Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 3

Chaeyoung đưa tay ra với lấy oải hương bên cạnh ven đường, tiện tay bứt lấy chúng rồi gom lại thành một bó hoa mang đậm màu tím. Em ngước lên nhìn bầu trời xanh thăm thẳm còn đang bận dây dưa với mây xám, để cho gió lộng vào người và mân mê từng tấc da thịt. Chẳng có hoàng hôn, những con sẻ dại vẫn cứ bay chênh vênh giữa một vùng trời rộng lớn. Gió thổi lộng quá, ngay cả bồ công anh hèn mọn cũng đung đưa và bay nhảy theo gió.

Hiếm khi Lisa đưa em đi chơi như thế, đây là lần thứ ba họ cùng nhau tận hưởng sự thư giãn. Lisa đã nói với em cô muốn được ra ngoài đi dạo để bớt căng thẳng, đương nhiên em chẳng từ chối lời mời của cô. Dẫu em biết cô cần được đi ngủ hơn là dắt em ra ngoài đi dạo, bọng mắt lớn đã tố cáo cô rằng cô đã mệt biết nhường nào.

Cả hai đạp xe đi đến bờ biển gần đó cách nhà họ không xa, hai bên vệ đường sáng lên màu vàng của cánh đồng, tựa lời mời chào đón cả em và cô. Em lại chẳng thể tin mình được lạc vào nơi đẹp như thiên đường.

Họ cứ đi mãi và ngắm nhìn vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng, chẳng hề để đầu óc vướng bận thứ gì. Những tán lá dưới mặt đường giòn giã khi bánh xe lăn qua chúng, làm vơi đi bớt sự im lặng vốn có giữa họ. Em dồn tất cả sự chú ý của mình vào Lisa, dù chỉ thấy cái đầu nâu cháy nắng nhưng em lại cảm nhận được thứ gì đó quá đỗi xinh đẹp.

Em đang cuồng dại, một vẻ đẹp không tên. Em cứ đăm chiêu vào mái tóc ấy cho đến khi Lisa thắng gấp lại, theo quán tính đổ người về phía trước, trán chẳng may đập vào lưng cô.

Trước mặt em là một biển cả rộng lớn, nơi có những con thuyền lênh đênh trên mặt biển. Ngư dân đang ráo riết đánh bắt cá để kịp trở về nhà trước khi hoàng hôn buông xuống.

Người ta thường nói, ở biển mang lại cho ta thứ cảm xúc chân thật và đáng nhớ nhất, khắc ghi từng khoảnh khắc đã trôi qua. Biển cả có gì đó bí ẩn và sâu thẳm, đôi lúc dịu dàng quá đỗi, có khi lại giận dữ gào thét, xé từng cơn gió lộng làm người ta cũng thấy đau đáu.

Chaeyoung cùng Lisa bước xuống xe, gạt chân chống xuống rồi cả hai người họ cởi giày ra đặt vào giỏ xe. Họ xắn ống quần lên, đi trên bờ một đoạn dài để nước biển lành lành tạt vào đôi chân. Dấu chân in trên cát, như in lên nơi này kỷ niệm đáng giá nhất của cả hai. Em đã từng ước được đến biển với cô một lần, cuối cùng giờ đây ước mơ của em cũng thành hiện thực.

Đi được một đoạn xa, họ lại trở về nơi bắt đầu. Họ ngồi cạnh nhau, dưới nền cát ẩm ướt của bờ biển, dưới trời lộng gió và mùi mặn mà của biển cả như xoa dịu lấy tâm hồn mòn mỏi. Chaeyoung an nhiên dựa vào vai Lisa, để hai mắt khép hờ lại cùng tận hưởng cảm giác bình yên này với cô. Giá mà, thời khắc này sẽ không bao giờ kết thúc, để em có thể có được những cái đan tay mùi mẫn, hay chỉ đơn giản là được ở cạnh cô.

"Tại sao chị lại chọn làm họa sĩ vậy?"

Em không nhìn cô, mắt vẫn đánh theo những con thuyền đang nhấp nhô, tấp nập kéo nhau trở về. Em không vội vã muốn biết ngay, vì em muốn có được câu trả lời chính xác nhất.

"Nó vốn là một phần trong cuộc đời chị."

Cô thích cái cảm giác được chiêm ngưỡng những tác phẩm mình vẽ nên, tuy ý tưởng cứ liên tục lóe lên rồi lại tắt vụt đi như ngọn lửa, nhưng đó là một trải nghiệm tuyệt vời. Nó khiến cô hạnh phúc khi cầm cọ và vẽ lên khung tranh những mảng màu rực rỡ. Cho dù có mệt mỏi đến đâu nhưng đam mê sẽ vớt cô lên, còn hơn là làm những công việc không có niềm vui, lạc lõng giữa đất trời rộng lớn và tâm hồn thì rỗng tuếch. Chính những cây cọ, những bức tranh chưa hoàn thiện nhưng đã bay màu mang lại những ngày khác lạ cho Lisa. Vẽ tranh không giúp cô kiếm được nhiều tiền, nhưng lại sống được những ngày vui vẻ quý giá.

Chaeyoung mỉm cười, hiểu được ý nghĩa sâu sắc trong câu trả lời của cô. Có những thứ, người ta xem như là cuộc sống là hơi thở của mình, vì thế họ gìn giữ và bảo vệ chúng vì họ yêu. Chaeyoung đã tự hỏi có thứ gì là cả cuộc sống của em không, có thứ gì em muốn bảo vệ hay không?

Nghĩ như thế mà lòng em lại tràn ra vô số vướng bận vô hình, em không muốn nghĩ đến điều ấy, chỉ tổ làm cho đầu óc em thêm cạn kiệt năng lượng. Chaeyoung lôi từ trong túi áo mình bao thuốc Marlboro cùng với chiếc bật lửa, em rút một điếu rồi kẹp giữa môi, châm lửa lên và rít một hơi thật dài.

"Em hút thuốc từ khi nào đấy?"

Lisa nâng đầu em lên rồi rời khỏi vị trí của mình, còn Chaeyoung thì chẳng để tâm cho lắm, chỉ tiếp tục rít điếu thuốc còn dở và phả ra làn khói mỏng tanh giữa trời.

"Em không thích hút thuốc kia mà?"

"Giờ thì khác rồi."

Em nhoẻn miệng cười, nhìn những làn khói cuộn mình lại và tan biến mãi mãi theo gió, tự nhiên em thấy lòng mình trĩu nặng.

"Thuốc lá không tốt cho sức khỏe."

Chaeyoung đương nhiên biết tác hại của thuốc lá, nó làm sức khỏe thể chất của con người yếu dần, bào mòn lá phổi cho đến khi chỉ còn lại một lá phổi chết. Chaeyoung biết tất cả, em cũng biết cô muốn tốt cho em nhưng em vẫn quyết định để ngoài tai những lời nói ấy.

Đúng là thuốc không tốt cho sức khỏe thể chất, nhưng ít ra nó tốt cho tinh thần của em. Chính những thứ độc hại này đã là liều thuốc tinh thần cho em trong những đêm chẳng thể chợp mắt nổi, cho những ngày tháng đã qua nhưng vẫn còn điều khiến em nuối tiếc.

"Em có để ý rằng trong mắt em, nó chứa hàng ngàn vì sao hay không?"

Đột nhiên cô nhìn em, say đắm và dịu dàng đến mức em chẳng tin đây là Lisa mà em thấy hằng ngày. Chẳng còn lời chỉ trích nào về việc em hút thuốc nữa, cô đổi chủ đề khiến Chaeyoung áy náy phải buông điếu thuốc ra khỏi môi. Em thấy lạ lắm, chưa bao giờ cô nhìn em như vậy, đó là ánh nhìn yêu chiều, dịu dàng và chứa tình trong đôi mắt sâu hun hút.

"Em có nên xem đây là một lời khen ngọt ngào không?"

Em dập điếu thuốc rồi bật cười vì em chẳng thể thấy vì sao nào trong đôi mắt mình như lời cô đã nói. Đáng lẽ cô phải dành lời khen ấy cho một người khác xứng đáng hơn, thay vì một kẻ đượm nỗi tương tư và ưu sầu trong đáy mắt.

Lisa nhướn người lên hôn vào mắt em, chưa kịp để cho em phản ứng gì thì cô đã vội dứt ra. Cô khiến cho tim Chaeyoung còn chưa kịp đập liên hồi, thì đã hẫng mất một nhịp, như thể mọi thứ chưa hề xảy ra.

Cô quay đi vội, lại nhìn về nơi biển đang cuồn cuộn vồ lấy nhau. Em cũng chẳng biết phải nói gì nữa nên chỉ lặng yên ngắm nhìn biển cùng với Lisa.

Thời gian dần trôi qua âm thanh dịu dàng của sóng biển cuốn hồn em lơ lửng giữa mây trời. Em nhìn những con thuyền đã giăng buồm để trở về sau một ngày dài chuẩn bị kết thúc, rồi mải mê quan sát những con mòng biển đang thả cánh về cuối chân trời xám xịt. Em ước rằng mình cũng có thể bay được như thế, hẳn là cảm giác ấy sẽ tự do biết bao.

"Ơ chị làm gì thế?"

Em thả hồn vào những thứ ấy đến nỗi quên mất còn có một người đang hiện diện ở đây. Lisa bất chợt cầm cổ tay Chaeyoung và dang rộng cánh tay em cùng với cánh tay mình. Cô đặt cằm mình tựa lên vai Chaeyoung và thì thầm to nhỏ, từng hơi thở ấm nóng phả vào cổ em, khiến em rụt người lại.

"Không phải em từng bảo chúng ta giống Jack và Rose trong Titanic sao?"

Cơ thể em đang run lên, lồng ngực em nhộn nhịp nhảy múa một cảm giác khó tả. Cảm giác ấy len lỏi và thấm nhuần vào từng tế bào, làm tim em đập liên hồi vì vui sướng. Bây giờ họ giống như Rose và Jack trong Titanic khi đứng trên mũi tàu, nhưng em biết họ không yêu nhau.

Ừ. Họ không yêu nhau.

Suy nghĩ ấy lại khiến lòng em muộn phiền, em tách tay mình khỏi sự kiểm soát của cô, thoát khỏi hành động gần như là ôm lấy em vào trong lòng. Chúng ta không yêu nhau, có một tiếng nói cứ ngân vang mãi trong đầu em như một bản tình ca bị nguyền rủa.

"Chị có tin vào sự rung động mãnh liệt trong tình yêu không?"

"Nó chỉ là một thứ rất mơ hồ."

Lisa chưa cần đến quá hai giây để suy nghĩ, hẳn là câu trả lời ấy luôn nằm gọn ở trong đầu cô, chỉ đợi ngày được khui ra. Lisa nào biết trong khi cô đang vô tư với câu trả lời của mình thì có một trái tim rũ rượi niềm đau mà mãi chẳng thể bộc bạch.

Gió thổi lớn hơn, vần vũ kéo đến một cách chóng vánh báo hiệu cơn bão lớn sắp đến. Lisa nắm lấy tay của Chaeyoung và siết chặt lại, để những ngón tay của mình xen kẽ với tay em.

"Về thôi em, bão kéo đến rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com