Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chín



Cẩm nang theo đuổi đàn anh chân dài đẹp và sang

William mất ngủ.

Lần thứ ba trong tuần.

Nhưng lần này không phải vì hoảng loạn.

Mà vì sung sướng.

Cậu nằm trên giường, ôm điện thoại, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn của Est đến mức thuộc lòng từng dấu chấm.

Mai bắt đầu theo đuổi cho đàng hoàng đi nhé.

Chỉ một câu.

Mà khiến William cười như thằng ngốc suốt nửa tiếng.

"Mày còn cười nữa tao ném điện thoại xuống lầu."

Giọng Lego vang lên từ giường đối diện.

William lập tức kéo chăn che nửa mặt.

"Đâu có."

"Khóe miệng mày sắp chạm mang tai rồi."

"..."

Không cãi được.

Lego thở dài.

"Thế là được bật đèn xanh thật?"

William bật dậy như lò xo.

"Mày biết hết rồi hả?"

Lego nhướn mày.

"Mày nghĩ hôm qua cả đám nghe lén trên sân thượng xong tao còn không biết?"

"...Ờ ha."

William gãi đầu cười ngượng.

Rồi lập tức phấn khích.

"Lego!"

"Gì?"

"Tao phải làm sao bây giờ?"

"Với chuyện gì?"

"Theo đuổi ảnh đó!"

Lego nhìn cậu ba giây.

Ánh mắt đầy thương hại.

"Mày hỏi nhầm người rồi."

"Giúp tao đi mà."

"Không."

"Đi mà."

"Không."

"Một ly trà sữa."

Lego khựng lại.

"...Hai ly."

"Chốt."

Nó gập laptop, ngồi dậy nghiêm túc như đang chuẩn bị giảng bài chuyên đề.

"Được rồi."

"Muốn cua được Est Supha..."

Lego đẩy gọng kính.

"Thì trước tiên mày phải bớt ngu."

William: "..."

Đau.

Nhưng đúng.

Mười phút sau.

Trên bàn học của ký túc xá xuất hiện một tờ giấy A4.

Tiêu đề được viết to đùng:

KẾ HOẠCH CUA ĐỔ EST SUPHA

William cầm bút, ánh mắt rực lửa.

Lego đứng cạnh khoanh tay.

"Hạng mục 1."

"Tạo thiện cảm."

William gật gù.

"Ừ."

"Hạng mục 2."

"Quan tâm đúng lúc."

"Ừ."

"Hạng mục 3."

"Đừng làm trò ngu."

William im lặng.

"...Khó."

Lego gật đầu.

"Tao biết."

Sáng hôm sau.

William thức dậy từ sáu giờ.

Chỉnh tóc.

Chọn đồ.

Xịt nước hoa.

Rồi nhìn bản thân trong gương.

"Đẹp trai."

Cậu tự gật đầu.

"Hôm nay nhất định phải ghi điểm."

Vừa bước ra khỏi ký túc, điện thoại rung.

William trợn tròn mắt.

Anh nhắn trước?!

Run run mở bàn phím.

Seen.

Ba giây sau.

William đọc xong.

Tim mềm nhũn.

Má ơi.

Ảnh hỏi han mình.

Cậu cắn môi, cố bình tĩnh rep.

William đứng hình.

Hả?

Năm phút sau.

William đứng trước cổng sau khu Truyền thông.

Gió sáng mát lạnh.

Cậu cứ thấp thỏm nhìn quanh.

Cho đến khi một chiếc xe máy dừng trước mặt.

Est tháo nón bảo hiểm.

Ánh nắng sớm hắt lên gương mặt anh, làm đường nét càng thêm sắc nét.

William đứng đơ.

"Lên xe."

"Hả?"

"Anh mua đồ ăn sáng rồi."

Anh giơ chiếc túi giấy trong tay lên.

"Không phải định theo đuổi anh à?"

William cứng họng.

"Dạ..."

"Vậy để anh chờ lâu à?"

"KHÔNG!"

Cậu đáp lớn tới mức mấy sinh viên gần đó quay lại nhìn.

Est bật cười.

"Lên đi."

William luống cuống ngồi lên.

Do quá hồi hộp, tay không biết đặt đâu.

Nắm yên xe?

Hay...

Ôm eo anh?

Không được.

Nhanh quá.

Mất giá.

Trong lúc cậu còn đang đấu tranh nội tâm, Est khẽ nghiêng đầu.

"Không bám vào thì ngã đó."

Bùm.

William nuốt khan.

Run run đặt tay lên eo anh.

Lòng bàn tay chạm vào lớp áo mỏng.

Ấm.

Rắn chắc.

Mặt cậu đỏ bừng.

"Ngồi chắc."

"Dạ..."

Xe lăn bánh.

Gió thổi qua.

William ngồi phía sau, tim đập loạn.

Miệng thì cố nén cười.

Đây có tính là buổi hẹn đầu không?

Trong khi đó.

Ở căn tin.

Hong, Nut, Tui và Lego đang ngồi chờ.

Năm phút.

Mười phút.

Mười lăm phút.

Hong nhíu mày.

"Sao nó chưa tới?"

Nut nhìn đồng hồ.

"Bình thường giờ này nó ăn gần xong rồi."

Tui nheo mắt.

"Đáng nghi."

Lego nhàn nhạt hút trà sữa.

"Anh Est chở nó đi ăn sáng."

Ba đứa còn lại đồng loạt quay phắt sang.

"CÁI GÌ?!"

Lego nhún vai.

"Sáng nay tao thấy."

Hong đập bàn.

"ĐM."

Nut ôm tim.

"Nhanh dữ vậy?"

Tui run run.

"Con trai tao lớn thật rồi..."

Hai mươi phút sau.

William bước vào lớp.

Mặt đỏ hồng.

Môi cong lên không giấu nổi.

Trên tay còn cầm ly cà phê và túi bánh.

Hong lập tức lao tới.

"Khai!"

Hong chỉ vào ly cà phê trên tay cậu.

"Vậy ly này ở đâu ra?"

William khựng lại.

Não hoạt động hết công suất để nghĩ cớ.

"Ờm... khuyến mãi."

Nut nhíu mày.

"Mua bánh tặng cà phê?"

"Ừ."

Tui nheo mắt.

"Còn cái túi bánh kia?"

"Khuyến mãi luôn."

Hong khoanh tay.

"Tiệm nào hào phóng dữ?"

William toát mồ hôi.

"Tiệm... tiệm..."

May đúng lúc đó Est bước vào lớp.

Anh đi ngang qua bàn William, đặt xuống một hộp sữa nhỏ.

"Em quên cái này trên xe."

Rồi thản nhiên đi tiếp.

Cả lớp im phăng phắc.

Hong quay sang William.

Nut quay sang William.

Tui quay sang William.

Ngay cả Lego cũng ngẩng đầu lên.

William từ từ cúi xuống nhìn hộp sữa.

Trên nắp còn dán tờ giấy note vàng nhạt.

Nét chữ gọn gàng:

Nhớ uống. Đừng chỉ ăn bánh.

Mặt cậu đỏ bừng.

Hong run run chỉ vào tờ note.

"Xe?"

Nut lắp bắp.

"Ảnh... ảnh nói xe?"

Tui ôm tim.

"ĐM."

William lập tức chộp lấy hộp sữa, nhét vào cặp.

"Không có gì hết!"

Hong hét lên.

"NÓ ĐƯỢC CHỞ ĐI ĂN SÁNG!!!"

William muốn độn thổ ngay lập tức.

Rõ ràng là anh cố tình.

Chiều hôm đó.

William nằm dài trên giường ký túc.

Ôm điện thoại.

Mặt vẫn còn nóng vì nhớ lại cảnh ban sáng.

Điện thoại rung.

Est đã thích bài viết của bạn

William bật dậy.

bài viết?

Cậu nhớ mình chỉ đăng ảnh bầu trời hồi trưa thôi mà.

Run run mở lại xem.

Một bức ảnh nền trời xanh nhạt nhìn từ cửa sổ lớp học.

Kèm caption:

"Có những ngày bình thường bỗng trở nên đặc biệt chỉ vì một người."

Lúc đăng cậu chỉ nghĩ vu vơ.

Giờ bị Est thả tim...

Tự nhiên thấy khả nghi chết đi được.

Cậu đang ngẩn người thì tin nhắn hiện lên.

Tim William lệch hẳn một nhịp.

Cậu cắn môi.

Gửi xong.

William úp mặt xuống gối.

Chết rồi.

Lỡ ảnh đoán ra thì sao?

Ba mươi giây sau.

Điện thoại rung.

Bùm.

William bật dậy.

Tim đập loạn.

Run run gõ:

William ngã vật xuống giường.

Đồ đáng ghét.

Biết cách làm người khác đứng ngồi không yên thật sự.

Mười phút sau.

William bật dậy.

Đăng thêm một bài viết mới.

"Nếu người ấy biết mà vẫn giả vờ không biết thì phải làm sao?"

Vừa đăng xong, cậu lập tức thấy ngu.

Phèn quá.

Sến quá.

Định xóa.

Nhưng chưa kịp thì—

William trợn tròn mắt.

Má ơi.

Anh ấy đang chơi trò đọc ẩn ý với cậu thật hả?

Mặt nóng ran.

Cậu quyết định chơi lớn.

Reply thẳng vào khung chat:

William đứng hình.

Bùm.

Não cậu nổ tung lần nữa.

Tám giờ tối.

William đứng dưới sân ký túc xá.

Đi qua đi lại.

Bấm điện thoại liên tục.

Mỗi năm giây lại ngước lên nhìn cổng.

Cho đến khi thấy Est.

Anh mặc áo hoodie xám đơn giản, tóc hơi rối vì gió.

Tay cầm một ly trà đào.

William đứng ngơ ra.

"Anh..."

Est bước tới.

Đưa ly trà cho cậu.

"Cho em."

"Ơ?"

"Phần thưởng vì đăng caption hay."

William bật cười.

Nhận lấy ly trà.

Ấm nóng.

Thơm dịu.

Nhưng không ấm bằng cảm giác trong lòng cậu lúc này.

Est nhìn cậu một lúc.

Rồi hỏi:

"bài thứ hai..."

William lập tức nín thở.

"Dạ?"

"Em đang hỏi anh à?"

Cậu chết lặng.

Mặt đỏ bừng.

"...Nếu em nói phải thì sao?"

Est khẽ cười.

Rồi cúi xuống.

Ghét sát tai cậu.

Giọng trầm thấp.

"Vậy anh trả lời rồi đó."

"Hả?"

"Kiên nhẫn."

William ngơ ngác.

Est lùi lại.

Xoa đầu cậu.

"Anh thích người biết chờ."

Nói xong, anh xoay người rời đi.

Để lại William đứng chết trân.

Ly trà trên tay còn ấm.

Tim trong ngực thì đập điên cuồng.

😭😭

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #williamest