Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3.

Điền Hi Vi đứng lặng dưới ánh đèn, tay vẫn cầm túi đồ mà Trương Lăng Hách đưa.

-Tớ thật sự không thể nhận..._Giọng cô nhỏ dần

Trương Lăng Hách không nói gì, chỉ bước lại gần hơn.

-Vậy nói tôi nghe._Anh trầm giọng
-Cô đang giấu cái gì?

Không khí im lặng đến nghẹt thở.

...

Đúng lúc đó—

-Ôi trời, cảnh này... lãng mạn ghê nhỉ?

Giọng nói chua chát vang lên.

Triệu Kim Mạch bước ra từ bóng tối, ánh mắt đầy ý cười nhưng lạnh đến đáng sợ.

-Trương thiếu gia, anh không biết à?_Cô ta khoanh tay
-"Học bá ngoan ngoãn" của anh... thật ra là con nợ.

Điền Hi Vi chết lặng.

-Câm miệng._Trương Lăng Hách lạnh giọng

-Ồ? Em nói sai sao?_Triệu Kim Mạch cười nhạt
-Bố cô ta nợ tiền xã hội đen. Nhà thì sắp bị xiết. Cô ta đến trường này... chẳng qua là để bám víu thôi.

Từng câu từng chữ như dao cứa.

Điền Hi Vi cúi đầu, bàn tay run lên.

"Cuối cùng... vẫn bị lộ rồi..."

...

Bốp!

Một tiếng động vang lên.

Triệu Kim Mạch sững người—má bị lệch sang một bên.

Trương Lăng Hách vừa... tát cô ta.

-Nói thêm một câu nữa thử xem._Anh nhìn cô ta, ánh mắt lạnh đến cực điểm
-Cô ấy thế nào... không đến lượt cô đánh giá.

Triệu Kim Mạch ôm má, nước mắt rơi nhưng ánh mắt lại đầy hận ý.

-Được... được lắm Trương Lăng Hách...
-Anh sẽ hối hận!

Cô ta quay người bỏ đi.

Không gian trở lại im lặng.

...

Điền Hi Vi vẫn không ngẩng đầu.

-Cậu... biết rồi thì... tránh xa tớ ra đi._Cô nói khẽ
-Tớ không muốn liên lụy đến cậu.

Một giây.

Hai giây.

...

Trương Lăng Hách đột nhiên kéo tay cô.

-Cô nghĩ tôi là loại người gì?_Anh nhíu mày
-Thấy khó khăn là bỏ chạy à?

Điền Hi Vi ngẩng lên.

Ánh mắt cô đỏ hoe.

-Tại sao... cậu lại đối xử tốt với tớ như vậy?

Trương Lăng Hách khựng lại.

Lần đầu tiên... anh không trả lời ngay.

...

-Vì cô... là của tôi._Anh nói khẽ

Tim Điền Hi Vi đập mạnh.

Cùng lúc đó – Sân bóng rổ

Châu Dã ném bóng mạnh vào rổ, nhưng bóng bật ra.

-Cái quái gì vậy..._Cô bực bội

-Thường ngày em không tệ thế này.

Giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.

Châu Dã quay lại.

-Thừa Lỗi?

Anh đứng đó, tay cầm tập hồ sơ.

-Em đang mất tập trung.

-Kệ tôi._Cô quay đi

Thừa Lỗi bước lại, bất ngờ giữ cổ tay cô.

-Nếu em không nghiêm túc, đừng đứng trên sân.

Châu Dã sững lại.

-Chuyện của tôi... anh quản à?

-Đúng._Anh đáp ngắn gọn
-Vì tôi là hội trưởng.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Căng thẳng.

Nhưng... cũng có thứ gì đó rất khác.

...

Châu Dã khẽ cười.

-Vậy hội trưởng đại nhân... có dám đấu với tôi một trận không?

Thừa Lỗi im lặng vài giây.

-Rồi.

Trận đấu 1–1

Bóng lăn trên sân.

Châu Dã nhanh, linh hoạt.

Thừa Lỗi lại bình tĩnh, chính xác.

Bốp!

Anh chặn được cú ném của cô.

Xoay người—ghi điểm.

-1–0._Anh nói

Châu Dã thở dốc.

Ánh mắt sáng lên.

"Thú vị rồi đây."

Điền Hi Vi ngồi trên giường.

Tin nhắn hiện lên.

Trương Lăng Hách:
"Ngày mai, đi học sớm."

Điền Hi Vi:
"Để làm gì?"

Seen.

Không trả lời.

...

Cô ôm điện thoại, tim vẫn chưa bình tĩnh lại.

"Vì cô... là của tôi."

Mặt cô đỏ bừng.

Sáng hôm sau

Điền Hi Vi vừa đến lớp—

Cạch!

Cửa mở.

Trương Lăng Hách bước vào.

Cả lớp im bặt.

Anh đi thẳng lên bục giảng.

-Từ hôm nay—_Anh nhìn xuống dưới
-Ai đụng vào Điền Hi Vi...

Thì thử xem.

Không cần nói hết câu.

Nhưng ai cũng hiểu.

Ở cuối lớp—

Triệu Kim Mạch siết chặt tay.

Nụ cười méo mó.

"Được... vậy thì chơi lớn luôn."

Trống vào tiết

Cạch.

Cửa lớp mở ra.

Một người đàn ông bước vào.

Áo sơ mi trắng, tay áo xắn gọn gàng, sống mũi cao, ánh mắt lạnh nhưng lại cực kỳ thu hút.

Cả lớp lập tức xôn xao.

-Thầy mới à??

-Đẹp trai quá trời luôn!!

...

Anh đặt giáo án xuống bàn, giọng trầm:

-Tôi là Ngao Thụy Bằng. Từ hôm nay sẽ phụ trách môn Toán của lớp.

Điền Hi Vi hơi bất ngờ.

"Thầy mới... trẻ vậy sao?"

...

Ở cuối lớp—

Trương Lăng Hách khẽ nhướng mày.

-Lại thêm một người phiền phức.

Giữa giờ học

Ngao Thụy Bằng giảng bài cực nhanh.

-Chỗ này... ai giải được?

Cả lớp im lặng.

...

Điền Hi Vi giơ tay.

-Thưa thầy, em.

-Lên bảng.

Cô bước lên, cầm phấn, viết từng bước rõ ràng.

Ngao Thụy Bằng đứng phía sau, ánh mắt dõi theo từng nét chữ.

"Rất vững..."

-Làm tốt._Anh gật nhẹ

Cả lớp ồ lên.

...

Trương Lăng Hách chống cằm nhìn.

"Đương nhiên là tốt."

Buổi chiều – trước cổng trường

Một chiếc xe dừng lại.

Một cô gái bước xuống.

Thanh lịch, dịu dàng nhưng khí chất rất cuốn hút.

Chính là Thẩm Vũ Khiết.

-Hi Vi!_Cô vẫy tay

Điền Hi Vi chạy lại.

-Chị!

Hai chị em ôm nhau, thân thiết rõ ràng.

-Sao hôm nay chị đến đón em?

-Nhớ em không được à?_Thẩm Vũ Khiết cười

...

Đúng lúc đó—

Một giọng nói trầm vang lên phía sau:

-Cô Thẩm?

Thẩm Vũ Khiết quay lại.

Ánh mắt cô khựng lại.

-Ngao... Thụy Bằng?

Không khí như dừng lại một nhịp.

Kí ức bỗng chợt ùa về

-Thư viện đại học

-Một chàng trai ngồi học, lạnh lùng

-Một cô gái mang cà phê đến

"Anh lại thức đêm nữa à?"

"Không liên quan đến em."

"Nhưng em quan tâm."

...

Hiện tại

-Hai người... quen nhau ạ?_Điền Hi Vi ngơ ngác

-Không quen._Ngao Thụy Bằng nói ngay

-...Từng quen._Thẩm Vũ Khiết nói cùng lúc

Không khí: im lặng chết người.

Điền Hi Vi: "???"

Tối hôm đó – nhà Điền Hi Vi

-Chị, chị quen thầy Ngao thật hả??

Thẩm Vũ Khiết im lặng một lúc.

-Ừ... từng rất thân.

"Không chỉ là thân..."

Ánh mắt cô thoáng buồn.

Ngày hôm sau – phòng giáo viên

Cốc cốc.

-Mời vào.

Thẩm Vũ Khiết bước vào.

Ngao Thụy Bằng đang chấm bài, không ngẩng đầu.

-Cô đến đây làm gì?

-Em chỉ muốn hỏi..._Cô nắm nhẹ tay
-Tại sao anh lại đến dạy ở đây?

Anh dừng bút.

-Vì công việc.

-Nói dối._Cô cười nhạt
-Anh chưa bao giờ làm gì "chỉ vì công việc".

...

Anh ngẩng lên.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

-Không phải em cũng vậy sao?_Anh nói chậm
-Về nước... là vì ai?

Thẩm Vũ Khiết sững lại.

Ngoài cửa

Điền Hi Vi đứng đó.

Cô vô tình nghe được một phần.

"Chị... và thầy..."

Sân trường – cùng lúc

Châu Dã đang ném bóng.

Nhưng ánh mắt lại vô thức tìm kiếm một ai đó.

...

Thừa Lỗi bước tới.

-Em lại mất tập trung.

-Anh phiền thật đấy._Cô cau mày

-Em đang nghĩ đến ai?_Anh hỏi thẳng

Châu Dã khựng lại.

-Tôi... không có!

Thừa Lỗi nhìn cô vài giây.

-Rõ ràng là có.

...

Không hiểu sao—

Châu Dã lại bực.

-Tôi nghĩ đến ai thì liên quan gì đến anh??

...

Thừa Lỗi im lặng.

Rồi quay đi.

-Không liên quan.

Nhưng bước chân... chậm hơn bình thường.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com