Bác gái Lý vào sân nhìn thấy đúng cảnh tượng này.

“Có chuyện gì thế, cãi nhau rồi?”

Bác gái Lý là vợ trưởng thôn, cũng là người lớn nhiệt tình nhất thôn, ngày hai người kết hôn cũng do chính bác chủ trì buổi lễ.

Chính Quốc đứng dậy: “Bác, không có chuyện gì ạ, bác đến có việc gì thế ạ?”

Bác Lý mang theo một giỏ ngô đã luộc chín và đưa qua cho Chính Quốc xem. Thấy vành mắt Chính Quốc đỏ bừng, bác lặng lẽ thở dài, mới tân hôn đã cãi lộn rồi thì sau này còn ra sao nữa?

Chính Quốc là người đẹp nhất trong lứa thanh thiếu niên trên đảo. A Hanh còn trẻ, không biết quý trọng, phải nhà khác cưới được chàng dâu đẹp như vậy thì đã cưng chiều còn chẳng hết nữa là làm cho người ta phải khóc.

“Hôm nay chú bọn mày không xuống biển mà ra đồng bẻ mấy bắp ngô, vừa mới luộc xong, mềm lắm, hai đứa nhân lúc còn nóng mau chóng ăn đi.” Bác Lý thở dài, đoạn rỉ tai Chính Quốc, “Hai đứa đầu giường cãi vã cuối giường làm hòa, tính A Hanh nó thế đấy, từ bé đã lầm lầm lì lì, nhìn dữ thôi chứ thực ra hiền lắm. Sau này nó mà bắt nạt cháu cháu cứ đến tìm bác, bác xử nó cho.”

Bắt nạt gì cơ? Cãi vã gì cơ?

Chính Quốc ngơ ngác: “Vâng cháu cảm ơn ạ…”

“Thế bác về đã, ông nhà đã chờ ăn cơm đây.”

“Bác đi thong thả ạ.”

Tiễn bác Lý trở về xong là Thái Hanh lập tức bế ngang Chính Quốc, bước thẳng vào nhà, đặt cậu lên giường.

Chính Quốc nhìn hạ bộ phồng cộm hẳn lên của Thái Hanh, rụt rè nói: “Khoan… khoan đã… em chưa tắm mà…”

Chưa dứt lời đã lại bị hôn.

Thái Hanh rất bận rộn, hắn vừa hôn vừa lột sạch áo quần Chính Quốc.

Chính Quốc trần truồng giãy giụa: “Ưm… từ từ! Còn chưa ăn uống nữa! Cơm nước xong đi mà… chờ ăn xong làm tiếp…” Cậu đang hối hận gần chết, biết thế đã chẳng hôn, giờ thì lại thành hôn tóe lửa luôn.

Nếu mà vật nhau một đêm nữa, thì mai còn đánh con cá khỉ, có mà cá nhảy lên đánh cậu thì có.

Thái Hanh tưởng cậu đói, ổn định hơi thở, buông cậu ra, xoay người ra ngoài rửa tay mang bắp ngô vào cho cậu.

Chính Quốc co rúc trên giường, cậu không có thói quen ăn trên giường nên liền mở miệng: “Em muốn xuống ăn, anh không được… làm gì đó em… bừa bãi nhé…”

Thái Hanh gật đầu.

Chính Quốc ăn như một bé hamster, hai má phồng phồng, cắn một miếng thịt bò khô rồi lại gặm một miếng ngô, đang định ợ một cái no nê, thì lại chợt liếc thấy Thái Hanh ngồi thù lù bên cạnh.

Dưới ánh nhìn đói khát của Thái Hanh, Chính Quốc nhớ đến cây xúc xích kinh hoàng hôm qua. Hình ảnh này làm tay cậu run một cái, cậu lại lấy thêm một bắp ngô, vừa gặm vừa nhoẻn miệng cười: “Chưa… chưa no, đừng vội.”

Gặm liền ba bắp, mà đồ khỉ nhà Tháu Hann vẫn ngóc đầu hiên ngang, không hề có dấu hiệu bỏ cuộc.

Chính Quốc: “…”

Ghét, gặm mỏi cả quai hàm.

Đúng lúc này Thái Hanh đứng dậy, làm cậu giật thót mình ngả người sang một bên.

Đối diện với ánh mắt khó hiểu của Thái Hanh, cậu vội vàng nói: “À à! Chuyện là! A Hanh à… Thật ra em còn cần tiêu cơm tí đã, anh biết đấy, vừa ăn xong đã nằm thì không dễ chịu lắm.”

Thái Hanh không ngốc, sao có thể không nhìn ra Chính Quốc cố tình lảng tránh, rõ ràng hôm qua nằm dưới thân vẫn vừa ngoan vừa mềm, sao bây giờ lại thay đổi rồi? Là bởi muộn màng ghét bỏ cơ thể thô kệch của mình sao?

Trong ánh nhìn ủ rũ dần đều của Thái Hanh, Chính Quốc bắt đầu mủi lòng không nỡ.

Đệt, đàn ông đàn ang, không phải chỉ là bị nện mấy phát thôi sao!

____________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dy2hj