Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

17.


Chapter 17 D-06

Biến mất.

Tại sao lại biến mất?

Không thấy...

Phác Xán Liệt sau khi trở lại khách sạn vẫn xoắn xuýt vì Biên Bá Hiền đột nhiên biến mất.

Một giây sau khi Phác Xán Liệt nhấn máy ảnh, thật chỉ là trong nháy mắt, Phác Xán Liệt cũng tìm không được Biên Bá Hiền nữa.

Ở trong điện thoại di động tìm được "Biên Bá Hiền ngày thứ sáu", gọi đi lại kinh ngạc phát hiện là một số không có thực

Hắn không giải thích được.

Hắn không giải thích được Biên Bá Hiền tại sao cho hắn một số điện thoại giả.

Hắn không rõ Biên Bá Hiền vì sao trong nháy mắt liền biến mất.

Hắn không rõ Biên Bá Hiền tại sao giả vờ không biết mình.

Bất lực lực ném điện thoại di dộng bởi vì gọi nhiều lần mà sắp hết pin lên trên bàn, đèn đỏ trên điện thoại càng không ngừng nhấp nháy, vì lượng pin ít ỏi mà phát ra tín hiệu cầu cứu yếu ớt.

Phác Xán Liệt cũng bởi vì thể lực chống đỡ hết nổi mà đặt mình trên giường. Xem ảnh chụp toàn bộ khoa âm nhạc, nhưng không có một chỗ nào lưu lại vết tích của Biên Bá Hiền, không có hơi thở của cậu, không có bóng dáng của cậu.

Trở mình, đột nhiên cảm giác được có cái gì chĩa vào hông của mình, bị đau mà kêu một tiếng, trở tay đưa đến phía sau rút ra "đầu sỏ gây chuyện".

Ví tiền?

Mở ví tiền trong tay, xông vào mắt chính là tấm hình kia.

Biên Bá Hiền...

Cậu đang ở đâu?

Thực sự, tôi nhận lời cậu, thực sự sẽ không quên cậu nữa.

Ngoan, xuất hiện được không?

Tôi tìm cậu thật mệt mỏi.

"Đùa như vậy rất vui sao?" Đây là thanh âm của Biên Bá Hiền.

"Hả?" Đối phương ngay từ đầu hình như có chút nghe không hiểu Biên Bá Hiền nói gì, suy nghĩ một chút, xoa xao lông mày, nâng lên khóe miệng, "A... đùa rất vui."

"Ngươi!" Biên Bá Hiền hiển nhiên cảm thấy càng tức giận hơn, thế nhưng lại không thể làm gì, chỉ là cắn răng nghiến lợi nhìn "Tiếp theo".

"Ha ha, tiểu bạch thỏ lại muốn nổi đóa sao? Tôi không thể giống đại ngốc kia của ngươi, chịu được tính tình của ngươi."

Biên Bá Hiền, ngươi đã sớm thua bởi số phận rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #hahah