Chương 25
"Cái quái gì vậy? Anh không thể chọn Montreal!"
"Anh vừa chọn rồi đấy thôi." Ilya chỉ ra, hướng tay cầm PlayStation về phía TV
"Vậy thì... em chọn Boston."
"Lựa chọn tốt đấy."
"Em sẽ nghiền nát anh."
"Anh chính là em."
"Anh chẳng là gì cả," Shane càu nhàu.
Ilya cười và huých mạnh vào anh. "Anh còn lên bìa game nữa chứ."
Shane đẩy Ilya vào tay vịn ghế sofa. "Có gì to tát đâu."
Họ vừa mới xem xong pha bóng đầu tiên thì điện thoại của Shane reo.
Shane liếc nhìn và cau mày. "Hayden gọi đấy. Em nghe máy đã."
Ilya trợn mắt và nhấn nút tạm dừng.
Hayden.
Anh thực sự không biết gì về Hayden Pike cả. Anh chỉ biết đó là một tiền đạo bình thường, ngoại hình cực kỳ tầm thường và là bạn thân nhất của Shane.
Shane bước vài bước ra phía sau ghế sofa, đứng giữa phòng khách và nhà bếp. "Này, Hayden. Ừm... em bé thế nào rồi?"
Ilya nhếch mép cười. Shane đã quên tên con của Hayden rồi.
"Amber. Phải rồi. Con bé... khỏe không?"
Hayden chắc hẳn đã có một câu trả lời rất dài cho câu hỏi đó, vì Shane im lặng một lúc. Ilya chịu đựng khoảng 5p khi Shane chỉ nói "Ồ vậy à?", "Tuyệt đấy" và "Phải rồi" trước khi anh đứng dậy và nhìn Shane.
Shane nhún vai nhìn anh. Anh muốn em làm gì?
Ilya nảy ra một ý tưởng.
Anh băng qua phòng cho đến khi đứng ngay trước mặt Shane. Anh nở một nụ cười nhẹ, và Shane nhíu mày nhìn anh.
Ánh mắt của Ilya liếc xuống háng của Shane, rồi lại nhìn lên. Shane lắc đầu trong im lặng.
"Vậy Jackie thế nào rồi?" Shane hỏi qua điện thoại. "Có mệt không?"
Ilya cởi cúc quần short của Shane. Shane lắc đầu lần nữa, lần này mạnh mẽ hơn.
Nhưng anh không hề ngăn cản Ilya.
Ilya từ từ kéo khóa xuống và nhận lại một tiếng hít thở gấp gáp từ Shane.
Quần short của Shane rơi xuống sàn và Ilya quỳ xuống.
Anh ngước lên và thấy Shane đang nói "Đừng", mắt trợn tròn.
Ilya làm vẻ mặt bối rối một cách khoa trương. Đừng cái gì?
Anh cẩn thận cởi quần lót của Shane ra và kéo xuống cùng với quần short trên sàn.
Công bằng mà nói, dương vật của Shane đang mềm, nên có lẽ anh thực sự không muốn Ilya làm điều này. Ilya ngồi xổm xuống và nhìn lên khuôn mặt của Shane, cố gắng đánh giá xem anh có thích trò chơi này hay không.
Shane cắn môi dưới khi nhìn lại anh và Ilya biết trò chơi đã bắt đầu.
"Ờ, đợi một chút, Hayden. Mẹ tớ đang gọi. Chờ một chút."
Anh ta nhấn nút tắt tiếng trên điện thoại và gầm gừ với Ilya, "Cái quái gì vậy? Dừng lại đi!"
"Anh tưởng em muốn điều đó."
"Em...ý em là..."
"Không à?"
"Đáng sợ thật."
"Nhưng mà nóng bỏng đấy chứ, phải không?"
Shane thở hổn hển. "Lát nữa nhé?"
"Có thể lát nữa anh sẽ không muốn."
"Ilya..."
"Anh sẽ không chạm vào em. Nếu em không cương cứng, anh sẽ không làm gì cả. Đồng ý chứ?"
Shane há hốc mồm. "Em sẽ không cương đâu."
"Được rồi. Vậy thì không vấn đề gì."
Shane cau mày nhìn anh ta, rồi quay lại cuộc gọi. "Xin lỗi về chuyện đó, Hayden. Mẹ tôi đôi khi thật sự rất phiền phức."
Ilya cười toe toét nhìn anh ta. Anh ta làm điệu bộ khoanh tay ra sau lưng. Ánh mắt của Shane sắc như dao găm nhìn anh ta, rồi hướng lên trần nhà. "Đầu tôi đỡ hơn nhiều rồi. Hoàn toàn hồi phục rồi, tôi nghĩ vậy. Thỉnh thoảng vẫn bị đau đầu nhưng...ừ, đúng vậy... Tôi đã tập thể dục, đúng rồi."
Ilya chăm chú nhìn dương vật của Shane. Anh ta hiểu Shane. Thẳng thắn mà nói, đây là một trong số ít lần Ilya thấy dương vật yếu ớt của Shane mềm nhũn. Thường thì nó thẳng tắp như que củi mỗi khi Ilya ở gần.
Dương vật của Shane cũng giống như phần còn lại của Shane: gọn gàng và trơn tru. Và đầy ham muốn. Tinh hoàn của ẻm gần như không có lông và Ilya chắc chắn rằng, giống như ngực của Shane, đó là tự nhiên. Dương vật có vẻ thờ ơ của anh rũ xuống, nép mình trong một đám lông đen gọn gàng.
Anh ta muốn ngậm trọn nó vào miệng. Anh ta muốn cảm nhận Shane cương cứng lên lưỡi mình.
Nhưng anh đã hứa rồi và anh ta có thể chờ.
Anh ta ngước mắt lên nhìn khuôn mặt của Shane và bắt gặp Shane đang nhìn xuống mình. Ilya liếm môi.
"Ừ... thật sao? Tuyệt đấy. Chuyện đó xảy ra khi nào vậy?" Shane mím môi, má ửng đỏ.
Ilya mỉm cười, bởi vì, quả nhiên, dương vật của Shane đã co giật và bắt đầu cương cứng lên.
Ilya quan sát trong một phút, tận hưởng cảnh tượng thân mật hiếm có. Tay Shane nắm chặt thành nắm đấm bên hông. Mắt anh nhắm nghiền, như thể đang cố gắng ngăn sự cương cứng xảy ra bằng cách tập trung.
Nhưng không có tác dụng. Hoàn toàn không.
Chỉ chưa đầy 1p sau, Shane đã cương cứng hoàn toàn, đầu dương vật của anh nhấp nhô đầy phấn khích trước môi Ilya.
"Tuyệt vời," Shane nói, giọng anh căng thẳng. "Vậy anh nghĩ cô ấy sẽ... à. Phải rồi. Ừ."
Ilya phớt lờ đầu dương vật của Shane và cúi đầu xuống thấp hơn. Anh nhẹ nhàng ôm lấy tinh hoàn của Shane trong tay và áp môi vào chúng. Cơ thể Shane giật nhẹ nhưng anh không rời đi.
"Xin lỗi," Shane nói với Hayden, giọng anh bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên, "Mark có phải là chồng của em gái anh không? Ồ. Được rồi. Hiểu rồi."
Ilya mút một bên tinh hoàn của Shane vào miệng, tận hưởng sức nặng của nó. Shane khẽ rên lên.
Tuyệt vời. Ilya thích chơi kiểu này. Anh thậm chí còn không chắc mục tiêu của trò chơi này là gì nhưng việc Shane không kết thúc cuộc gọi khiến Ilya tin rằng cậu đang thích thú với thử thách giữ im lặng. Phải công nhận là tiếng rên của Shane hầu như không nghe thấy khi Ilya bắt đầu vuốt ve phía sau tinh hoàn của cậu ta.
Ilya tự hào về cậu. Nhưng anh vẫn không định để cậu dễ dàng như vậy.
Bắt đầu từ gốc, Ilya liếm một đường dọc theo thân dương vật của Shane, kết thúc bằng việc liếm sạch chất dịch tiết ra trước khi xuất tinh ở đầu khấc.
"Hừm," Shane nói, rồi nhăn mặt.
Ilya vận dụng kỹ năng oral sex điêu luyện của mình, đưa dương vật vào sâu bên trong Shane và lắc đầu khi anh luồn ngón tay vào các cơ đùi của Shane.
"Ồ... ồ vậy à? Cái đó—cái đó hay đấy," Shane lắp bắp vào điện thoại.
Ilya ngước nhìn anh ta. Shane nhìn thẳng lại, má đỏ ửng và ánh mắt đầy thách thức. Ilya không thể tin được Shane vẫn chưa cúp máy. Anh thực sự muốn Ilya làm cho anh lên đỉnh trong khi vẫn đang nói chuyện điện thoại sao?
Ilya tiếp tục và giọng Shane càng lúc càng căng thẳng và làm sao mà Hayden lại không nhận ra điều này?
Đùi Shane run rẩy dưới bàn tay của Ilya, cơ bụng co thắt và Ilya rất tò mò xem Shane sẽ xử lý tình huống này như thế nào, bởi vì chắc chắn em aasysắp lên đỉnh rồi.
Shane kéo điện thoại ra khỏi tai và vội vàng nhấn nút tắt tiếng. "Áaagh. Chết tiệt!" Bàn tay còn lại nắm lấy vai Ilya, các ngón tay siết chặt gần như đau đớn khi anh co giật và xuất tinh vào miệng Ilya.
Shane hít một hơi thật sâu, hít vào thở ra, sau khi cơn cực khoái kết thúc và lại nhấn nút tắt tiếng. "Cậu có ở đó không? Xin lỗi. Đôi khi đường truyền ở đây kém quá."
Ilya vội vàng bò đến ghế sofa để lấy gối bịt miệng cười.
Shane chắc hẳn đã kết thúc cuộc gọi, vì đột nhiên anh lao lên người Ilya đang nằm trên ghế sofa và đánh cậu bằng một chiếc gối khác. "Đồ khốn nạn! Đó là điều tệ nhất!"
Ilya kéo chiếc gối đang che mặt ra. "Không phải."
"Trời ạ, đồ khốn. Sao lại thấy kích thích thế?"
"Vì em thích làm điều xấu, Shane Hollander."
Và, ôi trời. Nói ra những lời đó khiến Ilya cảm thấy rối bời. Cậu chỉ đang trêu chọc Shane, nhưng cậu tự hỏi những lời đó có đúng không. Phải chăng, tất cả những điều này đối với Shane chỉ là sự nổi loạn? Phải chăng đó là tất cả những gì cậu đối với Shane?
Nỗi lo lắng chắc hẳn đã hiện rõ trên khuôn mặt anh, vì Shane đã ngừng đánh. Anh kéo tay Ilya lên miệng và hôn lên lòng bàn tay anh ấy.
"Đó không phải là lý do em làm điều này. Với anh. Có lẽ lúc mới bắt đầu thì đúng, em cũng không chắc nhưng bây giờ thì không và đã không phải như vậy từ lâu rồi."
Ilya nhẹ nhàng gỡ tay Shane đang nắm ra để vuốt tóc khỏi mắt Shane. "Được rồi."
Sao bây giờ em ấy lại làm thế? Anh muốn hỏi nhưng lại sợ câu trả lời. Vì vậy, thay vì hỏi, anh kéo Shane xuống và hôn cậu.
"Vậy," Ilya nói một cách tự nhiên khi cả hai tách nhau ra, "Hayden thế nào rồi?"
Shane gục vào ngực anh và Ilya ôm lấy cậu khi cả hai cùng cười nghiêng ngả.
***
Ilya đã ấp ủ một kế hoạch.
Mới chỉ là những bước đầu và có lẽ còn rất tệ nhưng anh không thể khiến đầu mình ngừng nghĩ về nó.
Anh không tưởng tượng ra nổi một viễn cảnh thực tế nào mà anh và Shane có thể là điều gì hơn những gì họ đang có bây giờ. Anh thậm chí còn không chắc mình muốn thứ gì. Mỗi lần tâm trí anh liều lĩnh mường tượng ra hình ảnh hai người bên nhau, như một cặp đôi — sống cùng nhau? Kết hôn? — chết tiệt, đúng là nực cười.
"Anh ổn chứ?"
Ilya giật mình, thấy Shane — chỉ mặc mỗi quần bơi — đứng trước chiếc ghế Adirondack Ilya đang ngồi. Shane cầm theo một cuốn sách, đeo kính và đang cau mày nhìn anh như kiểu một cứu hộ viên kiêm thủ thư lo lắng thái quá.
"Ổn," Ilya nói, phẩy tay. "Hồ đẹp mà."
"Anh trông như đang nghĩ chuyện gì nặng nề."
Ilya nhún vai. Shane ngồi xuống chiếc ghế cạnh anh và đợi.
"Anh ước mình được một đội Canada tuyển." Ilya nói.
"Hả? Vì sao?"
"Như vậy mọi chuyện sẽ dễ hơn."
"Chuyện? Ý em là... chuyện gì?"
Ilya thở dài nặng nề. Anh phải nói gì đây? "Ý anh là... nước Mỹ bây giờ không tốt lắm cho người Nga. Và nước Nga cũng không tốt cho... những người Nga như anh."
Shane im lặng một lúc. "Anh có gặp nguy hiểm không?"
"Không. Anh không nghĩ vậy. Nhưng anh phải rất cẩn thận. Và anh muốn... không phải như thế nữa."
Shane gật đầu. "Em nghĩ mọi thứ ở Mỹ sẽ khá hơn, đúng không? Và có lẽ Nga cũng vậy?"
"Có thể."
"Anh còn muốn nhập quốc tịch Mỹ không?"
"Không biết nữa. Anh đang nghĩ... có lẽ ở nơi khác."
"Ồ."
"Anh đã nghĩ...," Ilya nói. Anh chưa bao giờ nói điều này thành lời. Có lẽ anh còn chưa hoàn toàn định hình nó trong đầu. "Sau mùa tới anh sẽ là cầu thủ tự do."
Shane lập tức chăm chú hẳn lên. "Anh sẽ rời Boston sao?"
"Anh chỉ mới nghĩ thôi. Có thể... một đội Canada."
"Trời đất, thật chứ?"
"Ừ."
"Như... đội nào?" Shane rõ ràng đang tưởng tượng hàng loạt kịch bản: nếu họ cùng chơi ở Montreal thì sao? Nhưng không. Montreal không thể trả lương cho cả hai.
"Không phải Montreal," Ilya nói nhẹ nhàng.
"Ừ. Em biết."
Nhưng chúa ơi, giờ Ilya cũng đang tưởng tượng cảnh đó. Chơi cùng nhau, sống cùng nhau, ở... bên nhau.
Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Nhưng thật đẹp để mơ.
***
"Anh có thể cưới Svetlana," Ilya nói thẳng thừng. Đêm hôm sau, họ đang đánh bida.
Shane nhìn theo viên bóng số ba vừa hụt khỏi lỗ. Anh đã đánh trúng nếu Ilya không vừa thản nhiên thả xuống cái điều tệ nhất có thể với anh.
"Ồ?" Shane hỏi, cố giữ giọng bình thản.
"Cô ấy là người Mỹ nên anh sẽ có được quốc tịch. Cô ấy đồng ý giúp đỡ."
"Thật sao?"
"Anh nghĩ vậy. Ừ. Cô ấy là con gái Sergei Vetrov. Em biết không?"
"Cái gì? Thật á?"
"Ừ. Cô ấy sẽ giúp anh."
Shane nhìn Ilya đánh trúng quả mười hai. Rồi quả mười bốn. Anh cảm giác như muốn bẻ gãy cây cơ của mình.
"Anh... ý là... cô ấy có phải người mà anh... muốn lấy không?"
Ilya đứng thẳng lưng và nhìn anh. "Anh thích Svetlana, có. Nhưng cưới là vì quốc tịch."
"Nhưng," Shane nói. Anh buộc phải nói phần tiếp theo. Nó đã gặm nhấm anh bấy lâu. "Anh muốn lấy vợ, đúng chứ? Ý em là... lấy phụ nữ. Anh không... như em. Anh thích phụ nữ. Và em chắc là... Svetlana xinh đẹp, vui tính... đủ thứ. Đúng không?"
"Ừ," Ilya nói. "Đúng. Nhưng."
"Nhưng?"
Ilya nhún vai và hình như còn hơi đỏ mặt. "Anh có cái vấn đề này," anh lí nhí.
Shane đợi.
"Anh thích phụ nữ. Anh từng nghĩ lấy vợ sẽ tuyệt. Có con. Tất cả. Một ngày nào đó. Nhưng... vấn đề này không biến mất."
Shane cắn môi. "Kể em nghe vấn đề đó."
"Phiền lắm," Ilya thở dài, như đang cố nhịn cười. "Lúc nào anh cũng ở cạnh phụ nữ đẹp. Tuyệt vời. Khắp nơi."
"Nghe khổ ghê."
"Đúng vậy. Nhưng em nghe đã này. Những phụ nữ đó sexy, vui tính nhưng không quan trọng. Vì anh không thể ngừng nghĩ về thằng hậu vệ lùn chết tiệt với đống tàn nhang và cú đánh trái yếu xì kia."
"Cú đánh trái yếu?" Shane không nhịn được cười.
"Ừ. Với cả nó còn chán ngắt, lái xe dở tệ và... đó là vấn đề của anh. Bao nhiêu phụ nữ trong khi anh chỉ ước họ là nó."
Ilya cúi xuống đánh cú thứ ba. "Đúng là vấn đề kinh khủng."
Chết thật. Shane sắp khóc ngay giữa phòng giải trí. Anh nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh. "Anh muốn vấn đề đó biến mất không?"
"Không," Ilya nói nghiêm túc, nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh không bao giờ muốn nó biến mất."
"Đừng cưới Svetlana," Shane bật thốt.
Ilya nhướng mày.
"Chỉ là... đừng. Em biết là nó không phải... vì tình yêu hay gì đó. Nhưng đừng. Em không... chúng ta có thể nghĩ cách khác, được không?"
Ilya trông có vẻ ngạc nhiên nhưng anh gật đầu.
"Được."
"Anh nghĩ thế này," Ilya nói. Buổi sáng muộn hôm sau, họ đang ngồi ngoài hiên uống cà phê. "Nếu anh chơi cho đội không phải Boston. Có thể ở phía tây. Sự cạnh tranh đó cũng sẽ không phải chuyện gì quá to tát."
Shane suy nghĩ. "Đúng. Khi đó hai ta chỉ gặp nhau hai lần một mùa."
Anh cau mày và Ilya biết Shane không thích ý nghĩ đó hơn mình chút nào. Chỉ gặp nhau hai lần một năm.
"Là... kiểu hy sinh. Để tương lai tốt hơn, đúng không?"
Shane sáng mắt lên. "Tương lai tốt hơn?"
"Ừ. Sự cạnh tranh giữa chúng ta đã rất lớn. Nhưng có lẽ ta có thể khiến nó... nhạt đi một chút?"
"Ừ..." Shane nói, giọng phấn khởi dần. "Ừ! Em không thích việc anh đi xa thế nhưng chúng ta có thể khiến mọi người quên chuyện cạnh tranh và rồi có khi chẳng ai quan tâm gì đến tụi mình nữa."
"Một ngày nào đó. Đúng."
Shane mỉm cười ngại ngùng, Ilya cũng cười với anh và cả hai cứ thế ngồi đó, cười ngu ngốc vào nhau khi nghĩ về khả năng của "một ngày nào đó."
***
"Em có một ý tưởng khác" Shane nói. Suốt cả ngày anh đã nghĩ về đề xuất của Ilya và tự nghĩ ra một kế hoạch riêng. Anh chống khuỷu tay, nghiêng người và chọc vào vai gã Nga đang ngái ngủ.
Ilya trở mình. "Ý tưởng gì? Về chuyện gì?"
"Nếu anh chơi cho Ottawa thì sao?"
"Ottawa? Cũng gần tệ như chơi cho Boston. Chúng ta vẫn sẽ là đối thủ thôi."
"Đúng nhưng nghe em nói này. Thứ nhất, Ottawa đang tuyệt vọng cần một ngôi sao cho vị trí trung phong, nên vị trí đó đang trống rõ ràng. Nhưng nếu anh chơi ở đó và chúng ta... thay đổi hướng câu chuyện một chút thì sao?"
"Câu chuyện gì? Cái quái gì với mấy từ này vậy, Hollander? Anh buồn ngủ."
"Xin lỗi. Ý em là... chúng ta vẫn là đối thủ trên sân băng nhưng không cần phải giả vờ là ghét nhau nữa. Ý em là, rất nhiều cầu thủ có bạn khắp giải. Nhưng chỉ có chúng ta là bị gán cho cả cái huyền thoại là không chịu nổi nhau và chỉ sống để hủy diệt nhau mỗi lần hai đội gặp mặt."
"Chuyện đó đúng mà, trong một thời gian dài đấy, Hollander."
Shane mỉm cười nhẹ. "Ừ thì... bây giờ không đúng nữa. Em nghĩ chúng ta có thể nói vậy rồi, đúng không?"
"Được."
"Sẽ có những cầu thủ mới — trẻ hơn — và những kình địch mới. Chúng ta có thực sự cần tiếp tục cái điệu nhảy này đến lúc cả hai giải nghệ không?"
Ilya nhíu mày. "Giờ rất trễ rồi, Hollander. Nhiều tiếng Anh quá. Ý tưởng của em là gì?"
"Anh chơi cho Ottawa, em chơi cho Montreal. Hai thành phố cách nhau đúng một giờ. Hai ta lập một quỹ từ thiện chung. Một thứ giúp ích cho cả hai thành phố. Như vậy mọi người sẽ thấy chúng ta hợp tác vì một điều gì đó. Chúng ta bịa ra câu chuyện về việc em tìm đến anh với ý tưởng này, và—"
"Hoặc là anh tìm đến em."
"Gì cũng được. Quan trọng là, chúng ta nói với báo chí, fan và mọi người rằng nhờ cùng làm việc cho một mục tiêu có ý nghĩa với cả hai, hai ta đã phát triển sự tôn trọng lẫn nhau..."
"Và cũng nhờ thế mà chúng ta đang ngủ với nhau. Có câu hỏi gì không?"
"Biến đi! Đây là ý tưởng tuyệt vời đấy, Rozanov!"
Ilya bật cười. Shane đập gối vào người anh.
"Không tệ." Ilya cuối cùng cũng chịu nhận. "Vậy chúng ta lập quỹ này..."
"Và nó sẽ không phải đồ dỏm đâu. Em vốn đã muốn lập một quỹ rồi. Chúng ta sẽ làm thứ gì đó thực sự có ý nghĩa với cả hai."
"Ừ. Được."
"Chúng ta vẫn chơi hết mình khi đối đầu, tất nhiên là vậy. Ý em là, em sẽ không bao giờ ngừng thích việc đá văng cái mông anh."
Ilya khịt mũi. "Ờ."
"Và... như em nói. Chúng ta sẽ cách nhau một tiếng lái xe. Suốt cả năm."
Shane muốn Ilya nhìn thấy viễn cảnh này rõ ràng như anh đang thấy. Nghe như hoàn toàn khả thi. Thậm chí dễ dàng.
"Và anh sẽ ở Canada. Rồi anh có thể xin cư trú, rồi nhập quốc tịch."
"Ừ. Phần đó anh hiểu."
"Và có thể... một ngày nào đó. Khi cả hai giải nghệ. Chúng ta... có thể ở bên nhau. Thật sự."
Ilya trông sững sờ ở đoạn đó. "Em nghĩ xa đến vậy thật sao, Hollander?"
"Với chuyện này thì có."
"Em muốn thế? Ở bên nhau?"
"Có. Muốn đến mức làm em sợ chết khiếp."
Ilya quay mặt đi, im lặng. Cả một nỗi lạnh buốt dội vào bụng Shane, anh đã nói quá nhiều.
Nhưng rồi Ilya quay lại, lật người đè lên Shane thật nhanh và hôn anh, hôn mãi, vừa hôn vừa thì thầm một câu tiếng Nga lặp đi lặp lại cho đến khi anh nhổm lên và dịch:
"Anh yêu em."
Shane chết lặng. Rồi Ilya cũng chết lặng.
"Chúa ơi," Shane thì thầm. Không phải phản ứng anh định nói.
"Anh..." Mắt Ilya mở to, sợ hãi thật sự.
"Em cũng yêu anh," Shane nói.
Ilya nở một nụ cười run rẩy và thở hắt ra. "Tạ ơn Chúa."
"Nó... nó cũng khiến anh đau không chịu nổi đúng không?"
Ilya định gật đầu, rồi dừng lại. Anh lắc đầu chậm rãi thay vào đó.
"Không còn nữa."
***
Ilya cảm giác như nụ cười sắp xé mặt anh ra mất. Anh hạnh phúc đến choáng ngợp.
Shane nhìn anh, mặt rạng rỡ, mắt sáng, tàn nhang nhăn nheo lại và Ilya yêu anh. Và Shane yêu anh ấy.
Chúa ơi.
Shane Hollander yêu mình.
Anh muốn hôn Shane nhưng mắt anh không thể rời khỏi người trước mặt.
"Sao chúng ta lại để chuyện này xảy ra được?" Ilya hỏi, giọng run hơn anh mong muốn.
"Không biết nữa. Chúng ta rất ngu nốc và vô trách nhiệm."
"Vô cùng ngu ngốc, đúng. Ôi trời, Hollander." Rồi anh hôn Shane. Làm sao mà không hôn được?
Ilya bỗng muốn ghì Shane xuống giường, như thể nếu không giữ chặt thì Shane sẽ biến mất. Anh nắm lấy cổ tay Shane, ghim xuống hai bên gối.
"Chuyện này là thật, đúng không?" Ilya hỏi. Anh phải xác nhận.
"Thật," Shane nói. Giọng anh trầm và khàn, nghe đáng yêu đến tội.
"Anh thấy như... mình đang mơ?"
"Không. Em yêu anh."
Ilya không chắc tim mình chịu nổi nữa không. Nó như ép vào phổi, khiến anh khó thở. Khó nghĩ. Khó làm gì ngoài chuyện ghì Shane xuống và hôn anh hết lần này đến lần khác.
Lưng Shane cong lên khỏi nệm và anh ấn cậu bé đang cứng chặt vào đùi Ilya. "Em muốn gần anh nhất có thể," Shane thở gấp.
"Em đang...."
"Không. Em muốn..."
"Nói cho anh biết đi."
"Em muốn được ngồi trong lòng anh khi anh làm tình với em. Quay mặt về phía em. Ôm anh. Em... ahh. Chết tiệt, đúng rồi..."
Anh ngừng lại khi Ilya vòng tay quanh cả hai dương vật của họ.
"Anh cũng muốn thế," Ilya nói. "Anh yêu em."
Họ chuyển động nhanh, Ilya ngồi dựa lưng vào đầu giường và Shane ngồi lên đùi anh. Họ hôn nhau rất lâu như vậy, trong khi Ilya tiếp tục vuốt ve dương vật của cả hai.
"Ôi Chúa ơi," Shane rùng mình. "Em phải—anh phải dừng lại. Em cần anh ở bên trong em."
"Ừm. Chưa đâu. Tự vuốt ve cho anh xem đi."
"Không thể. Ilya, em sẽ ra mất. Em thề—"
"Tự vuốt ve đi. Một chút thôi. Anh nghĩ em có thể làm được mà không bắn."
Ilya không hiểu tại sao hắn lại thích thú đến thế khi khiến Shane đau khổ, nhưng hắn lại thích. Hắn thích nhìn thấy Shane bồn chồn và cố gắng kiềm chế bản thân.
"Nếu em yêu anh..." Ilya nói thêm một cách khó chịu.
Mắt Shane nheo lại. "Em bắt đầu nghi ngờ điều đó rồi."
Ilya lắc đầu, cười toe toét. "Em yêu anh. Hãy cho anh thấy em yêu anh đến mức nào. Tự vuốt ve mình đi và có thể anh sẽ làm tình với em."
Như thể có khả năng Ilya sẽ không làm vậy vậy.
Shane run rẩy vòng những ngón tay quanh dương vật của mình và rất cẩn thận kéo chúng lên dọc theo thân dương vật. Ilya thở hổn hển trước sự ngoan ngoãn này. Hắn biết Shane không nói dối về việc cậu ấy đang ở rất gần đỉnh điểm. Khe hở của cậu ấy đang rỉ dịch tiền tinh.
"Tôi thích nhìn cậu ướt át như thế nào, Shane."
"Im... im đi." Toàn thân Shane run rẩy. "Tôi đang cố gắng tập trung."
Ilya cười khúc khích. "Dương vật của cậu muốn cậu làm nhanh hơn."
"Không thể nhanh hơn được nữa," Shane nghiến răng nói.
Ilya nhẹ nhàng vuốt ve tinh hoàn của Shane, khiến Shane rên lên một hơi và chửi thề. "Căng quá, Hollander. Cứ tiếp tục đi."
Shane rên rỉ. "Đồ khốn. Anh phải làm tình với em."
"Sớm thôi."
"Ngay bây giờ."
Một giọt dịch tiết ra và Ilya hứng lấy nó bằng đầu ngón tay. Shane trợn tròn mắt nhìn Ilya mút ngón tay vào miệng.
"Chúa ơi, Ilya. Anh thật là—chết tiệt. Làm ơn đụ em đi?" Shane thở hổn hển.
Được rồi. Đủ rồi. Ilya với lấy chất bôi trơn và bao cao su trên bàn cạnh giường và chuẩn bị sẵn sàng.
Và, ôi Chúa ơi, khi Shane gục xuống người anh, toàn thân run rẩy vì khao khát, đó là điều tuyệt vời nhất mà Ilya từng cảm nhận được. Anh ta rúc vào người Shane khi Shane giữ lấy mặt Ilya và hôn anh.
Anh cảm nhận được Shane ở khắp mọi nơi.
Shane chống tay lên đầu giường, tay kia đặt lên vai Ilya và dùng toàn bộ sức mạnh đáng kể của mình để thúc mạnh vào dương vật của Ilya. Anh kẹp chặt hông Ilya giữa hai đùi rắn chắc của mình và liên tục thúc mạnh vào mông hoàn hảo đó lên đùi Ilya.
Shane ngửa đầu ra sau và Ilya nhìn dương vật của anh ta nảy lên trong khoảng không giữa hai người. Ilya tự hỏi liệu Shane có xuất tinh ngay lập tức nếu anh chạm vào nó không.
Anh tự hỏi liệu Shane có xuất tinh dù không có bất kỳ sự tiếp xúc nào với dương vật đang lấp lánh của anh ta không.
"Tuyệt vời quá, Ilya. Trời ơi. Chết tiệt. Em sắp ra rồi."
Và đột nhiên Ilya nhận ra rằng anh cũng vậy. Anh có sức chịu đựng của một con ngựa đực với hầu hết các đối tác, nhưng anh dường như không bao giờ kiểm soát được cơ thể mình khi ở bên Shane.
"Làm đi, chết tiệt. Cho anh đi, Hollander. Anh ở ngay đây."
"Em yêu anh. Em yêu anh. Ôi, chết tiệt. Nó sắp ra rồi—"
Cả hai cùng hét lên khi tinh dịch của Shane bắn tung tóe lên ngực Ilya. Cơ thể anh co giật quanh dương vật của Ilya và Ilya cũng đạt cực khoái, xuất tinh mạnh mẽ với một tiếng "Anh yêu em" nghẹn ngào.
"Ôi Chúa ơi," Shane thở hổn hển. Trán anh chạm vào vai Ilya. "Tuyệt vời quá."
"Ừ. Hoàn hảo." Ilya vòng tay ôm lấy anh và giữ thật chặt. Gần hết mức có thể.
Cuối cùng, Shane dịch người ra khỏi anh và Ilya mang bao cao su đi vứt. Họ nằm ôm nhau trên giường, cả hai đều im lặng, buồn ngủ và hạnh phúc đến ngây người.
"Mẹ anh tên là gì?" Shane hỏi bất ngờ. Ngón tay anh đang lần theo sợi dây chuyền trên cổ Ilya.
"Irina." Ilya đã lâu rồi không nói tên mẹ mình, đến mức nó cảm thấy lạ trong miệng. "Sao vậy?"
"Em chỉ đang nghĩ thôi." Shane chống khuỷu tay ngồi dậy. "Tổ chức từ thiện mà tụi mình sẽ lập ấy, em nghĩ tụi mình nên mở một trường dạy hockey. Như... trại hè hockey ở Ottawa và Montreal."
"Rồi mình trao toàn bộ tiền đi ủng hộ?"
"Ừ. Em nghĩ tụi mình nên gửi cho các tổ chức về sức khỏe tinh thần. Hoặc... phòng chống tự tử chẳng hạn?"
Shane quay mặt đi, như thể ngượng nghịu về ý tưởng đó nhưng Ilya đưa tay nâng cằm anh quay lại.
"Chỉ là một ý tưởng thôi," Shane nói nhỏ.
Ilya phải cố lắm mới không khóc ngay lúc này.
"Shane," anh nói, "anh rất thích ý tưởng đó."
"Thật à?" Shane mỉm cười.
"Ừ. Nó rất..." Chết tiệt. Từ nào mới đúng? Có từ nào đủ để diễn tả những gì Ilya cảm thấy? Anh không nghĩ ra được, nên chỉ nói: "Mẹ anh sẽ rất quý em đấy."
"Ước gì em có thể gặp bà."
"Ừ. Anh cũng vậy."
Shane ngáp một cái rồi rúc vào ngực Ilya. "Xin lỗi. Em buồn ngủ quá."
"Là lỗi của anh."
"Hoàn toàn là lỗi của anh. Nhưng em tha thứ." Shane lại ngáp.
"Chúc ngủ ngon, Hollander."
"Yêu em."
"Anh cũng yêu em."
"Mm. Nói lại bằng tiếng Nga đi?"
Ilya kéo tay Shane lên môi và hôn những ngón tay anh. "Ya lyublyu tebya."
"Ya-loo-blue-tee-baa," Shane lẩm bẩm nhại lại.
Ilya bật cười và tắt đèn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com