Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

mườiii



Người ta đồn William đang cua Est Supha

Sáng thứ hai.

Khoa Truyền thông náo nhiệt hơn bình thường.

Không phải vì có sự kiện.

Cũng không phải vì deadline.

Mà vì một tin đồn đang lan nhanh khắp hành lang, group chat và cả mấy bàn trà sữa trước cổng trường.

"William Jakrapatr đang theo đuổi Est Supha."

Người nghe thì sốc.

Người hóng thì đông.

Người trong cuộc...

thì đang ngồi chết lặng trong lớp.

"Đọc lại đi."

William run run đưa điện thoại cho Hong.

Hong nheo mắt nhìn màn hình.

Tin nhắn từ một acc clone của confession trường:

Nghe nói em năm nhất khoa Truyền thông tên William đang cua đàn anh Est Supha hả? Real không trời?

Hong đọc xong.

Ngẩng lên.

Nhìn William.

Rồi bật cười như điên.

"ĐM."

"Cười cái gì?!"

William đỏ mặt giật lại điện thoại.

Nut nghiêng qua xem.

Mắt trợn tròn.

"Vãi thật."

Tui xuýt xoa.

"Tin lan nhanh dữ."

Lego vẫn bình thản gõ laptop.

"Không lạ."

William quay phắt sang.

"Sao không lạ?"

Lego nhàn nhạt ngước lên.

"Mày nhìn lại post ba hôm nay của mày đi."

William khựng lại.

1:
Có những ngày bình thường bỗng trở nên đặc biệt chỉ vì một người.

2:
Nếu người ấy biết mà vẫn giả vờ không biết thì phải làm sao?

tối qua:
Chờ thì chờ. Miễn là kết quả xứng đáng.

Và đặc biệt.

Dưới post còn có bình luận của Est:

Ngoan.

William hóa đá.

...

Ờ ha.

Nhìn kiểu nào cũng mờ ám vl.

Hong đập bàn.

"Mày công khai tới mức đó thì đồn là đúng rồi."

"Nhưng ai đồn?!"

William ôm đầu.

"Đứa nào ác vậy?"

Nut khoanh tay.

"Muốn biết không?"

"Muốn!"

Hong nhếch mép.

"Đi hỏi anh Est."

William cứng người.

"Hả?"

Tui cười gian.

"Biết đâu ảnh nghe được."

Lego nhún vai.

"Hoặc ảnh là nguồn phát tán."

"KHÔNG ĐỜI NÀO!"

William hét lên.

Ngay lúc đó—

"Không đời nào gì?"

Giọng nói quen thuộc vang lên phía cửa lớp.

William giật bắn.

Est.

Anh đứng tựa cửa.

Ánh mắt lười biếng lướt qua cả đám.

Rồi dừng trên người cậu.

"Anh hỏi."

"À... không có gì ạ!"

William đáp nhanh như bắn.

Quá nhanh.

Đến mức đáng nghi.

Est nhướng mày.

Nhưng không hỏi thêm.

Anh chỉ bước vào, đặt cặp xuống bàn cạnh William như mọi khi.

Khoảng từ lúc dự án bắt đầu, chẳng ai còn thấy lạ khi Est ngồi cạnh cậu nữa.

Chỉ riêng William là vẫn chưa quen nổi.

Suốt tiết học.

William không tài nào tập trung.

Cái confession kia cứ lởn vởn trong đầu.

Ai đồn?

Tại sao lại biết?

Có khi nào...

Cậu len lén quay sang nhìn Est.

Anh đang chăm chú xem tài liệu.

Biểu cảm bình thản như chẳng có chuyện gì.

Không giống người đi tung tin chút nào.

Nhưng mà...

Nếu thật sự là anh thì sao?

Nghĩ tới đó, William lại đỏ mặt.

"Nhìn gì?"

Giọng Est vang lên.

William giật bắn.

"Dạ?!"

"Em nhìn anh nãy giờ."

"Đâu có!"

Est nghiêng đầu.

"Có."

William nghẹn lời.

Anh hạ giọng.

"Muốn hỏi gì thì hỏi."

Cậu do dự.

Rồi đánh liều.

"Anh..."

"Hửm?"

"Anh có nghe người ta đồn gì chưa?"

"Đồn gì?"

William nuốt khan.

"Kiểu... có người nói..."

"Ừ?"

"...em đang cua anh."

Nói xong cậu chỉ muốn chui xuống gầm bàn.

Est im lặng hai giây.

Rồi khẽ bật cười.

"Thì đúng mà."

Bùm.

Não William nổ tung.

"Ý em là..."

Cậu lắp bắp.

"Anh có biết ai đồn không?"

Est chống cằm nhìn cậu.

Khóe môi cong lên.

"Biết."

William mở to mắt.

"Ai vậy ạ?"

Anh cúi xuống gần hơn.

Giọng trầm thấp, mang ý cười.

"Em."

"Hả?!"

William đơ toàn tập.

Est nhướng mày.

"Chính em đồn."

"EM ĐÂU CÓ!"

"Có."

"Lúc nào?"

Est bình thản lấy điện thoại.

Đưa ra trước mặt cậu.

Là trang cá nhân của William.

Mấy dòng caption nghệ nghệ hiện rõ mồn một.

Anh đọc từng cái, giọng chậm rãi.

"Có những ngày bình thường bỗng trở nên đặc biệt chỉ vì một người."

William: "..."

"Nếu người ấy biết mà vẫn giả vờ không biết thì phải làm sao?"

William: "..."

"Chờ thì chờ. Miễn là kết quả xứng đáng."

Đọc xong, Est nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Không phải em tự đồn thì là gì?"

William chết lặng.

Mặt đỏ bừng.

Miệng há ra rồi lại ngậm vào, không phản bác nổi.

Bởi vì...

Anh nói đúng.

Quá đúng.

Est bật cười.

Lần này cười thành tiếng.

Rồi khẽ đưa tay vò nhẹ tóc cậu.

"Ngốc."

"Anh đừng cười nữa..."

William lí nhí.

"Quê lắm."

"Vậy sau bớt đăng."

"Không được."

Cậu buột miệng.

Est nhướng mày.

"Vì sao?"

William cắn môi.

Lén nhìn anh.

Nhỏ giọng:

"Vì em thích đăng về anh."

Không khí khựng lại.

Est nhìn cậu vài giây.

Ánh mắt thoáng sâu hơn.

William lập tức cúi gằm.

Chết rồi.

Lỡ mồm nữa.

Nhưng thay vì trêu như mọi khi, Est chỉ khẽ nói:

"Ừ."

"Cứ đăng đi."

Tim William lệch hẳn một nhịp.

Giờ giải lao.

William vừa bước ra hành lang thì bị chặn lại.

Một chị năm hai khoa Truyền thông.

Xinh.

Cao.

Cực kỳ có khí chất.

Chị khoanh tay nhìn cậu.

"Em là William?"

"Dạ..."

"Nghe nói em đang cua Est hả?"

William đông cứng.

Toang.

Tin đồn lan xa tới mức này luôn?!

Cậu lắp bắp.

"A-ai đồn vậy chị?"

Chị ấy nhíu mày.

"William đồn."

"Hả?!"

"Thì caption X của em."

"...."

Ba giây im lặng.

William từ từ nhận ra.

Lại nữa.

Lại bị chính mấy cái caption hại.

Đúng lúc đó, một cánh tay vòng qua vai cậu.

Kéo nhẹ về phía sau.

William quay lại.

Est.

Anh đứng sát phía sau, ánh mắt bình thản nhìn chị kia.

"Có chuyện gì à chị?"

Chị năm hai hơi khựng.

"Không... chỉ hỏi thăm thôi."

Est gật đầu.

Rồi thản nhiên đáp:

"Ừ."

"Em ấy đang cua em."

William: ??????????

Chị kia: ??????????

Không đợi ai phản ứng, Est kéo cậu đi thẳng.

Bỏ lại chị năm hai đứng hóa đá.

Còn William thì não trắng xóa.

Ra tới cuối hành lang, cậu mới lắp bắp được:

"A-anh vừa nói gì vậy?"

Est nhìn cậu.

Khóe môi cong lên.

"Nói sự thật."

"Nhưng mà..."

"Không đúng à?"

William nghẹn họng.

Đúng.

Quá đúng.

Est cúi xuống.

Ghé sát tai cậu.

"Hay là..."

"Dạ?"

"Em không muốn người khác biết?"

William chưa kịp trả lời thì anh đã khẽ cười.

"Muộn rồi, nhóc."

Tim cậu đập loạn.

Mặt đỏ bừng.

Lần này...

hình như anh đang bắt đầu công khai thật rồi.

lộn xộn quá dii😭😭

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #williamest