Chương 13
Tháng 11 năm 2016—Boston
"Đi chơi à?" Hayden hỏi từ chiếc giường khách sạn, nơi cậu đang xem TV.
"Ừ. Chỉ một lát thôi. Gặp một người bạn."
"Nếu anh nói vậy." Hayden cười toe toét. Shane nuốt nước bọt và cố gắng không để lộ bất cứ điều gì trên khuôn mặt. Trong lòng cậu quặn lên vì xấu hổ, sợ hãi và mong đợi.
"Chỉ là một người bạn thôi," Shane nói.
"Tôi sẽ không chờ cửa đâu."
"Không phải—" Shane nhắm mắt lại và tự trấn tĩnh. "Không phải kiểu bạn bè đó. Tôi sẽ quay lại sớm thôi."
Hayden quan sát anh một lúc. "Ừ, tệ thật. cậu cần phải lên giường."
"Tôi ổn." Shane mặc áo khoác vào và nhanh chóng kiểm tra lại mình trong gương trước khi rời khỏi phòng.
Cậu không nên làm thế này.
Họ đã đến Boston sáng hôm đó và có một buổi tập ngắn vào chiều hôm đó. Trận đấu diễn ra vào chiều mai, nghĩa là cậu được rảnh rỗi cả buổi tối.
Rozanov sống trong một tòa nhà chỉ cách khách sạn một đoạn đường ngắn đi bằng taxi. Họ đã chuyển những lần gặp gỡ bí mật ở Boston từ các phòng khách sạn sang căn penthouse của Rozanov từ mùa trước. Shane đã phản đối ý tưởng đó ngay từ đầu, viện lý do rằng cậu không muốn mạo hiểm bị người ta nhìn thấy khi bước vào tòa nhà của Rozanov. Lý do ấy hoàn toàn hợp lý và đến giờ anh vẫn sợ điều đó nhưng sự phản đối thực sự, điều cậu không bao giờ nói thành lời, là cậu không muốn những gì họ đang làm trở nên... quá riêng tư. Gặp nhau trong phòng khách sạn hay tại căn hộ đầu tư của Shane là một chuyện nhưng mỗi lần Shane đến nhà thật sự của Rozanov, cậu lại cảm thấy thế giới của mình nghiêng đi một chút. Nó như thêm một lớp sai trái nữa chất lên ngọn núi những quyết định tệ hại mà họ đã leo suốt 6 năm qua.
Khi cậu đứng trên bậc thang trước tòa nhà, cậu gửi tin nhắn. Tôi đây.
Cửa kêu cạch và cậu bước vào, đi thang máy lên tận tầng trên cùng. Cậu tự nhủ tối nay sẽ nói chuyện với Rozanov. Rằng cậu sẽ chấm dứt chuyện này, rồi sẽ quay lại khách sạn. Cậu đã quên mất từ lâu rồi.
Thật khó tin khi anh đã phá vỡ lời hứa này với chính mình bao nhiêu lần trong những năm qua.
Rozanov ra mở cửa, mặc quần nỉ bó sát và không mặc áo. Shane lẩm bẩm chửi thề. Mọi ý nghĩ chỉ muốn nói chuyện với Rozanov đều biến mất khỏi tâm trí anh.
Ngay khi Shane bước vào căn hộ áp mái, Rozanov quay người đi về phía phòng ngủ. Cậu không nói với Shane một lời. Shane cởi giày, vứt áo khoác xuống sàn rồi đi theo.
"Cái quái gì thế này?" Shane hỏi khi cậu bước vào phòng ngủ. "Cậu không nói chuyện với tôi nữa sao? Cứ tưởng tôi sẽ bám theo cậu như chó vậy hả?"
"Suỵt," Rozanov nói. Cậu nâng đầu Shane lên và hôn cậu ta một cách thèm khát. Shane đầu hàng ngay lập tức, đẩy lưỡi vào miệng cậu ta và luồn tay vào phía sau quần nỉ.
Dù sao thì Shane cũng không thể nghĩ ra lý do nào khiến họ cần phải nói chuyện với nhau. Không còn nữa. Không phải lúc Rozanov đang mút lưỡi và luồn áo Shane lên ngực.
Áo cởi ra và Shane đẩy Rozanov xuống giường để cậu ngồi ở cuối giường. Shane quỳ xuống và kéo quần thể thao của Rozanov xuống. Cậu không muốn lãng phí thời gian.
Rozanov không mặc đồ lót và dương vật của cậu đã cứng một nửa rồi. Shane ngậm lấy nó.
"Chúa ơi, Hollander," Rozanov nói. Cậu đặt một tay lên má Shane. "Cậu không thể chờ được nữa phải không?"
Shane nhắm mắt lại. Lẽ ra cậu phải cảm thấy xấu hổ nhưng cậu thích cảm giác Rozanov cứng dần lên dưới lưỡi cậu. Cậu chưa bao giờ cảm thấy khuất phục khi làm điều này. Cậu thích làm Rozanov rên rỉ và chửi thề bằng tiếng Nga. Và, lạy Chúa, cậu đặc biệt thích làm điều đó ở đây, tại nhà của Rozanov. Trong phòng ngủ của cậu ta.
Mối quan hệ của họ thật kỳ lạ. Rõ ràng là vậy. Shane biết chuyện này chẳng có gì là bình thường cả.
Sự thật là thế này: họ là hai trong số những ngôi sao khúc côn cầu lớn nhất thế giới và vì lý do nào đó, cả hai đều thích quan hệ với nhau. Một điều nữa mà họ hoàn toàn đồng ý là không ai có thể biết được họ thích quan hệ với nhau. Tốt nhất là không ai biết họ thích quan hệ với đàn ông nhưng chắc chắn không thể để lộ chuyện hai kình địch siêu sao này rất quen thuộc với của quý của nhau.
Rozanov lướt ngón tay cái lên những nốt tàn nhang trên má Shane, ngay dưới mắt anh.
"Dừng lại," Rozanov nói nhỏ. "Đủ rồi. Dừng lại."
Shane dừng lại và chờ đợi.
"Tôi nghĩ mình muốn ngắm cậu tối nay. Cậu ở trên nhé?" Rozanov hỏi.
"Được rồi," Shane nói nhưng lời đề nghị khiến cậu lo lắng. Thông thường Rozanov chỉ quan hệ với cậu từ phía sau, trên giường hoặc dựa vào tường. Shane có thể giả vờ (hoặc giả vờ như cậu đang giả vờ) rằng Rozanov là một người khác theo cách đó.
Shane nhanh chóng cởi bỏ phần còn lại của quần áo. Rozanov nhướng mày nhìn cái "của quý" cứng đờ chưa được chạm đến của Shane. Shane đỏ mặt. "Im đi" cậu lẩm bẩm.
Rozanov cười toe toét rồi lại lăn ra giường, trần truồng, tay đặt sau đầu. Shane không nhịn được cười đáp lại. Chuyện này thật quái đản nhưng có lẽ họ có thể giả vờ như không phải vậy, trong khoảng một tiếng đồng hồ. Có lẽ họ chỉ là hai gã đàn ông muốn làm tình.
Rozanov vỗ đùi mình như một lời mời gọi và Shane tiến đến bên cậu.
Sau đó, khi họ đang ân ái, Shane chống tay lên ngực Rozanov. Rozanov lấy tay mình phủ lên, khiến Shane ngạc nhiên. Rozanov không rời mắt khỏi khuôn mặt cậu, ngoại trừ lúc Shane bắt đầu vuốt ve bản thân.
Shane nhìn thấy ánh mắt đờ đẫn của cậu và cái cách miệng cậu há hốc vàthúc anh mạnh hơn.
"Chết tiệt," Rozanov rên rỉ và không báo trước, cậu lật cả hai người lại để mình nằm trên, nhìn chằm chằm xuống Shane trong khi giữ chặt chân cậu và thúc vào một cách điên cuồng. Sợi xích thánh giá của cậu lơ lửng giữa hai người, cọ xát vào ngực Shane.
Khi Shane lên đỉnh, nó dữ dội và đột ngột. Dường như vô tận, bắn tung tóe lên ngực và thậm chí lên đến cổ họng.
"Vâng, em yêu." Rozanov thở hổn hển và Shane thậm chí còn chưa kịp ngạc nhiên trước cái tên âu yếm ấy thì Rozanov cũng đã xuất tinh. Khi cơn cực khoái kết thúc, cậu khuỵu khuỷu tay xuống người Shane và hôn một cách vụng về.
Họ thay phiên nhau tắm rửa trong phòng tắm. Khi Shane quay lại phòng ngủ, cậu đứng ngây ngốc giữa phòng, gần đống quần áo trên sàn. Có lẽ cậuh nên đi.
Nhưng Rozanov đang nằm dài trên giường và vỗ nhẹ vào tấm nệm bên cạnh nên Shane cũng đi theo. Cậu nằm ngửa bên cạnh Rozanov, không chạm vào cậu ta và nhìn chằm chằm lên trần nhà cho đến khi Rozanov lăn sang một bên, chống khuỷu tay lên và nhìn xuống cậu.
Shane cảm thấy nỗi lo lắng như lần cuối họ ở bên nhau. Có điều gì đó hơi... dịu dàng... trong cách Rozanov nhìn mình. Và có điều gì đó thật êm dịu trong cách những ngón tay Rozanov luồn qua mái tóc ngắn của Shane và cong xuống vuốt ve những nốt tàn nhang trải dài trên khuôn mặt cậu.
Shane luôn ghét những đốm tàn nhang của mình. Khi nổi tiếng, cậu đã rất ngạc nhiên khi biết rằng nhiều phụ nữ lại thấy chúng... cực kỳ gợi cảm. Hoặc ít nhất họ thấy chúng đáng yêu. Điều khiến cậu ngạc nhiên hơn nữa là Rozanov dường như có một kiểu mê mẩn kỳ lạ với chúng.
Rozanov cúi xuống, đặt những nụ hôn lên tóc Shane, mặt Shane rồi trượt xuống cổ. Những cái hôn ấy không hề mang tính khiêu khích hay nóng bỏng. Chúng nhẹ nhàng, gần như... trìu mến. Mắt Shane khẽ khép lại, bỗng thấy buồn ngủ lạ thường và cậu nghe Rozanov thì thầm điều gì đó bằng tiếng Nga, cảm nhận từng từ lướt nhẹ lên làn da dưới quai hàm mình.
"Hm?" Shane hỏi, giọng xa xăm.
"Cậu có thể ở lại," Rozanov nói.
"Ở lại?"
"Ở đây. Tối nay."
Mắt Shane mở ra. Rozanov lại đang nhìn cậu với vẻ nghiêm túc ấy.
"Cậu muốn tôi ở lại đây?"
Dường như Rozanov nhận ra mình vừa hỏi gì, vì mặt hắn thay đổi, rồi hắn nhún vai, cố kéo một nụ cười nửa miệng. "Tôi chưa xong với anh."
"Ồ." Đó là kiểu Rozanov quen thuộc hơn. "Tôi không thể ở lại. Cậu biết mà."
"Cậu có thể. Trận đấu là vào chiều mai. Không có luyện tập buổi sáng."
"Tôi đã nói với Hayden—"
Rozanov trợn mắt. "Hayden là mẹ cậu chắc?"
"Không. Nhưng cậu ấy... đang đợi tôi. Tôi nói với anh ấy là tôi đi gặp một người bạn."
Rozanov khịt mũi. "Đó là nói dối."
Shane bật cười. "Ừ. Thì..."
Rozanov hạ người xuống cho đến khi mũi hắn chỉ cách mặt Shane vài phân. "Ở lại."
Shane không thể ở lại. Có lẽ có đến cả triệu lý do cậu không được ở lại.
"Được." cậu nói.
Rozanov mỉm cười rồi hôn cậu. Hai người nằm trên giường rất lâu chỉ để... hôn nhau. Không đẩy mọi thứ đi xa hơn. Điều đó hoàn toàn mới. Shane thật sự thích hôn Rozanov nhưng chuyện này có vẻ quá nuông chiều. Và nguy hiểm.
"Cậu có đói không?" Rozanov hỏi.
"Đói vì thứ gì?"
"Thức ăn, đồ ngốc."
Shane nhìn hắn, khiến Rozanov bật cười. Hắn nhảy xuống giường và đứng dậy. "Đi ăn gì đi."
Rozanov mặc lại quần thể thao, lần này lấy thêm một chiếc áo phông từ tủ để mặc vào. Shane nhặt quần jeans và áo phông của mình dưới sàn rồi đi theo hắn vào bếp.
"Tôi có, ờm, ginger ale. Cậu thích cái thứ đó đúng không?"
"Ừ. Thích." Shane nhìn hắn kỳ lạ. Shane thường tránh uống rượu vì không muốn làm gì ảnh hưởng đến phong độ thi đấu. Theo thời gian cậu phát triển sở thích uống ginger ale thay cho bia. Nhưng cậu chưa từng nói điều đó với Rozanov.
Thay vì hỏi làm sao Rozanov biết hoặc tại sao hắn quan tâm đến mức mua sẵn ginger ale cho cậu, Shane hỏi, "Cậu muốn gọi đồ ăn hay—"
"Anh thích tuna melt không?"
Món Tuna Melt về cơ bản chỉ là một phiên bản mở rộng hấp dẫn của món bánh mì kẹp cá ngừ kinh điển vốn đã rất ngon. Giống như một loại phô mai nướng cầu kỳ , nhưng được phủ một lớp salad cá ngừ thơm ngon, bên trong béo ngậy vị phô mai và bên ngoài giòn tan.
"Cậu muốn làm tuna melt cho tôi?"
Rozanov nhún vai. "Tôi làm cho tôi. Tôi làm luôn hai phần. Ginger ale trong tủ lạnh."
Hắn có vẻ thật sự muốn Shane uống chai ginger ale đó. Khi Shane lấy một chai từ tủ, anh thoáng nghĩ không biết nó có bị... bỏ độc không.
Rozanov bày cá ngừ hộp, bánh mì baguette và phô mai lên quầy. Shane dựa lưng vào tủ lạnh và nhìn một ngôi sao NHL khác đang làm sandwich cho mình.
"Đội cậu đi Florida sau trận này à?" Rozanov hỏi, cứ như không biết.
"Ừ. Hai trận ở đó. Rồi qua Dallas và lên St. Louis."
Rozanov gật đầu. "Chúng tôi ở đây cả tuần. Sau đó đến phía Tây. Ginger ale ổn không? Đủ lạnh không?"
"Ổn. Cảm ơn."
Hắn trông có vẻ hài lòng. Shane nhìn hắn cẩn thận phết hỗn hợp cá ngừ, mayo và nước chanh lên bánh mì. Thật kỳ lạ, cảnh tượng rất... gia đình. Trước giờ họ chưa từng làm điều gì như thế này.
Tuna melts được cho vào lò và Rozanov lấy cho mình một chai Coke từ tủ lạnh. Shane bất giác nhận ra rằng cậu biết Coke là loại đồ uống yêu thích của Rozanov. Có lẽ qua nhiều năm, họ đã vô thức ghi nhớ vài thứ về nhau.
"10p nữa" Rozanov nói. Hắn rời bếp và đến ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, bật TV đang chiếu trận Buffalo – Chicago.
Shane ngồi ở đầu kia của sofa. Ban đầu cậu nghĩ đến cái ghế bành gần đó vì dù họ là gì đi nữa, họ không phải bồ bịch gì. Shane biết cách cư xử khi họ trần truồng và dính lấy nhau, biết cách thi đấu đối đầu với hắn trên sân băng nhưng việc ngồi cạnh nhau lúc mặc đồ thế này vẫn là lãnh địa xa lạ.
"Chúa ơi." Rozanov nói khi thấy một cầu thủ Buffalo bị lôi vào ghế phạt. "Cậu biết thằng đó không? Ryan Price?"
"Tôi chỉ biết khi đấu với hắn. Và... biết là tôi không muốn đánh nhau với hắn." Price to lớn và cứng như thép. "Cậu từng chơi chung với hắn đúng không?"
"Ừ. Chỉ một mùa. Hắn... không như cậu nghĩ đâu."
"Ý cậu là sao?"
"Kiểu... trầm lặng. Không kết bạn. Nhưng không phải người xấu. Chỉ... kỳ lạ."
"Ờ, hắn dường như bị trao đổi đội mỗi mùa. Khó mà có bạn như vậy."
"Hắn chắc đang hy vọng bị trao đổi nữa. Buffalo tệ lắm."
"Họ tệ thật."
Cả hai im lặng xem TV thêm một phút, rồi Shane hỏi:
"Thành phố nào cậu thích thi đấu nhất? Khi đến làm khách?"
Rozanov suy nghĩ. "Tôi thích New York. Vì là New York. Họ ghét tôi ở đó."
"Ở đâu người ta cũng ghét cậu."
"Ở Florida người ta thích tôi. Toàn fan Boston ở đó không? Còn cậu?"
"Tôi thích Ottawa, vì đó là quê hương tôi. Toronto, vì lịch sử giữa hai đội bóng. Và cậu biết đấy, bất cứ nơi nào ấm áp, tôi đoán vậy."
"L.A. nơi đó rất tuyệt. Phụ nữ đẹp." Shane nhận thấy Rozanov liếc nhìn khi cậu nói điều này.
"Chắc chắn rồi. Ừ," Shane nói. "Phụ nữ đẹp ở khắp mọi nơi, thật đấy."
"Khi anh giàu có và nổi tiếng, thì đúng là vậy."
Họ im lặng một lúc. Trận đấu chuyển sang quảng cáo.
"Có một cô gái," Rozanov nói. "Ở New York. Tôi từng gặp cô ấy khi tôi ở đó."
"Đã từng gặp à?"
"Cô ấy sắp kết hôn."
"Ồ." Shane nhìn vào chai bia gừng của mình. "Cậu... buồn vì chuyện đó à?"
"Cái gì? Không." Rozanov có vẻ thực sự ngạc nhiên và có lẽ là buồn cười, trước câu hỏi của anh. "Không phải vậy. Chỉ là... có một người phụ nữ đáng tin cậy để ngủ cùng ở New York thì tiện hơn. Với ba đội phải thi đấu ở đó, chúng ta ở đó rất nhiều."
"Cậu nghĩ cô ấy là người phụ nữ duy nhất ở New York sẵn lòng ngủ với cậu à?" Shane trêu chọc.
Rozanov nhếch mép. "Tôi nghĩ tôi sẽ tìm được một người."
Lại một khoảng lặng nữa bao trùm. Shane tự hỏi liệu Rozanov có mong đợi cậu chia sẻ một thông tin tương tự hay không. Thực sự là cậu không thể, nên cậu nói, "Tôi thấy khó khăn, vì là... người nổi tiếng như vậy, cậu biết không? Đôi khi. Thật khó để... ngủ với ai đó."
"Ừ. Có một người đáng tin cậy thì tốt."
Shane mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy."
Rozanov gật đầu và đứng dậy đi vào bếp. "Ở yên đó đi." cậu nói. "Tôi mang đến đây."
Shane tập trung vào TV chứ không phải vào chuyện họ vừa nói. Rozanov quay lại với hai chiếc đĩa trông có vẻ rất cẩn thận khi bày cá ngừ nướng, khoai tây chiên và dưa chua thì là lên trên.
"Thêm một ly nữa nhé?" cậu hỏi.
"Không. Tôi ổn." Shane không thể tin được là Rozanov lại làm bữa tối cho cả hai người. Cậu nhận ra điều đó với một chút bàng hoàng, thật đáng yêu.
"Cậu có thích chúng không?" Rozanov hỏi sau một phút im lặng ăn uống.
"Cái gì? Cá ngừ nướng à?"
"Không. Con gái."
Shane bất ngờ. "Ồ. Chắc chắn rồi. Tôi thích chúng. Tất nhiên rồi." Tiếng lắp bắp này không khớp với câu trả lời đầu tiên hiện lên trong đầu Shane, đó là: không hẳn.
"Chưa bao giờ nghe nói cậu đi với con gái cả," Rozanov nói thẳng thừng.
"Ừ. Chuyện đó riêng tư mà."
"Phải. Riêng tư."
"Tôi giữ rất nhiều chuyện riêng tư!" Shane nói. Cậu vẫy tay giữa hai người và nói thêm, "Rõ ràng rồi."
Rozanov im lặng một lúc. Rồi anh ta quay lại tivi và nói, "Tôi thích con gái."
"Ừ, không đùa đâu."
"Nhưng tôi cũng thích cậu."
"May cho tôi đấy." Shane càu nhàu.
"Tất nhiên là không phải với tư cách một con người rồi." Rozanov trêu chọc. "Nhưng miệng lưỡi cậu khéo đấy." Cậu ta cắn một miếng dưa chuột muối chua đầy ẩn ý.
Đúng lúc đó, điện thoại của Rozanov reo. Cậu ta nhìn vào màn hình và lẩm bẩm điều gì đó bằng tiếng Nga. "Tôi phải nghe máy đây. Xin lỗi."
"Không sao đâu," Shane nói, vì tất nhiên là ổn rồi.
Rozanov đứng dậy và bước ra khỏi phòng, nói chuyện với ai đó đang gọi bằng tiếng Nga. Shane ngồi một mình trên ghế sofa, đầu óc quay cuồng.
Sự thật là cậu chưa bao giờ có được mối quan hệ nào mà cậu coi là thành công với một người phụ nữ. Cậu đã có kha khá kinh nghiệm với họ nhưng chưa từng nghĩ ra cuộc gặp gỡ nào với phụ nữ mà thực sự tuyệt vời. Cậu không chắc các cô gái cảm thấy thế nào về chuyện đó. Có lẽ họ chỉ quá phấn khích khi được lên giường với một ngôi sao khúc côn cầu và điều đó đủ để họ quên đi sự hời hợt của cậu.
Anh không thích việc mình là người làm chuyện ấy, anh thích được quan hệ. Phụ nữ không được trang bị đầy đủ để làm điều đó và Shane quá xấu hổ khi yêu cầu họ dùng dương vật giả cho mình, nên anh ít nhiều buộc mình phải chịu đựng việc quan hệ với phụ nữ. Một khi đã đủ hưng phấn, cậu có thể bắt đầu. Đó là một phương tiện để đạt được mục đích - cùng một mục đích mà cậu luôn tìm kiếm bất kể cậu ở bên ai hay họ làm gì với cậu. Rõ ràng cậu rất khỏe mạnh, điều mà các cô gái dường như đánh giá cao và điều đó có lẽ bao hàm cả việc cậu muốn chuyện này kết thúc càng nhanh càng tốt. Ít nhất, cậu hy vọng là vậy, cậu ghét việc một người phụ nữ cảm thấy không được trân trọng. Nếu Shane nghĩ rằng họ không nhận được điều gì đó thú vị khi ở bên cậu, cậu ấy sẽ dừng lại hoàn toàn.
Cậu ấy thích "blowjob". Khi một người phụ nữ đang bú cặc cậu, cậu ấy dễ dàng nhắm mắt lại và tưởng tượng... bất kỳ ai... với đôi môi của họ quấn quanh mình. Vấn đề là cậu ấy không thích đáp lại. Shane sẽ làm vậy, bởi vì cậu không phải là một thằng khốn, nhưng phải thực sự chuẩn bị tinh thần cho việc đó và cậu gần như chắc chắn là rất tệ trong việc đó. cậu đã nghe các đồng đội nói về việc "ăn lồn" như thể đó là điều gần gũi nhất với thiên đường trên trái đất. Shane chưa bao giờ làm được điều đó.
Nhưng có lẽ anh ấy vẫn chưa gặp được cô gái phù hợp. Đó là điều mà cậu luôn tự nhủ. Điều đó hoàn toàn hợp lý, việc cậu chưa thực sự bị một người phụ nữ nào đó "bắn" vào tâm trí trong phòng ngủ không có nghĩa là điều đó là không thể. Chắc chắn là vậy.
Có một cô gái nào đó ngoài kia, ở đâu đó, có thể khiến cậu cảm thấy như khi anh ở bên—
"Xin lỗi," Rozanov lại nói khi cậu ngồi xuống ghế sofa. "Bố tôi."
"Ồ." Shane biết mình nên hỏi xem mọi thứ ở nhà có ổn không hay gì đó nhưng giờ cậu chỉ nghĩ đến một điều:
Không ai khiến mình cảm thấy như Ilya Rozanov cả.
Và bởi vì nỗi sợ hãi mà Shane đang cảm thấy có lẽ hiện rõ trên khuôn mặt, Rozanov là người hỏi, "Mọi chuyện ổn chứ?"
"Cái gì? Ừ. Tất nhiên rồi. Ừm...bố cậu ổn chứ?"
"Ừ," Rozanov nói, hơi nhanh và có vẻ coi thường. "Ổn."
"Ông ấy—?"
"Cậu không ăn à." Rozanov nói, chỉ tay về phía đĩa thức ăn gần như chưa động đến trên bàn cà phê trước mặt Shane.
"Xin lỗi. Ừm. Tốt thôi. Tôi chỉ, ừm... bị phân tâm bởi trò chơi thôi."
Rozanov gật đầu. Họ quay lại xem trận đấu và lần này Shane cố gắng ăn cho bằng được. Cậu cứ liếc nhìn Rozanov trong lúc ăn, như thể mới nhìn thấy cậu ta lần đầu.
Ôi trời. Cái quái gì thế này?
Trận đấu kết thúc và chương trình chuyển sang một trận đấu của Western Conference đang diễn ra. Rozanov dọn dẹp bát đĩa của họ và khi quay lại, cậu ta chen mình vào giữa Shane và thành ghế sofa. Cậu hơi quay người lại, vòng tay ôm Shane, kéo cậu ta trở lại nằm dựa vào ngực mình. Shane ngạc nhiên nhưng vẫn vui vẻ đi theo. Rất vui lòng.
Nằm dựa vào Rozanov như thế này, trong nhà anh, xem khúc côn cầu, ăn no nê đồ ăn anh vừa nấu... đây chính xác là điều họ không nên làm. Đây là điều các cặp đôi vẫn làm.
Nhưng ngực Rozanov ấm áp và rắn chắc đến thế và Shane có thể nghe thấy tiếng tim đập nơi tai áp vào. Những ngón tay Rozanov lơ đãng nghịch tóc cậu, khiến Shane buồn ngủ và hạnh phúc một cách vô lý.
Cuối cùng, Rozanov đưa tay còn lại lên đùi Shane và ôm lấy cậu qua lớp quần jean. Cậu xoa bóp với bàn tay to lớn ấy, điêu luyện và cậu nhỏ của Shane nhanh chóng đáp lại. Khi chỗ cương cứng sắp rách toạc lớp vải denim, Rozanov mở cúc quần và cẩn thận kéo khóa xuống. Shane chẳng buồn mặc lại quần lót, nên cậu nhỏ của anh thò ra ngoài và Rozanov bắt đầu vuốt ve nó một cách uể oải với tốc độ khó chịu.
Shane quằn quại bên Rozanov, thậm chí còn đẩy hông một chút để cố gắng thúc đẩy cậu ta tăng tốc. Cậu cọ lưng vào chỗ phồng lên mà cậu có thể cảm nhận được trong quần nỉ của Rozanov, hy vọng điều đó sẽ khơi dậy thêm chút thôi thúc trong anh chàng kia. Rozanov không mắc bẫy. Cậu ta dịu dàng và kiên nhẫn đến phát điên, thậm chí còn bắt đầu hôn nhẹ lên tóc Shane.
Shane không hiểu tại sao mình lại để Rozanov là người chèo lái. Cậu xoay người lại và hôn Rozanov thật mạnh. Ở góc độ này, Shane cao hơn và cậu có thể luồn tay qua tóc Rozanov, kéo đầu cậu ta ra sau và tấn công miệng cậu ta với lực mạnh tùy thích. Sự hung hăng đột ngột của anh ta khiến Rozanov rên rỉ thỏa mãn, và Shane muốn nhiều hơn nữa cậu muốn xem mình có thể khiến cậu ta rên rỉ và rít lên bao nhiêu lần.
Shane chèn đầu gối vào khoảng trống chật hẹp giữa lưng ghế và hông Rozanov, rồi ấn mình xuống đùi Rozanov. Siết chặt cậu bằng đùi, giữ Rozanov cố định khi cậu ta cọ xát dương vật của mình vào bụng Rozanov.
"Sao tôi lại cần thứ này nhiều đến vậy chứ?" Shane lẩm bẩm những lời đó vào môi Rozanov, và hy vọng người đàn ông kia không nghe thấy.
"Cần gì?" Rozanov hỏi, như thể cậu ta không biết.
Shane không trả lời. Thay vào đó, cậu ta nhấc hông lên để có thể kéo cạp quần Rozanov xuống và rút dương vật ra.
"Mẹ kiếp, Hollander."
Đầu Rozanov ngả ra sau trên tay ghế và Shane nhân cơ hội đó hôn, liếm và cắn cổ cậu. Rồi cậu ta cầm dương vật của cả hai người bằng tay và bắt đầu vuốt ve.
"Vâng. Tiếp tục đi" Rozanov rên rỉ.
Nó khô khốc và hơi thô ráp nhưng đúng là thứ Shane muốn. Rozanov rúc vào tay cậu và Shane biết đó cũng là điều mình muốn. Cậu áp môi họ lại gần nhau và hôn Rozanov cuồng nhiệt.
"Đợi đã." Rozanov nắm lấy cổ tay Shane và dừng lại những cú vuốt ve dữ dội. Cậu kéo tay Shane lên và nhổ nước bọt vào tay cậu. Thật kinh tởm. Nhưng thay vì nhăn mặt hay cằn nhằn về chuyện đó, Shane lại thấy nó kích thích một cách kỳ lạ.
Nước bọt không giúp bôi trơn nhiều, nhưng lúc đó dương vật của Shane đã rỉ ra đủ để bù đắp. Anh vuốt ve nhanh hơn, trán tựa vào vai Rozanov. Shane đã ở rất gần, và xét theo cách Rozanov đang đẩy hông và lảm nhảm bằng tiếng Nga, anh cũng không còn xa nữa.
"Cậu thích thế à? Cậu sẽ ra với tôi sao, Rozanov?"
"Chết tiệt, Hollander."
Shane thở hổn hển, những cú vuốt ve của cậu trở nên điên cuồng và vụng về và anh đã rất gần...
"Thôi nào," cậu gằn giọng.
Rồi Rozanov bất động và nói, "Ôi trời. Shane..." rồi bắn ra từng đợt nóng bỏng, phủ lên tay Shane và cho phép Shane tận dụng sự trơn trượt đó để đạt cực khoái gần như ngay lập tức, với âm thanh tên cậu được gọi bằng giọng Nga đứt quãng vẫn còn văng vẳng bên tai.
Họ ôm nhau, cả hai đều thở hổn hển, chờ đợi nhịp tim ngừng đập. Nhưng Shane không nghĩ tim mình sẽ ngừng đập.
Shane. Cậu ấy gọi mình là Shane.
Cậu lùi lại để có thể nhìn thấy khuôn mặt Rozanov và sửng sốt khi thấy cậu ta nhìn chằm chằm vào mình với cùng nỗi kinh hoàng mở to mắt mà Shane cảm thấy.
"Ilya." cậu thì thầm..
Ilya không trả lời. Thay vào đó, cậu ta ép chặt môi họ vào nhau và hôn Shane một cách thô bạo, không kiềm chế, cảm giác như một lời xin lỗi.
Ôi không. Ôi trời. Ôi không.
Khi họ buông nhau ra, Ilya tựa trán mình vào trán Shane và họ chỉ thở cùng nhau. Shane giữ mặt Ilya trong tay và Ilya vuốt ve lưng anh ta.
Shane có nên nói gì không? Thực ra chẳng có gì được thừa nhận ở đây cả. Không có lời tuyên bố hùng hồn nào. Không có câu hỏi nào được đặt ra.
Shane gỡ tay Ilya ra và đứng dậy. "Tôi phải đi rồi."
Nói vậy là nói nhẹ. Shane cần phải cút khỏi đây ngay lập tức. Cậu vụng về nhét lại quần jean vào trong khi loạng choạng lùi lại, tránh xa Ilya. Chết tiệt, mình để quần lót ở đâu rồi?
"Đi à?"
"Ừm... Tôi... ừm, tôi không nên ở lại. Tôi không thể. Chúng ta không thể. Chuyện này..."
Ilya cựa mình trên ghế sofa, duỗi một tay ra sau lưng và đặt mắt cá chân lên đầu gối, tình cờ
cũng như bất cứ thứ gì. "Không có gì đâu, Hollander."
Hollander. Anh gọi em là Shane. "Tôi biết. Tôi có... một buổi họp nhóm sáng nay. Tôi quên mất."
Điều đó khiến Ilya bật cười. Không hề ấm áp. "Cậu quên mất cuộc họp nhóm à? Chắc chắn rồi."
Shane đã ra đến cửa, xỏ chân vào giày thể thao. Kệ xác cái quần lót; cậu cần phải đi thôi. "Cảm ơn vì món cá ngừ nướng. Ừm..."
Ilya thở dài và đứng dậy khỏi ghế. Shane đứng chết trân tại chỗ, kinh hãi nhìn Ilya từ từ bước về phía mình. Khi đến gần, cậu kéo gấu áo phông của Shane xuống, vuốt thẳng. "Vậy thì chúc ngủ ngon."
Shane nhìn thẳng vào ánh mắt mãnh liệt của Ilya. Trong đôi mắt ấy như có lời thách thức: Ở lại đi. Và trời ơi, Shane muốn nhận lời thách thức đó biết bao.
"Chúc ngủ ngon." Shane thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Ánh mắt Ilya vụt tắt đi sự nóng bỏng và lông mày anh khẽ nhíu lại, như thể đột nhiên nhận ra rằng Shane thực sự sẽ rời đi. Nhưng ngay sau đó, cậu lập tức lấy lại vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc, vô cảm như thường ngày.
Shane muốn hôn cậu, muốn ghì lấy cậu nhưng thay vào đó cậu mở cửa và lao ra hành lang. Cậu đi thật nhanh, bỏ qua thang máy và đi thẳng đến cửa cầu thang bộ. Cậu không muốn đứng lảng vảng trước cửa nhà Ilya phút nào nữa. Shane chạy xuống mười sáu tầng lầu, như thể chỉ cần tạo ra đủ khoảng cách thì cậu sẽ an toàn khỏi cơn cám dỗ này.
Khi xuống đến tầng trệt, Shane dựa lưng vào tường cầu thang, thở hắt ra.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Tệ rồi. Thực sự rất tệ. Tim Shane đập thình thịch, và hoàn toàn không phải vì chạy cầu thang. Mỗi tế bào trong cậu đều thôi thúc cậu quay ngược trở lên, lao vào vòng tay Ilya. Ôm lấy cậu ấy, ngủ cùng cậu ấy, và... tỉnh dậy cạnh cậu ấy.
Vì điều đó mà Shane bước thẳng ra khỏi tòa nhà của Ilya, không dừng lại, không suy nghĩ, cho đến khi cậu quay về khách sạn của mình và đóng sập cửa phòng phía sau.
Trong lúc hoảng loạn, cậu đã không cẩn thận để khỏi đánh thức Hayden. Shane chưa kịp ở trong phòng được 10s thì đèn ngủ cạnh giường bật sáng.
"Thế nào rồi?" Hayden hỏi, nhe răng cười ngái ngủ. "Yêu rồi à?"
"Không!" Shane bật lại ngay. Không! Trời đất. "Tôi đi tắm đây."
"Tắm để làm gì? Rửa sạch cái cảnh không quan hệ mà cậu không có à?"
"Cút mẹ đi, Hayden."
"Ồ, tôi có tự xử rồi. Vài lần. Cảm ơn vì để phòng trống nhé."
Kinh tởm.
Shane đóng sập cửa phòng tắm và bước vào tắm nước nóng, để được hoảng loạn một mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com