Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2:

Căn hộ 221B trôi qua những ngày tiếp theo trong một trạng thái "bình thường giả tạo" đến cực đoan. John Watson bận rộn một cách bất thường với những việc vặt không tên, còn Sherlock Holmes thì lún sâu vào một vụ án giết người bằng chất độc ở ngoại ô, nơi duy nhất anh có thể trốn chạy khỏi những thuật toán lỗi trong đầu. Họ giao tiếp với nhau bằng những câu thoại ngắn, chính xác, và tuyệt đối không bao giờ để tay chạm vào nhau khi đưa một tách trà hay một tờ báo.

Cho đến một buổi sáng thứ Năm đầy sương mù.

John đứng trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ ở góc phòng, cố gắng với lấy một hộp tài liệu bám đầy bụi trên kệ cao nhất. Anh muốn dọn dẹp, anh cần cảm giác mình đang kiểm soát được không gian sống của chính mình.

Cùng lúc đó, Sherlock bước vào từ phía cửa, mắt dán chặt vào một mẩu bằng chứng nhỏ — một sợi tóc màu đỏ sẫm được kẹp trong túi nilon. Anh đi giật lùi, vừa đi vừa lầm bầm những suy luận về nồng độ thuốc nhuộm, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của các giả thuyết. Sherlock di chuyển như một bóng ma, không hề nhận ra sự hiện diện của John ngay sau lưng mình.

Cộp.

Gót giày da của Sherlock va mạnh vào chân chiếc ghế gỗ.

"Sherlock, coi chừ—!"

Tiếng cảnh báo của John bị cắt đứt bởi định luật bảo toàn động lượng. Chiếc ghế nghiêng đi một góc hiểm hóc. John mất đà, đôi tay anh quờ quạng trong không trung nhưng chỉ chạm phải không khí. Anh đổ sập xuống.

Sherlock xoay người theo bản năng chiến đấu để tránh vật thể đang rơi, nhưng anh đã tính toán sai không gian hẹp giữa chiếc bàn lớn và cánh cửa đang khép hờ. Sherlock bị kẹt. John ngã đè trực diện lên lồng ngực Sherlock với toàn bộ trọng lượng của một người lính.

Lực va chạm khiến cả hai đập mạnh vào cánh cửa. Cánh cửa bật ngược lại, nhưng do đống sách dày cộp John vừa bỏ xuống sàn làm vật cản, nó bị kẹt cứng ở một góc 30 độ, tạo thành một cái hầm hẹp, giam cầm hai cơ thể vào một khoảng không chật chội không lối thoát.

Và một lần nữa, môi họ ép chặt vào nhau.

Lần này, sự va chạm thô bạo hơn, đau đớn hơn, và kéo dài một cách tàn nhẫn.

Giây thứ 1 và 2: Sherlock cảm nhận được một cơn đau nhức nhối ở bả vai khi đập vào cánh cửa gỗ, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh ngạc tột độ. Môi John nóng hổi, ép mạnh đến mức anh ngửi thấy rõ vị kim loại của máu do va đập. Sherlock mở trừng mắt. Anh không đẩy ra. Không phải vì anh không muốn, mà vì cánh cửa và bức tường đã khóa chặt góc xoay vai của anh.

Giây thứ 3 và 4: John Watson nín thở. Lồng ngực anh ép sát vào lồng ngực Sherlock đến mức anh cảm nhận được từng nhịp tim dồn dập của đối phương dội lại vào da thịt mình. Anh bất lực. Hai tay anh bị kẹt giữa lồng ngực cả hai, không có điểm tựa để đẩy ra. Sự nhục nhã bắt đầu lan tỏa như một dòng điện. John nhận ra mình đang nằm đè lên Sherlock, trong một tư thế mà bất kỳ kẻ quan sát nào cũng sẽ gọi là "ân ái", dù thực tế nó là một cuộc tra tấn về mặt tinh thần.

Giây thứ 5 và 6: Sự tĩnh lặng trở nên đáng sợ. Sherlock Holmes, cỗ máy quan sát vĩ đại, đột ngột ngừng vùng vẫy. Đôi mắt xám của anh quan sát từng milimet trên gương mặt John ở cự ly 0cm. Anh ghi nhận sự run rẩy của hàng mi John, sự căng cứng của các khối cơ. Một sự tò mò nguy hiểm nhen nhóm trong não bộ thiên tài: Tại sao cảm giác này không còn mang lại sự ghê tởm như lý thuyết? Tại sao hệ thống sinh học của mình lại chấp nhận sự xâm nhập này?

6 giây trôi qua như một thiên niên kỷ.

John là người đầu tiên tìm lại được quyền kiểm soát cơ bắp. Với một nỗ lực phi thường, anh dùng chân đạp mạnh vào bức tường đối diện, mượn lực đẩy để thoát khỏi "cái bẫy" không gian. Cánh cửa bật tung ra.

John bò dậy ngay lập tức, hơi thở hỗn hển như vừa thoát khỏi một vụ nổ. Mặt anh trắng bệch rồi nhanh chóng chuyển sang đỏ gắt vì sự phẫn nộ với hoàn cảnh. Anh không nhìn Sherlock, không nói một lời nào, chỉ lao thẳng vào phòng tắm và chốt cửa lại với một tiếng động chói tai.

Sherlock vẫn nằm đó trên sàn gỗ, đôi mắt xám nhìn đăm đăm vào trần nhà. Lần này, anh không quẹt môi để "tẩy xóa". Anh chỉ nằm im, lắng nghe tiếng nhịp tim của chính mình đang dần chậm lại, và ghi nhận một sự thật lạnh người: Vết nứt cũ đã chính thức vỡ tan, để lại một khoảng trống mà không một thí nghiệm hóa học nào có thể lấp đầy được nữa.

Bên trong phòng tắm, John Watson tựa lưng vào cánh cửa gỗ, hơi thở anh đứt quãng và nặng nề như thể vừa chạy bộ mười dặm qua vùng chiến sự. Anh run rẩy vặn vòi nước, không phải nước ấm, mà là dòng nước lạnh buốt đến thấu xương. John vốc nước đầy hai bàn tay, vỗ mạnh lên mặt, rồi dùng mu bàn tay chà xát đôi môi mình một cách thô bạo. Cảm giác tê dại vì lạnh vẫn không át được cái nóng ran nơi cánh môi, John vục mặt vào vòi nước, nuốt một ngụm lớn trực tiếp từ dòng nước buốt giá. Anh cần cái lạnh ấy trôi từ cổ họng xuống lồng ngực để dập tắt sự hỗn loạn đang bùng lên bên trong.

Sai lầm. Kinh tởm. Nhục nhã.

Những từ ngữ đó xoáy sâu trong đầu John. Là một bác sĩ, anh cố gắng dùng thuật ngữ y khoa để giải thích: đó là phản ứng "đóng băng" trước mối đe dọa. Nhưng là một người đàn ông, John cảm thấy mình vừa phản bội lại chính mình. 6 giây. Tại sao anh lại để nó kéo dài đến 6 giây? Anh nhắm chặt mắt, nhưng hình ảnh đôi mắt xám của Sherlock ở khoảng cách không milimet, tĩnh lặng và quan sát, vẫn hiện lên như một bóng ma. John đứng đó, nước chảy ròng ròng xuống cổ áo, cảm thấy căn phòng tắm vốn nhỏ bé nay trở thành một pháo đài cô độc mà anh không bao giờ muốn bước ra.

Ở bên ngoài phòng khách, Sherlock Holmes vẫn nằm im trên sàn nhà.

Anh không cử động, đôi mắt xám dán chặt vào một đốm nắng đang di chuyển chậm chạp trên trần nhà. Trong đầu Sherlock, một cuộc "đại tu" Cung điện ký ức đang diễn ra với cường độ khủng khiếp. Hệ thống logic của anh đang gào thét đòi một lời giải thích thỏa đáng cho sự tê liệt vừa rồi.

Dữ liệu đầu vào: Trao đổi nhiệt lượng không mong muốn qua biểu mô kéo dài 6.02 giây. Áp suất tác động: Cao. Phản ứng cơ thể: Nhịp tim không ổn định.

Sherlock đưa một ngón tay lên, chạm nhẹ vào môi mình – một cử chỉ hiếm hoi của sự tự nhận thức. Anh không cảm thấy kinh tởm như John. Anh cảm thấy bất an. Sự tò mò khoa học ban đầu đang biến dạng thành một thứ đáng sợ hơn: sự thừa nhận rằng bức tường lãnh cảm mà anh dày công xây dựng đã bị xuyên thủng. Anh đã từng hôn Janine bằng sự tính toán lạnh lùng, nhưng với John, đó là một vụ nổ dữ liệu mà anh không có quyền kiểm soát.

"Vô nghĩa," Sherlock thầm thì, giọng anh khàn đặc trong căn phòng vắng. "Chỉ là sự va chạm của các mô mềm. Một tai nạn cơ học do không gian hẹp."

Anh gồng mình đứng dậy. Động tác của Sherlock đột ngột trở nên chuẩn xác một cách tàn nhẫn, giống như một cỗ máy vừa được khởi động lại sau khi bị chập mạch. Anh thu dọn sợi tóc đỏ và đặt nó vào túi nilon với một sự tập trung cao độ. Thế nhưng, ngay khi vừa kéo khóa túi, bàn tay Sherlock đột ngột siết chặt lại. Tiếng nilon bị bóp nghẹt vang lên sột soạt, khô khốc trong lòng bàn tay đang run rẩy của anh. Đến khi Sherlock nhận ra mình đang làm gì và mở tay ra, cái túi nilon trong suốt đã trở nên nhăn nhúm, biến dạng hoàn toàn dưới lực bóp vô thức của anh.

Sherlock bước tới ghế bành, ngồi xuống và đan tay dưới cằm. Anh bắt đầu dựng lên một bức tường ngăn cách mới. Nếu John muốn sự im lặng, anh sẽ cho John sự im lặng tuyệt đối. Nếu John muốn rào cản, anh sẽ biến 221B thành một mê cung của sự xa cách.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng chảy. Sherlock ghi nhận tiếng mở cửa, tiếng bước chân của John dội lên mặt sàn, nện xuống một cách quá đều đặn và cứng nhắc theo nhịp diễu binh của quân đội. Đó là nỗ lực cuối cùng của vị bác sĩ để thu hồi chút tự trọng còn sót lại trong mỗi bước đi gượng ép. John đi thẳng lên gác mà không hề nhìn về phía phòng khách. Sherlock không quay đầu lại. Anh nhìn chằm chằm vào lò sưởi trống rỗng, ép buộc bộ não mình phải xóa bỏ cảm giác về hơi thở của John vẫn còn vương trên da thịt.

Xóa. Xóa. Xóa.

Lệnh xóa được thực hiện, nhưng trong bóng tối của Cung điện ký ức, Sherlock biết rằng dữ liệu về 6 giây đó đã bị mã hóa và cất giấu ở một nơi mà ngay cả lý trí của anh cũng không thể chạm tới để tiêu hủy hoàn toàn.

Đêm đó, 221B phố Baker chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc. Hai người đàn ông, ở hai tầng khác nhau, đều đang cố gắng thuyết phục bản thân rằng họ vẫn là những người cũ của ngày hôm qua. Nhưng vết nứt đã biến thành một vực thẳm, và cả hai đều quá kiêu hãnh – hoặc quá sợ hãi – để tìm cách bắc cầu đi qua.

Mười tám giờ sau sự cố "sáu giây", căn hộ 221B chìm trong một bầu không khí mà ngay cả bà Hudson cũng không dám bước vào để dọn dẹp. Buổi sáng hôm đó, ánh nắng London nhạt nhòa xuyên qua lớp bụi mờ trên cửa sổ, rọi thẳng vào bàn bếp – nơi John Watson đang đứng đóng băng bên ấm trà đã nguội ngắt.

John không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt, cảm giác bị giam cầm giữa cánh cửa và lồng ngực của Sherlock lại ập đến, kèm theo một dư vị kim loại và mùi hóa chất nồng nặc. Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào môi dưới. Một vết rách nhỏ, đỏ ửng và hơi sưng, là kết quả của cú va chạm thô bạo ngày hôm qua. Nó đau nhói mỗi khi anh cử động cơ mặt, một lời nhắc nhở vật lý tàn nhẫn rằng đây không phải là một giấc mơ tồi tệ.

Tiếng bước chân của Sherlock vang lên từ phía phòng ngủ. Nhẹ nhàng, chuẩn xác, và đầy tính toán.

John gồng mình, siết chặt quai tách trà. Anh không quay lại. Anh nghe tiếng sột soạt của tờ báo khi Sherlock ngồi xuống ghế bành, tiếng lạch cạch của chiếc kính hiển vi được kéo lại gần. Sherlock không chào buổi sáng. Anh cũng không nhắc đến việc John đã nhốt mình trong phòng suốt chiều qua.

"Có một vụ án mạng ở Surrey," Sherlock đột ngột lên tiếng. Giọng anh phẳng lặng, khô khốc như tiếng lá khô bị nghiền nát. "Cảnh sát đang bế tắc vì thiếu dấu vết đột nhập. Một cái xác trong phòng kín. Tẻ nhạt, nhưng... có lẽ đáng để đi xem."

John hít một hơi thật sâu. Đây là "lời mời" hòa giải theo kiểu Sherlock Holmes. Không xin lỗi, không giải thích, chỉ có công việc. John quay lại, mắt anh dán chặt vào mặt bàn thay vì nhìn vào gương mặt đối phương.

"Phải," John đáp, giọng anh khản đặc sau một đêm mất ngủ. "Surrey. Tôi sẽ đi lấy áo khoác."

Họ bước xuống cầu thang và vẫy một chiếc taxi.

Bình thường, trong không gian chật hẹp của hàng ghế sau xe taxi London, họ sẽ ngồi cạnh nhau, vai sượt vào vai, tay chân đôi khi chạm nhẹ mỗi khi xe xóc qua những ổ gà trên phố Baker. Đó là sự thân mật tự nhiên của hai người đàn ông đã cùng vào sinh ra tử.

Nhưng lần này, thực tại đã bị bóp méo.

John ngồi ép sát vào cửa sổ bên trái, tay anh bám chặt vào tay cầm trên cửa, mắt nhìn đăm đăm vào dòng người qua lại như thể đó là thứ thú vị nhất thế gian. Sherlock ngồi sát cửa sổ bên phải, đôi chân dài co lại, hai tay đan chặt dưới cằm. Ở giữa họ, băng ghế sau rộng mênh mông, một khoảng không trống rỗng chứa đầy những thứ không thể nói ra.

Sherlock nhìn bóng phản chiếu của John qua lớp kính cửa sổ xe taxi. Qua lớp hình ảnh mờ ảo và chồng chéo lên dòng người đi đường, đôi mắt thám tử ghi nhận cách John vô thức liếm nhẹ vết rách trên môi — một hành động khiến đồng tử của Sherlock khẽ giãn ra.

Một thuật toán sai lệch chạy qua não bộ. Anh không cảm thấy tội lỗi theo cách thông thường, anh cảm thấy khó chịu trước vết thương nhỏ đó trên môi John. Nó là một điểm lỗi trong bản thiết kế hoàn hảo về sự kiểm soát của anh. Anh định mở lời, định dùng một thuật ngữ y khoa khô khốc để phân tích về tốc độ chữa lành của mô mềm như một cách để kéo sự việc trở lại vùng an toàn của khoa học. Nhưng rồi anh khựng lại. Một tín hiệu cảnh báo vang lên trong Cung điện ký ức: Bất kỳ lời nhắc nào về môi của John lúc này, dù là dưới danh nghĩa y tế, cũng sẽ là một sự "xâm phạm" lần thứ ba.

Chiếc xe xóc mạnh khi đi qua một khúc cua. Theo quán tính, người John hơi đổ về phía Sherlock. Ngay lập tức, như một phản xạ có điều kiện, cả hai đều gồng cứng cơ bắp để ngăn chặn bất kỳ sự chạm vai nào. Sự tự ý thức giờ đây đã trở thành một bản năng mới.

Họ nhìn về hai hướng khác nhau, nhưng cả hai đều nghe rõ tiếng nhịp tim của đối phương đang dội lại trong không gian kín của chiếc xe.

Vết nứt không biến mất. Nó chỉ đang được phủ lên một lớp vỏ bọc mang tên "Chuyên nghiệp". Họ vẫn là cộng sự, vẫn đang đi phá án, nhưng sự vô tư của những ngày cũ đã vĩnh viễn nằm lại phía sau cánh cửa kẹt cứng ở 221B.

"Chúng ta sẽ đến đó trong mười phút nữa," Sherlock nói, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.

"Được," John đáp, tay vẫn miết nhẹ lên môi.

Chiếc taxi lao đi trong sương mù, chở theo hai người đàn ông đang ngồi cách xa nhau nhất có thể trên cùng một băng ghế hẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com