21.
Chapter 21 D-08
( Biên Bá Hiền )
Tớ vì cậu mà điên cuồng.
※
Nơi này hết thảy đều làm tôi cảm thấy trái tim băng giá.
Không giống với mùi nước khử trùng ở bệnh viện thông thường, trên hành lang có mấy người đang tự lầm bầm quanh quẩn, ánh mắt cũng không có một tiêu điểm rõ ràng.
Nghìn vạn lần không nên nói chuyện cùng bọn họ, bọn họ không biết chúng ta rốt cuộc là có ác ý, hay là thiện ý, mà chúng ta, càng không biết trong đầu bọn họ đang suy nghĩ gì.
Đây là một bệnh viện tâm thần.
Là bệnh viện tâm thần tôi hết sức quen thuộc.
Tôi đối với việc ngày hôm nay ở đây cảm thấy cực kì kinh ngạc, nhưng tôi căn bản không có tư cách chất vấn ai, cũng không biết có thể hỏi ai.
"Tiếp theo" sao?
Hắn căn bản coi tôi là một truyện cười, một đồ chơi trong tay hắn, thế thôi.
Nhưng làm tôi cảm thấy nghi ngờ hơn chính là, vì sao Xán Liệt ngày hôm nay lại tới nơi này, tới đây bệnh viện tâm thần hẻo lánh này.
Tôi, hôm nay là bệnh nhân tâm thần.
※
( Phác Xán Liệt )
Diệc Phàm ca đã nói với tôi, ngoại trừ hắn ra, tôi còn có một người bạn rất thân, là "DUJINGXIU" .
Tôi đối với hắn hoàn toàn không có ấn tượng, nghe thấy tên, tôi liên tưởng đến một người vạm vỡ, toàn thân đều là cơ bắp, thân cao hai thước, cho nên cảm thấy rất kỳ quái, tôi là làm thế nào có được một người bạn như vậy.
Suy nghĩ này, là bởi vì, tôi ngay từ đầu đã nghe sai tên hắn... Là Độ Cảnh Tú.
Hóa ra là Độ Cảnh Tú... Ha ha.
Khi người cao chỉ có một mét bảy xuất hiện, đầu tròn vo, mắt cũng tròn vo, trợn to hai mắt, không chớp mắt nhìn thì, tôi cảm giác cả người đều bị nhìn xuyên thấu, đơn giản là không chiến mà bại...
Đôi mắt này... thật lớn...
"Xán Liệt a, cậu thực sự không biết tôi sao?" Hắn trợn to hai mắt, lấy tay nhéo nhéo mặt của tôi.
Tôi ngượng ngùng cười cười, "Ha ha... Đúng vậy."
Ánh mắt của hắn ảm đạm một chút, "Được rồi..." Chậm rãi buông tay ra, "Không sao, sau này nhất định sẽ nhớ lại."
Diệc Phàm ca nói với tôi, ngày hôm nay Độ Khánh Tú phải đến công ty bạn hắn làm từ thiện, gọi tôi đi theo cùng, nói là tôi cũng quen biết bạn của Độ Khánh Tú, mong muốn tôi tiếp xúc với bọn họ nhiều một chút, mau chóng hòa nhập vào vòng tròn bạn bè trước kia.
"Độ... Độ Khánh Tú..." Đối với tôi mà nói hắn bây giờ là người ngày đầu tiên quen biết, ra vẻ thân thiết thực sự có chút khó khăn.
"Gọi Đô Đô là được rồi, cậu trước đây đều gọi như thế." Hắn dẫn tôi đến trạm xe bus.
"Ừ... Đô Đô." Tôi chỉ gọi hắn như vậy, cái này so với gọi tên đầy đủ thoải mái hơn, "Chúng ta là muốn đi đâu vậy? Không phải đi làm từ thiện sao?"
"Đúng vậy, " Hắn nhìn bản lộ trình, quay đầu nói với tôi, "Chúng ta đến bệnh viện của Tuấn Miên làm từ thiện."
"Tuấn Miên ca? Bệnh viện?"
"Ừ, Tuấn Miên ca học cùng trường đại học với chúng ta, học khoa y giống tôi, sau đó tôi chọn khoa mắt, anh ấy chọn khoa tâm thần." Đô Đô tiếp tục giải thích, xem xong rồi, liền kéo tôi ngồi xuống ghế đợi.
"Ừ..." Tôi gật đầu, "Vậy chúng ta là đến..."
"Đến bệnh viện tâm thần của Tuấn Miên ca."
Bệnh viện tâm thần...
※
Độ Khánh Tú kéo Phác Xán Liệt có chút sợ hãi chạy trên hành lang bệnh viện, tìm kiếm phòng làm việc của Kim Tuấn Miên.
"Tại sao tìm không được? Lẽ nào Tuấn Miên ca thăng chức cho nên thay đổi phòng làm việc?"
"Ha ha... Nếu tìm không được thì chúng ta trở về đi..." Phác Xán Liệt dụng hết toàn lực muốn rút tay về, nhưng hắn vạn lần nghĩ không ra một thân thể nho nhỏ có thể ẩn chứa sức lực lớn như vậy, chỉ sợ là mười người như mình cũng không làm hắn nhúc nhích, không thể làm gì khác hơn là tùy ý để Độ Khánh Tú tiếp tục kéo mình đi.
"Phác Xán Liệt cậu sợ cái gì chứ!" Độ Khánh Tú ngừng bước, xoay người lại nhìn Phác Xán Liệt, "Chúng ta trước đây thường xuyên đến đây giúp Tuấn Miên ca."
"Thật sao?" Phác Xán Liệt đối với việc trước đây mình thường ra vào cái bệnh viện tâm thần này cảm thấy rất kinh ngạc, "Đi cùng ai?"
"Ừ thì..." Độ Khánh Tú suy nghĩ một chút, "Tôi, cậu, Diệc Phàm ca... Hình như còn có một người, nhưng tôi không nhớ kỹ."
"A... Được rồi." Phác Xán Liệt cảm thấy có điểm kỳ quái, nếu là bạn tốt cũng sẽ không quên đi.
Độ Khánh Tú thấy vẻ mặt Phác Xán Liệt hình như có chút bất an, liền muốn an ủi hắn, "Cậu đừng cảm thấy là lần đầu tiên đến đây, người ơ nơi này không đáng sợ như vậy, cậu ở cùng với bọn họ một thời gian thì sẽ biết."
"Được rồi..."
Tìm được phòng làm việc của Kim Tuấn Miên, Độ Khánh Tú hưng phấn lập tức đạp cửa đi vào, làm Kim Tuấn Miên bên trong giật mình, thiếu chút nữa phun cà phê ra từ lỗ mũi.
"Tha mạng a... Anh cả đời này đều chết trong tay cậu, buông tha đi."
Kim Tuấn Miên thật đáng thương, ấn tượng đầu tiên của hắn với Phác Xán Liệt cứ như vậy bị hủy hoại trong tay Độ Khánh Tú.
Độ Khánh Tú đá văng cửa, Phác Xán Liệt thấy một người mặc quần áo nghiêm chỉnh, rất có dáng vẻ bác sĩ, không có hình tượng chút nào mà đang tìm... khăn giấy.
"Ôi, Xán Liệt cũng tới sao." Kim Tuấn Miên cầm khăn giấy lau miệng, cởi áo khoác trắng bị dính cả phê ra.
"Vâng..." Phác Xán Liệt đối với Kim Tuấn Miên lần đầu tiên gặp vẫn có chút thận trọng, đứng ở cửa không dám đi vào.
"Vào đi!" Thấy Phác Xán Liệt còn ngây ngô đứng ở cửa, Độ Khánh Tú lại không khách khí chút nào đẩy hắn vào phòng làm việc của Kim Tuấn Miên.
"Kỳ thực ngày hôm nay, cũng giống thường ngày, cùng các bệnh nhân tâm sự, chơi đùa một chút là được rồi, còn có thể có cùng nhau làm nhiều việc khác."
Phác Xán Liệt ở một bên vẫn có chút không tình nguyện.
"Xán Liệt a đừng lo lắng, các bệnh nhân đều rất hiền lành."
"Ừ..."
※
"Hôm nay hoạt động thường ngày, là hai người thành đôi, về phần là ai, là để các cậu chủ động tiếp cận." Kim Tuấn Miễn làm bác sĩ đại diễn, nói mấy câu liền rời đi.
Phác xán liệt trong lòng không khỏi mát lạnh.
Cái gì... Còn phải chủ động tiếp cận sao?
...
Phác Xán Liệt quay đầu muốn tìm Độ Khánh Tú, làm sao biết hắn đã không thấy bóng dáng từ lâu.
"Đô Đô! Đô Đô! Đô Đô cậu ở đâu?"
"Tiên sinh, nơi này là bệnh viện, xin đừng lớn tiếng như vậy."
Phác Xán Liệt xoay người thấy một người có chiều cao hơi giống Độ Khánh Tú, mặc đồng phục bệnh nhân màu trắng, mỉm cười nhìn mính.
※
Hình như tớ điên thật rồi, cũng là bởi vì cậu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com