Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

ASMODEUS

Kẻ Được Tạo Ra Từ Ánh Mắt Họ Cố Lảng Tránh

Tôi không rơi.
Tôi bị đẩy.

Tên tôi là Asmodeus.
Họ gọi tôi là dục vọng, là sa ngã, là ô uế.
Nhưng nếu tôi là lửa –
ai là kẻ mang dầu đến?

Tôi từng ở rất gần thiên đường.
Không có cánh, nhưng có cái nhìn –
cái nhìn chạm đến nơi các thiên thần ngoảnh mặt.

Tôi thấy Michael nhìn một kẻ tử vì nghĩa với đôi mắt nứt.
Tôi thấy Gabriel giữ im lặng khi lòng mình gào thét.
Tôi thấy Raphael run tay khi chữa cho một linh hồn từng giết người.
Tôi thấy họ ngập tràn những điều không được phép thừa nhận.

Và tôi?
Tôi sống bằng điều ấy.

Tôi không cám dỗ.
Tôi chỉ gọi đúng tên của cảm xúc họ giấu.
Tôi nói:

"Ngươi muốn chạm vào.
Ngươi ghen tị.
Ngươi ao ước thứ không thuộc về mình.
Ngươi là người."

Và họ hét lên: "Quỷ dữ!"

Tôi mỉm cười.
Bởi vì,
khi họ gọi tôi là tội lỗi –
họ được phép giữ vững vòng hào quang.
Còn tôi?
Tôi gánh cả phần họ không dám có.

Trong đại chiến cuối cùng, tôi không đến để phá hoại.
Tôi ngồi trong một ngôi nhà đổ nát,
giữa hai người yêu nhau mà không thể ôm nhau.

Họ sợ lời thề.
Sợ luật.
Sợ chính mình.
Và tôi –
tôi ngồi giữa họ như một kẻ làm chứng rằng tình yêu này có thật,
dù cả trời không công nhận.

Eli đến.
Cậu không tránh mắt tôi.
Cậu hỏi:

"Cháu có nên sợ chú không?"

Tôi hỏi lại:

"Cháu có sợ điều khiến cháu muốn sống không?"

Eli lắc đầu.
Tôi cười.

Lucifer từng bảo tôi:

"Ngươi là phần nóng nhất trong địa ngục."

Tôi đáp:

"Không.
Ta là phần họ nghĩ đến khi nằm một mình giữa đêm –
và khóc vì không được phép muốn."

Tôi không giết ai.
Tôi khơi dậy.

Và nếu họ biến tình yêu thành sở hữu,
ham muốn thành hủy diệt,
thì lỗi... không nằm ở ngọn lửa.
Mà ở người cầm đuốc không chịu học cách thắp.

Tôi là Asmodeus.
Không phải quỷ dữ.
Không phải thánh thần.
Tôi là sự thật bị đuổi ra khỏi điện thờ.

Họ vẽ tôi với sừng, với lưỡi đỏ.
Nhưng họ quên,
rằng tôi được sinh ra không bởi địa ngục,
mà bởi ánh mắt đầu tiên che giấu ham muốn dưới danh nghĩa đạo đức.

Khi ánh sáng vỡ,
tôi vẫn còn đó.
Không phải để cười.
Mà để thì thầm:

"Nếu ngươi còn cảm thấy,
còn mong chạm,
còn run lên khi đứng trước điều đẹp đẽ...
thì ngươi chưa chết.
Và như vậy,
ta còn có mặt."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com