[9]
Chương 8 làm cho mấy bà hoảng quá hả, chương này hứa 100% chữa lành không ngược.💖
——————————-
Trương Chiêu im lặng một lúc, khuôn mặt bỗng trở nên nhăn nhúm lại, có vẻ tâm trạng hắn đang rất khó chịu. Trịnh Vĩnh Khang lấy làm lạ, người trong mộng gọi mà lại có thái độ như vậy ư? Hay là vì em nên hắn mới khó chịu? Trương Chiêu nhìn khuôn mặt buồn rầu của em qua gương. Lập tức đuổi em xuống xe, nói em vào nhà trước còn hắn đi có việc. Trịnh Vĩnh Khang nghĩ, hắn sắp đi đón cô ấy.
Trịnh Vĩnh Khang lủi thủi đi vào nhà, người hầu tiếp đón em nồng nhiệt thậm chí còn muốn đỡ em vào phòng. Vĩnh Khang biết ý đồ của họ, muốn kết thân với em rồi nhân cơ hội đó moi tiền từ Trương Chiêu.
Trương Chiêu ngồi trong xe, thấy bóng Vĩnh Khang đã khuất sau cách cửa hắn mới yên tâm mà rời đi. Quay lại cuộc trò chuyện với Hải Quỳnh, cô nàng đã gọi tên anh được năm phút rồi nhưng chưa nhận được phản hồi.
"Chiêu ca? Có phải anh sốc quá hả? Em về rồi đây, anh có thấy vu-"
"Anh bận rồi, em tự bắt taxi về đi. Với cả anh có người yêu rồi, sau này đừng liên lạc nữa. Chúng ta không thân thiết, đừng gọi anh khi không cần thiết"
Nói xong, Trương Chiêu lập tức cúp máy không để cho Hải Quỳnh kịp trả lời. Thậm chí còn đưa số cô vào danh sách đen. Miệng vừa lẩm bẩm chửi rủa vừa bấm máy gọi cho Vương Sâm Húc.
"Con ả chết tiệt, đang yên đang lành tự dưng về làm đéo gì, rách việc!"
"Alo, Trương thiếu gia gọi tao có gì đấy?"
"Đi nhậu không, hôm nay tâm trạng không tốt"
"Sao thế? Có vụ gì à?"
" Mới cãi nhau với Khang Khang"
"Ừ rồi, quán cũ. Tới trước đi, năm phút nữa tao đến"
"Ừ"
Trương Chiêu cúp máy, muốn tập trung lái xe nhưng hắn cứ nhớ lại khuôn mặt ủ rũ của Vĩnh Khang khi thấy con ả kia gọi cho hắn. Tâm trạng cứ thế tuột xuống dốc, trái tim hắn đau quặn thắt lại. Hắn cứ nhớ lại cái tát hồi nãy, cảm giác áy náy vô cùng.
Hôm nay Trương Chiêu thất tình.
——————
"Tự dưng lại cãi nhau? Không phải đêm qua mặn nồng lắm mà?"
"Con nhóc Hải Quỳnh về rồi. Lúc thấy tao bắt máy em ấy trông buồn thấy rõ. Lúc đó rõ ràng là em ấy đang ghen với tao, em ấy nhớ con ả đó!!"
"Ê này, sao mày không nghĩ là em ấy ghen với con nhỏ đó? Không muốn mày bắt máy thì sao"
Trương Chiêu bị câu nói của Vương Sâm Húc mà phải trầm ngâm suy nghĩ, nhấp một ngụm rượu vang rồi lại tức tối đập bàn. Làm cho Vương Sâm Húc đang uống nước lọc cũng phải giật mình mém sặc, tức tối nhìn hắn.
"Mày nói xem, tao để ý em ấy từ lúc em ấy mới vào trường, âm thầm theo đuổi em hai năm lại không biết em thích con ả đó ngay từ năm nhất, ngày nào cũng lẽo đẽo đi theo nhỏ đó, rõ ràng là tình cũ. Tao phải bỏ ra số tiền không nhỏ để đùn đẩy nó đi sang nước ngoài, cố gắng lắm mới thành công làm cho Khang Khang chú ý đến tao. Bây giờ bạch nguyệt quang quay về, không phải là tao sẽ lại bị em ấy vứt bỏ như hôm đó sao?"
"Trương Chiêu, mày giả ngu hay là ngu thật? Không phải hồi đó trong trường rầm rộ tin đồn con ả đó là bạch nguyệt quang của mày sao? Sao tự dưng bây giờ lại trở thành Trịnh Vĩnh Khang rồi?"
"Cái đéo gì? Tao mà lại đi thích con nhỏ đó, tao không có mù! Cả năm năm đại học thề là chỉ chú ý mình Khang Khang của tao thôi"
Trương Chiêu khó hiểu nhìn Vương Sâm Húc, không biết gã đang nói thạt hay đùa. Vội vàng thanh minh cho sự trong trắng của mình. Trương Chiêu ông đây một đời liêm khiết!!
"Mày có nhớ cái lần cả đám chơi thật hay thách không, lúc đó Trịnh Vĩnh Khang vẫn còn tán tỉnh mày. Khi có người hỏi mày đã có người trong mộng chưa, mày lại nói đã thích hai năm rồi. Thời đó mày một mực ngó lơ Vĩnh Khang, ai lại nghĩ mày thích em ấy? Mày lúc nào đi qua đám năm nhất thời đó cũng nhìn thật lâu vào bọn Hải Quỳnh, ai cũng nghĩ mày thích con ả đó hết"
"Tao là đang nhìn Trịnh Vĩnh Khang, trong mắt tao chỉ có Trịnh Vĩnh Khang thôi!!!!!!!"
Trương Chiêu uống đến ly rượu vang thứ sáu rồi, mặt đỏ ửng lên. Trong lòng không ngừng nhớ tới dáng vẻ nhỏ bé của Trịnh Vĩnh Khang lúc em mới bước vào trường. Dáng vẻ đó đã hớp hồn hắn, là yêu từ cái nhìn đầu tiên, hắn chính là thích Trịnh Vĩnh Khang từ cái nhìn đầu tiên chứ không phải là con nhỏ Hải Quỳnh kia. Cho dù ả có là hoa khôi thời đó đi chăng nữa, trong mắt Trương Chiêu lúc đó một cái móng chân của Trịnh Vĩnh Khang ả còn không bằng!
"Trịnh Vĩnh Khang là bạn thân của con nhỏ đó. Lúc cuối năm em ấy còn có ý muốn đuổi ả đi sang nước ngoài du học để có thể dễ dàng tán tỉnh mày còn gì nữa, mày không nhớ à? Mau đi về với Vĩnh Khang đi, cái thứ ghen tuông vớ vẩn!"
Vương Sâm Húc khoác áo đứng dậy lấy chìa khoá xe, tỏ ý muốn đi về. Đập đập lên vai Trương Chiêu an ủi.
"Ê chờ đã, đi đâu mà vội vàng vậy?"
"Về chăm mèo!"
Vương Sân Húc cụt lủn đáp, bước chân vội vàng tiến ra ngoài cửa, gã nhớ Tạ Mạnh Huân rồi. Trương Chiêu lờ mờ hiểu sao gã tới đây chỉ uống mỗi nước lọc, thì ra là muốn về nhà chăm mèo. Trương Chiêu mặt mày đỏ ửng, tửu lượng của hắn rất tốt vậy nên chắc chắn không phải đỏ vì rượu mà là vì tình. Hắn bỗng nhiên muốn hôn Trịnh Vĩnh Khang vài cái. Hắn đứng dậy thanh toán tiền rồi cũng nhanh chóng tiến ra ngoài. Đến lúc về với cún con rồi.
——————
Trịnh Vĩnh Khang ở nhà trằn trọc mãi không ngủ được, em không ngừng nghĩ về Trương Chiêu. Rõ ràng là đã hết yêu, là đã hận Trương Chiêu đến tận xương tuỷ mà cớ sao mỗi lần tưởng tượng ra hình ảnh Trương Chiêu tay trong tay cùng Hải Quỳnh, em lại không thể nhịn được mà nước mắt cứ thế rơi lả chả. Em ngồi dậy lấy thuốc ngủ, lấy ra ba viên chỉ có ý muốn uống để dễ ngủ, không ngờ lúc đó Trương Chiêu vừa mới mở cửa ra bước vào.
Trông thấy em trên tay cầm thuốc, khuôn mặt tèm lem nước mắt. Trương Chiêu cứ tưởng em nghĩ quẩn, vội vàng chạy đến hắt hết đống thuốc trên tay em rồi ôm trọn lấy cơ thể của cún con đang khóc. Được hắn ôm dỗ dành, em không thể kiểm soát được lòng mình, bắt đầu khóc lớn trong lòng Trương Chiêu.
"Khang Khang sao lại uống thuốc ngủ, đừng khóc nữa mà, anh thương"
"Hức...Chiêu ca đi đón Quỳnh Quỳnh...hic-Chiêu ca là vẫn còn thích nó phải không..huhu"
"Không có, không có, anh chỉ thương mỗi Khang Khang của anh thôi. Anh chặn số cô ta rồi, không tin thì anh cho em xem, Khang Khang đừng khóc nữa. Anh yêu Khang Khang nhất mà, thậm chí còn chưa để cô ta vào mắt"
Trịnh Vĩnh Khang nghe đến đây, nước mắt đột nhiên ngừng rơi, dụi dụi vào áo Trương Chiêu lau nước mắt. Tay em vòng qua ôm chặt lấy Trương Chiêu không buông. Nhưng em vẫn còn rất nhiều thắc mắc muốn hỏi hắn. Giọng nói đầy hờn dỗi trách móc người đàn ông đang liên tục hôn vào má của em.
"Vậy tại sao Chiêu ca lại không cho em ngồi ghế phụ?"
"Anh tưởng em nói là em thích ngồi rộng rãi?"
Gương mặt Vĩnh Khang khờ ra, đúng thật là em đã nói như vậy. Cảm thấy hơi áy náy khi đã hiểu lầm hắn. Chỉ biết ôm chặt lấy Trương Chiêu, thay cho lời xin lỗi. Trương Chiêu nhìn vào vùng má mà ban sáng đã tát vào, tay liên tục sờ nắn, liên tục hôn lên nó.
"Khang Khang thả anh ra đi nào, người anh toàn mùi rượu, hôi lắm. Để anh đi tắm rồi lại vào ôm Khang Khang ngủ nhé"
Trịnh Vĩnh Khang gật đầu, thả lỏng tay ra. Trương Chiêu bước vào phòng tắm, bắt đầu tắm rửa. Trịnh Vĩnh Khang bên ngoài nóng lòng muốn ôm hắn ngủ, cứ thế nhìn lên trằn nhà rồi nghĩ ngợi, miệng lẩm bẩm.
"Xin lỗi nhé Quỳnh Quỳnh, tao thắng rồi"
Đêm đó Trương Chiêu ngủ ngon.
"Trương Chiêu vẫn cho em ra ngoài chứ ạ?"
"Không"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com