⑤
tối đó, sau bữa ăn tập thể, cả đội về phòng sớm, không khí hà nội cuối năm lạnh buốt, gió rít ngoài cửa sổ, nhưng trong phòng của hai đứa thì ấm áp lạ thường. đèn ngủ vàng dịu, mùi cà phê đen còn vương vấn từ ly đức pha lúc nãy, xen lẫn chút bạc hà vẫn còn phảng phất sau khi kiên tắm, mọi thứ đều chậm rãi, không vội vã.
lý đức ngồi trên ghế sofa đơn gần cửa sổ, lưng tựa thoải mái, chân duỗi dài. điện thoại cầm ngang tầm mắt, ngón tay lướt chậm rãi, chăm chú. anh đã ăn no, bụng ấm, cổ họng bớt rát nhờ siro và kẹo ngậm chiều nay. ánh sáng màn hình hắt lên mặt anh, làm nổi bật hàng mi dài và đôi mắt sâu, đôi mắt thường ngày sắc bén trên sân giờ lại mang vẻ mơ màng, như đang lạc vào một góc nhỏ yên bình nào đó.
trung kiên ngồi bên cạnh, trên ghế dài đối diện, đầu gối co lên, ôm cuốn sách dày cộm mà mình đã theo từ nhà, cuốn sách cũ kỹ, giấy đã ngả vàng ở mép. cậu đọc chậm, thỉnh thoảng lật trang, nhưng mắt cứ lén liếc sang đức. thấy anh dừng tay lâu trên một video, môi khẽ mím, cậu không nhịn được, khẽ hỏi, giọng nhẹ tênh: "anh xem gì mà chăm chú thế?"
đức giật mình nhẹ, quay sang cậu, anh cười khẽ, nụ cười ngượng ngùng như bị bắt quả tang đang mơ mộng. anh xoay điện thoại lại cho kiên xem, một video ngắn về làng gốm. người thợ trẻ ngồi bên bàn xoay, tay vuốt tảng đất sét lớn chưa có hình thù gì lại có thể từ từ tạo hình bình hoa. tiếng đất sét cọ xát nhẹ vào nhau, tiếng bàn xoay kêu rè rè êm ru cộng kèm theo đó là nhạc nền piano du dương.
"xem mấy chỗ làm gốm," đức đáp, giọng dịu dàng mang theo chút thích thú lẫn tiếc nuối. "cái này, ở ngoại thành có nhiều chỗ hay lắm."
kiên nghiêng đầu nhìn màn hình, rồi nhìn anh. ánh mắt cậu sáng lên, tò mò: "anh muốn làm sao? muốn đi thử à?"
đức ái ngại, anh gật đầu rất nhẹ, gần như chỉ là cái chớp mắt rồi anh dựa hẳn đầu vào đầu gối kiên, hai chân khoanh lại trên ghế, cơ thể cuộn tròn như tìm chỗ ấm áp. đầu anh tựa vào đùi cậu, tóc rối cọ nhẹ vào quần short. anh nhìn lên cậu, giọng nhỏ, mang theo chút tiếc nuối rõ rệt: "nhưng mà, chắc khó rồi, tại sắp sang thái mất tiêu, về nhà rồi cũng bận."
kiên im lặng một chút, cậu đặt cuốn sách xuống, tay vô thức vuốt nhẹ tóc đức. đúng là bận thật. họ có nhiều lịch trình cho năm nay, hết các giải quốc tế rồi sẽ đến vleague, còn chưa kể các giải giao hữu và lịch trình thì cận kề ngày tết.
đức không nói gì thêm về việc đó, anh chỉ im lặng, mắt vẫn nhìn màn hình nhưng ngón tay đã chậm lại, đoạn video kết thúc, anh lướt sang bài khác, một bài viết về lịch sử men rạn, rồi sang ảnh bộ ấm chén cổ, rồi sang video người thợ gốm già kể chuyện đời nhưng ánh mắt anh không còn chăm chú như lúc đầu. cậu thấy rõ rằng anh đang cố quên đi, cố dồn sự chú ý vào thứ gì đó khác để không phải nghĩ về cái mong muốn nhỏ bé vừa rồi.
không khí phòng yên tĩnh hẳn, tiếng điều hòa êm ru, tiếng gió lạnh rít ngoài cửa sổ, tiếng lật trang nhẹ của cuốn sách kiên đặt sang một bên. cậu cúi xuống, nhìn khuôn mặt đức. anh nằm nghiêng, mắt nửa khép nửa mở, môi mím chặt như đang kìm nén. tay cậu vuốt nhẹ tóc anh, giọng thì thầm: "anh thích gốm thật hả?"
đức gật đầu, giọng nhỏ xíu: "ừm."
cậu vuốt nhẹ má anh, xoa xoa nhẹ mấy cái, đức nhìn cậu như đang đợi cậu nói gì đó nhưng cậu chẳng nói gì cả, thế là anh lại thôi, tiếp tục lướt điện thoại mà để trong lòng còn nhiều nỗi băn khoăn.
----------
anh bằng em meo meo.
quốc việt
đức đâu, đức ơi về cứu cái rank của tao
dcm chuỗi thua rồi, xuống cao thủ rồi má
lý đức
? dốt
không chơi với cao thủ
quốc việt
?????
ê dmm
về cứu tao coii
mày đang đâu, sao tao qua phòng không thấy
lý đức

đình bắc
đi ăn với trai hả mày
lý đức
đéo phải đâu, gái đấy
thanh nhàn
gì?
mày đi cà phê hầu gái???
ngọc mỹ
gì????
đức hết gay???
vl?
anh quân
vl đức
sao hết gay hay vậy má
quốc việt
vl mẹ
thế kiên là của tui?
lý đức
???
sao vậy việt
sao dành kiên hoài vậy việt
quốc việt
tại thích kiên
lý đức
mẹ mày việt
quốc việt
oi oi oi
tý về gank tao nha, tao qua phòng mày
ngủ với kiên
thanh nhàn
????
văn khang
bị nhảm á việt
quốc việt
ê nha đội trưởng????
văn khang
ê cái gì?
đình bắc
ý kiến gì mày?
quốc việt
khang giỏi, khang hay, khang tốt bụng
he he
lý đức
nhảm l
quốc cường
việt càng ngày nhảm l hơn
đúng là tiến hóa
quốc việt
tao đéo phải thú má ơi má?
quốc cường
thú mà
linh thú
đình hải
kìa việt
được làm linh thú luôn kìa
minh phúc
con người không ai được làm vậy đâu
sướng nhá
anh quân
sướng nhất việt
văn bình
kiểu không ai sướng bằng
quốc việt
cảm ơn
đụ mẹ💔💔💔
ủa mà ăn tối rồi, tại sao còn ra ngoài
lý đức
tại rảnh
trung kiên
tại đéo muốn ở với mày, việt ạ
văn hà
ê
viktor
ê
nhật minh
ê
lê phát
ê
công phương
ê
xuân bắc
ê
nặng lời nha bà
lý đức
có yêu đâu mà nhẹ lời
trung kiên
nhỉ
đình bắc
ối dồi ôi
nhẹ lời nặng lòng với ai thì rõ quá rồi
lý đức
ai ta
đình bắc
ai biết
còn nặng lời nhẹ lòng là việt nè
quốc việt
dcm mày
văn thuận
đáng vll
_____
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com