6
Kỳ nghiên cứu đi đến những ngày cuối cùng một cách lặng lẽ.
Không còn những buổi hướng dẫn kéo dài đến chiều muộn, không còn những lần chỉnh sửa dày đặc trên bản thảo. Mọi thứ dường như đã vào quỹ đạo ổn định, trôi đi theo một nhịp rất đều — quá đều, đến mức khiến người ta dễ lầm tưởng rằng giữa họ chưa từng có điều gì khác biệt.
Nhưng chỉ có Châu Đức Minh và Ngữ Yên biết, sự bình lặng ấy không còn giống ban đầu nữa.
⸻
Buổi hướng dẫn cuối trước ngày bảo vệ.
Ngữ Yên đến đúng giờ, mang theo bản in hoàn chỉnh, gáy đóng cẩn thận. Khi đặt tài liệu lên bàn, cô không nói gì ngay, chỉ chờ anh đọc xong phần đầu tiên.
Châu Đức Minh lật từng trang.
Ánh đèn bàn hắt xuống những dòng chữ ngay ngắn, lập luận mạch lạc, không dư thừa, không phô trương. Bài nghiên cứu mang dấu ấn rất rõ của Ngữ Yên — bình tĩnh, chặt chẽ, nhưng không lạnh lùng.
Anh đọc xong, khép lại.
"Em không cần chỉnh sửa gì thêm."
Giọng anh trầm và chắc.
"Bài này... đủ để đứng trước hội đồng."
Ngữ Yên ngẩng đầu.
Trong mắt cô không có sự hân hoan vỡ òa, chỉ là một cảm giác nhẹ nhõm rất sâu
"Vậy là... kết thúc rồi ạ?"
"Ừ."
Anh đáp. "Ít nhất là giai đoạn này."
Hai chữ giai đoạn này rơi xuống giữa căn phòng yên tĩnh, mang theo một tầng ý nghĩa mà cả hai đều không nói ra.
⸻
Buổi bảo vệ diễn ra vào một sáng nắng nhạt.
Ngữ Yên ngồi đối diện hội đồng, lưng thẳng, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn. Cô không nhìn xuống bản thảo nhiều, cũng không tìm kiếm ánh mắt quen thuộc ở hàng ghế sau.
Cô nói, chậm rãi và rõ ràng.
Không né tránh câu hỏi khó, không vội vàng chứng minh bản thân. Cô trình bày như một người đã thật sự hiểu điều mình viết — và tin vào nó.
Châu Đức Minh ngồi ở phía sau.
Anh không ghi chép.
Không cần.
Mỗi luận điểm Ngữ Yên đưa ra, anh đều đã từng nghe, từng tranh luận, từng cùng cô mổ xẻ đến tận cùng. Lúc này, anh chỉ là người chứng kiến.
Khi chủ tịch hội đồng gật đầu, nói một câu rất ngắn:
"Đề tài đạt yêu cầu cao."
Không khí trong phòng như khẽ chùng xuống.
Ngữ Yên cúi đầu cảm ơn.
Khi đứng dậy, cô quay lại rất nhanh.
Ánh mắt cô và Châu Đức Minh chạm nhau.
Không có nụ cười.
Không có lời chúc mừng.
Chỉ là một ánh nhìn rất ngắn — nhưng đủ để cả hai hiểu: hành trình này, họ đã đi cùng nhau.
⸻
Buổi chiều cùng ngày, Ngữ Yên quay lại phòng hướng dẫn lần cuối.
Không phải để hỏi thêm điều gì.
Chỉ là để trả lại chìa khóa tủ tài liệu, và... nói lời cảm ơn.
"Thầy."
Cô đứng trước bàn, gọi khẽ.
Châu Đức Minh ngẩng lên.
"Em nghĩ..."
Cô dừng lại, rồi mỉm cười rất nhẹ.
"Em sẽ nhớ khoảng thời gian này."
Anh im lặng.
Khoảng thời gian này —bốn chữ ấy, đối với anh, không hề đơn giản.
"Em làm được là vì em không bỏ cuộc."
Anh nói. "Không phải vì tôi."
Ngữ Yên lắc đầu.
"Không phải ai cũng có thể khiến người khác tin rằng mình làm được."
Câu nói không mang theo ý vượt ranh giới.
Nhưng Châu Đức Minh vẫn cảm thấy tim mình trượt khỏi nhịp quen thuộc.
Anh đứng dậy, mở ngăn tủ, cất bản thảo cuối cùng vào trong.
Động tác rất chậm.
Như thể đang kéo dài một điều gì đó.
⸻
Sau ngày bảo vệ, họ không còn lý do chính đáng để gặp nhau thường xuyên.
Ngữ Yên bận hoàn tất thủ tục tốt nghiệp.
Châu Đức Minh trở lại với lịch giảng dày đặc.
Mọi thứ, trên bề mặt, đều trở về đúng vị trí của nó.
Nhưng có những thói quen không biến mất nhanh như vậy.
Anh vẫn vô thức nhìn về phía chỗ ngồi quen thuộc trong giảng đường.
Cô vẫn dừng lại trước cửa phòng hướng dẫn mỗi khi đi ngang.
Không ai tiến thêm một bước.
Không ai nói ra điều đã được cả hai cùng nhận thấy.
⸻
Về phía Hứa Gia Kỳ, tin bài nghiên cứu được hội đồng đánh giá cao đến tai cô ta vào một buổi tối muộn.
Cô ta đọc thông báo rất lâu.
Rồi cười.
Một nụ cười không còn sự gượng gạo, mà là sự chấp nhận cay đắng.
Hóa ra... có những người không cần nói gì cả,
nhưng vẫn được ở lại.
⸻
Những cơn đau vẫn xuất hiện, đều đặn, âm ỉ — đủ để nhắc anh nhớ rằng thời gian của mình không phải vô hạn, nhưng chưa đủ để buộc anh dừng lại.
Anh uống thuốc, giữ nhịp sống ổn định, tiếp tục đứng trên bục giảng với dáng vẻ bình thản quen thuộc.
Chỉ có một điều đã thay đổi.
Mỗi lần cơn đau đến, anh không còn nghĩ đến con số trong hồ sơ y tế.
Mà nghĩ đến ánh mắt của Ngữ Yên khi đứng trước hội đồng
bình tĩnh, kiên định, và không hề quay đầu tìm anh.
Ý nghĩ ấy khiến anh vừa an tâm,
vừa đau hơn một chút.
Vì anh biết rất rõ:
Thứ tình cảm này, nếu tiếp tục tồn tại,
sẽ không còn chỗ cho sự an toàn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com